Ai Đó (Mỗ Mỗ)

Chương 43: Cược




Đối với phần lớn học sinh mà nói, ý nghĩa của Đại hội thể dục thể thao toàn trường không phải là cuộc đua thanh xuân phô bày sức trẻ, mà là thời gian thả lỏng và thở lấy sức hiếm hoi giữa núi đề thi. Trong hai ngày này không phải học gì cả, tương đương với một kỳ nghỉ hàng tháng, học sinh toàn trường vô vàn sung sướng và chuẩn bị hết sức hăng say. So ra thì thầy cô bình tĩnh hơn nhiều.

Hà Tiến bảo, không yêu cầu số lượng người đến khán đài, ai muốn đi xem thì đi, không muốn đi xem thì ở lại lớp tự học cũng được.

Các ông lớn của lớp A trước giờ luôn coi trọng việc học!

….

Thằng ngu mới ở lại lớp tự học.

Hà Tiến đến phòng làm việc lấy bảng tên đeo trước ngực, lúc quay về học trò trong lớp đã chạy sạch rồi, chẳng còn sót lại đứa nào.

“Mấy cái đứa oắt con này.” Cô cười mắng, sóng vai cùng chủ nhiệm lớp khác đi về phía sân vận động. Tuy nói bản chất của đại hội thể dục thể thao là thời gian xả hơi, thứ nhất hữu nghị thứ nhì thi đấu, nhưng đến lúc vào sân thật rồi, lòng hiếu thắng của đám thanh niên tức thì vọt ra theo bầu không khí hăng hái sục sôi.

Các thầy cô vờ vịt khiêm tốn, ngoài miệng nói “Lớp tôi không được đâu”, nhưng trong lòng thì mong mỏi học sinh của mình được hơn bất kì ai khác.

Hà Tiến đi theo hàng ngũ giáo viên bước vào sân, lúc ngang qua chỗ ngồi của lớp A, cô thấy sây sẩm mặt mày.

Trên đầu khán đài lớp họ có một tấm băng rôn to tổ bố, khẩu hiệu của lớp được viết bằng chữ trắng trên nền đỏ. Lớp người ta thì viết dũng cảm tiến lêntuổi trẻ nhiệt huyết, giữ nhì đoạt nhất, quyết chí ắt làm nên, lớp họ thì viết như sau —–

Lớp 11A, chẳng màng thắng thua! Cuộc đời ngắn lắm, đua xong là được!

Các giáo viên đứng trong hàng ngũ cười bò.

Hà Tiến che mặt xông tới, túm được một nam sinh ngồi gần nhất và hỏi: “Ai nghĩ ra cái khẩu hiệu này?”

“Cao Thiên Dương ạ.” Nam sinh không chút do dự bán đứng anh em kết nghĩa.

Cao Thiên Dương đứng gần đấy đang phát đồng phục cho người dự thi, nghe thấy tên mình, bèn quay đầu sang nhe răng cười toét miệng: “Cô ơi! Nhìn này, bọn em làm cả đồng phục cơ!”

Áo phông có chất vải đẹp, sọc kẻ màu lam đậm ở hai bên trông rất gì và này nọ. Trước ngực áo là chữ A đầy ngang ngược, đằng sau còn ngang ngược hơn: Super A.

[1] Super A/Siêu A chỉ những người cực đàn ông, cực man, công khí đầy trời =)))

Hà Tiến cảm giác mình đã làm một chuyện cực kỳ thiểu năng.

Cô toan cất bước bỏ đi thật xa cho đỡ mất mặt, bỗng bị Dương Tinh khoan thai bước tới giữ lại. Hôm nay phong cách của Dương Tinh hoàn toàn khác lạ, cô mặc một cái áo phông trắng ôm gọn người, phối với chân váy tennis, tóc buộc đuôi ngựa cao vểnh, đội thêm mũ lưỡi trai màu trắng, ấy thế mà toát nên vẻ hoạt bát năng động. Mấy đứa lớp A nhìn cô mà suýt tí nữa không nhận ra, sau đó chậm rãi há hốc mồm và quai hàm không nhấc lên được nữa.

“Mấy đứa làm cái gì đấy, bắt chước lão Từ phòng giáo dục đạo đức mà?” Dương Tinh nhướng mày chê: “Xấu chết đi được, khép lại.”

Đám học sinh đứng gần cô ngoan ngoãn khép miệng lại.

“Nào nào nào, đến đây chụp chung với băng rôn phát nào.” Cô gọi Hà Tiến – đã mất hết niềm vui sống, chân dài bước lên trên cùng.

“Đần kinh, chụp làm gì?” Hà Tiến tức giận bảo.

