Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 74




Trong tuần tiếp theo, Cừu Cẩn vẫn luôn ở chung với hạng mục chuẩn bị nguồn năng lượng mới chuẩn bị đưa ra thị trường của công ty Hoa Ích, còn đi theo Quý Thâm Tiêu với công ty IBB tới rất nhiều buổi họp.

Không hổ là ngân hàng đầu tư nổi tiếng trong giới, những người IBB phái tới đều là nhân tài đứng đầu, ngoại hình lẫn khí chất đều xuất chúng, năng lực chuyên nghiệp xử lý mọi chuyện, khí chất của leader đối phương khi đối diện với Quý Thâm Tiêu cũng không yếu. Cừu Cẩn đi theo nghe xong, cũng hiểu rõ bảy tám phần, càng bội phục hai bên hơn.

Sau khi buổi họp hôm nay kết thúc, Quý Thâm Tiêu lại tới họp ở một tập đoàn khác, đến muộn hơn năm phút, đi cũng rất vội vàng.

Cừu Cẩn còn đang ngồi tại chỗ thu thập tư liệu, leader của đối phương đã đi tới chỗ cậu.

Hứa Nhất Hàng là đối tác cao cấp của IBB, nhìn qua chỉ mới hơn 30 tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, nhìn qua có vẻ chuyên nghiệp mà tuổi vẫn còn trẻ. Bây giờ đang đứng trước mặt Cừu Cẩn thản nhiên cười, không có khí chất đối chọi gay gắt với Quý Thâm Tiêu như vừa rồi, có vẻ nhu hòa đi không ít.

"Mấy ngày hôm trước tôi đã chú ý tới cậu rồi, lúc trước chưa từng thấy cậu, là người theo hạng mục này tạm thời sao?"

"Coi như là vậy đi?" Cừu Cẩn khẽ đầu, "Tôi đi theo Quý tổng tới đây để học tập."

Hứa Nhất Hàng: "Có thể thêm WeChat không? Để tiện liên hệ về sau."

Cừu Cẩn đưa mã QR tới, có chút ngại ngùng, lại lần nữa nhẫn mạnh: "Tôi thật sự tới để học tập, ở phương diện công việc thật sự không hiểu lắm."

"Không có việc gì," Đối phương lại tốt tính nở nụ cười, "Tôi cũng có thể tìm cậu để nói chuyện khác."

"Hửm?"

Cừu Cẩn khẽ chớp mắt, đang muốn hỏi chuyện gì khác, đối phương đã phất tay với cậu, đi theo đội của mình rời đi.

Sau khi Quý Thâm Tiêu họp xong trở về, đột nhiên ngửi được mùi hương xa lạ trên người Cừu Cẩn, rất nhạt, nhưng mùi tin tức tố đang tràn ngập trong văn phòng, hoàn toàn xa lạ. Trong công ty rất nhiều người, chắc là dính mùi của đồng nghiệp nào đó.

Điều này làm cho Quý Thâm Tiêu không vui nhăn mày lại.

Càng làm cho anh bực bội là trên người Cừu Cẩn không có mùi tin tức tố của anh.

Quý Thâm Tiêu đặt tay lên vai Cừu Cẩn, từng chút hủy diệt tin tức tố xa lạ kia, lúc này mới hỏi: "Bây giờ em còn dùng thuốc cản tin tức tố à?"

"Đúng vậy, là bình màu xanh của biển lúc trước em quay quảng cáo."

Trầm mặc một lát, Quý Thâm Tiêu lại hỏi: "Không dùng nữa được không?"

"Em cũng không muốn dùng, nhưng mà anh không nhịn được nên em mới phải dùng!" Cừu Cẩn cũng muốn hỏng mất, "Anh chỉ ngửi một chút đã muốn đè em, trên người em chỗ nào cũng có mùi của anh. Nếu em không dùng, thì người ta còn nghĩ em tới công ty không phải để làm việc mà là tới bồi giường cho anh mỗi ngày đấy."

Cừu Cẩn oán giận lấy lòng Quý Thâm Tiêu, người đàn ông không khỏi thấp giọng cười.

Giống như dã thú đánh dấu địa bàn, anh cũng thích toàn thân Cừu Cẩn đều dính tin tức tố của anh, hận không thể để tất cả mọi người biết, Cừu Cẩn là của anh, ai cũng không thể đụng vào.

Quý Thâm Tiêu động tâm đề nghị: "Anh cũng cảm thấy như vậy khá tốt."

