Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1280: Em nuôi anh (2)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Diệp Đình trầm mặc, hồi lâu sau không nói gì.... thật lâu, lau7 đến Lôi Đình sắp phát nổ, anh mới nói: “Ai muốn cái gì, thì để cho bọn họ lấy. Anh đói bụng rồi, muốn ăn cơm.”

“Anh Đình?” Lôi Đình lập tức liền bối rối!

Anh Đình nói cái gì? Ai muốn cái gì, thì để cho bọn họ lấy? Cô không nghe lầm chứ? Anh khổ khổ sở sở chế tạo đế quốc buôn bán, sẽ dễ dàng chắp tay đưa đi như vậy sao?

Lôi Đình đang ngây ngẩn thì Diệp Đình đã tắt điện thoại “Đô ---”, Lôi Đình giật mình: Câu nói sau cùng của anh Đình là cái gì?

Anh nói.... anh đói bụng. muốn ăn cơm? Tình thế nghiêm trọng như vậy! Anh lại không phản kích, còn còn còn...... có tâm tình ăn cơm?

Diệp Đình cúp điện thoại, rũ mắt xuống không nói gì.

Anh buông điện thoại xuống, đột nhiên nghiêng đầu nhìn Lăng Vi chăm chú, Lăng Vi cũng nhìn anh, cười cười an ủi anh.

Diệp Đình nhìn Lăng Vi thật lâu, đột nhiên từ từ hỏi cô: “Vợ.... anh sắp phá sản, em sẽ không rời khỏi anh chứ?”

Lăng Vi múc một muỗng cháo, đút đến bên miệng, ý bảo anh há miệng ra: “Ăn cơm, a ----”

Diệp Đình ngoan ngoản há miệng ăn cháo. Lăng Vi liếc anh: “Phá sản thì có gì? Anh phá sản, em sẽ nuôi anh. Không phải sự nghiệp của vợ anh đang trong thời kỳ tăng lên sao.... không để anh chết đói được.”

Trong lòng diệp Đình ngọt hơn ăn đường... anh cười lên.

Anh đưa tay ôm, dán sát vào mặt cô như keo dính chuột vậy: “Vẫn là vợ tốt.... Vợ, anh thật yêu em. Sao em lại tốt như vậy.... em cũng ngàn vạn lần đừng bỏ mặc anh. Anh ăn rất nhiều, lại phá của.... nếu em không để ý đến anh, anh sẽ chết đói.”

Lăng Vi cười lên, trừng anh: “Anh còn biết anh phá của sao? Thật là tự hiểu nha....”

Cô giơ ngón tay đâm lên trán của anh: “Sau này, phải ngoan ngoãn nghe lời có biết không? Sau này em sẽ quản lý căn nhà này, anh phải ngoan ngoãn nghe lời em! Sau này không cho xài tiền bậy bạ, xài tiền cũng phải ghi vào sổ nhỏ! Biết không?”

Diệp Đình ủy khuất: “Lúc nào anh cũng ngoan ngoãn nghe lời em mà.... cho tới bây giờ anh cũng chưa từng cãi lời em, không phải sao....”

“Ừ ừ, đúng đúng..... lúc này mới ngoan.” Lăng Vi liền vội vàng gật đầu: “Mau ăn cơm, bây giờ anh làm một thùng cơm đi. Chuyện nuôi gia đình cứ giao cho em.”

Cô tràn đầy tự tin vỗ ngực, Diệp Đình lập tức chụp tay cô lại: “Đừng vỗ nữa, vỗ nữa nó sẽ bể ra, rất khó coi.”

Lăng Vi cắn răng: “Cút ---- Sau này không được ba hoa nữa, lại ba hoa, em sẽ lột da anh!”

“Được rồi.... em nuôi gia đình, em định đoạt.”

Hai người ngọt ngào đứng sát vào nhau, Lôi Đình bên kia gấp đến như kiến bò trên chảo nóng, nhưng mà anh Đình không muốn hành động, cô cũng không có cách nào nha....

Diệp Đình ăn chút cháo, rốt cuộc các bộ phận trong cơ thể cũng dễ chịu hơn chút xíu, trước kia, toàn bộ dạ dày, ruột của anh cũng đã xoắn đến sắp nổ tung.

Chờ anh ăn cháo xong, Lăng Vi nhẹ giọng hỏi anh: “Đỉnh Phong.... anh thật mặc kệ sao?”

Diệp Đình nhướng mày, nhìn ánh mắt cô chăm chú: “Sao vậy? Em muốn đổi ý à? Lúc nãy còn phải phải nuôi anh, bây giờ lại giở trò?”

Lăng Vi cướp cái chén trong tay anh: “Ai nói em muốn giở trò.” Cô cười lên, hài hước đưa ngón tay ra nâng càm anh lên: “Anh phải làm tiểu bạch kiểm, anh biết làm tiểu bạch kiểm phải làm gì sao, ví dụ như, phải học ăn nói thật ngọt làm chủ nhân vui vẻ.”

Diệp Đình liền vội vàng gật đầu: “Chủ nhân đại nhân... bà như hoa như ngọc, tài mạo xuất chúng. Tâm tư bén nhạy, đại trí giả ngu....”

Lăng vi trừng mắt nhìn anh: “Nói lại!”

Diệp Đình hấp tấp nói: “Tâm tư bén nhạy, bự..... bụng bự bao dung....” Vừa nói vừa khẽ vuốt bụng cô.

Lăng Vi bị anh chọc cười to, thưởng cho anh một câu: “Không tệ không tệ, rất có tiềm lực, tiếp tục cố gắng.”

Cô vừa cười vừa hỏi anh: “hôm nay vừa lúc không có bận cái gì, chúng ta đi vào núi không? Tiểu tổ Ám Ảnh bên kia nói, có tiến triển!”

“Ừ.” Nháy mắt Diệp Đình liền tỉnh táo tinh thần. Lúc này, điện thoại reo, Lăng Vi cầm lên nhìn, là Trương Tư Minh.... đồng nghiệp mập mạp đó của Giang Quân?

Sao anh ta lại.... gọi điện thoại cho cô? Có phải là Giang Quân xảy ra chuyện không?