Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 1328




Chương 1328:

 

Cảm giác mềm mại chân thật như thế hoàn toàn không giống với ngực giả, thậm chí anh còn có chút cảm giác quen thuộc.

 

Tựa như đêm hôm ấy, đêm mà anh uống quá chén rồi xông vào phòng A K, anh đã từng sờ trúng thứ gì đó… Cảm giác mờ ảo khiến anh không rõ là mộng hay là thật.

 

Nhưng vừa rồi, anh rất tỉnh táo nên tất nhiên xác định được xúc cảm của mình.

 

Con trai? Con gái?

 

Giờ khắc này, trong mắt Lệ Nam Hành lóe lên vài tia sắc bén.

 

 

Theo kế hoạch ban đầu thì phải mất cả đêm mới hoàn thành được nhiệm vụ, nhưng giờ còn chưa tới nửa đêm mà họ đã thuận lợi hoàn thành công việc rồi. Thành viên trong căn cứ trở về với tốc độ tên lửa.

 

Chỉ có Lệ Nam Hành bị thương nhẹ trêи cánh tay. Lúc đó, đạn xẹt qua tay anh, mặc dù không xuyên thẳng vào trong nhưng cũng sượt qua rất mạnh tạo thành một vết thương sâu hơn một centimet, máu chảy đầm đìa. Lúc ngồi trêи xe, anh đã dùng băng gạc lau sơ qua. Sau khi trở về căn cứ, dù bản thân Lệ Nam Hành không nghĩ đây là chuyện to tát gì, nhưng anh vẫn bị các thành viên trong căn cứ khuyên đến phòng y tế để khử trùng và băng bó lại. Sau khi xe lái vào căn cứ, anh không dừng lại, lúc đi ngang qua dưới lầu nơi họ ở, Lệ Nam Hành liếc thoáng qua thì thấy đèn trong phòng của Phong Lăng đang sáng. Xe nhanh chóng lướt qua, chạy thẳng đến phòng y tế.

 

Xử lý vết thương ở phòng y tế xong xuôi thì đã là nửa tiếng đồng hồ sau, Lệ Nam Hành đi thẳng về chỗ ở.

 

Sau khi trở về, Phong Lăng lập tức tắm rửa, sau đó lại tập một bài huấn luyện thăng bằng trước khi đi ngủ theo thói quen. Lúc Phong Lăng thở hồng hộc định mở cửa sổ để thông khí thì cô nghe thấy cửa phòng bị người khác gõ vang.

 

Cô đảo mắt nhìn về phía cửa đang bị gõ vang kia, rồi nhanh chóng liếc sang mấy thứ đồ trong thùng rác ở bên cạnh, sau khi xác định mọi thứ ổn thì cô mới đi mở cửa.

 

Ngay lúc cửa mở ra, mùi máu tươi trêи cơ thể người đàn ông xộc vào. Còn Phong Lăng thì đã tắm rửa sạch sẽ, tẩy hết mùi máu bắn lên người, cô đang mặc một chiếc áo thun rộng màu trắng. Cô nhìn thấy Lệ Nam Hành trong bộ dạng chỉ mới băng bó một vòng băng gạc trêи cánh tay, ngay cả quần áo cũng chưa thay. Nhưng cho dù là như thế, người đàn ông kia cũng chẳng có lấy chỗ nào là nhếch nhác, trái lại sự lạnh lùng tanh máu này lại làm cho người khác run sợ.

 

“Lão đại.” Phong Lăng bình tĩnh, lịch sự chào một tiếng.

 

Lệ Nam Hành nặng nề nhìn cô một cái, thoáng thấy đôi môi đến bây giờ vẫn còn hơi sưng đỏ của cô, ánh mắt của anh càng trở nên thâm thúy. Anh không nói không rằng, chỉ tiến lên trước một bước.

 

Phong Lăng khựng lại, cánh tay đang đặt trêи cửa buông thõng theo bản năng, cô lui về sau một bước, duy trì một khoảng cách thích hợp vốn có của hai người.

 

Người đàn ông kia vẫn nhìn cô một cách lạnh lùng, anh tiếp tục tiến lên một bước, cô lại lùi về sau một bước.

 

Cứ bước từng bước như vậy, sau khi đi vào trong phòng, người đàn ông đứng lại, nhìn “cậu nhóc” thấp hơn mình hơn cái đầu từ trêи cao xuống rồi lại nhìn chiếc áo thun rộng màu trắng trêи người cô, giọng nói lạnh lùng mà hờ hững: “Cởi đồ ra.”

 

Phong Lăng còn tưởng rằng bản thân nghe lầm, vẻ mặt hơi cứng lại, nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mắt: “Hả?”

 

Lệ Nam Hành hoàn toàn không có ý định sẽ phí lời với cô: “Bảo cậu cởi đồ ra, nghe không?”

 

Phong Lăng: “… Tại sao?”

 

“Mấy năm trước, cũng là năm cậu đến căn cứ, tôi đã từng đến một trại trẻ mồ côi ở Los Angeles. Tại đấy, tôi gặp được có một cô nhóc giả nam nhưng khi đó không thấy mặt của đứa nhỏ đó, đến nay tôi vẫn không biết rốt cuộc cô bé đó là ai.” Nói tới chỗ này, của Lệ Nam Hành lạnh lùng nhìn cô rồi bất ngờ dời ánh mắt xuống dưới vị trí ngực Phong Lăng.

 

Dù trêи người người đàn ông này đang loang lổ vết máu nhưng nó chẳng hề ảnh hưởng đến thân phận cùng khí chất cao cao tại thượng của anh.

 

Bất kỳ câu nói nào mà anh thốt ra cũng có sức uy hϊế͙p͙ tuyệt đối và sự quyết đoán khiến người ta buộc phải nghe theo.

 

Phong Lăng nghe thấy anh đột nhiên nhắc lại chuyện đó, tuy trong lòng cảm thấy không chắc chắn nhưng cô cũng cảm giác được Lệ lão đại đã bắt đầu nghi ngờ mình.

 

Trước đây, chỉ là vì không có chứng cứ nên Lệ Nam Hành không thể chắc chắn. Anh cũng không quá cố chấp muốn đào câu chuyện dường như chẳng có liên quan gì đến anh ra. Nhưng vào giờ phút này, Lệ lão đại hiển nhiên không có bất kỳ ý định nào muốn buông tha cho cô, cũng chẳng có ý muốn cho cô cơ hội.

 

Anh nhất định phải biết được chân tướng.

 

“Lão đại cho rằng tôi chính là đứa nhóc mà anh đã gặp được ở trong trại trẻ mồ côi kia sao?” Phong Lăng bình tĩnh nhìn anh: “Sao anh phát hiện được đứa bé kia là nữ giả nam? Chẳng lẽ anh cởi quần áo của đứa nhỏ đó à? Hay là yêu cầu tôi cởi hết quần áo ra để chứng minh bản thân như hiện tại?”