Yêu Lại Từ Đầu

Chương 827: Chương 827




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Mẹ Ninh không còn nơi nào khác để đi, nên sau khi ăn xong liền ở lại nhà Ninh Tôn.

Ninh Tôn suy nghĩ một chút, cầm điện thoại đi vào phòng, có vẻ là nhờ quan hệ kéo tài nguyên cho mẹ Ninh.

Ninh Tôn đi rồi, Hứa Thanh Du chắc chắn không thể quay về phòng.

Cho dù cô không có bất kỳ suy nghĩ nào khác, nhưng bỏ mẹ Ninh ở đây một mình, quả thật là không hay lắm, như thể cô đang tỏ thái độ với bà vậy.

Mà cô cũng không thể về phòng của mình trước mặt mẹ Ninh, mẹ Ninh là người từng trải, thấy hai người họ chia phòng ngủ, bà có thể hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.

Vì vậy, cô chỉ có thể ngồi bên cạnh bà, chỉ có điều cô không biết nói gì.

Hứa Thanh Du và mẹ Ninh không có chung chủ đề nào, tự nhiên không có gì để nói.

Hứa Thanh Du vốn dĩ không phải là người rất thân thiện, cô thường yên lặng đối với những người lạ.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.23

Vì vậy Hứa Thanh Du chỉ có thể mỉm cười, “Đúng là chúng con quen nhau đã lâu, khi chúng con quen nhau, anh ấy còn chưa ra mắt, con cũng chưa từng nghĩ có ngày anh ấy sẽ trở thành ngôi sao.”
Cô rốt cuộc chuyển chủ đề một cách rất khéo léo.


Mẹ Ninh hai mắt nhìn chằm chằm Hứa Thanh Du, không biết có phát hiện tâm tư của cô hay không.

Một lát sau, mẹ Ninh lại nói: “Cô chỉ thấy trên mạng nói gia cảnh của con không tốt lắm, cô không biết cụ thể không tốt như thế nào, hiện tại nhà con đang ở thành phố nào?”
Đây chắc là muốn điều tra nhân khẩu.

Hứa Thanh Du không muốn nói, cô và Ninh Tôn không phải thật sự ở bên nhau, sao phải khai báo rõ ràng chuyện của mình để làm gì chứ?
Hứa Thanh Du mím miệng, chỉ cười mà không nói.

Thái độ của cô như vậy cũng cho thấy cô không muốn trả lời những câu hỏi này.

Mẹ Ninh nhìn cô hừ rồi cười, “Không thể nói được sao, vậy xem ra cũng không tốt lắm.”
Vẻ mặt của Hứa Thanh Du không đổi, tốt hay không tốt, cũng không đến lượt bà điều tra.

Ninh Tôn ở bên kia hồi lâu mới đi ra, không thể biết được tin gì từ vẻ mặt của anh ta.

Mẹ Ninh vội vàng đứng lên, “Như thế nào rồi? Con hỏi được chưa? Mẹ không kén chọn, hiện tại chỉ cần có tài nguyên là được.”
Ninh Tôn nhíu mày, “ Tài nguyên diễn xuất thương mại bây giờ không còn, bởi vì hiện tại tôi không nhận vai diễn thương mại nữa, thật ra trong tay tôi còn 1 cái kịch bản, tôi có vai diễn trong đó, có thể thương lượng với nhà sản xuất bên kia, cho bà một vai diễn.


Mẹ Ninh lập tức cười, “Được, được, vai diễn nhỏ cũng được, mẹ không kén, chỉ cần lộ mặt thôi.”
Thật ra bà biết rất rõ vị trí của mình, biết hiện tại bà không có tư cách gì để đàm phán.


Ninh Tôn chần chừ một chút, “Vậy đợi lát nữa,tôi dẫn bà đi gặp người đại diện của tôi, xem bên đó nói như thế nào.”
Nói xong, Ninh Tôn quay đầu nhìn Hứa Thanh Du, “Buổi tối ăn cơm xong anh đưa bà ấy đi, em không cần đi cùng, em ở nhà là được rồi.”
Hứa Thanh Du gật đầu, “Em biết rồi.”
Kêu cô đi, cô cũng không muốn đi.

Buổi trưa không có việc gì làm, ba người liền ngồi trên sô pha xem TV.

Hứa Thanh Du giả vờ trong lòng có phiền muộn, muốn nói chuyện với Ninh Tôn.

Vì vậy một lúc sau, cô đột nhiên đến gần ôm lấy tay Ninh Tôn, ghé vào tai anh ta, động tác trông rất thân mật, “Em có chút chuyện muốn nói với anh, vào phòng đi.”
Ninh Tôn sửng sốt, chủ yếu là do Hứa Thanh Du đột nhiên tới gần khiến anh ta ngơ ngác.

Nhưng sau đó anh ta phản ứng lại, có lẽ là Hứa Thanh Du có chuyện mà nói trước mặt mẹ anh ta thì không tốt lắm.

Anh giơ tay ôm lấy Từ Thanh Du, “Đi thôi”
Mẹ Ninh chỉ đành coi như không nhìn thấy hành động của hai người họ.

Người trẻ tuổi gặp chuyện nhàm chán là điều bình thường.

