Yêu Nữ Xin Tự Trọng

Chương 143: Thanh lâu không hề vui dù chỉ một chút




"Giang huynh, sao huynh lại cứng ngắc như vậy? Chẳng lẽ lúc trước huynh đều thổi phồng, vừa đến đây liền đã lộ ra nguyên hình? Huynh không phải là thiếu gia sao?" Đồng Thanh Xuyên một bên ôm một cô nương, một bên trêu đùa Giang Vân Hạc ở đối diện.

Giang Vân Hạc cười như không cười, quay đầu với cô nương bên phải, khẽ hỏi: "Đủ chưa?"

"Công tử đang nói gì vậy?" Bên phải là một cô nương có nốt ruồi đang chảy nước mắt, tướng mạo điềm đạm đáng yêu, nghe vậy liền chớp chớp nhãn tình.

Giang Vân Hạc nghi ngờ nhìn hai mắt nàng, lần nữa hỏi: "Đủ chưa?"

"Công tử?" Cô nương đó liền ngẩn người ra.

"Không có việc gì." Giang Vân Hạc ôm hai cô nương cười ha ha, thầm nghĩ có thể do thần kinh của mình quá nhạy cảm.

Vừa buông xuống suy nghĩ, Giang Vân Hạc liền thả lỏng, nhất thời hiện lên một bộ dáng thành thạo, đã từng tung hoành bụi hoa. Không quá nửa canh giờ, hai cô nương đều ở trong lòng ngực của Giang Vân Hạc.

Ánh mắt hai nàng lộ ra vẻ vui mừng, xem như vậy, các nàng đã làm cho bọn họ vui.

Đồng Thanh Xuyên giơ ngón tay cái lên.

Không hổ là nam nhân khiến cho Nguyệt tiên tử cùng yêu nữ tranh đoạt, thủ đoạn quả nhiên bất phàm.

"Nói tiếp, chuyện đang xảy ra với Tô Tiểu Tiểu? Nàng điên rồi sao?" Rượu quá bán tuần, Đồng Thanh Xuyên đột nhiên hỏi.

"Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai?"

"Nàng làm sao?" Đồng Thanh Xuyên hỏi.

"Ta cảm thấy có điểm kì lạ." Giang Vân Hạc cẩn thận trả lời, trong lòng có chút nghi hoặc, hiển nhiên hắn cũng biết lúc này nói về chủ đề này có đúng hay không?

Hơn nữa vì sao phải che thanh âm lại, mà không phải truyền âm?

Làm bộ lơ đãng rồi ngẩng đầu nhìn lướt qua, phát hiện sắc mặt Đồng Thanh Xuyên có một tia mất tự nhiên, Giang Vân Hạc trong lòng vừa động, bộ não cấp tốc chuyển động, liền xuất hiện một dự cảm không lành.

"Không giống tác phong của nàng. Mỗi lần đều chừa lại một người sống, như sợ người khác không biết thân phận người chết, giống như là vu oan giá họa. Bất quá không ai biết hành tung của nàng, cho dù hoài nghi là vu oan, cũng không có chứng cớ, trừ phi bắt được hung thủ, hoặc là nàng xuất hiện ở một địa phương rất xa." Giang Vân Hạc trầm ngâm một chút rồi nói.

"Nếu thật sự là nàng bị vu oan, Giang huynh tính toán làm sao?" Đồng Thanh Xuyên tò mò hỏi, ánh mắt mang theo một loại dị sắc.

Trong lòng Giang Vân Hạc nhất thời hiểu rõ.

"Kỳ thật...... Nàng không xấu xa như người khác nghĩ. Nếu nàng thật sự là bị người vu oan, ta sẽ tận lực giúp nàng." Giang Vân Hạc nói.

"Nếu do nàng làm thì sao?"

