Yêu Lại Từ Đầu

Chương 1235: 1235: Chương 1219






Hứa Thanh Du nấu mì xong, điện thoại của Ninh Tôn cũng gọi tới.

Anh không biết là nghe được tin tức ở đâu, biết được chuyện mẹ Ninh tối qua ra ngoài xã giao bị chuốc rượu, anh liền gọi điện cho Hứa Thanh Du, có lẽ cũng biết giờ này Hứa Thanh Du sẽ về nhà, cho nên trực tiếp gọi điện thoại hỏi Hứa Thanh Du.

Mẹ Ninh ở phòng tắm bên kia, đang tắm rửa, nhất thời cũng sẽ không ra đây.

Hứa Thanh Du suy nghĩ một lát, cầm điện thoại đi ra ban công, “Mẹ hôm qua đúng là đi xã giao rồi, cũng đúng thật là bị chuốc rượu rồi, chẳng qua sau đó em đón mẹ về rồi, không có xảy ra chuyện gì, anh yên Hứa Thanh Du đi.”
Ninh Tôn hít thở sâu một hơi, “Vậy nên sáng nay em mới hỏi anh những vấn đề đó đúng không?”
Hứa Thanh Du mím môi, không biết nên nói thế nào.

Ninh Tôn bên kia một lát sau mới nói, “Chuyện này anh không trực tiếp hỏi mẹ anh, đoán chừng hỏi bà ấy cũng không biết trả lời thế nào, em giúp anh để ý một chút trạng thái của bà ấy, uống nhiều rượu như thế chắc chắn không dễ chịu, giúp anh chăm sóc bà một chút.”
Hứa Thanh Du nói một câu yên tâm đi, sau đó lại nói, “Bản thân mẹ cũng hiểu một số chuyện, bà ấy nói sau này gặp phải trường hợp này sẽ không miễn cưỡng nữa.”
Ninh Tôn cũng không mấy tin lời này, rất nhiều người chịu thiệt thòi một lần lúc đó cũng sẽ nói sẽ không phạm phải nữa.

Nhưng mà lần tới đối diện với loại chuyện thế này có thể vẫn là nhịn không được mà nhẫn nhục.


Hết cách rồi, đối đầu với tư bản chính là đối đầu không nổi.

Muốn lăn lộn trong giới giải trí, có những chuyện bắt buộc phải cúi đầu.

Ninh Tôn cũng không có cách nào nói chuyện khác, chỉ dặn dò hai câu liền cúp điện thoại.

Hứa Thanh Du bên này vừa cúp điện thoại, mẹ Ninh bên đó cũng từ nhà Hứa Thanh Du đi ra, bà cũng không sấy tóc, dùng khăn Hứa Thanh Du quấn đầu, trực tiếp đi đến bên bàn ăn, “Ai da, mẹ cũng nghe thấy mùi thơm rồi, mẹ sắp đói chết rồi.”
Hứa Thanh Du bỏ điện thoại xuống, vội vã đi ra khỏi ban công, “Vẫn còn nóng, mẹ ăn chậm thôi.”
Mẹ Ninh ừ ừ hai tiếng, đến lời cũng lười nói, cúi đầu rất nhanh chóng liền ăn hết một tô mì, sau đó bưng bát húp hết nước canh.

Hứa Thanh Du ngồi xuống đối diện bà, “Dạ dày có thoải mái hơn chưa?”
Mẹ Ninh vội vã gật đầu, rút ra một tờ khăn giấy, tô mì này bà ăn có chút nhanh, cộng thêm còn có chút nóng, đổ hết cả mồ hôi ra.

Bà vừa lau mồ hôi vừa nói, “Cảm giác như bản thân vừa sống lại vậy”
Hứa Thanh Du trộn trộn mì, vừa ăn vừa nói, “Chuyện lần này phải rút kinh nghiệm đó, lần sau xảy ra chuyện thế này không được miễn cưỡng nữa.”
Mẹ Ninh ngồi tựa trên ghế, bỏ khăn giấy xuống, thở ra một hơi, “Cho dù là bàn không được cũng sẽ không làm thế này nữa, cái mạng già này của mẹ a, vốn dĩ không chịu nổi, tiếp tục như vậy nữa chắc cũng không sống nổi mấy năm nữa.”

Nói xong bà lại nói, “Sáng hôm nay lúc mẹ tỉnh lại, sau đó gọi điện cho cái cậu hôm qua cùng mẹ đi xã giao, cậu ta nói hôm qua bị người ta vứt ở trong căn phòng đó, những người đó không lo cho cậu ta, đều đi hết, để mình cậu ta ở đó, con nói những tên khốn đó, vậy mà cũng làm ra được.”
Hứa Thanh Du thật ra không muốn nói mấy, những người đó đoán chừng cũng không xem người tiếp rượu là người, tự mình uống cho đã một trận, đi rồi cũng không lo ai sống ai chết.

Mẹ Ninh có chút cảm khái, “Tuy rằng công việc quan trọng, nhưng cũng không cần bán mạng, hôm nay mẹ mấy lần tưởng rằng bản thân có thể nhắm mắt lại liền sẽ không mở ra được nữa, lần này uống so với bất kỳ lần nào trước đó đều khó chịu hơn, có thể cũng là do cơ thể mẹ chịu không nổi nữa rồi.”
Hứa Thanh Du nhìn mẹ Ninh không nói gì, chỉ tự ăn có mì của mình, sau đó dọn dẹp chén đũa.

