Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 643




Chương 643:

 

Hạ Mộc Ngôn mới vừa đẩy cửa đi vào văn phòng thì cứng đờ, lạnh nhạt nói: “An Thư Ngôn đã đến Hải Thành hơn một tháng, nhưng cũng tới tận hai ngày trước mình mới biết. Nếu thật sự có gì phát sinh thì cũng đã phát sinh rồi, mình ở Hải Thành thì sao chứ? Ở Hải Thành mà không gặp được người ta, thì cũng có khác gì đâu.”

 

Nói rồi Hạ Mộc Ngôn đi thẳng vào phòng.

 

Hạ Điềm vô cùng tức giận nhưng thấy thái độ Hạ Mộc Ngôn đột nhiên lãnh đạm, cũng không biết trong lòng Hạ Mộc Ngôn đã phải chịu đựng đến mức nào.

 

Kể cả là chị em thân thiết, nhưng nếu Hạ Mộc Ngôn vẫn kiên quyết không nói ra thì cô cũng không thể nào nhiều chuyện. Giúp đỡ bạn quên cả bản thân hay đồng ý với quyết định của bạn đều quan trọng như nhau. Nếu cô cứ bất chấp vác dao đi tìm Lục Cẩn Phàm, có khi lại chỉ dẫn đến hậu quả ngược với mong muốn.

 

Hạ Điềm đi theo Hạ Mộc Ngôn vào phòng: “Vậy đi thành phố Giang giải sầu hai ngày đi. Thời tiết ở đó nóng hơn Hải Thành, có muốn chuẩn bị sẵn hai bộ đồ bơi rồi chúng ta đến khu du lịch biển mới khai thác ở thành phố Giang chơi một đêm không?”

 

“Không có hứng thú.” Hạ Mộc Ngôn ngồi xuống bàn làm việc, cúi đầu đọc tài liệu, đáp lại bằng giọng thờ ơ nhạt nhẽo.

 

Hạ Điềm nghẹn họng.

 

Điểm khác biệt lớn nhất giữa cô và Hạ Mộc Ngôn là, khi tâm trạng không tốt hoặc khi tình cảm có án đề, Hạ Điềm sẽ tìm cách giải tỏa, càng làm càng vui vẻ. Còn Hạ Mộc Ngôn thì không biết từ bao giờ đã dần bớt phóng túng. Cô tự dồn ép mình trở nên quá mức bình tĩnh lý trí, như bây giờ Hạ Điềm thấy thì đúng là im lặng đến khó chịu.

 

Buổi chiều, Hạ Mộc Ngôn đang còn đọc tài liệu thì tiếng gõ cửa phòng bất chợt vang lên, Tiểu Bát đang cầm một bó hoa hồng to đi vào nhìn dáo dác.

 

Hạ Mộc Ngôn ngước mắt lên nhìn thấy bó hoa, thắc mắc nhìn sang: “Cái gì đây?”

 

Tiểu Bát hắng giọng rồi khẽ nói: “Là hoa của Mr.Vinse, Tổng Giám đốc của Tập đoàn BGY tặng cho chị. Thật ra hai tháng qua anh ta đã kiên trì tặng hoa cho chị rồi, ngày nào cũng là một bó hồng đỏ to như thế này…”

 

Thấy Hạ Mộc Ngôn thờ ơ cau mày không đáp lại, Tiểu Bát nói tiếp: “Nhưng em với chị Hạ Điềm đều ngăn lại hết. Chị Hạ Điềm đã giúp chị xua không biết bao nhiêu người theo đuổi rồi. Chị ấy cũng không cho em nói cho chị biết những chuyện như thế này, để chị yên tâm làm việc, những chuyện khác chị ấy tự xử lý là được. Nhưng mà hôm nay… khi hoa này vừa được chuyển đến, em đang định cầm đi vứt theo thói quen thì chị Hạ Điềm lại nói, sau này nếu có người chuyển hoa đến tặng thì không cần phải cản, em cứ đưa vào cho chị.”

