Yêu Hận Triền Miên - Lục Xu

Chương 7: 7: Chương 6





Mộc Tuyên Dư nhốt mình trong phòng, Mộc Tuyên Nghị tưởng rằng cô bị đả kích vì chuyến đi đến "Vạn Thành", nên bảo người trong nhà đừng đến quấy rầy cô, vì thế cô chiếm được một ngày thật yên tĩnh.

Cô nằm trên giường, cửa sổ mở rộng ra, mùi hoa tràn ngập cả căn phòng.

Cô lấy di động ra, xem thông tin liên lạc của mọi người trong danh mục một lần, vẫn là không tìm thấy người có thể dốc bầu tâm sự.
Nếu là quá khứ, có thể gọi điện thoại cho Chu Chấn Hưng, cho dù chuyện của cô có không thú vị nhàm chán cỡ nào, anh cũng không ghét bỏ cô.

Còn có thể gọi cho Hạ Ngữ Minh, mặc dù cô ấy sẽ không giống người khác an ủi cô, lúc nói chuyện lại nói trúng tim đen.

Trước đây cô luôn cảm thấy điều may mắn nhất của cô chính là quen biết Hạ Ngữ Minh và Mạnh Ngữ Phán, lúc cô đau lòng khổ sở, Mạnh Ngữ Phán sẽ an ủi cô, mà Hạ Ngữ Minh thì ở nơi thích hợp sẽ nhắc nhở cô không nên đắm chìm trong đau khổ.

Hai người bạn tính cách khác nhau, lại có thể cân bằng đến kỳ lạ.
Sau khi thi đại học không bao lâu Mạnh Ngữ Phán nhảy lầu tự tử, mà Hạ Ngữ Minh và Chu Chấn Hưng.

.

.
Cô vẫn luôn khuyên giải an ủi bản thân, cái gì cô cũng không mất đi, nhưng khoảnh khắc này, ngay cả điện thoại cũng không biết nên gọi cho ai, mới biết được rốt cuộc bản thân đã đánh mất những điều gì.

Cô bỏ di động ra, tiếp tục nằm trên giường.
Tin có báo ứng không?
Thời trung học đã thảo luận qua đề tài này, kết luận là không tin, cũng không đáng để tin tưởng.


Nếu thực sự có báo ứng, thì tại sao còn có nhiều người xấu sống tốt như vậy?
Hiện tại cô lại rất muốn hỏi một chút, tin có báo ứng không? Nhưng không tìm được người thảo luận, cô mơ mơ màng màng ngủ, nửa tỉnh nửa mê, cuối cùng rời giường, đi rửa mặt.

Khi tắm, cơ thể cô mềm nhũn, gần như đứng không vững, có lẽ là do lâu không ăn gì, loại cảm giác này xa lạ lại khó chịu, cô cấp tốc xử lý bản thân xong, rồi xuống lầu tùy ý ăn chút gì.
Người đó là Giang Thừa Châu, công ty gặp chuyện không may như vậy có phải có liên quan tới người đó hay không, cô nhất định phải biết rõ ràng, cô không thể chấp nhận, công ty vì cô mới đưa đến hôm nay, tuyệt đối không thể.
Cô trang điểm thật xinh đẹp, nét mặt toả sáng, lúc này mới ra ngoài.
******
Mộc Tuyên Dư đợi người đàn ông đó ở bãi đỗ xe.
Hôm nay cô không hẹn trước, căn bản không thể đi lên "Vạn Thành", chỉ có thể chờ ở chỗ này.

Từ toàn bộ tư liệu của L, cô đã biết bí mật lớn nhất, Giang Cảnh Hạo xuất ngoại, hơn nữa thời gian rất dài, vì thế tất cả công việc trong nước đều từ Giang Thừa Châu toàn quyền xử lý.

Từ lúc người đàn ông kia bắt đầu xuất hiện tại bãi đỗ xe, cô đã chuyên chú theo dõi anh.
"Nếu em xuất hiện xung quanh anh, anh nhất định có thể cảm nhận được em đầu tiên, chính là thần kỳ như vậy." Thiếu niên dùng giọng điệu ảo não nói đến đây, còn dùng tay xoa xoa tóc dài của cô, biểu cảm cũng có chút thẹn thùng, sắc mặt hơi đỏ lên, giống như nói những lời rất thân mật.
Lời ngon tiếng ngọt này, rất nhiều lúc cũng phản hiệu quả.

Lời nói có bao nhiêu ngọt ngào, trong trường hợp và thời gian không thích hợp, có thể có nhiều chua sót, cô không rõ trong lòng mình hiện tại có phải rất chua sót hay không, nhưng nhất định là không dễ chịu.
Cậu thiếu niên đó.

.

.

Không đúng, người đàn ông đó, bảy năm sau, biến thành một người xa lạ như thế.

Anh đi tới chỗ một chiếc Bentley màu xám bạc, thân xe đơn giản trơn tru.