“Đăng lên vòng bạn bè.” Dương Tinh đáp: “Show đám học sinh đầu tôm của chúng ta.”

Hà Tiến phì cười.

“Ôi đệt ai đây?” Thịnh Vọng vừa mới tổng sỉ vả đồng phục đần thối với Cao Thiên Dương xong, ngẩng đầu lên thấy Dương Tinh thì giật bắn người.

Cái vẻ ngơ ngác của cậu buồn cười quá, làm Dương Tinh hớn hở chết đi được. Cô cúi đầu nhìn, phát hiện còn một tên chân dài nữa ngồi cạnh Thịnh Vọng, hắn đeo tai nghe màu trắng, đang khom lưng cúi đầu lướt điện thoại di động.

“Ngông nghênh gớm nhỉ, trước mặt mọi người mà dám phách lối thế à?” Dương Tinh hỏi.

Thịnh Vọng thò tay điên cuồng chọc chọc vai Giang Thiêm: “Dậy dậy, cất điện thoại đê!”

Giang Thiêm nhấc mắt lườm ngón tay phiền phức của cậu, xong mới nhìn Dương Tinh và Hà Tiến nói: “Cô ạ.”

Học sinh lớp A đều biết, chỉ cần không dùng trong giờ học, không bị Miệng rộng tóm, thì mấy thầy cô khác nhìn thấy điện thoại cũng không làm sao cả. Giang Thiêm vốn đã thờ ơ khó ở, thấy giáo viên đến mà chẳng biết sợ là gì, chào xong tiếp tục cúi đầu lướt điện thoại.

“Ai làm gì nó thế? Sao xị mặt thế kia.” Dương Tinh hỏi.

“Tự kỉ ấy mà cô.” Thịnh Vọng nhịn cười: “Bị đồng phục của Cao Thiên Dương thụi, sống chết không chịu mặc.”

Giang Thiêm đeo tai nghe giả điếc.

Dương Tinh thấy hắn như thế thì cười nghiêng ngả, đoạn giơ điện thoại lên chụp mấy bức ảnh với Hà Tiến rồi bỏ đi mất.

Thịnh Vọng ngắm nghía cái gáy Giang Thiêm một chốc, đột nhiên nảy lòng đùa nhây.

Cậu cũng chẳng thích mặc cho lắm, thậm chí muốn xông lên tẩn Cao Thiên Dương, nhưng thấy Giang Thiêm thế kia thì không kìm được đổi ý —–

Cậu vẫy vẫy tay với Cao Thiên Dương, nói: “Đến đây, cho tôi 2 cái.”

Cao Thiên Dương mừng húm: “Sao thế? Cuối cùng đã cảm được tính nghệ thuật trong gu thẩm mỹ của tôi à?”

“Tính nghệ thuật cục cức.” Thịnh Vọng bình luận chả thèm nể nang.

“Thế sao tự dưng cậu giở quẻ?”

“Ngứa da.” 

Mình đúng là ngứa da thèm đòn, Thịnh Vọng thầm nghĩ trong lòng, tay thì giơ đồng phục lắc lắc trước mặt Giang Thiêm.

Giang Thiêm ngẩng đầu, tháo tai nghe ra và hỏi: “Làm gì đấy?”

Thịnh Vọng bảo: “Đột nhiên tôi thấy cái áo này cũng được ra phết.”

Giang Thiêm trưng vẻ mặt “Khiếu thẩm mỹ của cậu chết hết rồi có phải không” nhìn cậu.

“Cậu nhìn kỹ thử đi.” Thịnh Vọng nói.

Giang Thiêm cười khẩy, không hề muốn nhìn tí nào.

“Đại hội thể dục thể thao cơ mà, nhiệt huyết là chính.” Thịnh Vọng cố gắng kéo căng khóe miệng, tỏ vẻ rất chân thành: “Trẻ trâu tí ngu đần tí cũng bình thường mà, dù gì lão Cao đã bỏ bao nhiêu công sức ra đấy.”

“Cho nên?” Giang Thiêm mặt liệt thở ra hai chữ.

Thịnh Vọng bắt đầu thò mặt vào lằn ranh thèm đòn: “Cho nên tôi muốn mặc xem sao.”

“….”

Ánh mắt Giang Thiêm lượn vòng vòng trên người cậu, nói: “Thế cậu cứ mặc đi.”

Thấy hắn toan đeo tai nghe lên, Thịnh Vọng vội giữ cổ tay hắn và bảo: “Một mình tôi mặc thì xấu hổ lắm.”

Vẻ mặt Giang Thiêm như kiểu “Con mẹ nó tôi cũng biết xấu hổ”, hắn chết lặng nói: “Tôi không mặc.”

“Cứ nhắm mắt mặc vào là được mà.” Thịnh Vọng bảo.

