Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 1272




Chương 1272:

 

Nhìn khuôn mặt trắng trẻo gọn gàng của Phong Lăng, mỗi ngày mặc đồ nam sống cuộc sống nhọc nhằn mà vẫn xinh đẹp đến thế, khi cô trở về đúng với bản chất con gái thì…

 

Anh ta nhớ tới thường ngày Phong Lăng cùng đám đàn ông con trai như AK thực hiện các khóa huấn luyện lăn lộn trong bùn đất ở căn cứ, đám nhóc thối kia đúng là hời quá rồi.

 

Bỗng nhiên, từ kho hàng bỏ hoang nơi các phần tử khủng bố tụ tập vang lên tiếng nổ vang dội, Phong Lăng và Kiều Phỉ đồng thời đưa mắt nhìn về hướng đó.

 

Sau khi nổ tung, phía trên không của kho hàng bỏ hoang nổi lên khói đen lan khắp bốn phía. Ánh lửa ngút ngàn còn đáng sợ hơn trên chiếc du thuyền vừa nãy, khói đen dày đặc bay về phía mặt biển, dần dần bị biển cả nuốt chửng.

 

Trong làn khói đen, ba chiếc trực thăng chậm rãi bay về phía này, phía dưới mặt biển còn kéo theo hai xuồng phao. Cho dù họ đang ở rất xa không thấy rõ lắm, nhưng vẫn biết được rằng, căn cứ XI phát hiện họ mất tích nên đang khẩn cấp phái người đến đây tìm kiếm.

 

Phong Lăng và Kiều Phỉ ngồi trên tảng đá ngầm rất nổi bật. Trực thăng bay xuyên qua làn khói đen dày đặc, liếc mắt phát hiện hòn đảo nhỏ ở phía trước thì lập tức bay đến.

 

Khi trực thăng đến gần, lúc chuẩn bị đáp xuống, cánh quạt to lớn quay phành phạch kéo theo gió nổi lên khắp bốn phía, trực thăng vững vàng đáp xuống hòn đảo, toàn bộ thành viên trên ba chiếc trực thăng đều đi xuống.

 

Phong Lăng nhìn lại những chiếc trực thăng ở sau lưng mình, lúc thấy Lệ Nam Hành không mất một sợi tóc nào dẫn đầu đi về phía này, trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì. Đó là một loại tâm trạng không tên tựa hồ còn khiến bản thân kích động hơn so với việc trở về từ cõi chết, thế nhưng cô không hiểu là gì…

 

Phong Lăng đang định đứng dậy khỏi tảng đá ngầm, nhưng vì lưng và ngực đột nhiên đau nhức nên lại lảo đảo.

 

Kiều Phỉ bên cạnh chuẩn bị nhảy xuống khỏi tảng đá ngầm thấy vậy thì nhanh tay nhanh chân đỡ lấy cô, sau đó cúi đầu nhìn, dùng ánh mắt hỏi cô có thể chịu đựng được hay không.

 

Phong Lăng im lặng lắc đầu, nói nhỏ: “Tôi không sao.”

 

“Bị thương hả?” Lệ Nam Hành đi tới, liếc thấy Kiều Phỉ đang đỡ cánh tay của Phong Lăng, ánh mắt lại chuyển sang khuôn mặt tái nhợt của Phong Lăng: “Đội cứu viện nói cậu bị vụ nổ trên du thuyền làm bị thương, rơi xuống biển mất tích, Kiều Phỉ nhảy xuống biển cứu cậu. Hai người sao rồi? Bị thương nghiêm trọng không? Sao lại trôi dạt tới đảo này? Ban nãy các cậu cách bờ biển rất xa à?”

