Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 73




Từ sau khi 《 Chim Bật Kêu Chiêm Chiếp 》 phát sóng, lần đầu tiên Cừu Cẩn biết được thế nào gọi là tâm điểm của sự chú ý. Ở ngoài thì không cần phải nói, còn ở trong công ty thì có thể thu được cả đống ánh mắt ái muội.

Ban đầu Cừu Cẩn hơi không được tự nhiên, cũng có chút xấu hổ, nhưng bị nhìn nhiều rồi thì da mặt cũng dày lên. Bên này cậu vô tư như vậy, mọi người lại cảm thấy quan hệ giữa cậu với Quý Thâm Tiêu là thật, cũng bớt lại không ít.

Cùng lúc đó, bộ phim mới của Cừu Cẩn cũng chuẩn bị bắt đầu quay.

Nhân vật chính Trâu Tử Mặc trong《 Cô Độc 》 là một thanh niên hàng đầu, tiền lương cao, áp lực cao, tần suất yêu đương cũng cao. Thật ra ở phương diện sinh hoạt tình cảm Cừu Cẩn cũng có không ít kinh nghiệm, nhưng làm thế nào để đắp nặn hình tượng một người đàn ông chuyên ngành làm cậu hơi khó giải quyết.

Tính chất công việc chuyên nghiệp hàng đầu rất nhiều, Cừu Cẩn bù bằng cách học nghề nửa tháng, mỗi ngày cũng coi tin tức kinh tế tài chính, nhưng khi cậu mặc tây trang vào rồi nhìn vào trong gương, không hiểu sao lại có chút không thích hợp.

Để biết người khác làm việc như thế nào, cậu lại đi quan sát, UBS, đứng quan sát hành vi của mấy nhân viên.

Hôm nay Cừu Cẩn lại trước sau như một tới một nơi điều hành nổi danh nào đó dưới lầu, mới vừa dừng xe ở cửa công ty, đã phát hiện có một người bảo vệ đi tới chỗ cậu, duỗi tay gõ gõ cửa sổ xe cậu.

Cừu Cẩn hạ cửa sổ xuống, cách một cái kính râm nhìn hắn: "Có chuyện gì sao?"

Bảo vệ hoài nghi đánh giá cậu, qua một lúc lâu mới nói: "Cậu bên đơn vị nào vậy?"

Cừu Cẩn hơi nâng mày: "Tại sao tôi lại phải nói cho anh?"

"Cậu đây là..." Bảo vệ nhăn mày lại, vẻ mặt nghiêm túc, "Ba ngày trước tôi đã thấy cậu dừng ở đây, dừng ở ban ngày ban mặt, lén lút nhìn vào cửa công ty bọn tôi là đang có mục đích gì?"

Cừu Cẩn có chút ngoài ý muốn: "Anh còn quan sát cẩn thận như vậy à?"

"Đó là điều đương nhiên," Bảo vệ lập tức đắc ý, dưới ánh mặt trời, thái dương ướt dầm dề, còn nói thêm, "Cậu đừng nghĩ tôi chỉ là một người bảo vệ nho nhỏ thôi, tôi cũng là một người rất cẩn thận."

Nói đến đây, bảo vệ thấp giọng, mặt cũng bắt đầu cảnh giác: "Cậu lớn lên nhìn không giống người xấu, bây giờ cậu về thì tôi có thể bỏ qua chuyện cũ, nếu không tôi phải báo cáo lên cấp trên."

Cừu Cẩn trầm mặc một lát, đột nhiên thở dài: "Tôi không có đơn vị đâu."

"A? Không có đơn vị?" Bảo vệ không nghĩ tới đáp án này, trong lúc nhất thời, ánh mắt nhìn về phía Cừu Cẩn còn mang theo vài phần đồng tình, "Cậu trông như vậy, sao còn chưa tìm được công việc chứ?"

"Bây giờ tuyển người làm có chút gắt" Cừu Cẩn buông tay, "Tôi là đang hâm mộ người làm ở chỗ này, muốn nhìn bọn họ để khích lệ chính mình một chút."

"Nhìn bọn họ có ích lợi gì?" Bảo vệ rõ ràng không thích câu trả lời của cậu, lại hỏi, "Nếu cậu muốn đến làm, vậy bằng cấp của cậu thế nào?"

