Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 561




Chương 561:

 

Haiz, phụ nữ thật là…

 

Hạ Mộc Ngôn cảm thấy mình nên về phòng bệnh riêng để được yên tĩnh một chút, suy nghĩ về chuyện của Tô Tri Lam cho thông suốt rồi nói sau. Cô đặt đĩa trái cây và con dao xuống, xoay người lại định đi.

 

Thế nhưng động tác của cô quá nhanh khiến con dao rơi xuống đất. Cô nghe tiếng dao rơi xuống đất, nhưng cũng không quay đầu lại. Bây giờ cô cũng không cần dùng tới nó, rơi thì cũng đã rơi, lát nữa sẽ có người vào nhặt lên.

 

“Em về phòng bệnh trước, tối nay sẽ trở lại.” Hạ Mộc Ngôn không nhìn Lục Cẩn Phàm, đi ra ngoài.

 

“Em đi đi.” Lục Cẩn Phàm nói rất hờ hững, mới vừa rồi còn ôm hôn cô rất nồng nhiệt, lúc này anh đã hoàn toàn biến đổi, lại trở thành vị Tổng Giám đốc Lục lạnh lùng tự phụ kia. Chỉ có điều, đó là Tổng Giám đốc Lục mà Hạ Mộc Ngôn rất ít tiếp xúc, xa cách và lãnh đạm.

 

Đi tới trước cửa phòng bệnh, cô ngừng lại.

 

Vừa đụng vào tay nắm cửa, cô bỗng nghe có tiếng động, liền đưa mắt nhìn lại thì thấy Lục Cẩn Phàm đang đứng lên bên giường, động tác rất chậm, có phần khó nhọc, gương mặt tái nhợt vẫn lạnh như băng. Thấy anh đứng dậy muốn nhặt con dao gọt trái cây lên, cô nhíu mày, vội bước nhanh trở lại nhặt con dao bỏ lên bàn.

 

Anh khựng lại, đưa mắt nhìn cô vừa đi đã quay lại.

 

“Vừa rồi chỉ là tâm trạng em không tốt, không muốn ảnh hưởng tới anh, anh nằm trên giường nghỉ ngơi đi, đừng xuống giường đi lung tung!”

 

Hạ Mộc Ngôn nói một câu, rồi xoay người định đi.

 

“Tâm trạng không tốt thì muốn hỏi chuyện gì cứ hỏi thẳng ra. Vì sao có chuyện giấu ở trong lòng mà không hỏi?” Ánh mắt anh sâu thẳm, buộc cô phải dừng chân: “Chỉ là tâm trạng không tốt sao?”

 

“Cũng không phải là tâm trạng không tốt, mà là em không muốn quá để ý tới chuyện vụn vặt, muốn tự mình suy nghĩ cho rõ ràng trước đã.”

 

Lục Cẩn Phàm lui lại bên cạnh giường, từ từ ngồi xuống, hiển nhiên là động tác này cũng động tới vết thương, trông dáng vẻ của anh rất khó nhọc. Khẽ cau mày, anh lại nhìn về phía cô: “Cớ sao lại muốn đi vào ngõ cụt? Em nói đi, anh muốn nghe một chút.”

 

“Lúc này quan trọng nhất là sức khỏe của anh, không cần phải bận tâm tới chuyện khác.” Hạ Mộc Ngôn gượng gạo cười khẽ: “Chuyện ghen bóng ghen gió này em không muốn trút giận lên người anh, anh để em đi để lấy lại bình tĩnh được không?”

 

Nghe cô nói mấy tiếng “ghen bóng ghen gió”, khóe miệng Lục Cẩn Phàm hơi cong lên: “Lại đây.”

 

Vốn Hạ Mộc Ngôn không muốn bước tới, nhưng thấy anh lại muốn đứng lên nên cô bèn đi đến.

 

Cô vừa lại gần, anh đã vòng tay ôm lấy thắt lưng cô, một lần nữa lại ghì chặt cô vào lòng. Hạ Mộc Ngôn muốn đứng lên, nhưng anh ghì chặt, đồng thời hôn lên mi tâm cô.

 

“Noãn Noãn.” Lục Cẩn Phàm hôn nhẹ lên khóe môi cô, ý cười trong giọng nói càng không thể che giấu: “Nếu anh đã nhìn ra em đang ghen thì anh không thể xem như không có chuyện gì xảy ra. Thái độ dửng dưng vừa rồi của em là cố ý phải không? Quan tâm thì quan tâm, sao cứ phải làm bộ như không có chuyện gì?”

 

“… Em cũng đâu thể nói là em thật sự ghen với bạn gái cũ của anh. Hơn nữa ảnh chụp này quả thật cũng không phải vấn đề gì lớn.”

 

“Thật sự là không nên ghen.” Lục Cẩn Phàm nói: “Giữa anh và cô ta chưa từng xảy ra chuyện gì, không có tình yêu, cũng chưa từng có một nụ hôn nào, ngay cả lễ đính hôn cũng là do Tập đoàn Shine lo liệu, anh chỉ làm theo như một con rối! Thế nhưng không lâu sau, hôn ước đã bị hủy bỏ. Cho tới bây giờ, giữa anh và cô ta cũng không giống như em nghĩ đâu.”

 

Nghe anh nói như vậy, Hạ Mộc Ngôn còn chưa tỉnh táo lại, thì lại nghe anh trầm trọng nói tiếp: “Em vừa nói, không ngại anh có cái gọi là quá khứ, không ngại anh ôm hôn người khác, thậm chí ngủ với người khác, đúng không?”

 

Hạ Mộc Ngôn: “…”

 

“Hạ Mộc Ngôn, em quả là người rất rộng lượng.” Lục Cẩn Phàm bỗng nở nụ cười, giọng nói ngầm chứa sự nguy hiểm khó nói thành lời: “Vậy thì, anh có nên nghĩ cách tạo cho em niềm vui bất ngờ, nếu chẳng may anh thật sự từng có một phụ nữ như vậy thì cũng nên cho hai người gặp mặt một lần, xem ai lợi hại hơn.”

 

Hạ Mộc Ngôn: “…”

 

“Không được!”

 

Cô hơi khựng lại trong lòng anh, kiên định lắc đầu: “Tuyệt đối không được!”

 

“Sao lại không được?” Lục Cẩn Phàm như cười như không: “Chẳng phải em vừa tỏ ra rất rộng lượng đó sao?”

 

“Vừa rồi em chỉ thuận miệng nói thôi mà!”

 

“Thuận miệng nói thôi? Chuyện đó có thể thuận miệng nói ra sao?” Lục Cẩn Phàm nhìn cô, giọng lạnh như băng: “Em mong có một người phụ nữ tựa vào lòng anh giống như em, có quyền chi phối cảm xúc và cơ thể anh giống như em sao? Em hi vọng có một người mà anh sẽ ra sức thỏa mãn mọi yêu cầu của cô ấy ư?”