Yêu Thêm Lần Nữa

Chương 143: 143: Hãy Để Tôi Chăm Sóc Em






Trong nhà hàng Pháp yên tĩnh, Âu Dương Điệp nâng ly rượu đỏ lên: “Jack, cảm ơn món quà của anh, tôi kính anh một ly.”
“Tiểu Điệp, em quá khách sáo rồi, cạn ly.” Jack nói, nhấp một ngụm rượu, nhìn cô do dự một chút rồi lấy từ trong người một chiếc thẻ tín dụng đặt trước mặt cô.
“Jack, anh làm gì vậy?” Âu Dương Điệp ngạc nhiên nhìn chiếc thẻ tín dụng trước mặt, không rõ anh có ý gì.
“Tiểu Điệp, tôi đoán em nhất định đang gặp khó khăn phải cần đến tiền.

Em không muốn nói tôi cũng không hỏi, nhưng em đừng quên chúng ta là bạn.

Tôi chỉ muốn giúp đỡ em, đây là một phần tâm ý của tôi.” Jack rất chân thành nói.
Âu Dương Điệp lúc này mới hiểu ra, đôi mắt hàm chứa ý cảm kích, khóe môi nở ra một nụ cười tươi: “Jack, cảm ơn anh, nhưng tôi nghĩ anh đã hiểu lầm rồi, tôi không có gặp khó khăn gì.

Tôi bây giờ đang lẻ loi một mình, cha mẹ tôi đã sang thế giới bên kia rồi.


Chiếc vòng cổ đó là món quà mẹ tôi để lại cho tôi, nhưng tôi đã để mất nó cho nên hôm nay nhìn thấy nó, tôi mới kích động như vậy.”
“Xin lỗi, tôi không cố ý nhắc đến vết thương lòng của em.” Jack không nghĩ tới cô lại gặp phải chuyện đau lòng như vậy, trong lòng xúc động liền cầm tay cô nói: “Tiểu Điệp, nếu em không ngại, hãy để tôi chăm sóc em.”
Âu Dương Điệp ngẩn người, chậm rãi rút tay về, cố ý bẻ cong ý tứ của anh: “Jack, tôi không phải trẻ con, tôi có thể tự chăm sóc mình.”
“Tiểu Điệp, tôi rất nghiêm túc.” Jack nhìn cô nói.
“Jack, tôi cũng rất nghiêm túc.” Âu Dương Điệp cũng nhìn anh.

Tâm ý của Jack cô không phải không biết, nhưng người cô yêu là Tư Đồ Thác.
“Được rồi, tôi không miễn cưỡng em, nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc.” Jack nói, anh sẽ làm cô cảm động.
“Cảm ơn, chúng ta uống rượu đi.” Âu Dương Điệp cầm lấy ly rượu, mặc kệ thế nào cô cũng cảm ơn anh vì món quà hôm nay.
Tư Đồ Thác ngồi trên ghế salon, không yên lòng xem TV nhưng càng xem càng thấy khó chịu trong lòng.

Đầu óc luôn nghĩ tới Âu Dương Điệp, cô ấy đang ở cùng với Jack sao?
“Thác, ăn hoa quả đi.” Lâm Vi bưng dĩa nho cùng táo đến ngồi cạnh anh.
“Lâm Vi, em ăn đi.

Anh đột nhiên nhớ tới còn có một số việc cần phải xử lí, nếu như quá muộn em cứ đi ngủ trước, không cần chờ anh.” Tư Đồ Thác đột nhiên đứng lên nói.
“Thác…” Lâm Vi gọi lại, cô đã nhìn ra cả buổi tối anh ngồi không yên.
“Còn có việc sao? “ Tư Đồ Thác tàn nhẫn bỏ qua đôi mắt u oán của cô.
“Không có việc gì, trở về sớm một chút.” Lâm Vi đột nhiên tươi cười hôn anh, cô nhắc nhở chính mình phải nhẫn nại.
“Ừ, anh biết.” Tư Đồ Thác gật đầu.