Giang Vân Hạc thưởng thức chén rượu, rất có thâm ý nói: "Ta vẫn cảm thấy ta là một người rất có tinh thần trọng nghĩa, đáng tiếc, vẫn chưa làm được."

"Lại nói tiếp, tại sao ngươi đột nhiên có hứng thú với việc này?" Giang Vân Hạc hỏi lại.

Đồng Thanh Xuyên cười ha ha, phất tay: "Các ngươi ra ngoài đi."

Mấy nữ tử vừa rồi đã phát hiện ra sự bất thường, hai người rõ ràng là đang nói chuyện, vậy mà mấy người lại không nghe được thanh âm gì.

Thế nhưng cô nương ở Vĩnh thành cũng có kiến thức rộng rãi, biết đối phương không phải người thường, đều an tĩnh lại. Lúc này nghe vậy, chỉ mỉm cười rồi bước ra ngoài.

Nhưng nữ tử ở bên phải Giang Vân Hạc không hề nhúc nhích: "Có chuyện gì vậy, ta không thể nghe sao?"

Đồng Thanh Xuyên nhất thời nhíu mày, tại sao cô ta lại không biết phép tắc như vậy?

Sắc mặt Giang Vân Hạc cũng cứng đờ.

"Lăn..." Đồng Thanh Xuyên vừa mới nói một chữ, đã bị Giang Vân Hạc đánh gảy.

"Ngươi thật đúng là thần tiên." Giang Vân Hạc bất đắc dĩ nói, cũng là nói với những người xung quanh.

"Thật không?" Nữ tử bên cạnh Giang Vân Hạc thần sắc vui mừng, giống như vừa nghe được vài câu ca ngợi.

"Thật." Giang Vân Hạc thở dài khẩu khí.

Thanh lâu thực không có ý nghĩa.

Không hề vui vẻ một chút nào.

Sau một hồi, Đồng Thanh Xuyên nhìn Giang Vân Hạc, lại nhìn nữ tử bên cạnh, ánh mắt dò hỏi.

"Nhìn cái gì vậy, tin ta móc mắt của ngươi hay không?" Nữ tử bên cạnh Giang Vân Hạc trừng mắt nhìn Đồng Thanh Xuyên.

"Ta…Ngươi…" Đồng Thanh Xuyên trong lòng tràn đầy nhục nhã, đây là tình huống gì? Đây đúng là một cái thần tiên?

Có chút giống yêu nữ kia?

Ta đường đường môn chủ ba âm hộ…Xem ngươi có quyen biết với Giang huynh, ta không chấp nhặt với ngươi.

Rốt cuộc ngươi là ai? Hiển nhiên không có khả năng là Chấp Nguyệt...

"Khẩu khí thật lớn, không ngờ còn có nữ nhân hung ác như vậy… Nếu là ta, đã sớm chụp chết." Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cười liên tiếp như chuông bạc.

Nghe thấy vậy, sắc mặt Đồng Thanh Xuyên không có bao nhiêu biến hóa, trong lòng oán thầm, ngươi so được với nàng sao?

Giang Vân Hạc lộ ra vẻ mặt kinh ngạc,nhìn nữ tử áo lam xuất hiện bên cửa sổ.

Một cái váy dài màu lam, mặt trên có linh lực chuyển động, mặt mày như họa, ý cười trong suốt, trên đầu mang theo một đóa hoa màu trắng.

"Tại sao ngươi lại ở đây?"

"Thế nào? Không nghĩ tới phải không?" Tô Tiểu Tiểu cười ngọt, ánh mắt dạo qua một vòng ở trên người nữ tử bên cạnh Giang Vân Hạc.

"Thật ra ta có chút tò mò, ngươi lại dụ dỗ một nữ tử như này."

Mộng Nữ đang ôm cánh tay Giang Vân Hạc, tay phải ở trên khuôn mặt bỏ xuống, nhất thời lộ ra một gương mặt xinh đẹp.