Người từng yêu thích như cuồng Lamborghini, hiện tại cũng thay đổi lái chiếc xe của nhãn hiệu khác.

Trên thế giới này điều duy nhất không thay đổi chính là thay đổi.
Cô từng hỏi anh, vì sao thích Lamborghini như vậy.
Anh nói Lamborghini là nhãn hiệu rất thành thật, không che giấu khoe khoang ngoại hình quá hoa lệ và phóng khoáng xa xỉ, anh thích loại cảm giác thành thật này.

Anh cho rằng làm người nên như thế, anh cảm thấy một người rõ ràng có thực lực nhưng ra vẻ khiêm tốn, thì cũng chỉ là một loại dối trá khác mà thôi, cho tới bây giờ anh cũng không bận tâm tới loại người đó.
Như vậy hiện tại, anh không còn nhớ rõ những lời mình từng nói?
Cô đi đến giữa ngăn cản chiếc Bentley kia.
Nếu nhiều năm sau bọn họ gặp lại, thì tình huống sẽ thế nào? Mệnh đề giả định này, rất ít lần cô nghĩ đến, bởi vì như thế cô càng có khuynh hướng, không cần nhìn thấy anh.
Mà anh cuối cùng nói với cô —— Mộc Tuyên Dư, tôi hận cô.
"Tôi hận cô" ——ba chữ này từng quẩn quanh trong đầu cô rất lâu mà còn không tiêu tan, giống như một lời nguyền, thời gian cô bị tổn thương rất lâu, cuối cùng mới thoát khỏi, hiện thời ba chữ này thế nhưng lại tiến vào trong óc cô.
Giang Thừa Châu giẫm lên phanh xe, ánh mắt khẽ liếc nhìn cô gái phía trước một cái, trên mặt không có biểu cảm gì.

Hôm nay thư ký đã báo cho biết, Mộc tiểu thư muốn gặp anh, mà anh ngay cả nửa lời cũng không hề đáp lại, vì thế người của phòng thư kí tự nhiên rõ ràng, tất cả xử lý theo lệ thường.
Mộc Tuyên Dư đi đến cạnh cửa sổ xe vị trí người lái, gõ gõ cửa sổ xe, một lúc lâu sau, cửa sổ xe hạ xuống.
Cô cũng không khẩn trương, chẳng qua cơ thể chỉ kéo căng kịch liệt.
"Lâu quá không gặp." Cô từng ghét nhất loại từ ngữ xa lạ này, hiện tại lại cảm thấy rất tốt, nói những lời vô nghĩa như vậy còn tốt hơn nhiều so với trầm mặc.
Giang Thừa Châu nhẹ nhàng liếc mắt nhìn cô một cái, biểu cảm như vậy, giống như đang nói —— tôi quen cô sao?
Quen sao? Cô không tin anh đã quên cô.

Bị người khác không hề cố kỵ coi nhẹ, trong sinh mệnh cô đích xác hiếm thấy, nhưng loại cảm giác khó xử này cũng không nhiều, cô rất rõ ràng mục đích hôm nay tìm đến anh, "Giang.

.

." Cô khẽ nhéo chính tay mình, "Giang tổng, chúng ta có thể nói chuyện không?"
"Tôi không biết là chúng ta cần thiết phải nói chuyện." Giọng anh cứng nhắc trầm thấp, cảm giác xa lạ thật lớn nhanh chóng cuốn sạch cô.

Anh nói như vậy, cũng làm như vậy, khởi động xe, rồi kéo cửa sổ xe lên, "Thật ngại, tôi còn muốn đi đón vị hôn thê của tôi cùng ăn cơm."
Cô chỉ sửng sốt một giây, lại nhanh chóng bỏ tay vào từ cửa sổ xe.

Cô phải cùng anh nói chuyện.
Lúc này Giang Thừa Châu lại một lần nữa quay sang nhìn cô, trên mặt anh không có biểu cảm gì, nhưng là cửa sổ thủy tinh không hề kéo lên.
Sắc mặt cô trắng bệch, "Chúng ta nói chuyện."
Ánh mắt anh lưu lại trên mặt cô hai giây, "Cô chỉ có năm phút đồng hồ."
Cô rốt cục thả lỏng một hơi, "Giang Thừa Châu, ‘Thịnh Đạt’ gặp chuyện không may có phải có liên quan đến anh hay không? Chuyện bảy năm trước, đều do bản thân tôi làm, không liên quan tới người nhà tôi, cho dù anh hận tôi, cũng xin đừng làm hại tới người nhà tôi.

