[Yoonhyun] Nhất Cố Hoa Lạc

Chương 48: Trừ Tà






Chủ mẫu bị điên, Từ Châu Hiền lại rất có dáng vẻ của một tiểu bối, phân phó Bạch Hạ chuẩn bị vài lễ vật, theo nàng đến Lưu Các viên thăm bệnh.

Bất quá, vừa đặt chân vào cửa nàng đã không được hoan nghênh.

Từ Thi Hiền trông thấy nàng đã hận không lao đến bóp chết, ả ta cay nghiến gắt: "Tiện nhân!! Ngươi còn dám đặt chân vào đây, ngươi không thấy thẹn với lương tâm hay sao?".

Từ Châu Hiền bình thản đứng tại đại sảnh chính viện, dường như chẳng đặt lời chói tai của Từ Thi Hiền vào mắt.

Lương tâm? Thứ này nếu có thì chẳng báo được thâm thù rồi.

Bạch Hạ đứng sau nàng lại tiến lên một bước, bén nhọn nói: "To gan!! Trữ phi đã có lòng đến thăm bệnh, ngươi còn dám buông lời nhục mạ người?! Ngươi muốn phạm thượng hay sao?".

Từ Thi Hiền ngẩn người, dường như khó tin chuyện bản thân bị một nô tỳ quát tháo.

Cuối cùng giận đến mặt mày trướng đỏ, ả ta vung tay muốn đánh Bạch Hạ.

Nào có giữ lại hình tượng khuê các.

Bạch Hạ vốn là beta, khí lực so với Từ Thi Hiền đương nhiên mạnh hơn nhiều, chẳng tốn khí lực đã dễ dàng bắt được tay ả ta.

Từ Châu Hiền trông thấy cảnh này lại không biểu tình gì, một bộ đạm nhiên.

Ngân Đào, nha hoàn thiếp thân của Từ Thi Hiền, thấy không ổn liền tiến lên hộ chủ.

Khó chịu nói: "Ngươi đừng quên, vị trí Trữ phi này vốn là của tiểu thư nhà ta.

Tiểu thư ti tiện của ngươi không biết liêm sỉ, dám cầu ban hôn với tỷ phu tương lai.

Bây giờ còn ở đây ra oai cho ai xem?!".

Bạch Hạ bị mắng chửi như vậy cũng không giận, nàng lạnh lùng hất tay Từ Thi Hiền ra.

Ngữ khí đã mang theo sắc lạnh: "Nói thật dễ nghe, vậy lúc chủ tử các ngươi được định hôn kì với Trữ quân, không phải các ngươi ghét bỏ không kịp hay sao?".

Ngân Đào bị nói đến líu lưỡi.

Sắc mặt Từ Thi Hiền cũng thập phần khó coi.

Đúng là nàng ta khinh thường hoành tước ngu si kia, nhưng bị chỉ thẳng mặt nói như vậy.

Khó tránh thẹn quá hóa giận.


Từ Châu Hiền lúc này mới cười khẽ, nàng phất tay ra hiệu Bạch Hạ lui về sau.

Thản nhiên nói: "Nhị tỷ cần gì phải nóng tính như vậy đâu? Chủ mẫu bệnh nặng, bản cung chỉ giữ đạo đến thăm, còn bị tỷ hất nước bẩn.

Tỷ không chứng cớ thì đừng tùy tiện ngậm máu phun người.

Tránh làm hình tượng thánh mẫu của tỷ bị sứt mẻ.

Nếu chuyện đến tai thánh thượng còn thêm rắc rối.

Bất quá, nể tình tỷ muội trong nhà, bản cung cũng chẳng muốn chấp nhất làm gì".

Từ Thi Hiền đều sắp bị chọc điên theo Lưu thị.

Đã biết chắc Từ Châu Hiền là kẻ ám hại, lại không thể buộc tội được đối phương.

Còn bị một thứ nữ dùng ngữ điệu chế nhạo cùng ban ơn như vậy.

Người cao ngạo như ả làm sao chịu được?
Không bằng không chứng còn lâu mới nắm thóp được người khác.

Từ Châu Hiền là dùng điểm này để chế ngự chính phòng cao ngạo.

Cứ cho là nàng đã hại Lưu thị điên như vậy, bọn họ cũng chẳng thể cáo trạng.

Chỉ có thể nuốt hận vào lòng.

Nàng là muốn bọn họ hiểu được cảm nhận kiếp trước của nàng, bị vu cáo hất nước bẩn cũng chẳng thể kêu oan.

Đúng là người câm ngậm hoàng liên.

