Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 635




Chương 635:

 

Anh mở cửa ra thì nhìn thấy Hạ Mộc Ngôn đã đặt bát mì nguội ngắt lên bàn trà, còn cô ngồi trên sofa, tay cầm đũa cúi đầu ăn rất nghiêm túc.

 

“Cô đang làm gì vậy?”

 

Có lẽ đây là lần đầu tiên Lục Cẩn Phàm chủ động nói với cô một câu kể từ khi tỉnh dậy sau hai tháng hôn mê, nhưng giọng nói vẫn không chút ấm áp.

 

Hạ Mộc Ngôn lặng lẽ ăn bát mì đã lạnh như đá hơn nữa còn rất khó ăn. Cô không để ý đến anh, tiếp tục gắp sợi mì đã không cách nào gắp lên được nhét vào miệng.

 

Ánh mắt Lục Cẩn Phàm nặng nề nhìn cô, bước đến giằng lấy bát mì trước mặt cô: “Mì đã nguội lạnh rồi, cô còn ăn cái gì? Cố tình hành hạ dạ dày của mình à?”

 

Hạ Mộc Ngôn thờ ơ đưa tay lên lau chút nước mì dính ở khóe miệng, ngước lên nhìn anh: “Anh không ăn cơm mà dạ dày cũng không sao cả. Em chẳng qua chỉ ăn vài miếng mì lạnh thôi thì có thể có chuyện gì chứ? Em làm gì đến mức yếu ớt như vậy? Anh không ăn thì thôi, em có thiện ý nên mới làm, anh không ăn thì tự em ăn.”

 

Anh nhìn Hạ Mộc Ngôn với ánh mắt bất chấp lý lẽ, lại thấy cô như có vẻ rất kiên định, ánh mắt lùng rét lạnh, thẳng tay đổ ụp bát mì, không cho cô ăn tiếp.

 

Mì đã không còn, Hạ Mộc Ngôn cũng không thể nói thêm câu nào. Cô đặt đũa lên bàn trà, cứ như vậy ngồi trên sofa nhìn anh quẳng cái bát không lên bàn.

 

“Lục Cẩn Phàm, anh sợ em ăn đồ lạnh bị đau bụng hoặc đau dạ dày phải không? Trong lòng anh vẫn thương em đúng không?” Cô hỏi.

 

Anh không nhìn cô, vừa rồi nước mì bắn một chút lên tay, anh hờ hững rút tờ giấy ăn trên bàn lau tay, mặt không cảm xúc đáp: “Tôi không muốn cô bị đau dạ dày, ngày mai thức dậy bị đau đến mức phải gọi bác sĩ, làm trễ nải thời gian của tôi.”

 

“Thừa nhận anh không thể buông tay em khó lắm sao?” Ánh mắt Hạ Mộc Ngôn đau đáu nhìn anh.

 

Gương mặt vô cảm của anh lúc này hiện lên nét trào phúng châm biếm, anh lạnh lùng liếc cô: “Hạ Mộc Ngôn, cái tật xấu tự mình đa tình này của cô không hề nhẹ chút nào.”

 

“Có lẽ, đúng là không hề nhẹ.” Hạ Mộc Ngôn tựa lưng vào sofa nhìn về phía anh: “Rõ ràng anh đối xử với em lạnh lùng như vậy, tuyệt tình như vậy, mà hết lần này đến lần khác em lại cảm thấy thật ra anh rất yêu em.”

 

Nét mặt anh bây giờ không thể dùng từ vô cảm để miêu tả nữa, mà là nặng nề rét lạnh và kiên quyết.

 

Căn phòng rơi vào sự yên tĩnh lạ thường, anh không nói gì, Hạ Mộc Ngôn cũng không nói.

 

Gió thổi vù vù bên ngoài, lướt qua cửa sổ truyền đến từng tiếng rít, làm vỡ tan sự yên tĩnh khác thường này.

 

“Đã một giờ sáng rồi.” Anh không nhìn cô, trầm giọng thờ ơ nói: “Cô tắt đèn về phòng ngủ đi.”

 

Nghe kỹ ra còn có thể thấy câu nói này của anh như quan tâm đến cô, nhưng đồng thời lại nghe ra không ít vụn băng lạnh lẽo rơi xuống.

 

Người đàn ông này thật là… Hạ Mộc Ngôn thật sự hoài nghi, sau mười năm lang bạt, trong thời gian cô bị hãm hại, bị tống vào ngục giam, khi anh nghe thấy những tin tức này thì có phải đã cảm thấy rất vui hay không, không giống như giấc mộng cô đã từng mơ qua, giây phút cô đang phun máu hấp hối, thì anh bất chợt xuất hiện trong nhà ngục….

 

Có lẽ giấc mơ thật sự chỉ là giấc mơ mà thôi.

 

Nhìn thoáng qua đã thấy thái độ của anh với cô là chán ghét đến tận xương tủy. Mười năm chưa từng xuất hiện, sao anh lại rảnh rỗi nghĩ đến chuyện sống chết của cô chứ?

 

Chỉ là một người không liên quan thôi.

 

Giống như bây giờ, dường như cô chỉ là một người không hề có quan hệ gì với anh.

 

“Bao giờ anh mới ngủ?” Hạ Mộc Ngôn vẫn tựa vào sofa không nhúc nhích.

 

Ánh mắt Lục Cẩn Phàm lạnh nhạt: “Bao giờ buồn ngủ thì tự tôi sẽ đi nghỉ, không cần cô thừa hơi lo lắng.”

 

“Nhưng em lại muốn anh ôm em ngủ.” Hạ Mộc Ngôn nhìn vào mắt anh khẩn khoản nói: “Giống như trước kia.”

 

Lục Cẩn Phàm cau mày, đảo mắt lạnh lùng nhìn lại cô: “Bây giờ ngay cả chuyện chủ động rước nhục vào người mà cô cũng làm được sao?”

 

Hạ Mộc Ngôn mượn ánh đèn của chiếc đèn sàn nhìn khuôn mặt mờ ảo dưới ánh sáng vàng vọt của anh, thản nhiên nói: “Anh vẫn luôn thích ôm em ngủ…”

 

Khóe môi nở nụ cười lạnh lùng châm biếm nhưng tia vui vẻ không chạm đến đáy mắt, anh hờ hững nói: “Đó là Lục Cẩn Phàm của mười tháng trước, không phải tôi.”

 

Hạ Mộc Ngôn chợt đứng dậy đi về phía anh. Đêm tối luôn mang lại cho người ta sự can đảm không hiểu được. Cô muốn ôm anh, hoặc để anh ôm cô. Từ sau khi tỉnh lại, anh còn không muốn đụng vào tay cô chứ đừng nói là ôm.