Cừu Cẩn thở dài: "Tốt nghiệp cao trung..."

Thật ra cậu cũng không nói dối, Cừu Cẩn ở đời này cao trung đã xuất đạo, sau đó công việc rất nhiều nên ngay cả đại học cũng chưa học.

"Cậu là học sinh cao trung cũng muốn tới nơi này? Cũng không quá thực tế rồi, tôi còn là sinh viên đại học chuyên khoa đấy." Bảo vệ cực kỳ không tán đồng ý kiến của cậu, "Cậu có biết không, rất nhiều người làm ở đây đều học trường Thường Thanh Đằng, tốt nghiệp top 5 trong nước."

Cừu Cẩn rũ đầu xuống, giống như đang nghĩ đến cái gì. Cậu đội mũ lưỡi trai với kính râm, bảo vệ cũng không nhìn được vẻ mặt hiện giờ của cậu, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy người này đang thương tâm.

Vì thế lại nói: "Người trẻ tuổi, không cần đua đòi quá."

Cừu Cẩn khẽ gật đầu, lấy từ trong xe ra một cái bình thủy tinh: "Đại ca, uống Coca đi."

"Thật đúng lúc tôi đang khát nước," Bảo vệ cũng không từ chối, duỗi tay sờ một cái, bị lạnh đến mức kêu lên một tiếng, "Sao lại lạnh vậy?"

Cừu Cẩn: "Mới vừa mua xong."

Thật ra trong xe có một cái tủ lạnh nhỏ.

Hôm nay cậu lái một chiếc xe rất khiêm tốn, tuy là một chiếc từ hai trăm tới một vạn, nhưng biển xe lại rất bình dân, bảo vệ nhìn lướt qua, một vết nứt vỡ thôi cũng đã hai ba mươi tới vạn, còn có chút đau lòng cho Cừu Cẩn.

Bảo vệ là người địa phương ở thành phố Kinh, trong nhà có hai phòng cho thuê, làm việc ở chỗ này cũng chỉ làm cho vui. Người làm ở đây đều là tuấn nam mỹ nữ có bằng cấp cao, hắn cũng thích làm chung với bọn họ, giống như mình cũng có thể sống như bọn họ.

Thấy người thanh niên này chơi bời lêu lổng, cũng nhịn không được nói thêm hai câu: "Cậu ở đây nhìn cũng vô dụng, cậu nhìn cũng không thể biến thành bọn họ được, không bằng học tập cho tốt đi."

Cừu Cẩn khẽ gật đầu, liên tục nói được.

"Tôi thấy cậu cũng là người khiêm tốn, người anh em cố gắng lên, nếu thật sự không tìm được công việc, thì tới đây tìm tôi, tôi đề cử cậu cho. Người lớn lên đẹp trai như cậu, tuyệt đối có thể được cân nhắc tới chỗ cửa chính, tiền lương cao tận một ngàn tệ."

Cừu Cẩn chạm ly với hắn, cười ha hả hỏi: "Bây giờ anh đang ở chỗ cửa chính mà nhỉ?"

"Thật ra không phải, đây chính là thể diện của công ty," Bảo vệ lập tức đắc ý, "Còn không phải là do tôi lớn lên nhìn rất đứng đắn sao."

"Vậy mỗi ngày anh đều nhìn mấy nhân viên công ty ra ra vào vào à?"

"Đó là điều cần thiết, bao nhiêu người đều ít khi thấy ông chủ lớn, còn tôi thì thấy mỗi ngày đấy."

Cừu Cẩn đưa một điếu thuốc tới, thả nhẹ ngữ khí: "Anh, vậy sinh hoạt của bọn họ thế nào?"

Bảo vệ được tăng bốc thoải mái, cũng bắt đầu nhiều chuyện: "Người làm ở đây chia làm vài loại người, thường thấy nhất là người mới vừa vào làm, mỗi ngày đều tăng ca, 7 giờ sáng tan làm, chạy xe về nhà tắm rửa một cái, sau đó tới 9 giờ lại tiếp tục đến công ty làm việc."

Cừu Cẩn: "... Vất vả vậy sao?"