"Cút," Cừu Cẩn đẩy Quý Thâm Tiêu ra, trở nên hung dữ, "Nếu để mọi người biết anh dưỡng tình nhân ở văn phòng, thì cái danh Quý đại tổng tài của anh đều sẽ bị huỷ hoại."

"Danh tiếng của anh không cần bọn họ biết tới." Quý Thâm Tiêu nói như vậy, không chỉ không rời đi, mà còn áp thân thể xuống cọ cọ, gần như muốn ép Cừu Cẩn giữa anh và cái bàn.

"Hơn nữa sau khi em dùng thuốc cản tin tức tố, anh sẽ không ngửi được mùi của em." Quý Thâm Tiêu nghĩ một lát, lại nói, "Lỡ người khác tưởng em không có người yêu thì sao bây giờ?"

Cừu Cẩn: "Người khác theo đuổi em, em cũng sẽ từ chối thôi."

Quý Thâm Tiêu: "Người đàn ông khác theo đuổi em cũng không nói rõ ra, em từ chối làm sao?"

Cừu Cẩn khẽ chớp mắt, cuối cùng cũng phát hiện điều kỳ lạ: "Sao anh hôm nay lại lạ vậy?"

"Hứa Nhất Hàng thêm WeChat của em."

"Chuyện này anh cũng biết à?"

"Đồ ngốc, hắn ấn like trong vòng bạn bè của em."

Cừu Cẩn mở ra đã thấy, trong vòng bạn bè mới có một nút like đỏ rực, đó là bài viết cậu đăng lên để tạo thiết lập mới hợp với nghề nghiệp hơn.

"Cuối cùng cũng ăn được mì ý sốt pesto với cá hồi áp chảo trong truyền thuyết rồi. [ ảnh ]"

"..."

Cừu Cẩn không tin lắm: "Chỉ like một cái thôi cũng không có nghĩa là muốn theo đuổi em mà? Hơn nữa bây giờ ngoại hình em bình thường như vậy, chỗ năng lực cũng không có gì nổi trội."

"Em không thể xác định ở phương diện đó được" Quý Thâm Tiêu khẽ lắc đầu, "Ai bảo em từ đầu tới cuối khi họp đều nhìn hắn ta? Em còn chưa từng nhìn anh như vậy."

"..."

Loại dấm này cũng không nên ăn chứ?

Cừu Cẩn dừng một chút, giải thích: "Lúc đó em nhìn anh ta để tích lũy tư liệu sống, cũng không phải cố ý trêu chọc anh ta."

"Nhưng Hứa Nhất Hàng lại không biết," Quý Thâm Tiêu ôm Cừu Cẩn vào trong ngực, "Đàn ông đều rất hưởng thụ ánh mắt sùng bái của người khác, cố tình em lại không thèm che dấu ánh mắt nhìn hắn, hắn nghĩ nhầm thành em có ý với hắn cũng rất bình thường."

Cừu Cẩn cạn lời: "... Không phải chứ, nhìn người bị em nhìn giống như vậy, không chừng là anh ta đang muốn thông qua em để tìm anh chứ?"

"Sẽ không," Quý Thâm Tiêu lắc đầu, "Bọn anh thường không gặp nhau, cho dù có chuyện gì cũng để cấp dưới đưa tin."

Cừu Cẩn: "..."

Quý Thâm Tiêu nói như vậy, Cừu Cẩn cũng có chút không xác định được, cậu lại nhớ tới lúc trước Hứa Nhất Hàng tìm cậu để nói về chuyện khác, nếu vậy thì xem ra thật sự có chút ý tứ kia.

Quả nhiên, trước khi tan làm, Wechat của Cừu Cẩn lại vang lên.

Hứa Nhất Hàng: Sau khi tan làm có rảnh không? Tôi vừa phát hiện một nhà hàng Italy không tồi.

vẻ mặt Quý Thâm Tiêu như hiểu mọi thứ: "Em xem, không phải chuyện gì tới cũng tới rồi sao?"

Cừu Cẩn: "..."

Quý Thâm Tiêu người này đúng là quá nhạy bén, đoán gì đúng đó, Hứa Nhất Hàng hẹn cậu vậy rồi, Cừu Cẩn tám chín phần mười sẽ chấp nhận. Dù sao Hứa Nhất Hàng cũng là một cái tư liệu sống rất tốt, hiểu biết về sinh hoạt của đối phương cũng có lợi cho.

