Yêu Lại Từ Đầu

Chương 1006: 1006: Chương 990






Hứa Thanh Du bắt taxi đi cùng với mẹ Ninh đến nhà tổ nhà họ Ninh.

Mẹ Ninh nói rằng đêm qua bà mơ một giấc mơ, bà mơ thấy Trang Lệ Nhã, hôm nay tim bà đập loạn xạ, trong thâm tâm cứ bồn chồn lo lắng nên bà phải đi qua xem thử.

Hứa Thanh Du ban đầu không tán thành việc bà ấy tìm đến đây, Trang Lệ Nhã đã đến nông nỗi như này rồi, thực sự không có gì tốt để xem.

Nhưng nếu cô không đồng ý, mẹ Ninh sẽ nhắc đi nhắc lại chuyện này liên miên cả buổi sáng, cô có chút không chịu nổi sự than vãn ấy.

Hứa Thanh Du chưa bao giờ là một người cứng lòng, cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc thỏa hiệp và làm theo.

Bây giờ hai người đang đứng ở con phố đối diện với nhà tổ nhà họ Ninh, nhìn nhau không biết nên làm gì tiếp theo.

Cửa căn nhà cổ kính đóng chặt ngăn cách với thế giới bên ngoài, có vẻ như đã khóa từ bên trong.

Nhưng cho dù không bị khóa, hai người bọn họ cũng không thể vênh váo đi vào.

Hứa Thanh Du nhìn chằm chằm vào phía đó một lúc lâu rồi đưa ra ý kiến: “Bên trong chắc sẽ có người trông coi bác nhỉ? Mình lại gọi cửa xem có ai ra mở không?”
Dù sao, Trang Lệ Nhã cũng đang bị nhốt ở bên trong, vậy nên chắc trong nhà chắc phải có quản gia quản lý hay nói trắng ra là người gác cổng đề phòng cô ta chạy trốn.

Không thể giữ một người trong đó từ ngày này qua ngày khác mà không ai quan tâm đoái hoài đến.

Trên thực tế, Hứa Thanh Du còn một mối quan tâm khác.

Mẹ Ninh bây giờ trong giới cũng coi như có chút danh tiếng, nếu lúc này đi tới nhà tổ nhà họ Ninh, bị người ta nhìn thấy, quan tâm chụp ảnh, có lẽ sẽ lại tạo thành một vài cái tít cho đám săn tin.

Ninh Tôn lúc này mới vất vả bắt đầu trở mình, hai người đều không thể cản trở con đường thăng tiến của Ninh Tôn.


Vì vậy do dự một hồi, cuối cùng hai người xoay người đi tới một quán cà phê cách đó không xa ngồi xuống quan sát.

Hứa Thanh Du nói với mẹ Ninh bằng một giọng thương lượng: “Nếu không, con sẽ đi quanh quanh khu nhà thám thính trước xem có tin tức gì không.

Đằng nào cũng không ai biết con là ai, để con đi thăm dò chút xem.”
Mặc dù trước đó cô ấy cũng đã được xuất hiện trong một vài tin tức liên quan.

Thậm chí, trong một vài hình ảnh mình họa trong tin tức cũng có bóng dáng của.

Tuy nhiên, thành thật mà nói, cảm giác tồn tại của cô trong cơn bão này đặc biệt thấp.

Sự chú ý của công chúng đều tập trung vào nhà họ Ninh Cô, một người ngoài cuộc như cô thực sự không thu hút được nhiều sự chú ý.

Cho nên nàng đi vòng vòng quanh nhà họ Ninh lúc này sẽ thuận tiện hơn mẹ Ninh.

Mẹ Ninh nghiêng người nhìn ra ngoài từ cửa sổ kiểu Pháp của quán cà phê, bà muốn xem tình hình trước cửa nhà tổ nhà họ Ninh.

Nhưng quán cà phê ở một khoảng cách khá xa, nên bà không thể nhìn rõ tình hình bên kia thế nào.

Mẹ Ninh hơi ngập ngừng: “Con đi qua đó, bác cũng không hết lo lắng được.

Thực ra bác nói thật.

Bác rất muốn gặp Trang Lệ Nhã, không phải vì bất cứ điều gì khác, mà bác chỉ muốn hỏi cô ta trong quá khứ cô ta đã đối xử với A Tôn như thế nào.”
Bao nhiêu năm nay, mẹ Ninh không quan tâm nhiều đến cuộc sống của Ninh Tôn, trước giờ bà luôn tự an ủi mình, có Ninh Bang là cha, cuộc sống của anh sẽ không đến nỗi tồi tệ.


