Yêu Người Tĩnh Lặng

Chương 1




Tình cảm ở trong thế giới này. Không có ai không tham lam, không ích kỷ. Ta cũng không phải ngoại lệ. Nên ta muốn ngươi yêu ta

Tảng sáng, trong công viên tràn ngập hơi nước, dù cho ánh nắng mặt trời đã lần lượt rơi xuống nhưng cái lạnh của buổi sớm vẫn khiến người ta rùng mình.

Nhưng nam nhân ngồi ngay chiếc ghế dài phía dưới đồng hồ hoàn toan lơ đễnh, hai mắt lộ vẻ hoảng hốt, không nói câu nào chỉ ngồi yên lặng, như ngăn cách với xung quanh, cũng không chú ý tới một thiếu nữ đang mặc đồng phục chạy chậm tới gần hắn.

Tới khi cách hắn khoảng 20m, nàng mới bước chậm lại, nhẹ nhàng kéo chiếc váy chấm bi bị rối loạn lại, sau đó bước từng bước nhỏ tới gần hắn.

“Anh có muốn ăn sáng không?”

Một câu hỏi đột ngột khiến nam nhân giật mình, đập vào mắt hắn là cảnh tượng không nói nên lời. Đứng trước mắt hắn là một thiếu nữ xinh đẹp, ngoài hai từ xinh đẹp còn có từ gì để hình dung, hơn nữa lại còn bày ra trước mặt hắn là một túi đựng đồ ăn sáng còn nóng ấm, cũng không biết hắn có hiểu sai ý nàng không.

Hắn biết rất rõ trước đây hắn tuyệt đối chưa gặp qua cô bé này, bởi vì dung mạo xinh đẹp như vậy chỉ cần gặp qua một lần sẽ khó quên.

Nàng đột nhiên xuất hiện làm cho hắn không biết nên phản ứng ra sao, chỉ có thể kinh ngạc nhìn bữa sáng ngon lành đang chứa trong bao, ngoài ra không nói một câu.

Nhìn thấy bộ dạng không nói nên lời của hắn, nàng cũng không nói gì, thẳng thắn ngồi xuống bên cạnh sau đó lấy bữa sáng trong túi ra, bánh sandwich cùng ly cà phê nóng còn bốc khói đặt ra ngoài, rồi cắm ống hút vào, trực tiếp đặt vào tay hắn

“Đại thúc, ta không phải người xấu, chỉ là ta thấy thức ăn sáng ngon quá nên cố ý mua nhiều một chút, không ngờ ăn không được nhiều như vậy!! Đại thúc, một mình chú ngồi trong công viên cũng không có chuyện gì, chú giúp ta giải quyết bữa sáng này đi nha”- Hiền Vũ Tây vui vẻ nhưng lời nói mang theo chút buồn rầu, ngón tay đặt sau lưng lặng lẽ đan vào nhau

Chỉ có trời mới biết bữa sáng này đều do nàng tự làm, còn ngồi đây canh hắn tới. Nghĩ tới đó, nàng không khỏi bật cười, hồi tưởng lại lần đầu nàng nhìn thấy hắn ở công viên.

Ngày đó nàng chỉ muốn đến công viên xem thời vận, xem có thể hay không tại cùng một nơi có thể gặp lại nam nhân tĩnh lặng đó không. Ai biết được bình thường trong công viên không có người lại xuất hiện một nam nhân lôi thôi ngồi dưới đồng hồ treo tường ngẩn người ra.

Nàng nhíu mày tính đi đường vòng, thân thể lại không tự điều khiển được đi về phía nam nhân lôi thôi đó. Thẳng cho đến khi nàng nhìn thấy mặt hắn mà vẫn không để bị phát hiện, nàng bật cười, bởi vì nam nhân lôi thôi kia chính là nam nhân mà nàng mãi không quên.

Tuy nhiên quần áo trên người dơ bẩn làm cho nàng không nhận ra được hắn, lần đầu tiên nhìn thấy hắn một bộ đồ tây chỉn chu, nhưng ánh mắt bất lực toàn thân tĩnh lặng vẫn không che dấu cho dù quần áo đã thay đổi.

Từ ngày sau đó, nàng mỗi ngày đều đến công viên, cố tìm hiểu thời gian làm việc và rãnh rỗi của hắn, thuận tiện nghĩ kế hoạch để có thể cùng hắn nói chuyện.

Chỉ là phương thức tiếp xúc này đã khiến hắn sợ choáng váng!! A….

Nam nhân nhìn chằm chằm ly cà phê trong tay đang không ngừng bốc khói, sandwich tỏa ra mùi thơm, cuối cùng hắn vẫn duy trì nguyên tắc không nói lời nào, cầm lấy miếng sandwich cho vào miệng chậm rãi nuốt xuống.

“Ăn ngon không?”- Nhìn hắn ăn một lần rồi không ăn hết bánh sandwich, cũng không nói mùi vị ra sao làm cho Hiền Vũ Tây có chút khẩn trương nói.