Hai người vào phòng, sau khi đóng cửa lộ ra căng thẳng.


Hứa Thanh Du có chút không thoải mái, vén mái tóc hai lần hắng giọng, “Quan hệ của hai chúng ta, anh không nói cho mẹ anh biết sao?”
Ninh Tôn suy nghĩ một chút, “Tạm thời chuyện này đừng nói ra, anh không muốn chuyện của anh để bà ấy biết rõ.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.24

anh bị em lừa gạt không bằng.”
Ninh Tôn cũng có chút bất lực, “Hoặc cũng có thể bà ấy ở cùng với em không biết nói chuyện gì, nên chỉ có thể lấy chuyện của anh ra nói”
Hứa Thanh Du liếm môi, nói thêm một chuyện, “Hiện tại bà ấy vẫn sống trong khách sạn sao?”
Ninh Tôn chớp chớp mắt, nhanh chóng trả lời: “Đúng vậy, bà ấy sống ở khách sạn, em không cần lo lắng, bà ấy sẽ không ở chung với chúng ta đâu.”
Nhà anh ta chỉ có hai phòng, nếu mẹ Ninh tới, vậy sẽ rất phiền phức.

Hứa Thanh Du nghe Ninh Tôn nói thì cũng an tâm, mẹ Ninh nhất định không thể xen vào cuộc sống của họ được.

Nếu không thì sẽ rất loạn, cô thực sự không thể chịu đựng được.

Hai người cũng không ngồi đây nói chuyện lâu, liền nhanh chóng đi ra ngoài.

Nguyên nhân chính là cô sợ mẹ Ninh đi lung tung, đi vào phòng của Hứa Thanh Du xem.

Căn phòng vừa nhìn là biết có người ở.

Sau khi đi ra nhìn thấy bà Ninh vẫn đang ngồi trên sô pha, xem TV, lại còn xem một cách say sưa.

Nhìn thấy hai người họ bước ra, mẹ Ninh chỉ vào người phụ nữ trên TV và nói: “Mẹ có thể đóng được vai này, mẹ chắc chắn diễn tốt hơn cô ta.”
Đó là vai diễn một người mẹ, nhìn có vẻ kiêu ngạo và độc ác, có thể nhận ra người này không dễ chọc vào.


Ninh Tôn cười nhạt, “Bà cũng được coi như diễn xuất đặc sắc rồi.”
Mẹ Ninh cũng không nghĩ chuyện này làm tổn thương bà, “Không sai, mẹ đã nói với con nhiều năm như vậy, cuộc sống của mẹ chính là muôn màu muôn vẻ, chỉ có con không nghĩ đến, không có gì mẹ làm không được.

Bà trực tiếp vắt một chân trên ghế sô pha, tư thế vô cùng thản nhiên, “Mẹ nói cho con biết, mẹ đã từng đánh nhau với đàn ông ở ngoài đường, vai diễn này của cô ta chỉ là trò trẻ con, nếu như để mẹ diễn, mẹ đảm bảo diễn y như thật.” “
Nói ra bà có chút đắc ý, “Những năm đó sống không được vừa ý, muốn tìm người an ổn nửa đời sau, nhưng chuyện này đâu dễ dàng như vậy, có khoảng thời gian gặp phải những thứ không phải con người, ban đầu mẹ cũng chịu đựng, nhưng quá nhiều lần thì không có ai chịu đựng được mãi được, sau này mẹ gây gổ với họ, đánh nhau, trong tay có thứ gì đều mang ra đánh, bọn mẹ thậm chí đã đến đồn cảnh sát, con xem đánh tới mức to cỡ nào.


Mẹ Ninh có lẽ xem đó là một trò đùa để nói, nói xong liền tự mình cười hai tiếng
Nhưng Hứa Thanh Du nghe những điều này, đột nhiên có chút không thoải mái.

Cô nhớ đến mẹ mình, sau khi cha qua đời, cũng có người đã giới thiệu vài người đàn ông độc thân cho mẹ cô.

Mẹ Hứa cũng không phải không nghĩ tới việc tìm người khác, nhưng bà suy nghĩ kỹ một hồi, bà nói sợ gặp phải đàn ông không đáng tin
Mà trong tay bà còn có Hứa Thanh Khải, không có người đàn ông nào đột nhiên đồng ý ở bên một người phụ nữ có con, mà còn phải bỏ tiền cho đứa bé đó đi học.

Đây là một cuộc mua bán sẽ thua lỗ ngay từ lúc đầu.

Sau này có lợi nhuận hay không, ai cũng không dám chắc.

Có lúc mẹ Hứa sẽ nói, người phụ nữ trung niên góa chồng, không có nhiều người sống tốt.

Những người này chỉ có thể xem ông trời thương ai, nhưng mà đa số đều số mệnh không tốt
Mặc dù mẹ Ninh không tính là góa phụ trung niên, nhưng bà cũng không dễ dàng gì so với những phụ nữ trung niên góa chồng
Từ những gì bà ấy vừa nói, cuộc sống trước đây của bà ấy cũng rất khó khăn, một người phụ nữ độc thân xinh đẹp, danh tiếng cũng không quá tốt, thực sự sẽ gặp rất nhiều ác ý..