Yêu Thầm Em Đã Lâu

Chương 4: Nhớ em (4)




Trì Niệm và Đoạn Mục Chi phân ra ngồi ở hai đầu ghế sofa, trước mặt họ có hai ngọn nến được thắp trên bàn trà nhỏ.

Gió đêm từ bên ngoài ban công thổi vào, ánh nến trên bàn trà theo gió chập chờn.

Tư thế ngồi của Trì Niệm rất câu nệ, lặng lẽ đem ánh mắt chuyển qua trên người Đoạn Mục Chi đang ngồi bên cạnh.

Đường nét trên khuôn mặt của Đoạn Mục Chi vô cùng hoàn mỹ, đường quai hàm mượt mà, sống mũi thẳng, hàng mi dài thon thả run rẩy nhẹ nhàng, ánh nến phác họa hình bóng khuôn mặt của anh thành một bức tranh, vì vậy mà Trì Niệm cảm thấy miệng vết thương phía dưới mắt phải càng trở nên chói mắt.

Cô không biết mình đang nhìn cái gì, ánh mắt có chút ngây ngốc.

Ánh sáng nhấp nháy lúc tối lúc sáng khắc trên khuôn mặt Trì Niệm, làm nổi bật lên bộ dáng vụиɠ ŧяộʍ dò xét của cô trông vô cùng quỷ dị.

Trì Niệm có thể hiểu được trạng thái của anh vào lúc này, bởi vì cô hiện tại cũng rất mờ mịt.

Vừa rồi nghe tiếng mở cửa, Đoạn Mục Chi tới xem xét, thấy Trì Niệm vừa vào cửa trên tay đang cầm theo thứ gì đó lại còn bận bịu nghe điện thoại, anh vừa đưa tay ra muốn giúp cô. Nhưng anh vừa mới tới gần, liền cảm giác một cơn gió mạnh đánh úp về phía mặt, vô thức lùi lại một bước, bên trên xương gò má liền truyền đến một trận đau nhói.

Trì Niệm giơ điện thoại chiếu tới, Đoạn Mục Chi trông thấy tên Đào Nhạc hiện trên màn hình cuộc gọi của cô.

"Đoạn Mục Chi, cậu chảy máu kìa!"

Trong bóng tối, bộ dáng chấn kinh luống cuống của Trì Niệm vừa đáng yêu vừa buồn cười.

Sau đó Trì Niệm sốt ruột vội vàng chạy về phòng mình tìm tủ thuốc, sau khi tìm ra thuốc khử trùng và băng vết thương cho anh, cô liền mệt mỏi ngồi ở một bên, không nói lời nào.

Trì Niệm thề là cô thật sự không cố ý, cô chỉ là nhất thời quên mất trong nhà mình còn có một người, thời điểm Đoạn Mục Chi đi tới, cô giật nảy mình, cầm lấy chìa khóa trong tay không chút suy nghĩ liền vung ra ngoài.

Đây là phản xạ có điều kiện tự vệ nha...

Trì Niệm nhìn xem băng gạc vết thương dưới mắt Đoạn Mục Chi, nghĩ lại tuy cảm thấy sợ nhưng cũng thấy may mắn, nếu như anh lúc ấy không có lùi lại, nói không chừng đôi mắt sẽ bị thương.

Phòng khách tối om trầm mặc lạ thường.

Trì Niệm không biết Đoạn Mục Chi lúc này đang suy nghĩ gì, do dự nửa ngày, ấp a ấp úng mở miệng: "Cái đó. . . Thật xin lỗi."

Đoạn Mục Chi nghe tiếng cô dừng lại một chút, thấy Trì Niệm đang nhìn chằm chằm vào mặt anh, anh hậu tri hậu giác kịp phản ứng cô đang nhìn cái gì, đưa tay vuốt vuốt miếng băng gạc vết thương.

Trong ánh sáng mờ ảo, Trì Niệm trông thấy Đoạn Mục Chi hình như nở nụ cười.