"Đúng vậy, còn thảm hơn bọn tôi nữa," Bảo vệ cũng xúc động trong lòng, lại chia sẻ một tin bát quái nhỏ, "Lúc trước khi ăn cơm bảo vệ của công ty bên cạnh có nói, nhân viên bên bọn họ vì đoạt khách hàng mà vung tay đánh nhau, trực tiếp đánh ngay tại đại sảnh luôn."

Cừu Cẩn: "..."

"Nhưng đây không phải chuyện lợi hại nhất đâu, tôi trộm nói cho cậu biết, công ty bên cạnh còn có một Alpha ghê gớm hơn, vì để lấy một cái hạng mục mà trực tiếp lên giường với con gái của tổng tài."

Cừu Cẩn: "... Chuyện này cũng được à?"

"Ai bảo người ta lớn lên đẹp chứ" Bảo vệ thấp giọng, "Chuyện này rất hot trong giới, cũng ồn ào lên tới tin tức kinh tế tài chính rồi."

"Lão Vương, lúc nãy anh nói chuyện phiếm với ai đấy?" Khi bảo vệ về, liền nghe đồng nghiệp hỏi hắn, "Sao tôi lại thấy người nọ trông rất giống Cừu Cẩn nhỉ?"

"Cậu nói là vị đại minh tinh Cừu Cẩn kia à?"

"Đúng vậy, vợ của tôi rất thích cậu ta, đến mức mỗi ngày tôi đều thấy mặt cậu ta."

"Sao có thể chứ, đó chỉ là một người trẻ tuổi chơi bời lêu lổng thôi, nói muốn tới làm ở công ty chúng ta, kết quả tôi vừa hỏi, ha, cậu đoán cậu ấy trả lời thế nào? Cậu ấy ngay cả đại học cũng chưa học."

"Vậy à? Chắc là do tôi nhìn nhầm rồi."

Sau khi Cừu Cẩn nói chuyện phiếm với bảo vệ xong thì về nhà, buổi tối khi ngủ, cậu lại chia sẻ cái tin bát quái nhân viên lên giường với con gái của tổng tài nọ cho Quý Thâm Tiêu nghe.

Chiêu này đúng là giải quyết tận gốc, nhưng tổn hại rất nhiều.

"Thật ra anh từng nghe qua rồi" Sau khi Quý Thâm Tiêu tắm rửa xong thì nằm bên cạnh cậu, đuôi tóc còn hơi ẩm, "Nghe nói ngoại hình của tên Alpha kia khá đẹp, EQ cũng cao, thường chọc người con gái kia vui vẻ, rất nhanh đã theo đuổi được vị thiên kim kia, cũng thuận lợi đoạt lấy hạng mục của đồng nghiệp về tay mình."

"Sau đó thì sao? Bọn họ có ở bên nhau không?"

"Cũng không có, nghe nói tên kia lại nhìn trúng một vị thiên kim ở một công ty khác, nhà gái chịu không nổi cãi nhau với hắn một trận, nhưng vì đã đánh dấu hoàn toàn nên cũng không thể chia tay được."

Cừu Cẩn hơi nhíu mày: "Cái này cũng..."

Nhà trai cũng quá không phải người rồi được không?

Đêm nay anh còn định giao lưu vui vẻ, nhưng Quý Thâm Tiêu không định làm cho không khí trở nên quá trầm mặc, dùng tay quấn lấy tóc đang trên cổ Cừu Cẩn, hỏi: "Sao lại đột nhiên nói tới chuyện này?"

"Không phải em đang nhận một bộ phim sao? Chức của nam chính là nhân viên hàng đầu, nhưng em lại không hiểu biết nhiều, nên đi tích lũy tư liệu sống một chút."

Tóc từ ngón tay trượt xuống, ngón tay Quý Thâm Tiêu thuận thế trượt xuống, dừng bên tai Cừu Cẩn, nói: "Có cần anh bổ túc cho em không?"

Cừu Cẩn có chút ngoài ý muốn: "Anh biết à?"

Cậu còn nghĩ Quý Thâm Tiêu là loại hình chỉ đưa ra chính sách và giám sát thôi, mà công việc của Trâu Tử Mặc này tuy cũng không tồi, nhưng người trong nghề đều chế giễu nhân viên tài chính, phục vụ cho tổng tài xí nghiệp gia.

