Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 579




Chương 579:

 

Bốn giờ chiều, Lục Cẩn Phàm tự mình lái chiếc xe Bentley màu đen xuất hiện trên đường phố Los Angeles hoa lệ, xe của Phong Lăng đi phía sau.

 

Ngày mùa Đông rất ngắn, đến hơn sáu giờ chiều, sắc trời đã tối, bọn họ về đến trụ sở căn cứ XI.

 

Hạ Mộc Ngôn không ngờ mình vừa ra viện đã có thể đi thăm trụ sở căn cứ. Khi Lục Cẩn Phàm đến nơi, Nam Hành đang ở bên trong bàn chuyện với mọi người, lúc đi ra sắc mặt không như ngày thường, nghiêm nghị nhìn Hạ Mộc Ngôn và Phong Lăng rồi cùng Lục Cẩn Phàm đi vào trong bàn chuyện riêng. Đây được xem là nơi rất tư mật trong căn cứ XI, nên Hạ Mộc Ngôn tuân thủ nghiêm ngặt đúng mực không đi vào, mà để Phong Lăng và A K dẫn cô đi xem một vòng những nơi khác.

 

Khi đi thăm bãi tập bắn súng và khu huấn luyện cận chiến thì Hạ Mộc Ngôn nhìn thấy mấy thanh niên trẻ tuổi vẫn đang kiên trì tập luyện giữa trời đông giá lạnh, liền đảo mắt nhìn Phong Lăng cả người mặc bộ trang phục màu đen: “Trước kia mỗi ngày cô đều như vậy phải không?”

 

Phong Lăng nhìn sang hướng bên kia rồi gật đầu.

 

“Bà Lục, cô đừng nhìn Phong Lăng gầy gò bé nhỏ, mỗi lần tập luyện cô ấy còn lợi hại hơn cả chúng tôi, bao giờ đánh nhau cũng luôn là người xông lên đầu tiên. Nói đến đánh cận chiến thì đến tám mươi phần trăm người trong căn cứ không thắng nổi cô ấy, còn lại hai mươi phần trăm thì cũng phải tùy xác suất mới có thể chiến thắng, vô cùng siêu!”

 

A K vừa nói vừa vô cùng hào sảng đập tay lên vai Phong Lăng, hoàn toàn như đang ở bên cạnh một người anh em như mình.

 

Phong Lăng cũng không tránh né, chỉ lành lạnh nói: “Đừng có mà nói quá.”

 

A K cười: “Sao hả, cô sợ bà Lục biết địa vị của cô trong căn cứ chúng ta thì sẽ kích động mà tăng lương cho cô sao? Này, cũng không phải là bà Lục không trả nổi…”

 

“Biến đi.” Phong Lăng đẩy anh ta ra: “Tôi dẫn cô ấy đi đến chỗ này một chút, anh là đàn ông đàn ang đi theo làm gì.”

 

“Tôi cũng không đoán ra được cô có thể tán gẫu chuyện phụ nữ gì với bà Lục. Lần trước tôi bắt gặp cô đắp mặt nạ thì cô đã lúng túng đến muốn đập vỡ điện thoại di động của tôi…”

 

A K còn chưa nói dứt câu, nhìn thấy Phong Lăng mới giơ chân lên đạp thì đã nhanh nhẹn lắc người co giò chạy.

 

Hạ Mộc Ngôn đứng bên sân tập cười, nhìn bóng lưng A K đang chạy nhanh như bay, rồi lại đảo mắt nhìn những người đang tập luyện bên trong, hai tay vịn vào lan can kim loại. Tay chạm vào lạnh như băng mới cho cô cảm giác tất cả chuyện này đều là thật, giống như lúc ấy ở Campuchia vậy, cũng trong một doanh trại huấn luyện, dường như ai cũng giắt súng bên hông, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng súng bắn bia vang lên đều đặn.

 

“Cũng không dễ để được vào đây phải không?” Hạ Mộc Ngôn hỏi.

 

Phong Lăng đứng bên cạnh cùng nhìn về hướng cô đang nhìn, lãnh đạm đáp một tiếng: “Ừ.”

