Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 230




Chương 230:

 

Hạ Mộc Ngôn vừa nhìn thấy nét mặt chị Trần thì cười bước đến thân mật khoác tay chị Trần nói: “Dù hôm trước xảy ra chuyện gì tôi thì cũng không thể trách chị được, chị đừng suy nghĩ nhiều. Chị xem, chẳng phải tôi đã không sao rồi đúng không?”

 

Thật ra chị Trần cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì. Nhưng hôm nay chị xem lại băng ghi hình của camera theo dõi thì nhìn thấy Hạ Mộc Ngôn bị hai người kèm hai bên đưa ra thì mới biết ngày hôm qua mình đã phạm sai lầm lớn thế nào. Chính chị là người mở cửa cho người muốn hại Hạ Mộc Ngôn đi vào nhà, sau đó còn bị lừa ra ngoài, làm hại Hạ Mộc Ngôn về nhà một mình thì gặp nạn. Thật sự là không được.

 

Sau đó chị Trần gọi điện đến nhà họ Lục, gặp ông cụ Lục vừa xin lỗi vừa hỏi thăm tình hình. Sau khi chắc chắn Hạ Mộc Ngôn không gặp nguy hiểm thì bấy giờ chị mới yên tâm chờ ở nhà.

 

“Tôi xem băng ghi hình, lúc đó rõ ràng Lục đổng nói muốn vào Ngự Viên xem qua chỗ ở của bà và Ông Lục. Hai người trong băng ghi hình kèm cô đi ra là ai thế?” Chị Trần vẫn rất áy náy và lo sợ, kéo cánh tay Hạ Mộc Ngôn không ngừng hỏi han.

 

“Không sao đâu. Dù bọn họ có là ai đi chăng nữa thì bây giờ tôi cũng bình an đứng trước mặt chị rồi.” Hạ Mộc Ngôn vỗ vỗ tay chị Trần rồi ân cần hỏi: “Có phải chị gọi điện đến nhà họ Lục không? Ông nội có trách chị không?”

 

Chị Trần lắc đầu rồi lại đau lòng nhìn Hạ Mộc Ngôn: “Bà đừng lo lắng cho chúng tôi. Bà mau đi vào nhà ngồi một lát đi. Hai ngày nay chắc bà không được nghỉ ngơi, cũng bị dọa sợ rồi phải không? Để tôi chạy đi nấu canh an thần giảm căng thẳng cho bà!”

 

Hạ Mộc Ngôn mỉm cười gật đầu, quay lại thì thấy Lục Cẩn Phàm đã đi vào cửa trước, nên cô vội vàng bước theo sau. Sau đó cô lại thấy anh đang đứng trước camera, ánh mắt tối sầm nhìn người giúp việc trích xuất video của camera giám sát ra.

 

Qua màn hình, mọi chuyện xảy ra sau khi Hạ Mộc Ngôn về nhà đều hiện ra trước mắt anh.

 

Hạ Mộc Ngôn cảm nhận được ánh mắt tối đen vừa hà khắc vừa lạnh lẽo của anh. Anh cứ hướng về hình ảnh trên màn hình nhìn một lúc lâu.

 

Cô bước đến, vươn tay đặt vào lòng bàn tay anh rồi nói: “Lúc đó hai người họ không muốn làm em bị thương. Sau đó em cũng chỉ bị đưa đến một biệt thư riêng của Lục đổng ở Hải Thành. Ngoại trừ bị giam giữ ra thì em không bị ngược đãi gì hết. Sau đó ông nội cũng rất kịp thời chạy đến đưa em đi.”

 

Cô nói xong thì với ngay đến điều khiển tivi chỗ người giúp việc, tắt màn hình đi.

 

“Thật mà. Hôm đó em chỉ hơi lo lắng hoảng sợ, cũng lo cho anh đang ở ngoài, chứ không bị thương gì hết!”

 

Âm thanh mềm mại của Hạ Mộc Ngôn sát bên tai anh, tay cô vẫn nắm tay anh: “Xóa đoạn video này đi, sau này cũng đừng xem nữa.”

