Ái Phi Lên Ngôi!!!!

Chương 88: Chương 88






Nhưng hắn không ngờ Mai Ngọc Dương đã quay đầu đi, không còn nhìn hắn nữa, nàng chậm rãi đỡ Tiểu Hồng  và Tiểu Yến đứng dậy, để hai người họ dựa vào vai nàng, khó khăn bước vào phòng.

Dạ Lăng Chi Nguyệt không chịu được dáng vẻ này của nàng, luôn cảm thấy rất khó chịu.

Không đợi câu trả lời của nàng, hắn cố gắng giữ nàng lại.

Nhưng Mai Ngọc Dương  lại hung hăng quay đầu lại, trong đôi mắt đỏ hiện lên vẻ tức giận: “Đừng đụng vào ta!”
Tựa như vào lúc này, Dạ Lăng Chi Nguyệt  bàng hoàng nhận ra rằng mình có thể đã sai.

Lý Huyền không dám tin nhìn một màn này, không nhịn được trầm giọng tiến lên: “Vương gia, thuộc hạ có thể làm chứng, Càn Khôn Châu này không phải là của Trắc phi".

"Bởi vì Càn Khôn Châu này không phải là cùng một cái mà Hoàng thượng đã ban thưởng, cái này là Sơn vương điện hạ cầu xin Hoàng hậu tặng cho Vương phi.



“Ngươi nói cái gì?”
Dạ Lăng Chi Nguyệt  chỉ cảm thấy trong lòng lóe lên một tia sấm sét, cả người hoàn toàn sững sờ.

“Tam ca cũng tặng một viên Càn Khôn Châu cho Vương phi?”
Đúng rồi, cống phẩm mấy năm qua cũng có Càn Khôn Châu, chỗ của Hoàng hậu có nên cũng không có gì là kỳ lạ.

Là hắn không nghĩ tới nên đã hiểu lầm.

Dạ Lăng Chi Nguyệt khẽ nói, giọng điệu không tự chủ được có chút nhẹ nhàng: “Vậy thì Càn Khôn Châu của Trắc phi đi đâu rồi?”
Trên mặt Lý Huyền không hề che đậy sự oán trách: “Vậy thì ngài phải hỏi Trắc phi rồi.


Trong Lạc Hương Các, Sở Băng nhìn thấy Dạ Lăng Chi Nguyệt  lạnh lùng thay mình xử lý hai người thân cận của Mai Ngọc Dương, vô cùng hài lòng.

Nàng ta biết lần này hai người sẽ cãi nhau rất lớn, sợ là sau này không muốn gặp mặt nhau nữa.

Sở Băng  thậm chí còn định để bà tử ở trong phủ ra ngoài công khai, đem chuyện Tứ vương phi ăn trộm bảo vật của Vương gia tặng cho Trắc phi cho mọi người biết, đồng thời nói sau này Mai Ngọc Dương  không thể gặp ai nữa.

Ai mà biết một thị vệ trong viện tử không biết là Càn Khôn Châu đang ở chỗ Mai Ngọc Dương, vội chạy tới tranh công:"Trắc phi, thuộc hạ đã tìm được Càn Khôn Châu".

Nàng ta đảo mặt nhìn qua.


“Các nha hoàn đã phát hiện ra từ lâu, còn tới lượt người tới lấy lòng sao? Lui xuống “Không phải chứ, Càn Khôn Châu bị Tuyết Nhi giấu trong hố, thuộc hạ mới lấy được mà.


Thị vệ kính cần đưa nó lên, Thẩm Hi Nguyệt trợn mắt nhìn viên trân châu kia.

“Cái này, cái này tìm thấy ở đâu?”
“Thuộc hạ thấy con mèo có thói quen đào hố, thấy nó đào hố có thì nghị bên dưới có cất giấu vật gì đó, sau khi đào lên thì hóa ra lại là Càn Khôn Châu Thuộc hạ đã nói mà, trong viện tử không có ai đi vào, đang yên đang lành sao lại mất được.


Sở Băng đột nhiên cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, nếu của nàng ta không mất đi, chỉ có thể nói đồ ở trong tay Mai Ngọc Dương  hoàn toàn không phải của nàng ta, mà là của chính nàng!
Bị thiệt thòi lớn như vậy, theo tính tình của Mai Ngọc Dương  sẽ không bao giờ bỏ qua, nói rõ nguồn gốc của viên trân châu kia xong nhất định sẽ cần mình, nói mình cố ý hãm hại nàng.

Sở Băng càng nghĩ càng sợ, nhanh chóng đứng dậy chạy tới Tịch Chiếu Các.

Dạ Lăng Chi Nguyệt  đang định đi hỏi nàng ta rốt cuộc là chuyện gì, lúc này nhìn thấy Sở Băng, chỉ thấy vẻ mặt của nàng ta đầy xấu hổ, vẻ mặt vừa uất ức vừa áy náy.


Không hiểu tại sao, bây giờ nhìn thấy nàng ta như thế này lại khiến Dạ Lăng Chi Nguyệt cảm thấy bực bội vô cớ.

Hắn đột nhiên cảm thấy, dường như Sở Băng  vĩnh viễn đều bị chịu uất ức nhưng người bị chịu uất ức lại thực sự chưa bao giờ là nàng ta.

“Vương gia, thị vệ trong viện tử vừa mới phát hiện Tuyết Nhi lên đem viên trân châu giấu ở bụi cây, đào hố chôn trân châu, cho nên mới tìm lâu như vậy cũng không thấy.


Trong lòng Dạ Lăng Chi Nguyệt co rúm lại, ầm ĩ một trận, sự thật lại như thế này.

.