Quý Thâm Tiêu khẽ gật đầu: "Lúc trước anh từng thực tập ở bộ phận nhân viên, cũng có chút hiểu biết."

"Được thôi," Cừu Cẩn ngồi dậy, "Vậy anh chỉ em đi."

Dưới ánh đèn ấm áp, đôi mắt người thanh niên sáng ngời, cả gương mặt đều là một màu hồng phấn mềm mại.

Yết hầu Quý Thâm Tiêu hơi di chuyển, khẽ nhéo lỗ tai Cừu Cẩn, giọng nói khàn khàn: "Gọi một tiếng chồng rồi anh sẽ chỉ cho em."

Cừu Cẩn còn đang nghiêm túc muốn nghe chỉ bảo, không ngờ lại đột nhiên bị đụng tới nơi nhạy cảm như vậy, nhịn không được mà hơi run lên.

"Anh làm gì vậy?"

Quý Thâm Tiêu không buông ra, anh thích niết vành tai Cừu Cẩn, cảm giác không tệ lắm, mềm dẻo vừa phải, mềm như bông, thịt hơi dày, cực kỳ giải trí.

Cừu Cẩn bị niết như vậy cũng không vui lắm, lăn qua lăn lại trên giường, cuối cùng cũng thoát khỏi ma chưởng của Quý Thâm Tiêu.

"Gọi anh một tiếng, được không?" Người đàn ông ghé sát bên tai cậu, cố ý thấp giọng nói.

Hơi thở nóng rực phun bên tai, nháy mắt làm vành tai đỏ lên. Gương mặt của Cừu Cẩn cũng không khỏi nóng lên, da mặt mỏng của cậu nhịn không được, nên muốn trả đũa ngược lại, oán trách nói: "Thế thôi mà cũng đòi điều kiện? Xem ra anh cũng không thật sự muốn giúp em."

"Em cũng bật lại anh mà," Quý Thâm Tiêu dở khóc dở cười, chỉ chỉ mặt của mình, "Vậy em hôn anh một cái được không?"

Vậy cũng không lỗ nhiều.

Cừu Cẩn lại gần, nhẹ nhàng hôn lên môi Quý Thâm Tiêu. Cậu vốn định hôn một cái rồi thôi, lại không ngờ mình bị đè eo lại, cả người đều nằm xuống. Quý Thâm Tiêu thừa dịp cậu bất ngờ hô lên mà xâm lấn khoang miệng của cậu.

Lưng Cừu Cẩn bóng loáng căng chặt lại, giống như tơ lụa mềm dẻo. Quý Thâm Tiêu rất thích xúc cảm của cơ thể cậu, nhưng mà lần này khi bàn tay sờ qua, anh lại đột nhiên sờ tới một chỗ lõm xuống.

Quý Thâm Tiêu có chút ngoài ý muốn: "Em có tuyến cột sống?"

"Ưm?" Mới vừa kết thúc một hồi hôn, não Cừu Cẩn còn đang choáng váng, qua một lúc lâu mới phản ứng lại, "Chắc là gần đây tập thể hình nên mới có."

"Khá tốt." Quý Thâm Tiêu còn đang do dự, lưu luyến sờ tiếp.

Cừu Cẩn bất mãn gạt tay anh ra: "Đừng nháo nữa, nói chính sự đi."

Ánh mắt Quý Thâm Tiêu hơi tối lại, đè người dưới thân: "Đây mới là chính sự..."

Cừu Cẩn: "..."

Lại... Lại nữa à?

Qua nhiều lần thâm nhập thì hai người cũng đã quen thuộc, Cừu Cẩn hoàn toàn không chịu nổi loại trêu chọc này, giả bộ chối từ thuận theo Quý Thâm Tiêu, trong lúc đang mơ mơ màng màng, cậu nghe Quý Thâm Tiêu hỏi cậu: "Xoay người được không? Anh muốn nhìn tuyến cột sống với eo của em."

...

Ngày hôm sau vẫn bị Quý Thâm Tiêu chơi tỉnh, người đàn ông đã rửa mặt xong, mặc âu phục gọn gàng, một bên niết mặt cậu một bên hỏi: "Có muốn tới công ty với anh không?"