Vừa lúc lại nghe thấy tiếng rống của Lưu thị.

Ả ta xồng xộc chạy khỏi phòng nghỉ, tay chân còn vướng dây thừng đã bị tuột.

Trông thấy Từ Châu Hiền liền chỉ thẳng mặt: "Tiện nhân!! Tiện nhân nhà ngươi!!!".

Từ Châu Hiền lại nhạt nhẽo như không thấy gì, nhẹ nhàng gật đầu, hữu lễ đáp lại: "Chủ mẫu, lâu ngày không gặp".

Lưu thị vốn bị điên, ả ta thần trí bất minh, nghe Từ Châu Hiền nói thì cúi đầu lầm bầm: "Lâu ngày...!lâu ngày rồi...".

Quả nhiên câu nói của Từ Châu Hiền đã làm Lưu thị rơi vào hoang tưởng.

Ả ta là đang tưởng rằng, từ lúc "Từ Thi Hiền bị bắt gian" đã qua vài ngày.

Nhất thời thập phần khiếp sợ, ả còn chưa câu thông được với phủ thượng thư để bịt mồm đám người chứng kiến.

Có phải đám người kia đã đi bêu danh khắp nơi rồi không? Nữ nhi thất tiết là do phụ mẫu dưỡng dục không nghiêm.

Còn đâu là mặt mũi của ả!!
Từ Châu Hiền thấy Lưu thị lại rơi vào ảo giác thì vô thức cười nhẹ.

Từ Thi Hiền đứng bên cạnh mơ hồ cảm thấy không ổn.

Vội ra lệnh cho hạ nhân: "Còn không mau đưa chủ mẫu về phòng?!".

Từ Châu Hiền dễ dàng buông tha vậy sao? Đương nhiên không.

Nàng vuốt vuốt viền tay áo, tựa tiếu phi tiếu: "Nhị tỷ cần gì phải gấp gáp như vậy, khó khăn lắm chủ mẫu mới ra ngoài.

Tỷ sợ hãi chủ mẫu trông thấy hình tượng của tỷ bị đổ vỡ hay sao?".

Người khác nghe thì tưởng Từ Châu Hiền cười nhạo Từ Thi Hiền phạm thượng khi nãy, nhưng vào tai Lưu thị lại khác.

Ả ta càng chắc chắn thanh danh Từ Thi Hiền bên ngoài đã dính đầy nước bọt.

Tâm tình liền kích động, hung hăng lao đến chỗ Từ Châu Hiền.

Nhưng ả ta còn chưa động vào một sợi tóc Từ Châu Hiền thì đã bị mama giữ chặt lại.

Từ Châu Hiền cong môi, thần sắc châm chọc.

Từ Thi Hiền thấy Lưu thị sắp phát điên, mơ hồ cảm giác được là do Từ Châu Hiền khơi nguồn, liền giận dữ hét: "Từ Châu Hiền, ngươi cút ngay cho ta!!".

Từ Châu Hiền bình thản cười, tiếu ý không đạt khóe mắt.

Nàng nửa đùa nửa thật mỉa mai: "Nhị tỷ sao lại dễ tức giận như vậy? Là vì bản cung lỡ lời nói trúng hình tượng sắp đổ của tỷ mà thẹn quá hóa giận? Hay sợ chủ mẫu biết chuyện?".

Lưu thị nghe thấy lời này lại càng điên cuồng, ả ta nghĩ rằng Từ Thi Hiền là đang giấu giếm ả.

Nào có lợi chuyện thế được.

Vậy nên ả ta liền vùng vẫy khỏi kiềm kẹp, lao đến thẳng tay giáng cho Từ Thi Hiền cái tát, hô lớn: "Nghịch nữ!! Mặt mũi một đời của ta đều bị ngươi làm hỏng!!".


Từ Thi Hiền đều là không thể tin cùng khiếp sợ, ôm lấy bên má bỏng rát của mình.

Hạ nhân hút khí lạnh liên tục, tràng cảnh lại loạn thành một đoàn.

Từ Châu Hiền không nén được một tia hả hê trong lòng.

Đời trước, đôi mẫu tử này đẩy nàng vào vạn khiếp bất phục.

Biến nàng thành bàn đạp để trèo lên cao, còn nàng rơi vào vực sâu tăm tối.

Bây giờ, những gì bọn họ đón nhận, chỉ là quả báo mà thôi.

Vừa lúc Từ Khải tiến vào Lưu Các viên, thấy bên trong rối loạn cũng thập phần kinh hãi.

Đi theo hẳn còn có một đạo sĩ vận đạo phục cao gầy, đầu đội đạo mão ngay ngắn, tay cầm phất trần trắng xóa như tuyết.