Mặc dù mọi người đều nói tài nghệ của nàng có thể so sánh với thức ăn sáng trong các cửa hàng, nhưng đối mặt với nam nhân không cách nào nhìn thấu hắn nàng cảm thấy rất bất ổn.

“Ăn rất ngon”- Trầm mặc nửa ngày, nam nhân rốt cuộc cũng ăn xong miếng bánh sandwich rồi buông ra một câu.

“Vậy là tốt rồi!”- Nghe được câu ca ngợi của hắn, nàng nhịn không được nhẹ nhàng mỉm cười, rốt cuộc hắn cũng đã ăn xong bữa sáng.

Lúc nàng đang chậm rãi ăn, một ánh mắt như có như không đập vào khiến nàng quay đầu lại, không nghĩ tới hắn đang chăm chú nhìn vào trong túi xem còn cái bánh sandwich nào không.

“Ta..ta chỉ là…”- Gương mặt nam nhân vốn lãnh băng lại đột nhiên trở nên xấu hổ, sắc mặt ửng đỏ.

Mùi vị của bánh sandwich cùng cà phê khiến khẩu vị hắn mở rộng, nhìn thấy nàng đang ăn, lại nhịn không được muốn có thêm một cái nữa, không ngờ bị nàng bắt tại trận/

Không cười nhạo không mỉa mai, Hiền Vũ Tây mỉm cười nhẹ nhàng, mở bọc giấy, đưa bịch bánh sandwich vào tay hắn: “Đại thúc, chú ăn tốt thật!! Làm sao chú biết ta còn nhiều cái chưa ăn hết chứ? Vậy ta đành phải cẩu xin người ăn dùm vậy?”

Thiếu nữ mang theo ánh mắt cầu xin hắn, hơn nữa mùi hương của thức ăn xông tới khiến hắn không thể kháng cự, chỉ gật nhẹ đầu cầm lấy bánh sandwich ăn.

Hắn thủy chung vẫn không nói câu nào, nhiều lắm cũng chỉ ngẫu nhiên nói vài câu, cho đến khi trường học vang lên tiếng chuông, hắn cũng đứng dậy rời đi, nàng vội vàng nắm lấy tay hắn, gương mặt sáng rực nhìn hắn: “Đại thúc, ngày mai chúng ta lại cùng nhau ăn bữa sáng được không?”

Hắn nhíu mày trong lòng cảm thấy phức tạp, ánh nhìn lại chuyển về phía nơi bàn tay nàng đang giữ hắn, cuối cùng dừng lại trên gương mặt vui vẻ của nàng, hắn bình tĩnh trên mặt lộ vẻ lạnh lùng rồi gật đầu.

Thấy hắn nhận lời, nàng đột nhiên thả lỏng, không muốn buông tay hắn ra để cho hắn đi. Hắn hứa ngày mai sẽ cùng nàng ăn sáng, liệu đây có phải là bắt đầu không phải sao?

Hiền Vũ Tây vuốt vuốt chiếc váy bi, tho dọn bữa sáng rồi quăng đồ thừa vào thùng rác. Xoạc một tiếng, chiếc túi rỗng bị quăng đi.

Có người làm bạn lúc sáng sớm mang đến cảm giác thật khác biệt. Từ đó cứ tảng sáng, hai người lại cùng nhau ăn bữa sáng nóng ấm, mỗi ngày đều như vậy, kể cả ngày nghỉ cũng thế.

Cứ như thế một tháng trôi qua, nam nhân cuối cùng cũng nguyện ý kể chuyện về bản thân mình, còn hẹn nàng cùng ăn bữa tối.

“Chú mời khách sao?”- Hiền Vũ Tây mỉm cười liếc nhìn hắn/

Kỳ thật cho dù hắn trả hay không nàng cũng đều đáp ứng… chỉ là nó đã trở thành tập tính của hắn.

Có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm , tuyệt đối không bỏ qua bất cứ cơ hội nào.

“Ta đương nhiên là mời khách, cho nên em có đồng ý không?”

“Chú mời đương nhiên ta đi”- Hơn nữa quan trọng là anh, chứ không phải bữa cơm đó.

“Vậy tối nay”- Hắn suy nghĩ nói. “Chúng ta hẹn ở đây rồi đi ăn cơm”

“Ừh”- Hiển Vũ Tây cười nhẹ nhàng nhìn qua hắn, trong nội tâm cảm thấy ấm áp

Tốt quá!! Ít ra bữa cơm tối nay không có mình nàng.

Chuông hết giờ học vang lên, hành lang lúc nãy còn yên tĩnh nay trở nên náo nhiệt, tự phía cuối hành lang một bước chậm rãi đi lên làm cho tiếng người ầm ĩ xung quanh trở nên yên tĩnh.