"Không có việc gì. Học tỷ thân thủ quả thật không tệ."

. . . .

Trì Niệm nhất thời không biết đây là lời khen hay là châm chọc, cô lại nói: "Không ấy tôi đưa cậu đi bệnh viện nhé." Dù sao chìa khoá làm bằng kim loại, Trì Niệm cảm thấy đổi lại đánh bằng uốn ván vẫn an toàn hơn.

"Không cần." Đoạn Mục Chi nói rồi dừng một chút, anh nhìn thấy bún thập cẩm cay trên bàn trà, chần chờ hỏi: "Cái này, tôi có thể ăn không?"

Trì Niệm sững sờ, vội vàng gật đầu nói: "Có thể có thể, vốn là mua cho cậu."

"Mua cho tôi?"

"Giữa trưa cậu một mực ở trong phòng không có đi ra, Đào Nhạc nói không cần nói cậu ăn cơm, tôi nghĩ đến ban đêm cậu dù sao cũng phải ăn chút gì. Cậu vừa chuyển tới, khả năng còn không biết gần đây chỗ nào có bán đồ ăn, cho nên trên đường trở về tôi tùy tiện mua một món. Cái này là bún thập cẩm cay tôi thường xuyên ăn, rất sạch sẽ." Trì Niệm nói rồi đẩy bún thập cẩm cay tới trước mặt Đoạn Mục Chi một chút, "... Có chút lạnh mất rồi. Tôi đi hâm nóng lại cho cậu."

Giấy thông báo về các khoản nợ tiền điện đã được gửi vài ngày trước, Trì Niệm vốn định chờ lãnh tiền lương sẽ đi đóng, không nghĩ tới hôm nay lại bất ngờ cúp điện.

Lò vi sóng không có điện không dùng được, Trì Niệm thử mở bếp nấu một chút, liền thở phào nhẹ nhõm. May mắn thay, khí thiên nhiên còn có thể dùng.

Trong phòng bếp không có đèn, Trì Niệm đang đun nước, sau lưng truyền đến tiếng bước chân của Đoạn Mục Chi.

Trì Niệm quay đầu, thấy anh đang cầm nến đứng ở cửa phòng bếp, ánh nến nhàn nhạt hắc trên mặt anh, sâu kín.

Trì Niệm lắc đầu một cái.

Đoạn Mục Chi đi tới, đem nến đặt ở trên bàn, quay sang nhẹ nhàng nói với với cô: "Làm phiền học tỷ rồi."

Mãi cho đến khi anh rời đi, Trì Niệm mới lấy lại tinh thần.

Cô đưa tay che mặt, cảm thấy khó hiểu, giống như mình đang phát sốt.

"Khẳng định là cậu thèm nhỏ dãi sắc đẹp của người ta đã lâu."

Giọng nói của Đào Nhạc đột nhiên vang ở bên tai.

Trì Niệm lại đưa tay lên che mặt, không hiểu sao cảm thấy như trên mặt mình phát sốt.

Là từ lúc nào bắt đầu chú ý đến Đoạn Mục Chi?

Trì Niệm hồi tưởng một chút, hình như là năm lớp mười một, Đoạn Mục Chi đại diện cho học sinh năm nhất ở trên khán đài hội nghị phát biểu. Cô nhàm chán cúi đầu dùng tai nghe chuyển đổi bài hát, ở khoảng cách giữa hai bài hát, cô nghe thấy những người xung quanh đang thảo luận gì đó.

Trì Niệm tháo tai nghe ra, nghe thấy giọng nói trầm thấp của Đoạn Mục Chi thông qua micro truyền tới, cô khẽ giật mình.

Ngày đó ánh nắng vừa chiếu đến, thời điểm Trì Niệm ngước mắt nhìn qua, liền trông thấy Đoạn Mục Chi mặc bộ đồng phục màu trắng ngắn tay, đứng ở dưới ánh mặt trời, sạch sẽ và thanh tịnh. Anh cầm lấy micro mỉm cười, một đôi mắt đào hoa ẩn ẩn bên trong ngậm lấy khách khí lại xa cách.