Anh hận tôi, vậy hướng vào tôi, xin đừng nhằm vào ‘Thịnh Đạt’."
"Mộc Tuyên Dư." Anh ngừng lại, khóe miệng dường như mang theo ý cười không dễ phát hiện ra, "Cô rốt cuộc là cảm thấy hài hước hay là tự kỷ? Bởi vì cô mà đi đối phó với một công ty, cô là cảm thấy bản thân quá quan trọng hay là tôi rất nhàm chán?"
Mặt cô thoáng cái trắng bệch.
Ý cười bên khóe miệng anh đã phảng phất sự giễu cợt, giống như lời của cô cực kì ngu xuẩn.
Cô c ắn môi dưới, "Chuyện ‘Thịnh Đạt’ không phải do anh đang làm trò quỷ?"
"Mộc tiểu thư, năm phút đồng hồ đã hết rồi." Giang Thừa Châu nói xong, cũng không thèm nhìn cô, lái xe rời đi.
Cô đứng tại chỗ, cảm thấy hành động của mình vừa rồi quả thực là tự rước lấy nhục, ý của anh là việc "Thịnh Đạt" gặp chuyện không may không liên quan gì tới anh? Anh hận cô, anh có thực lực khiến cô không ổn, nhưng nếu anh thực sự hận cô như vậy, bảy năm trước nên hành động chứ không phải lúc này.

Nhưng, cô vẫn không thể tin tưởng lời anh nói.
Giang Thừa Châu từng khinh thường sự dối trá, làm theo ý mình, tự do tự tại, nhưng hiện tại Giang Thừa Châu lái Bentley mà? Anh không phải là cậu thiếu niên thích bộc lộ cảm xúc ra ngoài đó nữa, anh sớm đã học xong cách che giấu cảm xúc của bản thân, cũng học xong cách làm cho người ta khó xử.
******
Giang Thừa Châu chạy xe đến cổng chính bệnh viện Song Giang, Uông Tử Hàm đã cầm túi chờ ở đó, từ rất xa cô đã nhìn thấy xe anh chạy đến.


Hôm nay anh chậm hơn bình thường mười phút, điều này đối với người khác xem ra có lẽ không có gì, nhưng phát sinh trên người Giang Thừa Châu thì có chút bất thường, anh là người cứng nhắc với xe cộ, kiên định cho rằng xe cộ không phải là phương tiện đi lại, mà là thách thức tốc độ, mà anh cũng thực sự làm như vậy, mỗi lần cô ngồi xe anh, đều có thể cảm nhận được hàm nghĩa về "Tốc độ".
Cô đi tới, kéo cửa xe ra rồi ngồi vào, "Hôm nay gặp chuyện khó giải quyết?"
Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng gõ gõ trên tay lái, việc khó giải quyết? Người phụ nữ kia cũng xứng là chuyện khiến anh khó giải quyết sao? Anh giật giật khóe miệng, lái xe rời đi.
Địa điểm ăn cơm là nơi cô thường đến nhà hàng cơm Tây.

Cô rất thích bít tết của nhà hàng này, chế biến rất vừa, tươi mới ngon miệng.
Cô cắt tiếp một miếng thịt bò nhỏ bỏ vào miệng, giương mắt nhìn anh, phát hiện động tác của anh chậm chạp hơn bình thường không ít, giống như đang thực sự thưởng thức hương vị bít tết, "Thừa Châu."
Anh giương mắt, trong mắt bộc lộ sự nghi hoặc mơ hồ, động tác cắt bít tết trên tay không dừng lại.
"Tâm trạng anh hôm nay không tồi, gặp chuyện gì tốt?" Cô buông dao nĩa, dường như cảm thấy vô cùng hứng thú với chuyện này, nháy mắt mấy cái với anh, cô thuộc mẫu con gái tươi đẹp nhu hòa, làm dáng như vậy, không chỉ không có cảm giác khác người, ngược lại còn mang dáng vẻ thanh xuân hơn vài phần.
"Không có gì, sao em trở nên nhạy cảm thế."
Cô cũng không tin lí do thoái thác của anh, "Có phải việc anh nói đó đã tiến triển?"
Anh từng nói qua với cô, chỉ cần anh làm được việc đó, thì anh sẽ cưới cô làm vợ, không có khúc mắc.
Khóe miệng anh hạ xuống, "Em quan tâm như vậy?"
"Việc này liên quan tới đại sự cả đời em, em đương nhiên phải quan tâm." Cô cố ý nhún nhún cái mũi, điệu bộ mười phần làm nũng, "Người khác muốn em quan tâm, em còn không vừa ý cơ!"
"Ừ, là vinh hạnh của anh, cám ơn Tử Hàm tiểu thư quan tâm."
"Không khách khí." Cô cười cười, tâm tư mới lại nhớ tới bò bít-tết trên bàn ăn.
Uông Tử Hàm cắt thịt bò, trong lòng cũng thỏa mãn.

Bạn tốt của cô nói, có thể gặp được một người đàn ông khiến mình làm nũng cũng là một loại may mắn, cô thật may mắn khi gặp được người đàn ông này.

Ông nội của cô đã ám chỉ với cô vài lần, mau chóng kết hôn với anh, người đàn ông chỉ có kết hôn mới hiểu được ý thức trách nhiệm, nhưng anh nói anh cần làm một chuyện trước, làm xong việc đó, anh sẽ không có vướng bận mà kết hôn với cô.

Cô sẵn lòng chờ.

.