Yêu Lại Từ Đầu

Chương 1031: 1031: Chương 1015






Ninh Tôn kiểm tra vết thương sau tai mẹ Ninh một chút.

Vết thương cũng không sâu, nhìn thì ít nhiều vẫn có chút nhìn thấy mà đau lòng.

Ninh Tôn nghĩ nghĩ, rồi dán băng keo cá nhân trở lại lần nữa: “Gần đây chú ý một chút, đừng để dính nước, mặc dù vết thương không quá sâu, nhưng diện tích khá to, cũng dễ bị nhiễm trùng.”
Mẹ Ninh gật gật đầu, vén tóc: “Tiểu Du đã xử lý rất tốt cho mẹ ròi, bây giờ cũng không cảm thấy đau nữa.”
Thực sự mặc dù vết thương nhìn hơi lỳ quặc, nhưng nói thật thì không đau lắm.

Ninh Tôn nghĩ nghĩ, hơi buồn cười: “Tại sao còn có thể đánh nhau với bà ta? Hai người ai chọc ai vậy?”
Chủ đề này đã nói đến đây, mẹ Ninh cũng liền cao hứng, kể một lượt từ đầu đến đuôi tỉ mỉ chuyện ngày hôm đó đánh nhau cùng với Trang Lệ Nhã.

Đại khái cũng là do Trang Lệ Nhã ở trong điện thoại nhã nhặn hẹn gặp bà muốn nói chuyện, kết quả gặp nhau nói vài câu liền muốn động tay.

Đương nhiên mẹ Ninh không thể nhẫn nhịn, bà bắt đầu đánh trước, sau đó chiến thắng áp đảo.

Mẹ Ninh khua tay múa chân nói cho Ninh Tôn biết mình đánh người như thế nào.

Cũng không biết trong lời bà kể có gia giảm hay không, nhưng nghe bà nói thì không có chịu thiệt thòi.

Ninh Tôn cũng hiểu tính nóng nảy của mẹ Ninh, vậy nên nghe xong liền gật gật đầu: “Về sau cố gắng đừng động tay nữa.”
Mẹ Ninh “hừ” một cái, hơi kiêu ngạo: “Nếu bà ta không chọc đến mẹ, mẹ chắc chắn sẽ không chủ động tìm bà ta, nhưng bà ấy đụng đến mẹ trước, mẹ không thể chiều theo được.”
Cả đời này của bà chỉ chịu thiệt thòi duy nhất trên người Ninh Bang, từ đó trở về sau bà liền tự nói với chính mình, về sau chỉ có thể là bà ăn hiếp ăn người khác, cũng không để bị bất kì ai bắt nạt nữa.

Ninh Tôn không nói gì nhiều, mấy người xem tivi một lúc rồi cũng đi ngủ.


Ngày hôm sau hỏa táng Ninh Bang, thầy pháp xem đã giờ, thời gian hỏa táng hơi sớm, vậy nên Ninh Tôn và Hứa Thanh Du đều đi ngủ sớm.

Hai người cả đêm đều không ngủ ngon, trời còn chưa sáng đã tỉnh dậy rồi, dọn dẹp một chút, sau đó lái xe đi đến nhà tổ họ Ninh.

Bên đó Ninh Tú cũng đã thức dậy rồi, thầy pháp cũng đã đến, chuẩn bị một đống các thứ ngổn ngang.

Hứa Thanh Du từng làm qua tang sự của ba mình, nhưng bây giờ nhìn thấy đồ thầy pháp chuẩn bị,cô vẫn không thể gọi ra tên, hoàn toàn không hiểu những cái này dùng làm cái gì.

Những đồ này đều được chuyển vào trong xem nói là sau khi hỏa táng Ninh Bang cũng đốt hết những đồ này.

Ninh Tôn và Hứa Thanh Du đi qua không giúp được gì nhiều, chỉ ở bên cạnh nhìn.

Trang Lệ Nhã chưa dậy, tình trạng cũng như hôm qua, bản thân không dậy nổi.

Nhưng chung quy bà ta có thật sự dậy không nổi hay không cũng không có người nào quan tâm, bây giờ đối với nhà họ Ninh, thật sự thì người này có cũng được không cũng được.

Trong nhà đều đã chuẩn bị xong, cũng đi đến nhà tang lễ.

Thời gian của bọn họ hơi sớm, chỗ nhà tang lễ vẫn chưa bắt đầu làm, Ninh Tú đã nhét tiền cho bọn họ, nên mới được sắp xếp làm người đầu tiên của ngày hôm nay.

Đợi sau khi xe bọn họ đến, nhà tang lễ cũng đã có người đợi.

Linh cữu của Ninh Bang được người đẩy đến, thầy pháp lại cầm rất nhiều đồ, quấn quanh di hài lẩm bẩm.

Nói cái gì Hứa Thanh Du cũng không nghe rõ, đại khái giống như là niệm để cho người chết đầu thai các loại.


Sau đó linh cữu được đẩy đến chỗ lò thiêu, nhân viên công tác đi đến, quay đầu nhìn Ninh Tú và Ninh Tôn: “Có muốn gặp ba lần cuối hay không?”
Ninh Tương đi đến, Ninh Tiêu thì không, nói là ở nhà chăm sóc Trang Lệ Nhã.

Ninh Tú quay đầu nhìn Ninh Tương: “Cô có muốn nhìn lần cuối không?”
Ninh Tương do dự một lúc rồi mới lắc đầu: “Không nhìn.”
Nhân viên công tác không có biểu cảm gì đặc biệt, nghe bọn họ trả lời vậy, trực tiếp đẩy quan tài đến khu vực hỏa thiêu.