Anh nhìn về phía thao trường, Trì Niệm lại cảm thấy anh đang nhìn mình.

Chợt, bên trái ngực không biết bị thứ gì va vào.

Gương mặt lúc này như bị thiêu đốt lên.

Thời trung học đã cách Trì Niệm rất xa, nhưng cô lại có thể nhớ rõ tất cả các chi tiết về lần đầu tiên nhìn thấy Doãn Mục Chi.

Là bởi vì khuôn mặt của anh sao?

***

Trong tủ lạnh còn có chút rau xanh, Trì Niệm nhìn xem rau quả bị héo một ít, do dự một chút, vẫn là ném vào trong nồi.

Đoạn Mục Chi trong phòng khách một lần nữa thắp lại mấy ngọn nến, ánh nến yếu ớt nhợt nhạt quấn giao cùng một chỗ, đem thân ảnh anh chiếu vào trên tường.

Trì Niệm bưng tô mì ra, bên trên có một quả trứng luộc, cùng với các loại rau xanh không phân chủng loại bị đè ở phía dưới, ngâm mình với những màu sắc sáng rỡ, lại còn có tương ớt bên trong, xem ra là hết sức mê người.

Đoạn Mục Chi cả ngày chưa ăn cơm, đã cảm thấy đói muốn chết.

Anh nói cảm ơn với Trì Niệm, liền cầm lấy đũa ăn, "Vậy tôi không khách khí."

Trì Niệm vốn định đi trở về phòng, không ở bên ngoài quấy rầy anh ăn cơm, nhưng Đoạn Mục Chi một bên vừa ăn lại vừa cùng cô trò chuyện.

"Đúng rồi học tỷ, bạn trai chị sao lại không cùng chị trở về?"

Bạn trai?

Trì Niệm sửng sốt một chút, kịp phản ứng anh đang nói Đào Nhạc, mỉm cười một cách khô khan: "À, anh ấy đi công tác."

Đoạn Mục Chi hỏi: "Hai người ở bên nhau bao lâu rồi?"

"Chúng tôi. . . " Trì Niệm vạch lên đầu ngón tay nhớ lại một chút, "Chúng tôi đã ở bên nhau bốn năm rồi."

Trì Niệm nói xong, trông thấy lông mày Đoạn Mục Chi nhẹ nhàng cong lên một chút.

"Bốn năm, còn chưa kết hôn sao?" Anh lại hỏi.

". . . Vẫn chưa."

"Nếu như tôi nhớ không lầm, học tỷ năm nay đã 27 rồi."

Nhìn xem dáng ăn nhã nhặn của Đoạn Mục Chi đem những rau xanh kia đưa vào trong miệng, Trì Niệm bỗng nhiên cảm giác có chỗ nào kì lạ, "27, cũng không có gì mà."

Nghe được ngữ khí Trì Niệm trở nên lạnh đi, Đoạn Mục Chi cắn một miếng trứng gà, nghiêng đầu nhìn qua cô cười tủm tỉm, "Trứng gà ăn ngon thật."

Trì Niệm sững người, "... Vậy cậu ăn nhiều một chút."

Trầm mặc một hồi, Trì Niệm bắt đầu đặt câu hỏi.

"Cậu hôm nay, một chút liền nhận ra tôi." Trì Niệm cân nhắc ngữ khí một chút, nói với giọng điệu đùa giỡn: "Tôi vẫn còn khá ngạc nhiên. Chúng ta dường như không gặp nhau trước đây, hoặc cũng chỉ là gặp nhau một vài lần."

Trì Niệm vừa nói vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt biến hóa của Đoạn Mục Chi, không biết có phải bởi vì tia sáng không đủ sáng hay không, Trì Niệm không có phát hiện cái gì dị thường.