Đáng tiếc bây giờ có lẽ cậu đã biết ý của đối phương, Cừu Cẩn tự nhiên cũng không chấp nhận được, tìm cớ uyển chuyển từ chối.

Hứa Nhất Hàng cũng không để ý, rất nhanh đã trả lời lại: Nếu hôm nay không rảnh, vậy thì hẹn sau đi.

Cừu Cẩn: Ừ, về sau rồi nói.

Đối phương chỉ mới hẹn cậu, cũng chưa nói có ý gì với cậu, Cừu Cẩn cũng không thể trực tiếp xông lên nói hắn không cần hẹn cậu, chỉ đành từ chối một cách mơ hồ, nhưng tưởng tượng đến việc phải xử lý loại quan hệ này, cũng không khỏi có chút đau đầu.

Đúng lúc này, cậu đột nhiên nghe tiếng "Tách", Cừu Cẩn ngẩng đầu, phát hiện Quý Thâm Tiêu không biết từ khi nào đã cầm tay trái của cậu, chụp một bức ảnh hai người tay trong tay.

Chụp xong còn rất tự nhiên đưa cho cậu, nói: "Đăng lên vòng bạn bè đi."

Cừu Cẩn: "..."

Đệt, làm vậy thì cậu đăng lên thế quái nào được?

Ảnh chụp còn chụp rất đẹp, cấu trúc cân đối, điều chỉnh tiêu điểm rõ ràng. Tay Quý Thâm Tiêu còn lớn hơn cậu một vòng, xương tay cũng rất có cảm giác mạnh mẽ, lúc nắm lấy tay cậu, thể hiện ra dục vọng chiếm hữu cực mạnh.

Cừu Cẩn hơi nuốt nước miếng, đột nhiên cảm thấy mặt mình có chút đỏ. Cậu cũng không phải loại người thích chia sẻ hình ảnh sinh hoạt cá nhân, càng không có nghĩ tới việc ân ái trong vòng bạn bè.

Hơn nữa bức ảnh này thật sự quá mức ái muội, rõ ràng chỉ là nắm tay thôi, nhưng lại thể hiện ra ý gì đó, giống như ngay sau đó mười ngón tay sẽ đan chặt vào nhau, gắt gao dây dưa.

Vậy cũng hơi quá rồi, mặt Cừu Cẩn lại bắt đầu đỏ lên.

Thấy cậu còn đang chậm chạp không chịu làm, nụ cười trên khóe môi Quý Thâm Tiêu biến mất: "Em không muốn đăng sao?"

Người đàn ông mượn sức lông mày, giống như một con Alaska cực kỳ đáng thương.

Cừu Cẩn nhịn không được mà mềm lòng, chần chờ một lát, lúc này mới chậm lại lấy cớ, nói: "Đang trong thời gian đi làm mà đăng thì không tốt lắm, đợi em tan làm rồi phát."

"Được," Quý Thâm Tiêu đứng lên, "Vừa lúc hôm nay không có việc gì, bây giờ em có thể tan làm rồi."

Cừu Cẩn:???

Cuối cùng Cừu Cẩn cũng không chịu được Quý Thâm Tiêu, lúc trên xe về nhà thì đăng một bức ảnh chua lè lên vòng bạn bè.

"Chúng ta"

Trong ảnh là tay của cậu và Quý Thâm Tiêu đang nắm lấy nhau.

Cừu Cẩn trong lòng thấp thỏm không thôi, nhưng mà làm cậu không nghĩ tới là, bức ảnh này đã đăng lên một lúc lâu rồi mà vẫn không có động tĩnh gì. Cậu cẩn thận nghĩ một chút, lúc này mới cảm thấy lúc trước do cậu quá mức căng thẳng, bài đăng của cậu cũng nhỏ, nên bị các đồng nghiệp bỏ qua cũng rất bình thường, chỉ cần Hứa Nhất Hàng nhìn là được.

Nhưng mà làm cậu không nghĩ tới là, Quý Thâm Tiêu vậy mà lại trắng trợn like cho cậu. Sau đó, thông báo của WeChat cậu không ngừng vang lên, số like không ngừng tăng lên, hầu như tất cả đồng nghiệp cậu thêm đều like một cái.

Hai người cũng chỉ coi chuyện này như một bước nhạc đệm, không hề biết chuyện này có gì nghiêm trọng.