"A?" Tối hôm qua Cừu Cẩn bị làm quá mức, eo còn có chút mềm, lười biếng nói, "Em đi làm gì?"

"Không phải em nói muốn học bổ túc kiến thức làm nhân viên à? Vừa đúng lúc gần đây Hoa Ích có công ty chi nhánh sắp đưa ra thị trường, em có thể thử xem sao."

"Có thể chứ, nhưng có làm chậm trễ công việc của anh không?"

Tầm mắt Quý Thâm Tiêu dừng trên gáy cậu trong chớp mắt, lúc này mới thản nhiên nói: "Không sao, em có thể làm trợ lý của anh."

"Vậy anh chờ em nửa tiếng đi, em đi chuẩn bị." Cừu Cẩn nói như vậy, sau đó xốc chăn lên đi vào phòng tắm rửa mặt.

Nháy mắt khi đứng dậy, chăn từ trên người cậu trượt xuống, lộ ra làn da loang lổ dấu vết. Cừu Cẩn sớm đã tập mãi thành quen, đi chân trần vào phòng tắm.

Dáng người Cừu Cẩn rất đẹp, vai rộng eo hẹp, có cơ bụng hơi mỏng với tuyến nhân ngư, hai chân thẳng tắp thon dài... Cho đến khi Cừu Cẩn bước vào phòng tắm, Quý Thâm Tiêu lúc này mới thu hồi tầm mắt.

Nhưng trong đầu vẫn dừng lại ở cảnh kia, dấu răng trên tuyến thể, dấu hôn hồng nhạt ái muội phía sau lưng, còn cả mùi hương hoa hồng nhàn nhạt trong không khí...

Đột nhiên có chút không muốn đi làm.

Cừu Cẩn trang điểm được một nửa, liền phát hiện Quý Thâm Tiêu đang đứng ở cửa đang nhìn chằm chằm cậu.

"Anh làm gì vậy?"

Quý Thâm Tiêu chưa từng thấy Cừu Cẩn hoá trang, có chút tò mò: "Em vậy mà lại biết trang điểm?"

"Cái này thì có gì khó?" Cừu Cẩn một bên trang điểm mặt mình một bên nói, "Em cũng từng học một khóa trang điểm chuyên nghiệp rồi."

Sau khi hoàn thành toàn bộ quá trình, cậu cảm thấy mình còn thiếu thứ gì đó, lại tìm một cái kính đen, tóc mái buông xuống che khuất lông mày, hoàn toàn thay đổi hình dạng. Biến thành một thanh niên vừa mới vào xã hội, vừa nhút nhát lại vừa ngây ngô.

Cừu Cẩn xoay người cho Quý Thâm Tiêu xem, "Cảm thấy thế nào?"

Quý Thâm Tiêu ngẩn người: "Cậu là ai?"

Cừu Cẩn khẽ chớp mắt, có chút đắc ý: "Có phải nhìn không ra em không?"

lớp trang điểm này nhìn qua rất tự nhiên, không áp sát vào thì gần như không nhìn ra được. Hiệu quả có thể nói là rất tốt, gần như thay đổi toàn bộ vẻ bề ngoài của cậu, hơn nữa độ đẹp của gương mặt cũng thấp hơn hai phần, từ loại hình sặc sỡ loá mắt biến thành đẹp thanh tú bình thường.

Quý Thâm Tiêu còn chưa kịp phản ứng lại: "Sao em lại trang điểm thành dáng vẻ này??"

Cừu Cẩn nhìn vào gương sửa sang lại đầu tóc: "Anh cũng không cho rằng em sẽ quang minh chính đại tới công ty chứ? Nếu bị bắt gặp được thì sẽ nói thành cái dạng gì chứ?"

Lại là chuyện này...

Nhưng Quý Thâm Tiêu lại cảm thấy không quen lắm, giống như đang nhìn một người xa lạ vậy. Cho đến khi tới công ty rồi, lúc này mới hoàn toàn tiếp nhận tạo hình mới của Cừu Cẩn.