Anh thật sự không muốn làm tổn thương Lâm Vi, nhưng anh cũng không thể buông Âu Dương Điệp ra, anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Nhìn thấy anh không thể chờ được lập tức rời đi, nụ cười của Lâm Vi nhanh chóng biến thành phẫn nộ.


Cô đứng lên đi vào phòng, đem tất cả quần áo ném xuống, ngồi trên giường khóc rống lên.
Sau khi Âu Dương Điệp chia tay Jack tại nhà hang, trở về nhà thì nhìn thấy trong nhà có ánh đèn, cô biết đó là anh.

Cô mở cửa đi tới: “Thác, anh đến rồi sao?”
“Hôm nay trông em thật vui vẻ.” Nghĩ tới bộ dạng thân mật của Jack và cô, sắc mặt Tư Đồ Thác trở nên lạnh băng.
“Anh tức giận vì nhìn thấy Jack hôn em trong trung tâm mua sắm sao? Đó chỉ là hành động thể hiện tình cảm bạn bè của người ngoại quốc thôi mà.” Âu Dương Điệp tựa vào lòng anh giải thích, hôm nay tâm tình cô rất tốt nên sẽ không so đo những lời châm chọc khiêu khích của anh.
“Bây giờ mới về, có phải đi ăn cơm cùng anh ta không?” Tư Đồ Thác hỏi, kì thật không cần hỏi cũng biết.
“Vâng, anh ấy mời em ăn tại nhà hàng Pháp, lâu lắm không ăn nên thấy rất ngon.

Thác, anh cũng đưa em đến đó đi, em muốn đi cùng anh.” Âu Dương Điệp ôm cổ anh.
Vì những lời này của cô mà tất cả tức giận của Tư Đồ Thác cũng biến mất không còn dấu vết, anh cầm chiếc túi bên cạnh đưa cho cô: “Xem đi, cái này tặng em.”
“Cái gì vậy?” Âu Dương Điệp sửng sốt, sau khi bọn họ gặp lại đây là lần đầu tiên anh trịnh trọng tặng quà cho cô.

Cô vội vã mở ra, nhìn thấy vật bên trong thì trong nháy mắt tỏ vẻ vui sướng, đúng là chiếc váy cô đã mặc thử trong trung tâm mua sắm.


Anh biết cô thích chiếc váy đó, cô nhanh chóng chạy đến hôn môi anh một cái: “Thác, anh cố ý mua cho em sao, cảm ơn anh.”
“Được rồi, đừng làm nũng nữa, đi tắm rửa tẩy hết mùi rượu đi.” Tư Đồ Thác yêu thương nhìn cô nói.
“Được, anh chờ em, không cho anh đi.” Âu Dương Điệp nói, hôm nay cô muốn bá đạo một lần.
“Không đi, đi thôi.” Anh vốn cũng không nghĩ sẽ đi, anh có cảm giác tình cảm của mình đối với cô đã có chút biến hóa.
“Em đi đây.” Âu Dương Điệp buông anh ra chạy lên lầu.
Tư Đồ Thác cầm lấy quần áo và túi của cô, vừa định lên lầu thì nhìn thấy trong túi có một cái hộp, trên mặt có ba chữ D.Y.W trông có vẻ rất bắt mắt.

Anh buông đồ trên tay, mở chiếc hộp ra thì nhìn thấy bên trong là một chiếc vòng cổ.

Đôi mắt anh trở nên thâm trầm, anh làm trong ngành kinh doanh trang sức cũng đã nghiên cứu qua rất nhiều loại trang sức.

Anh nhớ rất rõ chiếc vòng cổ này là sản phẩm được công ty D.Y.W ra mắt mười mấy năm trước và rất được yêu thích, hôm nay vì kỉ niệm mười năm nên một lần nữa được bán ra.