Ái Phi Lên Ngôi!!!!

Chương 87: Chương 87






Dạ Lăng Chi Nguyệt  chế nhạo, bốn phía xung quanh bởi vì tức giận của hắn mà đều nhiệm hàn khí.
“Trên đời làm sao có chuyện trùng hợp như vậy, ăn trộm chính là ăn trộm, người của chủ nhân của nó tới lấy lại, các người còn đối xử hà khắc với người ta, thật sự làm mất mặt Vương phủi”
Tiểu Hồng nghe hằn chế giễu như vậy liền bật khóc.
Nàng ấy biết Mai Ngọc Dương  là người như thế nào, biết rõ nàng tuyệt đối không thể lấy trộm thứ không thuộc về mình, trong chuyện này hoặc là có hiểu lầm, hoặc là bị đổ oan.
Nhưng lời nói của Tứ vương gia sỉ nhục Mai Ngọc Dương chắc như đinh đóng cột, sau này nàng ở trong phủ sẽ bị đối xử như thế nào, nếu bị truyền ra ngoài, mặt mũi này phải làm sao đây?
Vì vậy Tiểu Hồng tuyệt vọng dập đầu: “Vương gia, không phải nô tỳ muốn bảo vệ nên mới bao che cho Vương phi.

Chuyện này thật sự là vô lý, tuyệt đối không phải Vương phi làm.


Nô tỳ biết viên trân châu này rất quý giá, nhưng trên thế giới này không phải chỉ có một đúng không.
Dạ Lăng Chi Nguyệt cũng muốn tin nàng, nhưng Càn Khôn Châu này là cống phẩm, năm nay trong cung chỉ có một cái này, thật sự là không phải là vật bình thường.
Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, trong lòng không thể che giấu được vẻ thất vọng: “Hai người là tỳ nữ của Vương phi lại không biết khuyên nhủ Vương phi, hai người đối với Trắc phi có bao nhiêu bất kính, nên đánh! Gọi Chu An tới, mang người xuống dưới đánh”
Chu An vừa nghe tin liền vội vàng chạy tới, trên đường đi đã nghe người khác giải thích sự việc, lúc này hắn cũng khá đau đầu.
Hắn ta nhìn thấy Dạ Lăng Chi Nguyệt  thì quỳ xuống, lần đầu tiên cầu tình: “Vương gia, thuộc hạ cảm thấy đây là hiểu lầm, nên chờ Vương phi quay về hỏi cho rõ ràng.”
Dạ Lăng Chi Nguyệt  nghiêm mặt nhìn hạn ta: “Bản vương lại không biết Vương phi có những thủ đoạn tốt như vậy đấy, ngay cả quản gia người cũng hướng về phía nàng như thế “Thuộc hạ không dám không công tư phân minh, Vương phi thật sự không phải người sẽ phạm phải chuyện hồ đồ vậy.”
“Chu Na, người đang hoài nghi phán quyết này của bản vương sao? Chứng cứ ở ngay trước mắt, còn có gì để nói nữa.

Hôm nay, bản vương nhất định phải trừng trị bọn họ, cho Trắc phi một lời giải thích!”
Vẻ mặt của Dạ Lăng Chi Nguyệt vô cảm: “Người đâu, thi hành hình phạt ngay bây giờ, bản vương sẽ đích thân giám sát, không ai biết tâm trạng của Dạ Lăng Chi Nguyệt rất phức tạp.
Hắn đem hai nha hoàn này ra trừng phạt, quả thực là để cho Sở Băng một lời giải thích.
Hình phạt càng nặng, hai người hầu càng có thể bù đắp một phần lỗi lầm của chủ tử, cũng sẽ không khiến hắn và Mai Ngọc Dương  náo loạn đến mức quá khó coi.
Lúc Mai Ngọc Dương và Lý Huyền  về đến Tịch Chiếu Các liền nhìn thấy một màn này, vốn dĩ họ đã mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của tiểu cô nương, còn nghĩ rằng mình đã nghe nhầm.
Nhưng khi nhìn thấy hai người bị đánh nằm trên băng ghế gỗ hóa ra lại là Tiểu Hồng và tiểu Yến, nàng chỉ cảm thấy uất ức dâng trào, khiến lục phủ ngũ tạng của nàng đau đớn.


“Dừng tay, các ngươi đang làm cái gì!”
Mai Ngọc Dương  vội vàng chạy tới, theo bản năng đi ngăn cây gậy lại.
Người đánh Tiểu Yến nhất thời không để ý đến cánh tay đột nhiên duỗi ra của Mai Ngọc Dương, một gây đột ngột đập vào cánh tay nàng, khiến tay trái nàng tê dại vì đau.

“Dừng lại!”
Mí mặt của Dạ Lăng Chi Nguyệt giật giật, hắn muốn tiến lên một bước xem tình huống của nàng, nhưng nghĩ đến nguyên nhân hậu quả hắn lại ép mình phải dừng lại.
Lúc này, Mai Ngọc Dương  không thể tự chủ được, hai mắt đỏ bừng quay đầu nhìn Dạ Lăng Chi Nguyệt: “Vương gia! Tại sao muốn đánh người của ta!”
“Nàng làm cái gì thì trong lòng nàng biết rõ.”
Dạ Lăng Chi Nguyệt vô cảm, ánh mắt lạnh lùng.

“Ta không biết, xin Vương gia chỉ giáo".

Tiểu Yến thở hổn hển nhìn nàng “Nương nương, Càn Khôn Châu của Trắc phi bị mất, phát hiện trong viện tử của chúng ta có một cái giống hệt nhau, cho nên ".
“Cho nên liên nghi ngờ ta trộm của nàng ta?”
Mai Ngọc Dương giống như nghe được một chuyện cười, lại kéo ra một nụ cười.
Nhưng trong mắt của nàng có những giọt nước mắt, nụ cười này trông đặc biệt mỉa mai.
Dạ Lăng Chi Nguyệt  cảm thấy vẻ mặt này của nàng giống như một lưỡi dao mỏng, cứa vào da thịt hắn một cách không thương tiếc, thấy nàng như vậy hắn vô cùng kinh ngạc.

“Không phải là nàng trộm, nàng từ đầu có được nó?”
Dạ Lăng Chi Nguyệt  nhìn nàng chăm chằm, muốn hỏi tại sao..