Đoạn Mục Chi biểu hiện rất bình tĩnh, trả lời Trì Niệm với buổi sáng khi nói với Đào Nhạc không khác chút nào, "Học tỷ năm đó cũng làm người ta khắc sâu ấn tượng. Tôi thật vui khi nhiều năm như vậy, chị một chút cũng không thay đổi."

Trì Niệm không nghĩ anh nói thật vui là có ý gì, lại hỏi: "Năm đó tôi hình như không có làm cái gì để cho người ta khắc sâu ấn tượng?"

Đoạn Mục Chi đang bưng tô mì ăn bỗng dừng lại, "Học tỷ không nhớ sao?"

"Tôi nhớ rất kĩ mà?" Trì Niệm tiếp tục thăm dò: "Hay là, cậu nhắc nhở tôi một chút đi?"

"Chính là năm đó..." Đoạn Mục Chi buông tô mì xuống, mắt trông thấy Trì Niệm bởi vì khẩn trương mà hai tay siết chặt lại, trong mắt có chút ý cười hiện lên, một giây sau, anh nhìn xuống tô mì, ngữ khí như có chút lạc lõng, "Được rồi, có một số việc học tỷ không nhớ rõ thì không nhớ rõ đi."

Trì Niệm định nói gì đó liền bị anh thành công ngăn ở cổ họng, cô xém chút bị mình nín chết.

"Không phải, cậu nhắc nhở tôi một chút, nói không chừng tôi có thể nhớ ra?" Cô còn chưa hết hi vọng.

Đoạn Mục Chi đặt tô xuống bàn, nghiêng người nhìn Trì Niệm cười khẽ: "Cảm ơn bún thập cẩm cay của học tỷ. Tôi nghĩ mình cần phải đi tắm rửa, chị có thể nói cho tôi biết phòng tắm ở đâu không?"

"Ngay bên cạnh phòng cậu. . . Không được, hiện tại không có điện, máy nước nóng không hoạt động được, chỉ nước lạnh thôi." Trì Niệm cúi đầu tìm điện thoại, "Cậu chờ tôi một lát, tôi đi đóng tiền điện trước."

"Không sao đâu." Đoạn Mục Chi đứng dậy, thân ảnh cao lớn hoàn toàn che khuất ánh nến trước mặt Trì Niệm.

Trì Niệm ngẩng đầu sững sờ nhìn anh, phản quang phương hướng để cô hoàn toàn thấy không rõ mặt của anh.

"Tôi tắm cái sẽ xong ngay."

Đoạn Mục Chi nói xong, vòng qua trước người Trì Niệm bước ra khỏi bàn trà.

Do khoảng trống quá nhỏ, Trì Niệm lại mặc váy, còn Đoạn Mục Chi mặc quần jean, thời điểm đi qua cọ xát trên đầu gối cô, khiến cô khẽ giật mình.

Đầu óc cô đột nhiên hiện lên một bức tranh tưởng tượng.

Đêm khuya trên tàu điện ngầm, nam sinh mặc đồng phục ngủ gật chống tay lên vách ngăn bên cạnh ghế ngồi.

Trì Niệm dựa vào lan can, trên đỉnh đầu vài sợi tóc bay trong gió, góc váy nhẹ nhàng đung đưa qua lại.

Giọng nam với những từ không rõ ràng trong tai nghe đang hát:

Sự dịu dàng của em giống như một chiếc lông vũ

Đang bí mật nằm trong vòng tay anh

Chỉ có em có thể nghe được

Còn có ai biết rằng

Nụ cười của em giống như một cái ôm

. . .

Trì Niệm cảm thấy mình có thể là điên rồi.

***

Đã là một tuần kể từ khi Đoạn Mục Chi vào ở, chất lượng giấc ngủ rất tốt, ngược lại Trì Niệm vậy mà bắt đầu mỗi ngày đều nằm mơ.

Trong giấc mơ hoàn cảnh không ngừng biến hóa, khi thì là cao trung, khi thì ở trong hoa viên, khi lại lặn xuống nước.