Quý Thâm Tiêu không biết các thư ký bên ngoài của anh đều đã bị Cừu Cẩn thu phục, thậm chí còn ngầm gọi là tổng tài phu nhân, bây giờ lại thấy tên "Thu Quý" mới tới trắng trợn đăng một bài tú ân ái lên vòng bạn bè, động tác của các thư ký đều đồng loạt tan nát cõi lòng.

Nếu nói lúc trước các cô chỉ suy đoán thôi, nhưng bây giờ đã như vậy rồi, bọn họ gần như đã xác nhận. Cuối cùng nhịn không được, một người lại một người đều muốn hỏng mất.

"Trời ơi! Mấy người thấy tên Thu Quý kia đăng cái gì lên vòng bạn bè chưa!"

"Đệt đệt đệt!! Đây là công khai à! Cũng quá trắng trợn rồi đó!"

"Người nắm tay với hắn ta thật sự là Quý tổng sao?"

"Giống nhau y như đúc, cái bàn với đồng hồ đều giống nhau! Ngoại trừ Quý tổng thì còn có thể là ai chứ?"

"Không nghĩ tới tên Thu Quý này thoạt nhìn thì thành thật, bên trong lại tâm cơ như vậy, mới tới được bao lâu chứ? Đã gấp không chờ nổi muốn công khai chủ quyền."

"A a a tôi không tin tôi không tin, tổng tài phu nhân tốt như vậy bị đổi rồi sao?"

"Làm sao bây giờ? Tôi muốn nhắn tin cho Cầu Cầu(*) quá!"

(*) Biệt danh của Cừu Cẩn

"Cô điên rồi à? Còn muốn làm việc không vậy? Hơn nữa chúng ta làm thư ký của Quý tổng, phải một lòng với ngài ấy."

"Nhưng mà Quý tổng ngài ấy..."

"Ai, ai mà biết được..."

Hai người liếc nhau, đều không nói gì.

Cô gái nhỏ được Cừu Cẩn ký tên ở quầy tiếp tân, lúc này cũng thấy được, nhìn bức ảnh kia trên vòng bạn bè, lập tức khóc gào lên: "Con hồ ly tinh kia, sao có thể so với Cừu Cẩn được chứ!"

"Có một nói một, dáng người của cậu ta khá tốt, mông cũng vểnh."

"Nếu không thì sao lọt vào mắt ông chủ được chứ?" Cô gái nhỏ ở quầy tiếp tân không phục, "Lại nói tới cái gương mặt kia, còn kém xa Cừu Cẩn."

"Nhưng hôm nay tôi đi ngang qua cậu ta, còn phát hiện thật ra cậu ta lớn lên cũng được lắm, nhưng mà trang điểm có chút dày."

"Còn trang điểm nữa, ẻo lả! Chỉ với nhan sắc của Cầu Cầu thôi cũng có thể hạ gục cậu ta!"

"Cô đừng buồn, thật ra tôi phát hiện, cậu ta có lúc nhìn khá giống với Cầu Cầu."

Lập tức có một người đồng nghiệp gật đầu: "Đúng đúng đúng, tôi cũng phát hiện, đôi mắt với nốt ruồi cũng đặc biệt giống."

"Cái ĐM! Ngay cả tên cũng đặc biệt giống, một người tên Cừu Cẩn, một người tên kêu Thu Quý, chuyện này đúng là..."

Mọi người liếc nhau, trong lòng không hẹn mà cùng sinh ra một cái hoang đường ý niệm.

Đệt, hai người giống, Quý tổng không phải là đang coi Cừu Cẩn thanh thế thân của Thu Quý chứ?

Nếu không thì sao có thể giải thích được, anh đạp Cừu Cẩn tốt như vậy, còn ở bên tên Thu Quý đột nhiên xuất hiện từ đâu ra này?

Suy nghĩ này vừa ra, mọi người không hẹn mà cùng trầm mặc.

Còn có vài phần tuyệt vọng.

Nếu là sự thật, vậy thì Cừu Cẩn cũng quá thảm rồi?

...

Chu Vũ nghe tiếng mọi người kêu rên, cũng không ngăn lại. Dù sao tổng tài cũng không ở đây nữa, hơn nữa tuy là nói năng lực chức nghiệp nên hắn giữ bí mật giúp tổng tài, nhưng mà trên mặt tình cảm, thì hắn cũng bắt đầu thay Cừu Cẩn cảm thấy không đáng...

