Yêu Tha Thiết

Chương 4




(4)

Về đến nhà tôi mở máy tính nhưng không mở lên được. Mật khẩu là gì nhỉ? 123456, ngày sinh của tôi, ngày sinh của bố mẹ tôi.

“20220615.” Chung Nhiên nói với tôi.

“Sao cậu biết?” Tôi nghi ngờ hỏi, đây là ngày của năm ngoái đấy, sao tôi lại đặt là ngày này năm ngoái chứ.

“Kỷ niệm ngày cưới.”

ok, tôi cố gắng ngậm miệng lại.

Tôi mở file ra với hi vọng bên trong là 15.000 từ, nhưng không, nó rỗng tuếch.

Thôi xong, toang rồi.

Giải quyết thế nào đây? Tôi nhìn Chung Nhiên đầy hi vọng, mong rằng cậu ấy có thể chỉ cho tôi một con đường sáng.

Chung Nhiên lại gõ đầu tôi: “Hẳn là trong máy tính có dàn ý, em tự đọc một chút đi. Anh đi tắm trước.”

“Tôi …” Thảm hại.

“Muốn tắm chung sao?” Chung Nhiên giơ chiếc khăn tắm trên tay mình.

“Lưu manh.” Tôi quay đầu lại, đi tới máy tính xem qua tài liệu.

Đúng như dự đoán, tôi đã tìm thấy một dàn ý.

Tôi nhanh chóng đọc lướt qua, đã hiểu rồi, nhưng mà…không viết được.

Trong đầu tôi là một mớ hỗn độn, không biết làm sao cả.

Một lúc sau, Chung Nhiên đi ra lau tóc ướt, thấy tôi không viết được một chữ nào liền hỏi: “Không tìm được dàn ý à?”

“Tìm thấy rồi.”

“Vậy sao không viết đi?”

“Không biết.”

“Em mất trí nhớ chứ có phải mất trí đâu.” Chung Nhiên cười, “Có muốn vi phu giúp ngươi viết một ngàn chữ không?”

“Cậu có thể viết hết 15.000 chữ giúp tôi không?” Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Chồng! Chồng! Chồng, chồng, chồng, chồng, chồng, chồng, chồng!”

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.

Tôi không nhìn thấy đôi tai đỏ bừng của Chung Nhiên, tự nhiên cũng bỏ lỡ ánh mắt sáng rực của cậu ấy.

Tôi che mặt, cảm thấy khá là xấu hổ.

Chung Nhiên kéo ghế ra, đeo kính gọng vàng, bắt đầu gõ chữ.

Tôi ngồi bên cạnh tôi buồn ngủ đến mức không thể mở mắt nổi.

“Sương Sương?”

“Ừm… buồn ngủ.” Tôi chống đầu bằng tay, trả lời cậu bằng giọng mũi. 

Mơ mơ màng màng bị người tôi ôm lên giường, mơ hồ nghe được từ “ngốc”, sau đó liền ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, ngay khi vừa mở mắt ra, tôi đã nghĩ đến bản thảo của mình, vội vàng đi xem.

Không ngờ Chung Nhiên lại ngủ gục trên bàn.

Trong điện thoại, biên tập khen tôi viết phần kết rất hay, khiến người tôi không thể nào quên được.

Tác giả cũng có thể nhìn thấy ở phía sau, độc giả đang rối rít khen hay, khóc lóc muốn đọc ngoại truyện.

Cảm giác Chung Nhiên còn là một chuyên gia nhỏ trong việc sáng tác?

Cảm xúc trong lòng tôi lẫn lộn.

Thực ra thì…Chung Nhiên không tệ như tôi nghĩ.

Đêm qua tôi đang ngồi trên ghế đẩu nhìn Chung Nhiên thì chợt nhớ tới mùa hè năm tôi học 11, trường đã tổ chức thi chung, Chung Nhiên ngồi cạnh cửa sổ ở phía sau bên phải của tôi.

Đẹp trai ngời ngời như bây giờ, có thể thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Thảo nào có rất nhiều cô gái thích cậu ấy.

Quả thực … Khi cậu nhìn tôi cười, ánh mắt dịu dàng, tuy miệng chửi không tha ai nhưng nhưng mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo. Lúc yêu cậu cũng vậy sao?

Đột nhiên trong lòng tôi hơi ghen.

Buồn cười thật.

Không biết ngày nào đó tôi lại trở về, ghen cái quần què gì chứ.

Có bệnh mất rồi.

Tôi nhấc chân định rời đi.

Đột nhiên, ai đó nắm lấy tay tôi.

“Đi đâu vậy? Chồng em ở đây này.” Giọng cậu rõ ràng.

“Cậu…cậu dậy lâu chưa?” Tôi cảm giác được điều gì đó, liền liếc nhìn chiếc giường, bên tôi ngủ giống như ổ chó chó, còn bên này rất yên ổn.

Rõ ràng Chung Nhiên đã thức cả đêm mới viết xong.

“Vừa mới tỉnh không lâu đã cảm thấy ánh nắng mặt trời của mình đang bị chặn lại.”

Ánh nắng? Tôi quay lại nhìn cửa sổ, chiếc rèm vẫn còn đóng. Lại trêu chọc tôi.

“Không nói nhảm với cậu nữa, tôi đi rửa mặt rồi ăn sáng.”

Chung Nhiên giữ chặt tôi: “Chúng ta cùng đi.”