“Không.”

“Một hôm thôi mừ.”

“Anh ơi.”

“…”

Giang Thiêm cũng có cảm giác mình bị ngu ngu.

Vài phút sau, trước mắt mọi người lớp A, Thịnh Vọng ủn vai Giang Thiêm bước nhanh xuống bậc thang. Cậu nín cười đi theo sau, thò tay sau lưng ra dấu “OK” với Cao Thiên Dương. Còn Giang Thiêm…. Hắn đã cứng thành một tảng đá, từng tế bào trên cơ thể là chữ TỪ CHỐI viết in hoa.

Mọi người hiếm khi nào thấy hắn chịu thua, tức thì huýt sáo hú hét ầm trời.

Thịnh Vọng giơ ngón trỏ lên “Suỵt”, cười bảo: “Đừng có hét, đừng phá tôi nữa, tôi tốn sức chín trâu hai hổ mới dụ được đấy, nhỡ mà dỗi ra đấy thì các cậu dỗ nhé?”

Bước chân Giang Thiêm khựng lại, nhăn nhó nhìn cậu.

Thịnh Vọng lập tức nói: “Em sai rồi, em không nói nữa.”

Ban đầu mọi người chỉ định hóng trò hề thôi, kết quả chờ hai người thay xong quay về thì…. Đm nó chứ sao đẹp trai thế?

Cao Thiên Dương như một khỉ bự nhảy nhót khắp nơi, chỉ vào 2 tấm gương sáng mà rằng: “Thấy chưa! Có đúng không! Tao đã bảo mà! Siêu ngầu luôn có đúng không! Vừa ngông vừa chất vừa đẹp trai, đm đứa nào dám bảo tế bào thẩm mỹ của tao chết sạch?! Đứa nào!”

“Không ai hết!” Tống Tư Duệ xông lên, giật một cái áo trong tay Cao Thiên Dương rồi bỏ chạy.

Chỉ vẻn vẹn trong vòng vài giây, tất cả những bạn trẻ trước đó thà chết không chịu mặc đã giơ tay đầu hàng cả lũ, đồng phục bị giành giật hết sạch, thậm chí có đứa thừa nước đục thả câu định gian dối thêm một cái nữa, thế là bị Cao Thiên Dương chửi cho: “Đù má, phắn đê! Mày mà lấy nữa thì tí tao cởi trần xuống sân à!”

Nam sinh phá đám lập tức cười hô hố rụt tay về và nói: “Dạ thôi em xin, mù bà nó mắt!”

Sự thật chứng minh, tế bào thẩm mỹ của Cao Thiên Dương vẫn còn. Thoạt nhìn áo hơi trẻ nghé, nhưng mặc vào mang tới hiệu ứng đồng loạt tuyệt vời. Vận động viên lớp A vừa đứng vào chỗ điểm danh, mấy lớp 10 ngồi gần đấy lập tức nổ tung, nữ sinh châu đầu thảo luận ầm ĩ, chẳng mấy chốc mà danh sách vận động viên các lớp đã bị các cô nàng lật cho nát tươm, tất cả đều tìm xem Thịnh Vọng và Giang Thiêm sẽ tham gia hạng mục nào, giữa chừng thậm chí kèm theo vài tiếng “Cao Thiên Dương”.

Cao Thiên Dương được lớp khác đùa là trùm sỏ lớp A, vì cái tên súc vật này chạy 1500m xong vẫn sang bên 3000m giật giải nhất như thường, tới điểm cuối rồi mà chẳng hề thở dốc vẫn hô bạn gọi bè có mặt trên sân bóng được, quả thực thể lực không phải con người.

Đại hội thể dục thể thao của Trường trung học trực thuộc làm theo quy chế tích điểm, 12 lớp khối 11, 6 vị trí đầu mỗi hạng mục sẽ được quy thành điểm. Hạng 1, 2, 3 lần lượt tích 15, 10, 5 điểm, hạng 4, 5, 6 giảm dần 3, 2, 1 điểm.

“Năm ngoái lão Cao 3 lần 15 điểm, cân cả lớp mình lên vị trí thứ 6.” Tống Tư Duệ nói.

“Hạng 6 trâu bò lắm à?” Thịnh Vọng không rõ thực lực các lớp khác cho lắm.

Tống Tư Duệ bèn nói một câu giải thích rõ ràng: “Nói thế này nhé, nếu lớp mình không có lão Cao, tổng điểm năm ngoái cỡ 15, thứ nhất từ dưới lên toàn khối.”

Thịnh Vọng: “….”

Phản ứng đầu tiên của cậu là quay đầu nhìn Giang Thiêm, vẻ mặt khó tin.