 

Nhìn bó hoa to đùng, Hạ Mộc Ngôn giơ tay ôm trán, mất một lúc không đáp lại.

 

Hạ Điềm tức giận mà không có chỗ phát tiết nên giờ muốn cô tìm lạc thú tình yêu khác sao?

 

Mr.Vinse này đã hơn ba mươi tuổi, từng đi du học nước ngoài về, nghe nói học thạc sĩ quản trị kinh doanh, dáng người đạo mạo lịch sự, đeo kính viền vàng. Anh ta còn trẻ nhưng đã vươn đến vị trí Tổng Giám đốc của tập đoàn BGY, vô cùng thông minh, bản lĩnh cũng rất lợi hại, nhưng lại quá giảo hoạt khôn khéo. Hạ Mộc Ngôn không thích tiếp xúc với những người như vậy, nên khi anh ta hẹn cô ăn cơm thì cô cũng chỉ cảm thấy anh ta khách sáo mời cô vì quan hệ hợp tác, nhưng cô vẫn khéo léo từ chối.

 

Không ngờ lại còn có cả chuyện này.

 

Chẳng trách lúc trước, mỗi lần cô đi lấy xe sau giờ làm đều nhìn thấy hoa trong thùng rác, hóa ra đều là hoa Hạ Điềm và Tiểu Bát ném đi.

 

“Chị Đại, em tìm bình cắm hoa vào cho chị nhé.” Tiểu Bát nói rồi hào hứng định đi tìm bình.

 

“Không cần, cứ vứt đi như bình thường.” Hạ Mộc Ngôn lãnh đạm nói: “Rồi em lập tức gọi cho Mr.Vinse, nói với anh ta sau này không cần tặng hoa cho chị nữa. Anh ta cũng biết chị đã kết hôn, còn tặng hoa mập mập mờ mờ là có ý gì?”

 

“Cũng có thể do người ta đi học ở nước ngoài về nên vẫn có thói quen lịch sự. Thích chị thì có gì sai, hơn nữa, người ta cũng chỉ ga-lăng tặng hoa cho chị thôi, không làm gì khác cả… Người ta cũng kiên trì lâu như vậy rồi… Ngày nào đi vứt hoa em cũng thấy xót…” Tiểu Bát lầm bầm.

 

Hạ Mộc Ngôn liếc Tiểu Bát: “Thế em cho rằng chị là loại phụ nữ đã kết hôn, khi gặp đàn ông có cảm tình tặng hoa cho mình thì ngày nào cũng vui vẻ đón nhận sao? Còn khấp khởi vui mừng cắm hoa trong phòng làm việc nữa hả?”

 

“…”

 

Tiểu Bát chưa kết hôn, cũng chưa từng yêu, đối với loại tình cảm cùng với hoa hồng thì có ấn tượng rất tốt, nghĩ rằng chuyện này không có gì kỳ lạ. Nhưng sau khi nghe Hạ Mộc Ngôn nói thì Tiểu Bát mấp máy môi, nghe ra có vẻ không tốt thật, đành mang bó hoa to đi ra, không tiếp tục làm Hạ Mộc Ngôn chướng mắt nữa.

 

Sau khi đến thành phố Giang, vì chuyện con dấu mà cả hai giới chính quyền và kinh doanh cố tình trì hoãn trắng trợn, khiến cho hạng mục khai thác khu du lịch phải tạm thời ngừng lại. Hạ Mộc Ngôn và Hạ Điềm chạy đôn chạy đáo tìm kiếm quan hệ, mất hai ngày mới có thể hoàn thiện được công văn kia. Tất nhiên là hai ngày này họ cũng không được nghỉ ngơi chút nào.

 

Đến cả Hạ Điềm cũng thâm cả mắt sau hai đêm thức liên tục. Hạ Mộc Ngôn thì không phải nói, chẳng khá hơn gì. Trên đường quay về Hải Thành, hai người nhắm mắt lại nghỉ ngơi, mệt đến nỗi chẳng muốn mở miệng.