Tên đạo sĩ đó chính là Thúc Uân mà Từ Châu Hiền đã cài vào.

Thấy Lưu thị bộ dáng điên cuồng, Thúc Uân liền nhập vai diễn.

Cầm phất trần nhảy vào phất phơ huơ múa, miệng liên tục lải nhải chú ngữ gì đó, nghe đau đầu vô cùng.

Nhưng mạc danh kì diệu, Lưu thị lại được trấn tĩnh, từ từ gục trên người hạ nhân.

Đây cũng chính là khả năng diễn xiếc của Thúc Uân, hắn học được một loại đạo học khá kì lạ.

Chính là dùng cử động cơ thể làm người khác rơi vào ảo giác.

Đối với người bình thường, tác dụng này không mạnh lắm.

Nhưng đối với một kẻ thần trí bất minh như Lưu thị, hiệu quả lại khá tốt.

Mấy chốc tinh thần ả đều bị Thúc Uân dẫn dắt đi.

Từ Khải thấy Lưu thị đã an ổn vội tiến đến, hạ lệnh đưa ả ta vào phòng, rối rít quay sang Thúc Uân, ôm quyền khom lưng: "Tạ ơn tiên nhân! Tạ ơn tiên nhân! Tiên nhân vừa vào cửa đã biết tà đạo ở đâu!! Thật lợi hại!!".

Thúc Uân diễn rất giống một đạo sĩ chân chính, đỡ Từ Khải đứng ngay ngắn, lạnh nhạt nói: "Thói sống bần đạo vốn đã không hợp mắt tà ma, đây là chuyện bần đạo phải làm.

Bất quá, phu nhân quý phủ bị nhiễm tà nặng đến vậy, hẳn oan nghiệt không ít".

Thúc Uân vốn chẳng biết gì cả, tất cả đều diễn theo Từ Châu Hiền đã định trước.

Nhưng Từ Khải lại tin tưởng vô cùng, không ngờ đạo sĩ này cao thâm như vậy, lần đầu vào cửa liền đoán trúng tất cả.

Từ Châu Hiền thấy Thúc Uân đã đến liền không muốn ở lại làm gì.

Chỉ vô vị nói với Từ Khải: "Vốn định đến thăm chủ mẫu.

Không ngờ lại thành cớ sự này.

Xem ra nữ nhi đành cáo lui trước cho tiên nhân có chốn thanh tịnh trừ tà".

Từ Khải phức tạp nhìn nàng, như thể muốn nói lại thôi.

Cuối cùng chỉ phất tay cho nàng đi đâu thì đi.

Từ Thi Hiền thấy Từ Khải dễ dãi bỏ qua Từ Châu Hiền như vậy thì vô cùng tức giận, lồng ngực phập phồng: "Phụ thân!! Nương làm gì có trúng phải tà ma gì!! Nữ nhi chắc chắn là thứ nữ này bày trò, cầu người tra xét!!".

Từ Khải nghe xong lại không vui nói: "Liệu mồm miệng cẩn thận, không được vu khống Trữ phi đương triều.

Còn ngươi, lui khỏi Lưu Các viên, để chốn thanh tịnh để trừ tà cho nương ngươi!".

Từ Thi Hiền vạn phần không phục, nhưng lại chỉ có thể cắn răng nghe theo.

Từ Châu Hiền lần cuối nhìn cục diện kia thì quay đầu ly khai.

Từ gia a? Sớm ngày tất loạn...!
...!
Chưa về đến Di Nhiên viên, hạ nhân đã hối hả chạy đến, quỳ thụp xuống thỉnh an nàng: "Trữ phi vạn an! Bẩm Trữ phi, có xe ngựa từ trong cung đến, hẳn là Trữ quân mang lễ vật đến cho người".

Tập tục Đông Yên khá truy phủng quân quý, trước ngày xuất giá, để thể hiện thiện ý cùng phô trương bản lĩnh, tước quý thường thích đem lễ vật đến nhà phối ngẫu sắp cưới.

Mục đích để đối phương thấy mình đáng tin, đáng dựa dẫm thế nào.

Hoàng gia cũng không ngoại lệ, bất quá người "si ngốc" như Lâm Duẫn Nhi làm sao biết đi tặng lễ.

Vậy nên Lâm đế cố tình phân phó thêm Lâm Hinh Phúc hộ giá.

Từ Châu Hiền hay tin Lâm Duẫn Nhi thì khó giấu tiếu ý mềm nhẹ, nàng phất tay với tên gia đinh: "Ngươi lui xuống, không cần báo với lão gia, mình ta đón tiếp là được".