Giang Thiêm vốn chả để ý mấy cái thứ này, nhưng thấy ánh mắt ngờ vực của Thịnh Vọng, hắn không nhịn được bổ sung thêm: “Đừng nhìn tôi, năm ngoái không ở đây.”

“À đúng rồi.” Cao Thiên Dương nói: “Lúc đó vào đúng khi anh ấy đi tham gia tập huấn nên không ở trường.”

Thịnh Vọng “À” lên: “Tôi bảo mà, nhìn cậu đâu giống cái kiểu không lấy được điểm nào.”

“Năm ngoái tiếp sức lớp mình đứng hạng mấy?” Thịnh Vọng hỏi: “Để tôi lấy làm gốc.”

Cao Thiên Dương cười khan bảo: “Năm ngoái lót dưới đáy.”

“Thế nhưng năm nay! Chúng ta giữ sáu giành ba nhé? Mọi người cố lên!” Tống Tư Duệ gào thét.

2 giờ 30 phút chiều, tiếp sức hỗn hợp 8×200 chính thức bắt đầu điểm danh. Trước khi ra sân, thứ tự tiếp sức của các lớp không ngừng thay đổi. Các lớp qua lại nói vài lời khách sáo với nhau, mưu toan moi móc cách bài binh bố trận của đối thủ, duy chỉ có lớp A là ngoại lệ. Tất cả những cô gái vây quanh họ đều hò hét đẹp trai, không có lấy một kẻ nằm vùng, đẹp trai đúng là thứ sức mạnh không thể coi thường.

“Mặc kệ thế nào, chúng ta hãy cố lên!” Cao Thiên Dương nói: “Tôi cầm gậy đầu tiên, sẽ nỗ lực hết mình kéo dãn khoảng cách, tiếp theo là lão Tống, Cá Chép nhỏ, hai đứa cứ cố gắng là được, anh Thịnh anh đứng giữa, nghĩ cách bù vào hai khoảng trống trước đó, Ớt bé chạy ổn, vị trí thứ 5, tiếp theo là Xảo Na và Đới Tiểu Hoan, ờm…. hai cậu chớ áp lực, không nôn là thành công rồi, sau đó anh Thiêm đón gậy cuối cùng, chạy được hạng mấy thì cứ chạy.”

Chẳng mấy chốc, các vận động viên đứng vào chỗ. Một vòng sân vận động dài 400m, được hai lần trao gậy. Thịnh Vọng và Giang Thiêm vừa hay đứng cùng một điểm đón gậy, chưa đến lượt hai người nên họ đứng ngoài mép đường chạy.

[2] 8×200 tức là 8 người mỗi người 200m, một người chạy được nửa vòng sẽ trao gậy cho người khác, người số lẻ đứng ở vị trí xuất phát, người số chẵn đứng ở vị trí nửa vòng sân.

Thịnh Vọng bắc tay che nắng, híp mắt nhìn điểm xuất phát.

Ánh nắng đầu thu không chói mắt như giữa hè, mà vừa cao vừa xa, trong không khí thoang thoảng mùi cỏ trong lành của sân bóng. Cậu thấy Cao Thiên Dương cúi người đứng ở điểm xuất phát, giáo viên đứng cách đó một đoạn giơ súng lệnh lên. 

Trong nháy mắt tiếng súng vang lên, Giang Thiêm đứng bên bỗng mở miệng nói: “Cá cược không?”

Hiếm khi hắn chủ động, Thịnh Vọng rất bất ngờ: “Lần này 2 đứa mình một đội mà, cậu quên à?”

Giang Thiêm đáp: “Thế nên mới cá.”

Thịnh Vọng hỏi: “Cá cái gì?”

“Cá xem được giải nhất hay không.”

“Tiền cược?”

Giang Thiêm khẽ nhíu mày ngẫm nghĩ, đáp: “Chưa nghĩ ra.”

Thịnh Vọng chẹp miệng, bảo: “Thế thì cá làm sao được.”

Cao Thiên Dương chạy vọt như tên bắn ở đằng xa, Thịnh Vọng thấy vận động viên của lớp 11 khác bị vứt phía sau, rồi hắn trao gậy cho Tống Tư Duệ. Tiếng cổ vũ của lớp A như ngọn lửa lan trên cánh đồng, dấy cao nhiệt huyết sục sôi.

Cao Thiên Dương vã mồ hôi chạy tới đây, Thịnh Vọng vẫy vẫy tay với hắn.

Ngay lúc cậu tưởng rằng câu chuyện cá cược đến đây là kết thúc, Giang Thiêm bỗng thu tầm mắt từ đằng xa lại, nhìn cậu và nói: “Không thì gọi anh lần nữa đi?”