Đồng Thanh Xuyên nhìn mộng nữ, kém chút nữa tưởng là hoa mắt, giương mắt cứng lưỡi nhìn hai người: "Ngươi…Hai cái… "

"Nhìn cái gì vậy?" Mộng Nữ hung ác nói.

Đồng Thanh Xuyên:...

Cô nương, thì ra ngươi không phải như vậy a!

Chấp Nguyệt...Tô Tiểu Tiểu... Trác Như Mộng...Người nào không phải là quốc sắc thiên hương? Người nào không có thân phận bất phàm?

Đồng Thanh Xuyên nhìn Giang Vân Hạc, tâm tình nhất thời không tốt.

Trong mắt Tô Tiểu Tiểu lộ ra vài tia sát khí.

Cười càng ngọt.

"Ta liền đoán xem là người nào không có da mặt, hóa ra là ngươi."

"Ta còn phải đa tạ ngươi, nếu không có ngươi, đôi ta cũng sẽ không đi đến hiện giờ." Mộng Nữ càng ôm chặt cánh tay Giang Vân Hạc.

Hai người vừa thấy mặt nhau, mùi thuốc súng tràn ngập cả phòng, cũng may họ không động thủ với nhau.

Nữ nhân đều am hiểu đấu võ mồm.

Giang Vân Hạc suy nghĩ một chút, hẳn là ngoại trừ Chấp Nguyệt nha đầu ngốc.

"Nói một chút, ta nhớ hình như ngươi cùng Chấp Nguyệt có quan hệ không tệ, đối với nam nhân cũng không có thủ hạ lưu tình a!"

Trong đầu Đồng Thanh Xuyên trong đầu nhất thời hiện ra cụm từ “chị em túi bóng.”

Giang Vân Hạc thở dài một tiếng: "Đây là có chuyện gì?"

"Huynh đệ, không trách ta dc, ngươi cũng biết đấy, ta đánh không lại nàng." Đồng Thanh Xuyên nói.

Giang Vân Hạc cũng biết, Đồng Thanh Xuyên chọn nơi này, thời điểm này, hẳn là cho mình một cái nhắc nhở.

May mắn là từ trước đến nay mình luôn tỉnh táo.

Bất quá nghi ngờ trong lòng Tô Tiểu Tiểu cũng đủ nặng a, đều thử mình không ít lần?

Dù sao chỉ cần có cơ hội, nàng sẽ không sẽ bỏ qua.

"Nếu thật sự là do ta làm, ngươi có giúp ta không?" Tô Tiểu Tiểu sẽ không đấu võ mồm cùng mộng nữ, xoay người ngồi xuống, nhẹ nhàng cười hỏi.

"Đương nhiên, hai ta là bằng hữu mà!"

"Bằng hữu a! Nếu ta giết nàng thì sao?"

Giang Vân Hạc tự hỏi một phen rồi nói: "Ta dù có phải liều mình cũng sẽ cứu nàng."

Mộng Nữ nhất thời lộ ra ý cười.

"Hai ngươi có quan hệ gì?" Tô Tiểu Tiểu vẫn tươi cười như cũ.

"Bằng hữu a!" Giang Vân Hạc cảm thấy được Mộng Nữ có chút bất mãn, bởi vì cánh tay truyền tới cảm giác đau.

"Vậy ngươi cùng Chấp Nguyệt thì sao?"

"Cũng là bằng hữu!" Cánh tay không còn đau như trước.

Giang Vân Hạc cảm thấy được sự mệt mỏi từ tâm của hắn, hắn ghét nhất là bị người khác hỏi cái loại vấn đề này.

Không tốt chút nào a.

"Ta và ngươi cũng là bằng hữu?" Nụ cười trên mặt Tô Tiểu Tiểu bắt đầu có chút cổ quái.

Phạm vi bằng hữu của người này cũng thật lớn.

"Cái này không phải là đã khẳng định rồi sao!"