Hắn ta liền lĩnh lệnh lui ngay.


Từ Châu Hiền diện vô biểu tình chỉnh lại y trang, tiến ra cổng đón tiếp long giá.

...!
Lúc Lâm Duẫn Nhi trông thấy nàng thì vô cùng vui vẻ, nhảy chân sáo đến.

Cười thấy răng không thấy mắt, thần bí nói: "Tỷ tỷ!! A...!bọn họ nói, nói...!ta sẽ thành hôn...!ưm, với tỷ!...".

Từ Châu Hiền cười nhẹ nhàng: "Điện hạ, đúng là như vậy, sau này tiểu nữ sẽ là người của điện hạ".

Lâm Duẫn Nhi tròn tròn mắt phượng, lại vui vẻ vỗ tay.

Nếu mọc thêm hai cái tai trên đầu, đích thị là tiểu bạch thỏ vô hại.

Lâm Hinh Phúc đứng bên cạnh lại không nhìn cảnh này vào mắt được.

Từ Châu Hiền thế nào lại ngu xuẩn như vậy?! Nàng năm lần bảy lượt tiếp cận, thứ nữ này đều không cho sắc mặt tốt.

Cuối cùng lại đâm đầu vào một hoàng tước bị si ngốc từ nhỏ?!! Dù thế nào, tôn nghiêm của nàng ta đều không cho phép bỏ qua!!
Vậy nên ngữ khí Lâm Hinh Phúc lại âm dương quái khí: "Đúng vậy, hoàng biểu muội.

Từ tam tiểu thư đây vốn dĩ là muội muội của thê tử tương lai.

Bây giờ cũng biến thành thê tử tương lai rồi".

Lâm Hinh Phúc chính là đang chế nhạo.

Châm chọc Từ Châu Hiền tâm cơ thủ đoạn dám cướp cả tỷ phu tương lai.

Lâm Duẫn Nhi lại vờ như không hiểu, lệch đầu nhìn Lâm Hinh Phúc rồi lại nhìn Từ Châu Hiền.

Từ Châu Hiền bị châm chọc lại không thẹn còn cười, như thể chẳng đáng.

Nàng nói: "Nếu tiểu nữ không thay nhị tỷ gả cho điện hạ, không phải thế nữ sẽ đau lòng tiểu tình nhân lắm hay sao?".

Lâm Hinh Phúc không ngờ Từ Châu Hiền còn dám công khai trào phúng như vậy.

Lẽ nào nàng ta đã biết chuyện nàng cùng Từ Thi Hiền? Rốt cuộc nữ quân quý này, bản lĩnh bao nhiêu lớn đây?
Từ Châu Hiền vận chế phục quân quý lam sắc, đạm bạc mà quý khí, một thân cung cách sâm nghiêm.

Lâm Hinh Phúc không phục, thật sự không phục.

Kinh thành Đông Yên này, có quân quý nào không muốn trèo lên giường nàng? Vậy thì vì cái gì, nữ nhân trước mắt này lại không biết điều như thế? Nàng chính là xem trọng Từ Châu Hiền bản lĩnh cùng thông tuệ hơn người.

Nhưng cuối cùng, Lâm Hinh Phúc nàng lại không thu phục được đối phương.

Hôm nay còn phải giúp tên ngốc đem lễ vật đến hỏi cưới.

Đúng là thiên đại chê cười!!
Từ Châu Hiền dáng vẻ lại chẳng để tâm đến Lâm Hinh Phúc, nàng quay sang Lâm Duẫn Nhi.

Mềm nhẹ nói: "Tiểu nữ vừa ươm được một gốc đỗ quyên lam sắc, rất đẹp mắt.

Tiểu nữ dâng cho điện hạ, được không?".

Với cây cỏ, Lâm Duẫn Nhi luôn sinh ra một loại đặc thù yêu thích.

Vậy nên liền gật đầu liên tục: "Ưm!...!Ưm!!".

Lâm Hinh Phúc càng không thuận mắt.

Quân quý luôn tìm phối ngẫu cường đại, nàng có điểm nào không bằng kẻ ngốc, Từ Châu Hiền sao lại lựa chọn ngớ ngẩn như vậy.

Thế nên lạnh lùng cười nhạo: "Đúng là si nhân chỉ có thể lủi thủi ngắm hoa cỏ, sinh trong hoàng gia chỉ bằng thừa!".

"Chát!!"
Tiếng tát tay vang lên chói tai...
_______________
Một thoáng lê hoa, lòng ai thật giả?.