Lại nói dáng người của Cừu Cẩn đẹp, ngay cả khi bây giờ ngũ quan không được bắt mắt, nhưng nhìn tổng thể thì vẫn là một thanh niên kiên cường hiếm thấy như cũ, khi được Quý Thâm Tiêu trực tiếp mang vào, rất nhanh đã an bài công việc cho cậu, trợ lý đặc biệt của tổng tài —— Thu Quý.

Quý Thâm Tiêu lại nói với thư ký bên người của mình Chu Vũ: "Đây là trợ lý của tôi - Thu Quý, sắp xếp cho cậu ấy một cái bàn ở phòng làm việc của tôi, công việc của cậu ấy cũng sẽ do tôi sắp xếp."

Chu Vũ: "Tôi biết rồi."

Cừu Cẩn đi vào trước, phát hiện Chu Vũ đang ngẩng đầu nhìn cậu một cái, không biết như thế nào, mà cậu lại cảm thấy cái liếc mắt kia của đối phương có chút ý vị thâm trường.

Chu Vũ xoay người tìm quản lý sắp xếp bàn ghế, mấy vị thư ký còn lại đều đang tụ lại với nhau.

"Người mới à?"

"Trợ lý gì chứ? Hàng không(*) à?"

(*) Chắc là ăn hàng ở không

"Không biết, thoạt nhìn rất có khí chất của học sinh, nhờ vào quan hệ để vào à?"

"Quan hệ gì mà có thể làm trợ lý đặc biệt của Quý tổng chứ? Hứa Thần lúc trước cũng chỉ mới ngốc ở ngoài thôi đó."

"... Chuyện này tôi cũng không biết nữa."

...

Mấy thư ký bàn tán một lát, sau đó từng người đều tản ra bắt đầu làm việc của mình.

Bàn ghế rất nhanh đã được sắp xếp xong, đặt ngay bên cạnh bàn làm việc của Quý Thâm Tiêu, cậu chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn được Quý Thâm Tiêu đang làm việc. Có chút không giống với bộ dáng bình thường, bây giờ Quý Thâm Tiêu thoạt nhìn nghiêm túc hơn, bộ dáng ít khi nói cười còn hơi dọa người, trách không được lại có nhiều người sợ anh như vậy.

Cừu Cẩn thu hồi tầm mắt, sửa sang lại bàn làm việc của mình. Tuy cũng không có gì cần sửa sang lại, nhưng cậu cũng không chịu ngồi yên, hơn nữa đột nhiên vào hoàn cảnh như vậy nên cũng không quen lắm.

"Đây là nguồn năng lượng mới mà nhân sự của Hoa Ích đã xem xét, em có thể tranh thủ nhìn xem, coi không hiểu thì hỏi anh."

Cừu Cẩn lật vài tờ, phát hiện đúng là quá chuyên nghiệp, các loại tình trạng tài vụ, quy mô thị trường, nguy cơ... Cậu coi tới cái biết cái không, nhưng cũng định quấy rầy Quý Thâm Tiêu, dù sao cậu đóng phim cũng không dùng mấy loại kiến thức chuyên môn như vậy.

Lại qua mấy tiếng, Quý Thâm Tiêu bên kia giống như đang rất vội, nói với cậu: "Em tạo một cái acc nhỏ WeChat đi, anh kéo em vào trong nhóm."

Chỉ một lát sau Cừu Cẩn đã vào nhóm "Tổ sắp xếp nguồn năng lượng mới sắp đưa ra thị trường của công ty Hoa Ích".

Sau khi Quý Thâm Tiêu kéo cậu vào, thì gửi một câu: "Tôi là trợ lý Thu Quý."

Trầm mặc một lát, trong nhóm spam kiểu rải hoa.

"Rải hoa, hoan nghênh Thu Thu!"

"Hợp tác vui vẻ~"

Trường hợp này đối với Cừu Cẩn còn tính là tương đối quen thuộc, thông thường khi tham gia đoàn phim thì đều sẽ giống vậy, cậu nhắn lại: "Xin mọi người chỉ giáo nhiều hơn."

Rất nhanh, tiếng thông báo của WeChat vang lên, vậy mà có mười mấy người thêm WeChat của cậu.

"..."

Cừu Cẩn có chút mờ mịt: "Sao có nhiều người thêm em vậy?"