 

Phong Lăng còn chưa nói gì, Kiều Phỉ đã lên tiếng: “Lão đại, tôi không có chuyện gì, chủ yếu là Phong Lăng. Vì cứu phu nhân của thị trưởng mà cậu ấy ở lại trên du thuyền quá lâu, lúc đó cậu ấy còn đưa áo cứu sinh và mặt nạ phòng cháy phòng độc cho đứa bé kia, khiến bản thân hít phải lượng khói đặc lớn, sau đó lại bị vụ nổ chấn động văng ra xa. Tôi thấy vết thương của cậu ấy rất nghiêm trọng, quay về nhất định phải đưa tới bệnh viện khám.”

 

“Không nghiêm trọng như Phó huấn luyện viên Kiều nói đâu, lão đại, tôi không…”

 

Phong Lăng còn chưa nói hết lời, Nam Hành nghe thấy giọng nói cô khàn khàn thì sắc mặt lập tức sa sầm, không thèm nghe cô nói thêm nữa mà lập tức quay đầu sai người đỡ cô và Kiều Phỉ xuống khỏi đá ngầm.

 

Lúc Kiều Phỉ buông tay Phong Lăng ra, ánh mắt còn lướt qua phía cô một lần nữa, thấy quần áo trên người cô đã mặc chỉnh tề, chắc là không nhìn được gì mới an tâm bước lên trực thăng.

 

Phong Lăng thì khác, cô thật sự bị thương khá nặng, vừa rồi đều nhờ có Kiều Phỉ dìu đỡ, bây giờ nhìn cô đi vài bước cũng rất khó khăn, rõ ràng đã bị vụ nổ gây chấn thương. Chỉ là lửa trong vụ nổ không bắt vào người, may mắn bên dưới lại là biển, nếu không, sợ là bây giờ cô đã cháy đen, tóc cũng bị đốt sạch không chừa một cọng nào rồi.

 

Sau khi Tiểu Hứa đỡ Phong Lăng lên trực thăng, Nam Hành bình tĩnh ra lệnh: “Đội Ba đưa tất cả thành viên bị thương nhẹ về phòng y tế của căn cứ. Hàn Kình, A Bạo ở lại kiểm tra tất cả các phi cơ cứu viện. Toàn bộ đội bốn, đội năm quay về sân huấn luyện trong căn cứ tiếp tục đợi lệnh.”

 

Nói xong, anh vội vàng về lại trực thăng, vừa bước lên cabin đã nhìn thấy Phong Lăng được đỡ ngồi vào bên trong.

 

Phong Lăng liếc nhìn người đàn ông đi từ bên ngoài vào. Kiểu đàn ông luôn lấy đại cục làm trọng, dùng vẻ mặt và giọng điệu bình tĩnh nói chuyện qua tai nghe khiến lòng Phong Lăng vô cùng kiên định. Dường như có xảy ra bất kỳ chuyện gì, anh cũng sẽ không dễ dàng nhíu mày. Cho dù là tình huống nào, anh cũng có thể tỉnh táo, lý trí sắp xếp tốt mọi chuyện, có trách nhiệm với mọi người trong căn cứ, tuyệt đối không qua loa hời hợt.

 

Máy bay trực thăng cất cánh một lần nữa, Kiều Phỉ ở trên một chiếc trực thăng khác, trong chiếc này chỉ có ba người là Tiểu Hứa ở khoang điều khiển và Nam Hành, Phong Lăng.

 

Âm thanh của cánh quạt quá lớn, Phong Lăng tìm được một cái tai nghe khác ở phía sau đeo vào, bên tai vang vọng tiếng Lệ Nam Hành đưa ra từng mệnh lệnh, tuy lời ít nhưng ý nhiều. Lúc bay qua vùng gần bờ biển, cô còn nhìn thấy khói đặc cuồn cuộn phía dưới, lửa trên du thuyền đã sớm bị sóng biển nhấn chìm, chỉ còn lại mấy cột khói đen, mà trên kho hàng vừa mới bị nổ sập vẫn đang chìm trong biển lửa.

 

Lệ Nam Hành bình tĩnh ra mệnh lệnh đâu vào đấy.