 

Hạ Mộc Ngôn đảo mắt nhìn cô: “Vậy ban đầu cô vào đây bằng cách nào?”

 

“Tôi tình cờ cứu được một người trong căn cứ, rồi anh ấy giới thiệu tôi vào đây. Nhưng lúc tôi mười mấy tuổi thì dáng người bé nhỏ, là một người con gái nhưng liên tục muốn cải trang thành con trai, ở trong đám người mới vào thì lại càng gầy gò.”

 

“Lúc ấy Nam Hành rất không ưa tôi, cũng không coi trọng tôi, mấy lần muốn ép tôi ra khỏi đây. Anh ta ra bài sát hạch và tập luyện nặng nhất cho tôi, gần như muốn lấy nửa cái mạng của tôi, nhưng tôi vẫn không chịu đi.”

 

“Có thể tôi thật sự có năng khiếu và sức bật trong mặt này, nên dù cơ thể tôi nhỏ nhắn nhưng sức lại lớn, cũng có thể chịu được gian khổ. Sau đó tôi từ một đứa bé nhỏ không được anh ta coi trọng nhất, trở thành đối tượng mà thỉnh thoảng anh ta đánh thức lúc nửa đêm khi cần người tăng cường huấn luyện.”

 

Hạ Mộc Ngôn tựa lưng vào hàng rào kim loại nhìn cô: “Bản tính của Nam Hành thuộc loại người lạnh lùng rất khó gần gũi. Người anh ta không coi trọng thì rất khó khiến cho anh ta thay đổi cái nhìn về mình. Giống như trước kia, tôi cảm thấy anh ta rất không ưa tôi. Nếu không phải vì Lục Cẩn Phàm thì đến cả mấy câu nói móc tôi anh ta cũng chẳng thèm nói. Loại đàn ông tính tình cố chấp thối tha như thế mà cô có thể khiến anh ta phải thay đổi cách nhìn về mình thì đúng là không hề dễ dàng.”

 

“Anh ta là loại người như thế, dữ tợn, và tàn ác hơn suy nghĩ của cô nhiều.” Phong Lăng hất cao cằm, ra hiệu về phía đám người đang tập luyện đấu tay đôi cận chiến: “Lúc tôi 17 tuổi, cơ thể đã trổ mã gần như hoàn thiện. Khi đó quần áo tôi mặc hàng ngày đều rộng thùng thình, tôi sợ khi tập luyện, va chạm với bọn họ mà bị phát hiện, nên có một khoảng thời gian tôi sợ bóng sợ gió không dám thực hiện những động tác kia. Nam Hành đấu với tôi mấy lần, phát hiện ra tôi sợ hãi kỳ lạ, nên đã thẳng tay đánh gục tôi nằm trên đất. Lúc đó thời tiết cũng cực kỳ lạnh như thế này, anh ta để tôi nằm sấp dưới đất một tiếng. Tôi dám gượng lên một lần là anh ta đạp tôi một lần.”

 

“Ác như vậy sao?”

 

“Lúc đó tôi không ngồi dậy nổi, nằm nguyên cả đêm nghĩ cách giấu ngực và dáng người của mình. Cuối cùng thì tôi hôn mê vì quá lạnh.”

 

“Sau đó thì sao?”

 

“Không có sau đó… Khi tôi tỉnh lại thì thấy đám A K đưa tôi vào phòng cấp cứu. Tôi tỉnh lại cũng nhanh, vừa đến phòng cấp cứu thì lập tức mở mắt ra. Tôi sợ bọn họ phát hiện ra cơ thể tôi khác bọn họ, nên tôi đẩy bọn họ ra rồi một mình chạy về phòng tắm nước nóng. Nhưng tôi vẫn bị cảm lạnh, sốt cao hai ngày, tự mình ở trong phòng ngủ hai ngày, sau đó vẫn khỏe lại. Có thể do tôi trẻ tuổi, nên cơ thể bị hành hạ thế nào cũng không vấn đề gì.”