Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 320




Chương 320:

 

Thành phố T.

 

Hạ Mộc Ngôn thừa dịp trước khi nhập học mà đi thăm vị giáo sư kia.

 

Ông ấy họ Lâm, không chỉ nghiêm khắc trong việc giảng dạy quản trị kinh doanh, mà còn là người quen cũ của ba cô.

 

Sau khi chào hỏi Giáo sư Lâm, cô biết được rằng những sinh viên có thể được ông ấy thu nhận đều là những người không tầm thường.

 

Hầu hết các sinh viên được ông ấy thu nhận trong đợt này đều là người thừa kế của các công ty trong và ngoài nước, hoặc là một vài quản lý cấp cao nổi danh trong tập đoàn.

 

Bởi vì mọi người không có nhiều thời gian nên chỉ có thể tranh thủ trong mấy tháng này.

 

Chương trình học và không gian sắp xếp kỳ thi đều rất chặt chẽ.

 

Để tiết kiệm thời gian, Giáo sư Lâm đề nghị Hạ Mộc Ngôn nên cố gắng ở lại trường càng nhiều càng tốt.

 

Đại học T có bố trí ký túc xá VIP.

 

Sau khi Lục Cẩn Phàm về Hải Thành, chỉ còn lại một mình Hạ Mộc Ngôn sống trong căn hộ lớn thế này.

 

Mặc dù không thiếu thứ gì nhưng lúc ngủ một mình thì cô cũng sẽ nhớ tới đêm đó Lục Cẩn Phàm đã ở lại chỗ này.

 

Cuối cùng, cô vẫn chọn ở trong ký túc xá của trường.

 

Ký túc xá VIP nằm trên lầu sáu, ngăn cách với ký túc xá của sinh viên bình thường, ánh nắng ấm áp chói chang.

 

Nhưng dù sao đi nữa cũng là trường học, tài nguyên vẫn có hạn, phòng tốt nhất cũng có bốn người.

 

Lúc Hạ Mộc Ngôn đẩy cửa đi vào liền trông thấy một cô gái trạc tuổi mình đang ngồi trên giường nói chuyện điện thoại.

 

Trên giường vứt đầy đồ dùng hàng hiệu và điện thoại máy tính.

 

Cô ta chỉ lo gọi điện, chẳng dọn dẹp gì cả.

 

Có thể thấy đây là một đại tiểu thư sống sung sướng an nhàn.

 

Hầu hết đồ đạc của Hạ Mộc Ngôn đều để trong căn hộ, cô chỉ mang tới một vali nhỏ.

 

Bên trong chỉ có mấy thứ đơn giản, dù sao bất cứ lúc nào cô muốn cũng có thể về căn hộ để lấy.

 

Cô vừa mới ngồi xuống mép giường của mình thì lại có một người đi vào.

 

Người này có lẽ khoảng chừng hai lăm hai sáu tuổi, ăn mặc thời thượng khéo léo, lại hơi có vẻ trưởng thành, tác phong rất thẳng thắn nhanh nhẹn.

 

Sau khi vào phòng cô gái này liền cất tiếng chào Hạ Mộc Ngôn và người bên trong, tự giới thiệu mình là Phó Tổng Giám đốc của Tập đoàn Hằng Vân, tên là Bạch Vi, tới đây để đào tạo chuyên sâu.

 

Sau khi tự giới thiệu đơn giản xong, cô ấy xách hành lý đến giường của mình rồi bắt đầu sắp xếp, không nói thêm câu nào nữa.

 

Cô gái đang gọi điện thoại nói thêm mười mấy phút nữa mới để điện thoại xuống, nhìn hai người các cô.

 

Sau khi so sánh chỗ của hai cô bên này, thấy dường như giường của mình thật sự bừa bộn, lúc này cô ta mới uể oải bắt đầu thu

 

don.

 

Cô ta bày chung đồng mỹ phẩm dưỡng da với đồ trang điểm đắt tiền lên bàn, toàn là hàng hiệu nước ngoài, rẻ nhất là loại La Mer có giá hơn hai nghìn tệ.

 

“Haizz, sao các cô dọn dẹp nhanh vậy?” Cô gái kia vừa sắp xếp lại đồ trang điểm của mình vừa như có chút hâm mộ nhìn chiếc giường và chiếc bàn sạch sẽ của các cô.

 

Hạ Mộc Ngôn nhìn cái vali nhỏ của mình: “Tôi ít đồ.” Cô gái trẻ kia nhìn Hạ Mộc Ngôn một chút, sau đó đưa mắt nhìn Bạch Vi đang ở trên chiếc giường khác, thấy Bạch Vi cũng lấy mỹ phẩm dưỡng da đắt tiền ra, bèn hỏi thẳng: “Mùi trên người chị thơm quá, ôi chao, là nước hoa Chanel loại mới nhất của tháng trước đây mà! Còn là bản số lượng có hạn! Lúc trước tôi đi Pháp xếp hàng rất lâu cũng không mua được, thế mà chị lại có!”

 

Bạch Vinhìn cô ta một cái, tùy tiện đáp lại rồi tiếp tục sắp xếp đồ đạc, rõ ràng không có tâm trạng giao tiếp quá nhiều với loại tiểu thư nhà giàu ồn ào này.

 

Thấy Bạch Vi không để ý tới mình, cô gái kia đành phải đưa mắt nhìn sang Hạ Mộc Ngôn: “Sao cô mang ít đồ vậy? Đúng rồi, vừa nãy chị ấy nói chị ấy tên Bạch Vi hả? Chị ấy là Phó Tổng Giám đốc của công ty nào nhỉ?” Bạch Vi thuận miệng trả lời: “Tập đoàn Hằng Vân.”

 

“À đúng rồi, Tập đoàn Hằng Vân.