Quý Thâm Tiêu: "Đây là anh dẫn người vào công ty, chắc bọn họ muốn tạo mối quan hệ tốt hơn với em, em có thể tự quyết định, chấp nhận hay không đều được."

Cừu Cẩn nghĩ một chút, vẫn nên chấp nhận lời đề nghị của mọi người, cũng coi như đang tích lũy kinh nghiệm đi.

Khoảng thời gian này trôi đi, chớp mắt cũng đã tới giờ ăn cơm.

Hôm nay bọn họ mang theo cơm hộp, khi Cừu Cẩn tới chỗ lò vi sóng để hâm nóng lại, thì thấy cô nhân viên lúc trước muốn cậu ký tên ở quầy tiếp khách.

Cừu Cẩn còn rất có hảo cảm với cô, chủ động chào hỏi: "Cô cũng mang cơm ở nhà tới sao?"

"Đúng vậy, mời anh dùng." Đối phương khẽ gật đầu, nở một nụ cười lễ phép mà xa cách với cậu.

Cừu Cẩn: "?"

Là cậu gặp ảo giác à? Sao cậu lại cảm thấy như đối phương đang trốn tránh cậu?

Sau khi Cừu Cẩn hâm nóng rồi ăn xong, thì đem theo hộp cơm trở về văn phòng.

Ở đằng sau đã có vài cô gái nhỏ giọng bàn tán: "Cậu ta ăn cơm trưa với tổng tài à?"

"Hai người bọn họ có quan hệ gì vậy?"

"Không biết, nhưng chắc là lúc trước có quen biết đi."

"Có thể là người thân chăng? Nếu không thì sao có thể để người nọ ở bên cạnh được chứ."

"Nhưng mấy người không thấy như vậy là quá thân mật à? Ngay cả em trai của Quý tổng cũng không được ngài ấy quan tâm như vậy?"

Lời này vừa nói ra thì mọi người đều trở nên trầm mặc, có người còn đoán trong lòng, nhưng cũng không dám nói bậy sau lưng, một đám nhíu mày, lùi trở lại nơi làm việc của mình.

Cừu Cẩn có thói quen ngủ trưa, sau khi ăn cơm nước xong, thì tới căn phòng nhỏ cạnh văn phòng nằm một lát. Trong căn phòng nhỏ có cách âm, rất yên tĩnh, Cừu Cẩn một chút đã ngủ rồi. Chờ tới khi cậu ra ngoài, đã gặp lại Lục Bình Âm tới để báo cáo công việc.

Thấy cậu đi tới, giọng nói của Lục Bình Âm lập tức dừng lại.

"Quấy rầy hai người rồi?" Cừu Cẩn theo bản năng lùi về sau một bước, "Vậy tôi ra ngoài trước."

"Không có chuyện gì," Quý Thâm Tiêu nói với Lục Bình Âm, "Tiếp tục đi."

Lục Bình Âm nhìn Cừu Cẩn một cái, rất nhanh đã thu hồi tầm mắt, tiếp tục báo cáo.

Cừu Cẩn nghe mà như đứng trong sương mù, bắt đầu mở điện thoại ra vào nhóm WeChat.

Trong nhóm "Tổ sắp xếp nguồn năng lượng mới sắp đưa ra thị trường của công ty Hoa Ích" đã nhắn rất nhiều tin, hầu hết là về việc hoàn thành chỉ thị của Quý Thâm Tiêu, báo cáo công việc, còn có mấy tin nhắn gửi văn kiện đề nghị chỉnh sửa cho Quý Thâm Tiêu xem.

Những tin nhắn trong nhóm thật ra đều dùng những lời nói khiêm nhường, ngay cả Quý Thâm Tiêu cũng sẽ không dùng những từ nghiêm khắc với cấp dưới, nhưng có lẽ bởi vì vấn đề quá nhiều yêu cầu, chuyện bàn bạc cũng quá quan trọng, nên bầu không khí trong nhóm vẫn rất căng thẳng, Cừu Cẩn lướt xuống, chỉ cảm thấy đầu mình sắp lớn đến nổ tung rồi.

"Không quen à?" Không biết từ lúc nào Quý Thâm Tiêu đã ngẩng đầu lên, "Công việc của anh là như vậy, thật ra rất nhàm chán."