Nhưng không đổi chính là, bất luận cô mơ thấy ở chỗ nào, chỗ đó đều nhất định có thân ảnh của Đoạn Mục Chi.

Có khi anh mặc đồng phục, che mặt, nũng nịu nhìn Trì Niệm mà gọi "Học tỷ ~" ; có khi anh lại trở nên rất cao lớn, trên đầu mũi dán băng gạc vết thương, một bộ dáng thiếu niên xấu xa; còn có lúc anh biến thành một tia sáng, thấy không rõ bộ dáng, nhưng Trì Niệm biết đó chính là anh.

Giấc mơ kì quái bởi vì có Đoạn Mục Chi mà trở nên càng thêm ly kì.

Đoạn Mục Chi còn chưa tìm được việc làm, nhưng anh mỗi ngày đều dậy sớm hơn Trì Niệm.

Thỉnh thoảng gặp nhau trong phòng khách, nhìn thấy quầng thâm ở mắt của Trì Niệm ngày càng mở rộng, Đoạn Mục Chi hình như có chút kinh ngạc: "Học tỷ, chị lại không ngủ ngon hả?"

Trì Niệm đêm qua mơ thấy một con hổ có đầu là Đoạn Mục Chi, không, chính xác mà nói là thân hình con hổ nhưng mặt lại của Đoạn Mục Chi, nhảy nhót hướng Trì Niệm nhào tới, "Học tỷ!" thiếu chút nữa làm vỡ màng nhĩ Trì Niệm.

Hình ảnh kia, Trì Niệm không muốn nghĩ về nó nữa.

Vừa mới rời giường, Trì Niệm vẫn chưa hoàn toàn thoát ly loại cảm xúc trong giấc mơ kia, chợt nhìn thấy Đoạn Mục Chi, cô phản xạ có điều kiện lùi lại hai bước, cười khan một tiếng: "Ngủ, ngủ ngon, ngủ khá ngon."

Đoạn Mục Chi nghi ngờ nhìn cô, "Nhưng mà quầng thâm ở mắt chị. . ."

"Tôi không sao!" Trì Niệm hiện tại vừa nhìn thấy gương mặt này của Đoạn Mục Chi trong đầu liền tự động gắn anh vào cơ thể một con hổ, cô nói, nhanh chóng cúi đầu xuống vòng qua bên người Đoạn Mục Chi: "Tôi muốn đi làm!"

Đoạn Mục Chi nhìn thấy bóng lưng hốt hoảng chạy trốn của cô, sửng sốt một chút.

Giữa lúc mở cửa, Trì Niệm nghe thấy có tiếng cười khẽ truyền tới.

Lắc đầu một cái, Trì Niệm ở trong lòng mặc niệm, ông trời ơi, ngủ trưa cũng đừng lại để cho cô mơ thấy anh nha!

. . .

Trong phòng, trên màn hình máy tính Đoạn Mục Chi cứ tuần hoàn phát đi phát lại mấy tấm ảnh chụp.

Khuôn mặt sáng rỡ của Trì Niệm khi còn mặc đồng phục, ánh nắng ôn nhu bao phủ lấy cô, gió nhẹ vô hình thổi qua góc váy của cô.

Nghĩ đến nội dung tin nhắn mà Cao Thành vừa nãy gửi tới, ngón trỏ nhẹ nhàng từ ảnh Trì Niệm trên màn hình khẽ đưa lên môi.

Bên trong đôi mắt hào hoa xinh đẹp của Đoạn Mục Chi dần dần hiện lên ý cười ôn nhu.

Học tỷ của anh, vẫn là đáng yêu như thế.

○○○

Tác giả có lời muốn nói:

Viết viết một hồi lại phát hiện truyện này hình như là yêu thầm từ cả hai phía? 

Ở chung bắt đầu sinh hoạt ~ đoạn ngắn kế hoạch truy vợ chính thức bắt đầu ~ hì hì ha ha ~