Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 573




Chương 573:

 

“Ừ, em ở đây chăm anh cả đêm rồi, hôm nay về nghỉ ngơi cho thật tốt đi. Em giúp anh gọi điện cho Nam Hành đến đây.”

 

“Vâng, lát nữa em sẽ gọi điện cho anh ta. Bây giờ anh cứ nằm yên đừng cử động.” Hạ Mộc Ngôn cầm cốc nước đến, rồi đút cho anh vài thìa nước.

 

Lục Cẩn Phàm thấy động tác e dè của cô mà thấy khó xử. Với chuyện cho anh ăn uống, Hạ Mộc Ngôn có phần hơi cố chấp.

 

Cho đến khi thấy anh uống tạm đủ rồi, Hạ Mộc Ngôn mới đứng lên cầm điện thoại đi ra, nhân tiện gọi Phong Lăng vẫn đang ngồi canh ở bên ngoài.

 

Hạ Mộc Ngôn gọi điện cho Nam Hành xong, liếc sang đã nhìn thấy Phong Lăng từ chiếc ghế dài ở hành lang đứng dậy bước tới.

 

“Cả đêm cô không ngủ sao?” Hạ Mộc Ngôn hỏi.

 

Phong Lăng không trả lời, chỉ liếc vào trong phòng bệnh: “Sao rồi? Ông Lục đã tỉnh chưa?”

 

“Tỉnh rồi, chắc anh ấy muốn nói chuyện riêng với Nam Hành. Tôi vừa gọi điện cho Nam Hành rồi, một lát nữa anh ta sẽ tới.” Hạ Mộc Ngôn nói rồi lại nhìn Phong Lăng: “Chiều qua cô không có ở bệnh viện, cô làm gì vậy?”

 

Ánh mắt Phong Lăng thoáng sững lại, cô hờ hững nói: “Tôi đi xử lý chút việc riêng.”

 

Hạ Mộc Ngôn lại nhìn sang cô, nhận ra được cô có tâm sự nên Hạ Mộc Ngôn không gặng hỏi thêm nữa, chỉ nhờ cô đi mua giúp chút thức ăn mang về.

 

*** Đêm qua Hạ Mộc Ngôn thức chăm Lục Cẩn Phàm suốt đêm, không được ngủ ngon, nên không khó nhận ra nét tiều tụy hiện rõ trên mặt cô.

 

Bây giờ Phong Lăng chịu trách nhiệm sinh hoạt ăn uống hàng ngày cho Hạ Mộc Ngôn, cũng hiểu thói quen của cô như lòng bàn tay. Cô thấy sau khi Hạ Mộc Ngôn về phòng mà cũng không định đi ngủ, lại nhận ra sắc mặt Hạ Mộc Ngôn không tốt nên cô đi mua đồ ăn xong rồi tiện thể mua thêm vài thứ khác rồi mới về.

 

“Bà Lục, cô có muốn đắp mặt nạ không?” Phong Lăng vừa đẩy cửa vào thì thấy Hạ Mộc Ngôn đang nằm trên giường, nhắm mắt lại như đang ngủ.

 

Nhưng thật ra Hạ Mộc Ngôn không ngủ được, cô vừa nhắm mắt lại là đã thấy ánh mắt Tô Tri Lam nhìn Lục Cẩn Phàm ngày hôm qua. Người ta phải yêu đến chừng nào thì mới đánh mất hết cả tự trọng cũng phải tìm cách giữ lại chút ít tình cảm tốt đẹp từ anh.

 

Nói thật, Hạ Mộc Ngôn thật sự không ưa loại ánh mắt đặc biệt cố chấp đó.

 

Thế nên lúc Phong Lăng mở cửa vào rồi lên tiếng thì Hạ Mộc Ngôn mới mở mắt ra. Cô ngồi dậy, nhìn thấy tay Phong Lăng cầm một chiếc túi đựng rất nhiều mặt nạ giấy của các hãng khác nhau đặt lên giường cô.

 

“Cô… cô mua cái này làm gì?” Hạ Mộc Ngôn kinh ngạc, không thể tưởng tượng ra được dáng vẻ Phong Lăng đứng trước cửa hàng mỹ phẩm.

 

“Tôi thấy sắc mặt cô không được tốt. Nghe nói khi da phụ nữ không ở tình trạng tốt nhất thì phải thường xuyên đắp mặt nạ. Tôi chưa dùng cái này bao giờ, cũng không biết nhãn hiệu nào tốt. Vừa rồi đi mua đồ, tôi đi ngang qua cửa hàng bách hóa nên mua luôn mấy loại.”

 

Hạ Mộc Ngôn nghe thấy Phong Lăng nói vậy thì tiện tay cầm lên hai túi mặt nạ săm soi, khóe miệng giật giật.

 

Đúng là từ trước đến giờ Phong Lăng chưa từng dùng loại mỹ phẩm dưỡng da nào, cũng chưa bao giờ đắp mặt nạ.

 

Từ mặt nạ cấp ẩm dưỡng trắng cho đến cả mặt nạ nâng cơ giảm nếp nhăn cũng có. Các cô mới chớm hai mươi, da mặt tràn đầy collagen, vẫn rất trẻ trung, sao có thể dùng đến loại mặt nạ này?

 

“Cô chưa dùng bao giờ sao?” Hạ Mộc Ngôn bật cười ngước lên nhìn Phong Lăng.

 

Phong Lăng ngước đôi mắt sáng long lanh, ngay lập tức hiểu ý của cô, lùi ra sau một bước: “Bà Lục, tất cả chỗ này là tôi mua cho một mình cô đấy.”

 

“Mình tôi cũng không dùng được nhiều như vậy đâu.” Hạ Mộc Ngôn tiện tay cầm lên hai tấm mặt nạ cấp ẩm, vẫy Phong Lăng: “Cô đến đây, đừng có tránh xa như thế. Dù sao bây giờ Nam Hành cũng đang ở trong phòng Lục Cẩn Phàm, hai chúng ta cũng chẳng đi vào được. Thay vì cứ ở đây chống mắt lên ngồi chờ, chi bằng chúng ta đắp mặt nạ với nhau đi, đằng nào cô cũng đã mua rồi.”

 

Thật ra bình thường Hạ Mộc Ngôn không cần đến những thứ này, nhưng ít ra cô cũng biết nhiều hơn Phong Lăng một chút. Nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết cự tuyệt của Phong Lăng, cô híp mắt cười: “Cô thật sự không có ý định thử một chút sao? Cô dầm mưa dãi nắng bao năm ở căn cứ, mặc dù da dẻ không đến nỗi tệ nhưng đúng là vẫn hơi thiếu mịn màng. Cô mua nhiều như vậy, cùng tôi thử chút thôi.”

 

“Hay thôi đi, tôi không biết dùng mấy thứ này đâu… mà… tôi muốn da đẹp cũng để làm gì chứ…” Phong Lăng tiếp tục bước lùi về phía sau.

 

Hạ Mộc Ngôn nhướng lông mày: “Cô thật sự không xem mình là phụ nữ nữa rồi hả?”