Nhưng bây giờ nghĩ lại, bà thấy thật sự mình quá ngây thơ, nếu có mẹ kế thì nhất định sẽ có con ghẻ.

Làm sao bà có thể mong đợi một người đàn ông thiếu trách nhiệm như vậy thực hiện tròn trách nhiệm làm cha với con trai mình cơ chứ.

Hứa Thanh Du nhìn mẹ Ninh: “Bây giờ bác hỏi thăm mấy chuyện như vậy không phải là tự đi vào ngõ cụt sao? Bác biết rõ mọi chuyện thì tự nhiên chỉ mang thêm khó chịu vào người mà thôi.

Nếu là xem náo nhiệt thì chúng ta có thể dò hỏi một chút là được.

Nhưng nếu bác muốn tìm hiểu mấy chuyên kia con không nghĩ rằng nó cần thiết đâu!”
Mẹ Ninh lắc đầu: “Bác biết bác đã ngàn lần vạn lần xin lỗi A Tôn, lâu như vậy nó cũng tha thứ cho bác rồi, nhưng bác vẫn muốn biết những gì nó đã phải trải qua trong quá khứ khi cha không thương mẹ không yêu như vậy.”
Bà ấy không phải là không thử hỏi Ninh Tôn, mấy lần bà nhắc gần nhắc xa dò xét thử, nhưng Ninh Tôn dường như không muốn nói về cuộc sống trước đây của anh ấy.

Mỗi lần mẹ Ninh nói đến chủ đề này, Ninh Tôn đều khéo léo tránh đi.

Bà cũng hỏi Ninh Bang ở bệnh viện ngày hôm đó, và hỏi ông ta có biết cuộc sống của Ninh Tôn trong quá khứ như thế nào không.

Nhưng Ninh Bang cũng không trả lời, mà chỉ im lặng.

Từ phản ứng của Ninh Bang, Mẹ Ninh cảm thấy lạnh gáy, Ninh Bang im lặng vì không biết hay vì không nói được, điều đó có nghĩa là Ninh Tôn đã có một cuộc sống không mấy tốt đẹp trong quá khứ.

Mặc dù bà biết rằng một số sự thật sẽ khiến người ta đau lòng nhưng bà không muốn vùi lấp sự thật trong bóng tối mãi mãi, bà thực sự muốn biết mình đã mắc nợ con trai bao nhiêu.

Hứa Thanh Du không đành lòng nhìn mẹ Ninh như thế này, cô uống hai ngụm cà phê, rồi nói: “Vậy bác đợi ở đây một chút, con qua đó hỏi xem có hóng được tin tức gì không?”
Cô không nói chính xac phải hỏi những gì, mẹ Ninh cũng không nhắc đến.


Hứa Thanh Du đi ra khỏi quán cà phê, đội mũ và đeo khẩu trang, đi thẳng đến ngôi nhà cổ của nhà họ Ninh.

Mẹ Ninh ngồi trên ghế ôm vai, khẽ thở dài.

Trong lòng bà hơi phức tạp và lo lắng.

Bà cũng bắt đầu thấy hơi lung lay do dự, bà không biết mình có nên đi qua đấy hay không.

Sự đan xen giữa những cảm giác trái ngược này khiến bà rất khó chịu.

Sau khi mẹ Ninh đợi ở quán cà phê gần hai mươi phút, Hứa Thanh Du quay lại.

Cô tháo khẩu trang khi bước vào cửa, mẹ Ninh dựa vào biểu cảm trên gương mặt của Hứa Thanh Du có thể nhìn ra mọi chuyện tiến triển khá tốt.

Hứa Thanh Du đi tới và ngồi xuống, sau đó nói với mẹ Ninh: “Bác gọi vào điện thoại của con đi.”
Mẹ Ninh sửng sốt, không hiểu ý của cô.

Hứa Thanh Du vội vàng nói lại: “Con đã đưa điện thoại cho quản gia nhà họ Ninh, ông ấy nói sẽ chuyển điện thoại để Trang Lệ Nhã nghe máy.”
Mẹ Ninh bật cười ngay khi nghe xong cách của Hứa Thanh Du, vì vậy bà nhanh chóng lấy ra, thay vì gọi qua số điện thoại, mẹ Ninh trực tiếp gọi video qua WeChat.