Quan hệ của ngươi cùng Chấp Nguyệt đều truyền ra khắp thiên hạ, ngươi nói là bằng hữu?

Còn có Trác Như Mộng đang ôm cánh tay của ngươi, ngươi cũng nói là bằng hữu?

Ngươi cùng Tô Tiểu Tiểu cũng là bằng hữu.

Thật có lỗi, hai ta cũng là bằng hữu, nhưng đột nhiên ta phát hiện là ta không xứng a!

Tâm tình Đồng Thanh Xuyên tâm tình không tốt lắm, muội tử đều là người khác, không tốt luôn là ta.

Vì cái gì ta phải chịu loại tra tấn như vậy?

Rõ ràng là chuyện của nhà ngươi, ta ở đây để làm chi?

Đồng Thanh Xuyên liền có ý định rời đi, sau đó liền thấy Tô Tiểu Tiểu đang nhìn mình, liếc mắt một cái.

Trong mắt không có cảnh cáo gì, bất quá Đồng Thanh Xuyên cảm thấy được nàng đang cảnh cáo mình.

Kỳ thật ở lại đây như thế này cũng không có gì, dù sao trở về cũng không có việc gì làm, nơi này có rượu và thức ăn hương, vị cũng không tệ lắm.

"Không phải ngươi làm!" Giang Vân Hạc quyết định nói sang chuyện khác.

"Khẳng định như vậy?" Tô Tiểu Tiểu cười càng thêm sáng lạn.

"Khẳng định." Giang Vân Hạc gật gật đầu."Ngươi giết người đều không để lại dấu vết, lại càng không thể cố ý lưu một người."

Tô Tiểu Tiểu có chút không vui, ngược lại còn thật sự gật đầu: "Đúng vậy, quả thật ta không làm thứ nhàm chán như vậy."

"Còn có một điểm rất trọng yếu, ngươi cũng không phải là người hoang dã, trừ phi không có điều kiện, ngươi cũng ở chung quanh Vĩnh thành, như thế nào có thể đứng ở ngoài thành!" Giang Vân Hạc lại nói.

Đây là suy nghĩ sau khi kết hợp sự hiểu biết của hắn về Tô Tiểu Tiểu và sau một hồi suy nghĩ.

Tô Tiểu Tiểu chưa bao giờ bạc đãi mình, cho dù là lúc ở năm dương sơn, cũng thường xuyên không thấy bóng dáng Tô Tiểu Tiểu, khi đó hơn phân nửa là đi thành trì gần đó mua mỹ thực đi.

"Không tồi!"

"Ngươi ở trong này có một đoạn thời gian? Có người muốn bức ngươi hiện thân?" Giang Vân Hạc hỏi.

"Ngươi quả thật không ngốc." Tô Tiểu Tiểu chống cằm, tán thưởng nói.

"Ngươi còn có thể nghĩ đến cái gì?"

"Sẽ không phải là Mục Thanh Tước đi?" Giang Vân Hạc nghĩ nghĩ nói, hắn biết Tô Tiểu Tiểu có một cái cừu nhân như vậy.

Mục Thanh Tước là xuất thân từ Ma đạo là Đà La cung, mà nơi dẫn u hồn ra cũng là Đà La cung, kẻ này cũng xuất hiện ở phụ cận Vĩnh thành, như vậy tưởng tượng rất nhiều địa phương đều có thể ngay cả ở trên.

Tô Tiểu Tiểu vẻ mặt khen ngợi, tuy rằng không mở miệng, nhưng nhìn đến thần sắc của nàng, Giang Vân Hạc biết là mình lại đoán đúng rồi.

"Ở phụ cận Vĩnh thành thường có người lui tới trong ma đạo, nên sẽ không có tới tìm ngươi đi?" Giang Vân Hạc lại hỏi.

"Điểm ấy ngươi có thể đã đoán sai…Bọn họ thật sự có manh mối về nơi giấu bảo khố."