Những người còn lại ở bên ngoài đợi.

Bởi vì không cần xếp hàng, nên thời gian vẫn khá nhanh, gần nửa tiếng sau cũng đi ra.

Thầy pháp cầm hai đôi đũa đỏ đi đến, đưa cho Ninh Tú và Ninh Tôn, bảo bọn họ lấy hài cốt của Ninh Bang bỏ vào trong hũ tro cốt.

Hứa Thanh Du đã từng nhìn thấy hỏa táng của ba Hứa.

Những cái này không giống như trong tivi phát, cũng không đốt thành tro, xương từng khối từng khối, vẫn còn rất hoàn chỉnh.

Ninh Tôn và Ninh Tú cũng không tệ khâu cuối cùng này, hai người gắp nhanh hài cốt bỏ vào trong hũ tro cốt.

Sau đó hũ tro cốt cũng được đóng kín lại.

Bọn họ chuyển hết tất cả những đồ vật ở nhà họ Ninh đến khu vực hỏa thiêu, đốt hết tất cả.


Thực sự mà nói những đồ vật này quá trình thì rất rắc rối, nhưng làm thì rất nhanh chóng.

Đồ vật đốt rất nhanh, chưa đến một lúc những đồ vật đem đến đã được đốt hết hoàn toàn, sau đó mấy người lại lên xe đi đến nghĩa trang.

Lúc bọn họ đến bên chỗ nghĩa trang cũng đã chuẩn bị xong, tất cả đều nghe theo lời của thầy pháp.

Hứa Thanh Du chỉ đứng ở nơi cách đó không xa, cô vẫn chưa đi vào cửa, vậy nên không cần phải giúp gì.

Thầy pháp niệm xướng một lúc lâu, cuối cùng bảo Ninh Tú đặt hũ tro cốt vào bên trong huyệt mộ.

Trước đó Hứa Thanh Du không có cảm xúc gì đặc biệt, cô cùng với Ninh Bang chỉ gặp nhau vài lần như vậy, hơn nữa ấn tượng cũng không quá tốt.

Cho nên Ninh Bang chết hay không biến động ở trong lòng cô cũng không lớn, trước đó chỉ có duy nhất một điều khiến cho cô hơi ngậm ngùi là những sự việc này của Ninh Bang dễ dàng khiến cho cô nhớ đến ba của mình.

Nhưng bây giờ nhìn thầy pháp lấp huyệt mộ, Hứa Thanh Du đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.

Kết cục của một con người đến cuối cùng chính là một huyệt vị nhỏ kia.

Nghĩ lại thì cũng khá thê lương.

Thời gian lấp huyệt mộ hơi lâu một chút, Ninh Tôn cùng với Ninh Tú và Ninh Tương đứng ở bên cạnh nhìn.

Sau đó quản gia dẫn người theo ở bên cạnh xếp hoa, vảy rượu.

Hứa Thanh Du chuyển ánh mắt, nhìn những bia mộ xung quanh nghĩa trang.

Một nơi là bệnh viện, một nơi là nghĩa trang mỗi lần cô nhìn thấy đều cảm thấy khó chịu.


Thầy pháp vừa lẩm bẩm vừa lấp huyệt mộ, đợi tất cả đều đã xong, lại đốt hương.

Sau đó bảo Ninh Tú cùng Ninh Tôn và Ninh Tương bái ở trước bia mộ.

Cả quá trình vẫn rất trang trọng.

Mọi thứ đều đã dọn dẹp xong, cả đoàn người mới lần lượt đi ra khỏi nghĩa trang.

Ninh Tương ở phía sau cầm một bình nước, bên trong cũng không biết là đựng nước gì, tưới cả đoạn đường từ nghĩa trang đi ra bên ngoài.

Hứa Thanh Du không hiểu những quy tắc này, chỉ đi theo Ninh Tôn trở lại xe.

Đợi sau khi lên xe Ninh Tôn mới thở phào: “Cuối cùng tất cả cũng đã kết thúc rồi.”
Hứa Thanh Du đi qua kéo tay Ninh Tôn, dùng lực nắm chặt một chút: “Về sau đều sẽ tốt thôi.”
Ninh Tôn gật đầu mỉm cười, khởi động xe đi theo phía sau xe Ninh Tú trở về nhà tổ.

Trang Lệ Nhã có lẽ là muốn diễn kịch cho hoàn hảo, lần này không đi xuống lầu.

Ninh Tương sau khi về đến nhà tổ liền đi lên lầu nhìn Trang Lệ Nhã, nhưng chỉ một lúc cô ta liền đi xuống, nói là Trang Lễ Nhã đã uống thuốc sau đó đi ngủ rồi.

Lời nói này cũng không biết là thật hay giả, nhưng Ninh Tú cũng không muốn đi so đo quá nhiều.

Ninh Tôn ngồi ở ghế sofa nói với Ninh Tú về chuyện mình đã đặt vé máy bay rồi, ngày mai sẽ đi.

Ninh Tú gật gật đầu: “Vừa nảy chắc hẳn là có truyền thông, đã chụp lại ảnh của chúng ta, đến lúc đó tôi cố ý thuê một đoàn thủy quân, kết thúc chuyện này, sau đó vấn đề của cậu chắc hẳn cũng có thể xoay chuyển hoàn toàn.”
Hiện tại Ninh Tôn cũng không phải quá bất ngờ với những tin tức đó, có lúc không thể yêu cầu danh tiếng của mình thay đổi hoàn toàn, đa phần mọi người tin anh thì đã được rồi.

Nhưng anh vẫn gật gật đầu, nói cảm ơn với Ninh Tú..