Bà đợi một lúc đầu dây bên kia mới có tín hiệu trả lời, nhưng giọng nói phát ra sau khi kết nối có chút bối rối, và dường như bà có thể nghe thấy có tiếng đang gọi và có người khác đang la hét.

Mẹ Ninh cau mày, alo hai tiếng.

Sau một lúc, âm thanh la hét cũng im lặng, sau đó ống kính hơi lắc lư và bắt đầu hướng về một hướng.

Mẹ Ninh nhìn kỹ và nhận ra Trang Lệ Nhã thực sự xuất hiện trong ống kính.

Tuy nhiên, vẻ bên ngoài của Trang Lệ Nhã có một chút gì đó vượt quá sự chấp nhận của bà.


Trước đây bà đã nhìn thấy Trang Lệ Nhã qua mắt mèo tại nơi ở của Ninh Tôn, và sau đó bà cũng thấy cô ta xuất hiện trên hình minh họa của mấy bài báo về nhà họ Ninh.

Giữa hai người có sự tương phản khá lớn, nhưng so với Trang Lệ Nhã trong ống kính bây giờ, cô ta dường như đã biến thành một con người khác.

Nếu Hứa Thanh Du không nói trước với mẹ Ninh rằng đây là Trang Lệ Nhã, bà chắc chắn sẽ không nhận ra.

Trang Lệ Nhã ăn mặc nhếch nhác, trên mặt có vết máu, như thể bị nhốt trong lồng sắt, hai tay vịn vào lan can, mặt áp vào đó, nhìn chằm chằm vào camera.

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó, mẹ Ninh rít lên.

Ninh Bang thực sự dám làm mấy chuyện giam giữ bất hợp pháp như này.

Ông ta có thực sự nghĩ rằng mình có thể làm bất cứ điều gì sai trái chỉ vì mình đã đến tuổi gần đất xa trời?
Trang Lệ Nhã cũng nên nhận ra đầu dây bên kia là mẹ Ninh, cô ta gầm lên vài tiếng giống như những con thú nhỏ, rồi bắt đầu hét lên: “Mày đến đây để xem tao sống khổ sống sở sao?”
Mẹ Ninh không muốn đấu khẩu với người trong video, cô ta đã đi đến bước đường này có khoe khoang cũng chỉ làm phí thời gian của bà mà thôi.

Mẹ Ninh hỏi thẳng: “Tôi chỉ muốn hỏi cô, những năm qua khi tôi không có ở đây, rốt cuộc cô đã đối xử với A Tôn như thế nào?” Trang Lệ Nhã có chút kinh ngạc, có lẽ là không ngờ mẹ Ninh lại chạy đến tận đây chỉ để hỏi về vấn đề này.

Cô ta cười khúc khích, cảm thấy có chút ý diễu cợt lộ ra: “Lúc trước khi tôi gọi cho bà, sao bà không hỏi mà lại dập máy, giờ hối hận hả.”
Mẹ Ninh cau mày: “Cô gọi cho tôi lúc nào chứ? Sao tôi lạ không biết?”
Trang Lệ Nhã khịt mũi: “Bà đang giả bộ gì vậy? Tôi đã gọi cho bà mấy lần rồi mà bà đều không trả lời hoặc cúp máy.

Bây giờ, bà quan tâm con trai mình đã sống như thế nào mới chủ động liên lạc với tôi còn gì?”
Mẹ Ninh mím môi, mơ hồ nhớ ra chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng mẹ Ninh không thể trách Ninh Tôn chuyện này, bà biết Ninh Tôn làm như vậy là tốt cho mình.

Mẹ Ninh không muốn tiếp tục chủ đề này, nên chỉ hỏi Trang Lệ Nhã: “Tôi chỉ muốn hỏi cô một chuyện, tùy cô.”
Trang Lệ Nhã suy nghĩ một chút, thả lan can sắt ra, dựa vào đó, thở dài một hơi nhưng cô ta cũng nói: “Bà đã nghĩ đến chuyện tìm tôi để hỏi về quá khứ, chắc trong lòng cũng liên tưởng một hai rồi nhỉ? Sao bà không thử suy nghĩ một chút, Ninh Tôn cũng đâu phải do tôi sinh ra? Đã không phải con tôi, tôi có thể đối xử tốt với nó sao, không có mẹ ruột bên cạnh, cha lại không thèm để ý, cuộc sống của nó sẽ tử tế sao?”.