Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 337




Chương 337:

 

“Tính tình cũng không vừa nhỉ!”

 

Gã đeo kính vừa nói vừa cởi quần áo, để lộ ra nửa người trên béo núc ních.

 

Hạ Mộc Ngôn ghê tởm nhìn gã, nhích người dân về phía tường.

 

Cô cảm thấy cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc.

 

Kiếp trước, khi ở thôn núi nghèo túng kia, cô bị bán cho một nhà hai cha con.

 

Lão già và thằng con ngốc nghếch đã từng lột sạch quần áo của cô rồi dồn vào góc tường như vậy.

 

Cho dù sau đó cô trốn chạy, tự làm mình tổn thương để khắp người bê bết máu, khiến cho bọn chúng không dám đến gần, không thể chạm vào người cô, nhưng những ký ức đáng sợ kia mãi vẫn cứ quanh quẩn trong đầu.

 

Hạ Mộc Ngôn không muốn bị ảnh hưởng bởi những ký ức sợ hãi kia.

 

Cô cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng vẫn bị mảng da thịt trắng bị bạch kia kích thích đến buồn nôn.

 

Cô đang dựa vào tường bất chợt nôn khan một tiếng thì gã trung niên kia cứ để người trần như vậy lao vào, túm lấy tóc cô kéo lại gần gã.

 

Người Hạ Mộc Ngôn vừa chạm vào da thịt trắng bì bạch của gã thì tóc gáy đã dựng hết lên.

 

“Thả tôi ra!”

 

“Con đt này, nghe nói vừa rồi mày muốn chạy trốn hả? Ông đây tốn hơn hai triệu để mua vài đêm ngủ với mày mà mày dám chạy à? Có tin ông giết mày luôn bây giờ không?” Gã mặc kệ Hạ Mộc Ngôn giãy giụa, bất ngờ ném mạnh cô về giường.

 

Gã ném quá mạnh nên Hạ Mộc Ngôn bị trượt vào tận sát tường, đầu đập mạnh vào tường, khiến cô lập tức thấy hoa mắt choáng váng, trước mắt tối sầm lại.

 

Cô giơ tay lên xoa trán rồi thả tay xuống, thấy một vệt máu đỏ rõ ràng trong lòng bàn tay.

 

Bức tường này được trang trí bằng những viên đá cuội gồ ghề.

 

Cô thật sự bị va đầu không hề nhẹ.

 

Nhìn thấy bàn tay đầy máu, trước mắt Hạ Mộc Ngôn dần dần biến thành màu đen.

 

Cô cố gắng ép sát người ngồi tựa vào tường, đảo mắt nhìn thấy gã đang lao về phía mình.

 

Trong nháy mắt, tim cô đập bình bịch.

 

Cô vừa định cử động thì đầu óc đã choáng váng không thể nào nhúc nhích, chỉ có thể gắng gượng nhích người tránh né, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì.

 

“Đừng đụng vào tôi! Cút ngay!”

 

Lúc này Hạ Mộc Ngôn đã không còn sức để giãy giụa, muốn ngồi vững thôi cũng phải cố hết sức.

 

Trong không khí kinh hoàng bỗng có tiếng quần áo bị xé mạnh.

 

Cô sợ hãi kêu lên kháng cự, nhưng chỉ cảm nhận được mép giường như chùng xuống.

 

Tên đàn ông đeo kính với cơ thể béo núc như sắp chảy mỡ nhào đến ép lên người cô.

 

Gã lợi dụng cơ hội lúc cố không còn sức lực tránh né, đồng thời nhìn thấy máu trên trán cô chảy xuống, nổi bật trên làn da trắng nõn, hết thảy đều kích thích cơn đói khát và các giác quan của gã, gã điên cuồng đè cô ngã xuống giường, dùng sức kìm kẹp, vùi đầu gặm cân cổ trắng nõn mê người của cô.

 

Hạ Mộc Ngôn chỉ cảm thấy toàn thân đều buồn nôn, trái tim như thắt lại.

 

Cô thét lên chói tai: “Không được!!!”

 

Quần áo trên người cô bị xé toạc ra, hàng cúc áo bị văng ra như từng hạt đậu.

 

Vạt áo bất thình lình bị phanh ra, cho dù bên trong mặc áo lót, nhưng cô vẫn có cảm giác cả người lạnh như băng.

 

Hai tay cô bị gã kìm cứng hai bên người, cô dồn sức lấy đà muốn hất văng gã xuống.

 

Cô cắn cánh môi mình đến tím bầm, cả người run rẩy kịch liệt.

 

Cảm giác bị hai cha con nhà kia đè ngã xuống giường phải vùng vẫy lại hiển hiện trước mắt Hạ Mộc Ngôn.