Mẹ Ninh vẫn là chưa tỉnh rượu, đợi một lát lại quay về phòng ngủ rồi.

Hứa Thanh Du thu dọn phòng bếp xong, nhẹ nhàng rời khỏi nhà.

Như vậy xem ra cô vẫn là đi làm thì tốt hơn, cho dù trong công việc có những chuyện khiến người ta không như ý, nhưng tổng thể mà nói cũng không tồi rồi, nói không chừng bên ngoài có rất nhiều người ngưỡng mộ cô.

Hứa Thanh Du về đến công ty, cũng gần tới giờ đi làm, cô vừa ngồi xuống A Mai liền tới.

Hứa Thanh Du có hai người không muốn gặp mấy, một người là Viên Sơ, một người là A Mai.


A Mai tìm cô cũng không có chuyện công gì, gần như đều là những chuyện riêng tư.

Cô ta đi vào rất tự nhiên đi đến chỗ Hứa Thanh Du, đi đến cạnh bàn của cô, nói với Hứa Thanh Du rằng, “Giang tổng bây giờ ở trên lầu.”
Ý là nói Giang tổng lại tìm cô rồi.

Trong lòng Hứa Thanh Du có chút khổ, nhưng trên mặt lại không có cách nào thể hiện ra, cô chỉ có thể gật gật đầu, “Được, tôi lập tức qua đó.”.

Tìm truyện hay tại — TгùмTruyệ Л.

vИ —
Sau đó cô cùng A Mai đi ra khỏi văn phòng, đi đến thang máy lên lầu.

A Mai không cùng cô vào văn phòng của Giang tổng, đợi Hứa Thanh Du bước vào, cô ta lại vào thang máy đi xuống lần nữa.

Lần này Giang tổng không ở trong phòng trà nhỏ của anh ta, mà là ở trong một căn phòng nghỉ phía ngoài, trong phòng để một cái máy chạy bộ, anh ta đang ở trên đó chạy bộ.

Người có tiền sống qua ngày thật sự khiến người ta ngưỡng mộ, lúc mọi người đều đang liều mạng kiếm tiền, người ta ở đây hưởng thụ cuộc sống.


Hứa Thanh Du đi đến một bên, cũng không lập tức mở miệng, Giang tổng mặc một bộ đồ thể thao, cũng không chạy nhanh, nhìn có vẻ là luyện tập cơ thể giết thời gian.

Cho tới tận khi máy chạy bộ dừng lại, Giang tổng bước xuống cầm khăn lau lau mồ hôi trên trán, sau đó mới nhìn Hứa Thanh Du, “Viên Sơ có tìm đến cô sao?”
Hứa Thanh Du có hơi ngạc nhiên một chút, cô tưởng rằng Giang tổng tìm cô là có liên quan đến Tống Kình Vũ, kết quả làm nửa ngày lại vì chuyện của Viên Sơ.

Trước đây cô đã nghe nói Viên Sơ là dựa vào quan hệ vào đây, cô vẫn luôn không biết Viên Sơ giờ là dựa vào quan hệ nào mà vào đây, nhưng mà bây giờ Giang tổng trực tiếp hỏi, đoán chừng có liên quan đến Giang tổng.

Hứa Thanh Du nghĩ nghĩ rồi nói, “Lúc trước khi ăn cơm có gặp qua cô Viên, nói chuyện hai câu, sau đó trùng hợp gặp vài lần, cô Viên có mời tôi ăn cơm một lần.”
Sau đó cô cười một cái, “Chẳng qua lần đó cô Quách cũng có ở đó.”
Giang tổng ừ một tiếng đem khăn mặt vứt sang một bên, “Tôi quen biết với bác của Viên Sơ, lúc trước khi cô ta vào công ty tôi gặp qua một lần, là một người rất thông minh, tất nhiên là cái sự thông minh này, cách biểu hiện không quá giống người khác, cách người ta hiểu cũng không giống nhau.”
Anh ta lại nói, “Cô ta đi tìm cô, cụ thể là vì cái gì tôi gần như cũng có thể đoán được, lúc trước anh Tống cũng gọi điện cho tôi, anh ta tất nhiên là than phiền với tôi, chỉ là chuyện này tôi chưa giải quyết tốt thôi, tôi có chút giao tình với bác của cô ta, làm quá thì cũng không thích hợp cho lắm, bên này chuyện của cô tôi cũng biết, thực ra không liên quan tới cô, chỉ là Viên Sơ người này có chút ấu trĩ, cô đó, sau này thấy cô ta thì né một chút, loại người này cô làm không lại cô ta đâu, bởi vì yêu cầu của cô ta đối với bản thân mình không có cao như vậy.”
Hứa Thanh Du nghe đến câu cuối liền bật cười, cô gật gật đầu, “Tôi biết ý của Giang tổng rồi, tôi cũng biết tiếp theo đây nên làm thế nào rồi.”
Giang tổng thở dài một hơi, “Nói thật lòng, lúc trước tôi cũng nói chuyện với cô gái đó một chút, chỉ là cô ta không nghe lọt tai, nghe không lọt tai thì tôi cũng không tốn nước miếng nữa, tôi chỉ nói chuyện vài câu với những người biết hiểu chuyện mà thôi.”
Nói xong Giang tổng đưa mắt nhìn Hứa Thanh Du, “Tôi nói lời này chắc cô cũng hiểu rồi chứ?”
Hứa Thanh Du nói một câu hiểu, sau đó nhịn không được bật cười.

Giang tổng cũng không hỏi cô cười cái gì, sau đó bản thân cũng bật cười..