Cừu Cẩn khẽ lắc đầu: "Cũng rất tốt, nhưng mà xem không hiểu lắm."

"Không hiểu cũng rất bình thường, công ty của anh cũng không có nhiều người có thể hoàn toàn hiểu được công việc của anh." Quý Thâm Tiêu chuyển ghế dựa qua, dang tay ra với cậu, "Lại đây, để anh ôm một cái."

"Anh còn phải làm việc mà."

Quý Thâm Tiêu: "Mệt, ôm một cái để giảm áp lực."

Cừu Cẩn: "..."

Nếu chỉ ôm một cái thôi, thì cũng không phải không được... Dù sao trước đây bọn họ còn làm một việc xấu hổ hơn ở chỗ này rồi. Cừu Cẩn nhích tới, ghé thân thể vào trong lòng ngực Quý Thâm Tiêu.

Người đàn ông thuận thế vùi đầu vào cổ cậu, hít sâu một hơi, thấp giọng nói: "Nếu em vẫn luôn ở đây thì tốt rồi."

"Thật sự rất mệt à?" Công việc của hai người hoàn toàn khác nhau, trên phương diện công việc thì Cừu Cẩn cũng không giúp được gì, chỉ đành hỏi, "Có muốn em mát xa lưng cho anh không?"

"Không cần," Quý Thâm Tiêu không muốn làm cậu mệt, chỉ nói, "Em hôn anh một cái là đầy máu thôi."

"..."

Cừu Cẩn hôn Quý Thâm Tiêu một cái, lại giơ tay xoa xoa huyệt Thái Dương của anh.

Quý Thâm Tiêu thoải mái đến mức nheo mắt lại, nói tiếp: "Nếu em cảm thấy mình vô dụng ở đây, thì cũng có thể tới chỗ nhân viên để thể nghiệm một chút, nhưng mà anh không có ở bên cạnh em, có lẽ sẽ không tiện như hiện giờ."

Cừu Cẩn: "Để em đi xem trước đi, dù sao vẫn còn rất nhiều thời gian."

Quý Thâm Tiêu: "Khi nào bộ phim bắt đầu quay?"

"Dịch đạo nói xét duyệt có chút vấn đề, chờ tới khi được thông qua thì sẽ khởi động máy, chắc cũng sẽ tới cuối tháng 9."

"Ừm, vậy em không muốn tiếp tục nữa thì cứ việc nói cho anh."

Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, Cừu Cẩn lập tức rời khỏi lòng ngực của Quý Thâm Tiêu. Ngay sau đó, thư ký tổng tài Chu Vũ xuất hiện ngay cửa, nhắc nhở anh vào buổi chiều có một buổi họp.

"Tôi biết rồi." Quý Thâm Tiêu khẽ vẫy tay, vẻ mặt thả lỏng mà sung sướng.

Mà Cừu Cẩn bên cạnh anh đang bình tĩnh ngồi trên ghế, môi phiếm hồng, cổ áo hơi nhăn nhúm.

Khi Chu Vũ ra ngoài, có người bát quái hỏi một câu: "Sao sắc mặt của anh Vũ lại khó coi vậy? Anh nhìn thấy cái gì?"

"Không có gì," Chu Vũ nhắc nhở người thư ký kia một câu, "Làm tốt công việc của mình là được, đừng nói những lời không nên nói."

"Em cái gì cũng chưa nói mà..."

Cô gái lầu bầu một câu, nhưng cũng không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi.

Chu Vũ hắn có thể trở thành thư ký bên người tổng tài, kín miệng chính là thứ hắn cần phải có, bảo vệ sự riêng tư của tổng tài là năng lực chuyên nghiệp của hắn.

Lý trí bảo hắn làm như thế nào, nhưng mà phía cảm tính, hắn lại không khỏi nghĩ tới Cừu Cẩn lúc trước, thanh niên như ánh mặt trời lại lễ phép, đôi mắt như đang cười lên. Nhưng không nghĩ tới Quý tổng ở phương diện tình cảm lại tra như vậy...

Hắn không khỏi đau lòng cho Cừu Cẩn.

Tác giả có lời muốn nói:

Cừu Cẩn: "..."

Có lẽ là tôi tự cắm sừng mình?