Là một thiếu nữ trên người mặc đồng phục được thiết kế khác so với mọi người. Mái tóc đen nhánh dài tới eo, không bị nhiễm chút phong trần duy trì bản chất nguyên thủy nhất, mái tóc phiêu tán theo từng bước chân của chủ nhân. Đồng phục thẳng thớm không có lấy chút tỳ vết, giống như đồ mới được chế tác hoàn mỹ, ngay cả đôi giày đen giống như vừa được đánh bóng chói sáng khiến người khác không thể nhìn thẳng.

Gương mặt trái xoan của thiếu nữ lại xinh đẹp hoàn mỹ khiến người khác tán thưởng, kết hợp với làn da trắng nõn khiến người khác thèm nhõ dãi, đôi môi đỏ mọng kiều diễm giống như người từ tranh vẽ bước ra- ngoại trừ đôi mắt không mang theo vẻ nhu nhược, mà rất sắc sảo khiến người khác nhận ra ánh mắt rất quyết đoán.

Thiếu nữ chậm rãi đi qua hành lang, đi không phát ra tiếng động cực kì coi trọng lễ tiết như đã trở thành thói quen, cho đến khi thân ảnh quẹo biến mất nơi hành lang trước mắt mọi người. Mỗi người mới thở dài, tiếng ồn ào lại khôi phục.

“Cho dù thường xuyên gặp cô ấy nhưng vẫn không thể tránh khỏi cảm giác áp lực, cô ấy đúng là xinh đẹp, nhưng cảm giác so với huấn luyện viên còn đáng sợ hơn”- Một nam học sinh lắc đầu tỏ vẻ đáng tiếc

“Cho mình xin đi!! Hội học sinh của Thanh Phong đâu phải bù nhìn”- Có người nhịn không được nói xen vào. “Đừng nói chỉ chúng ta, nghe nói ngay cả các bang phái nổi tiếng xung quanh đây một khi gặp cô ấy rồi còn phải hạ mình không dám thở mạnh không dám thốt một tiếng”

Tổng quản Thanh Phong học viện- Hiền Vũ Tây từ sau khi nhậm chức, dù là tổng quản của Thanh Phong nhưng đảm nhận luôn cả chức phó hội trưởng, nhưng chỉ cần là học sinh của Thanh Phong ai cũng biết thiếu nữ nhìn nhu nhược cổ điển kia là cá ăn tươi nuốt sống người khác, giết người mà vẫn mang theo nụ cười ác độc, nếu như không có dung mạo, đám tiểu thư kiêu ngạo trong trường, cả đại thiếu gia làm sao có thể khuất phục dưới thế lực của nàng.

Mặc dù không phải là thành viên của hội học sinh, nhưng cũng hiểu được, mỗi khi có việc cần hội học sinh lại ra mặt khẳng định thực lực của mình, mỗi hoạt động do nàng tổ chức đều hoàn mỹ không có lấy khuyết điểm.

Nói tóm lại, Hiền Vũ Tây tuy là mỹ nữ, nhưng tuyệt đối không phải làm đám mỹ nự cao ngạo thích trèo cao.

“Có một đống lão đại hộ tống, ai dám trêu cô ấy chứ”- Nam học sinh cướp lấy tập san báo mới ra hôm nay, trên mặt có một tiểu đề khiến người khác không khỏi xôn xao.

Tổng quản Thanh phong ở trong công viên cùng một nam nhân ăn sáng??!!

“bản thân ta không sợ chết, không sợ khó kiên định dũng cảm nhất định sẽ vì mọi người sưu tập tin tức”- Mao Tiểu Lục đột nhiên từ trong đám người ló ra, vẻ mặt thong dong làm cho mọi người cảm động sâu sắc.

NHưng cảm động là cảm động, tánh mạng của họ chỉ có một cái, tuyệt đối không vì những chuyện bà tám mà liều mạng. Cho nên mọi người vỗ vỗ vai Mao Tiểu Lục: “Cậu tiếp tục vố gắng đi!! Chúng ta sẽ giúp cậu duy trí tinh thần”

Cái gì? Duy trì tinh thần?

“Ai, khoan đã, việc ủng hộ này chẳng thực tế tí nào”- Mao Tiểu Lục trên mặt hiện lên ba đường hắc tuyến, quai hàm như bị trẹo biểu hiện bất mãn.

Mọi người cười hắc hắc mấy tiếng, lui về phòng học của mình, đóng cửa sổ lại, tính đến đóng cửa thanh tu làm người văn minh.

Dù cái mệnh nhỏ này không quan trọng nhưng vẫn phải bảo hộ, cho nên tạm thời dẹp cái gọi là đạo nghĩa bạn bè qua một bên!

Chỉ có điều tổng quan thanh Phong học viên đại danh đỉnh đỉnh lại ăn bữa sáng cùng người lạ, đúng là không sợ chết… không đúng!! Phải nói là quá dũng cảm.