 

“Để cho em phải lo lắng hoảng sợ một chút thôi cũng là do anh không chu đáo vẹn toàn.” Lục Cẩn Phàm nắm tay cô, trầm giọng nói.

 

Hạ Mộc Ngôn liền kéo tay anh về phòng. Sau khi vào phòng cô ôm lấy anh, chà mặt vào ngực anh, mềm mỏng dịu dàng nói: “Anh không chu đáo vẹn toàn chỗ nào chứ? Trên đời này không có người đàn ông nào tốt với em như anh. Đừng nghĩ đến chuyện này nữa, hôm nay đi ngủ sớm một chút được không anh?”

 

Anh cúi đầu nhìn cô, ngón tay thon dài mạnh mẽ luồn vào mái tóc cô. Tay kia ôm lấy eo, khóa chặt cô vào lòng anh. Anh nhớ đến hình ảnh mới nhìn thấy trong video của camera giám sát thì trầm giọng nói: “Đợi lát nữa rồi ngủ, anh ngồi với em một lát đã.”

 

“Em không cần…”

 

Anh bế cô ngồi xuống mép giường, đặt đầu cô áp vào vai anh ôm sát lại.

 

Hạ Mộc Ngôn cũng tựa đầu vào ngực anh. Trước đó cô còn nghĩ rằng sau khi về Ngự Viên có thể sẽ mất ngủ vài ngày. Thế nhưng chỉ trong chốc lát những bóng ma ám ảnh trong lòng cô đã hoàn toàn tan biến.

 

Thật ra nếu không phải là người nhà họ Lục, thì bình thường đúng là cả một con ruồi cũng không lọt vào đây được. Không có nơi nào an toàn hơn Ngự Viên.

 

Lục Cẩn Phàm im lặng. Cô biết tâm trạng anh bây giờ bị ảnh hưởng vì những hình ảnh trong video của camera giám sát kia. Không muốn phá vỡ sự yên tĩnh này, cô kéo tay anh ra, dùng tay mình vuốt ve lòng bàn tay anh.

 

Từng phút trôi qua, thấy Lục Cẩn Phàm vẫn không có ý định đi ngủ, Hạ Mộc Ngôn vừa vuốt ve ngón tay anh vừa tìm đề tài nói chuyện.

 

“Có phải anh biết rất nhiều chuyện trước kia của em không?” Cô hỏi.

 

Lục Cẩn Phàm liếc cô: “Em thật sự tò mò về chuyện này sao?”

 

“Không có. Em cũng không có chuyện gì mờ ám mà sợ anh phát hiện ra. Chỉ có vài chuyện của nhà họ Hạ chưa bao giờ được công khai, nhưng những chuyện đó chỉ để nhắm vào chuyện trước kia của ba em và dì Thẩm thôi.” Hạ Mộc Ngôn tựa vào ngực anh nói: “Vậy anh có biết từ khi mười mấy tuổi em đã sang Mỹ học mấy năm không? Tuy lúc đó em không học nghiêm túc lắm, nhưng cũng gắng gượng thi được toàn điểm A. Nếu không phải vì thành tích tốt thì chắc em phải tiếp tục ở lại Mỹ học mấy năm nữa. Mà nếu như vậy thì lại lỡ mất cơ hội được gả cho anh rồi.”

 

Ánh mắt Lục Cẩn Phàm đột nhiên vô cùng sâu xa nhìn cô: “Em sang Mỹ học mấy năm, anh cũng ở Mỹ. Nếu là duyên phận thì sớm hay muộn cũng sẽ đến, không lỡ được.”

 

“Theo lời anh nói, trước đây có khi nào chúng ta đã từng gặp nhau không?” Hạ Mộc Ngôn ngẩng đầu lên nhìn anh.

 

Ánh mắt Lục Cẩn Phàm khẽ lay động, nụ cười có chút ý vị sâu xa. Bất chợt anh cúi xuống hôn cô một cái.