Cừu Cẩn lại không biết gì, cậu chỉ biết, bức ảnh tú ân ái đồ vừa đăng lên, Hứa Nhất Hàng quả nhiên không hẹn với cậu nữa. Ngay cả khi gặp nhau ở trong buổi họp, cũng chỉ lễ phép gật đầu, trở lại quan hệ đối tượng hợp tác.

Điều này làm cho Cừu Cẩn nhẹ thở ra, nếu để Quý Thâm Tiêu mỗi buổi tối đều ghen như vậy, thì cậu đúng là bị lăn lộn đến mức không dậy nổi.

Nhưng chuyện này vừa mới giải quyết xong, cậu lại phát hiện mình hình như lại gặp phiền toái mới rồi, vì cậu dần cảm thấy, mình giống như bị các đồng nghiệp nhằm vào.

Các chị gái thư ký thật ra rất khiêm nhường, cũng không căm thù rõ ra, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được sự bài xích như có như không.

Ví như lúc đối phương đang nói chuyện phiếm ở phòng trà, cậu cũng muốn tham gia, nhưng mấy thư ký vừa thấy cậu tới, lập tức cười chào hỏi, sau đó liền tản ra.

Hoặc là khi cậu nhìn thấy đồng nghiệp đang coi video cắt ghép của cậu với Quý Thâm Tiêu, Cừu Cẩn cũng bước tới hỏi: "Mọi người cũng thích Cừu Cẩn à? Tôi cũng rất thích anh ấy."

Đối phương sẽ lập tức tắt video đi, lễ phép mà xa cách nói: "Không có, chỉ tùy tiện coi thôi."

Cừu Cẩn:???

Loại chuyện này cậu cũng không thể tìm tới oán giận với Quý Thâm Tiêu, tuy cậu chưa từng có kinh nghiệm làm việc ở công sở, nhưng cậu cũng không nào nghĩ ra lý do tại sao.

Cậu nghĩ một lát, sau khi mọi người kết thúc công việc thì tới tặng bánh quy cho đồng nghiệp trong văn phòng.

Mọi người nhận lấy bánh quy, ngoài mặt cười đến nở hoa, kết quả vừa quay người đã xệ mặt, càng căm thù cậu hơn.

"Đệt đệt đệt, cậu ta cho mình là tổng tài phu nhân đấy à? Còn phát đồ ăn cho chúng ta? Bộ cậu ta tưởng tôi là trẻ con à?"

"Cậu đừng nói nữa, thật ra ăn cũng khá ngon."

"Đúng vậy, còn ăn ngon hơn mấy quán nổi tiếng, không nghĩ tới trù nghệ của Thu Quý còn khá tốt."

"Mấy người sao có thể bị kẻ hèn kia thu mua bằng bánh quy được chứ, chỉ vậy thôi đã quên tổng tài phu nhân rồi à!" Cô gái nhỏ ở quầy tiếp tân là fans trung thành của Cừu Cẩn, nghe vậy liền ô ô khóc lên.

Cầu Cầu đáng yêu như vậy, nhưng sao lại thảm như vậy!

Cô thậm chí còn cố ý đổi màn hình máy tính của mình thành Cừu Cẩn, chỉ để nhắc nhở Quý Thâm Tiêu nhớ lại cậu.

Đáng tiếc Quý tổng lại lãnh khốc vô tình lạ thường, lúc rảnh rỗi lại vui vẻ ở bên tên kia, cũng không nói tới Cừu Cẩn một câu.

Thế giới hiện thực thật sự là quá tàn khốc, cô gái nhỏ càng nghĩ trái tim càng lạnh đi, lại coi video CP của Cừu Cẩn với Quý Thâm Tiêu ở trên mạng.

Rõ ràng có nhiều khoảnh khắc ngọt ngào như vậy, nhưng tại sao bây giờ Quý tổng chỉ thích cái tên Thu Quý này chứ?

Thì ra tất cả đều là giả sao? Ô ô ô, cô không bao giờ tin tưởng vào tình yêu nữa!!

Quý Thâm Tiêu lại không biết mình đã trở thành tra nam trong mắt mấy thư ký, ngược lại rất vừa lòng với tình trạng trước mắt.

Có Cừu Cẩn ở công ty bồi anh, hoàn cảnh công việc được cải thiện, tuy trong lúc làm việc bọn họ sẽ ngẫu nhiên làm một ít chuyện khác, nhưng làm việc và nghỉ ngơi kết hợp, thì hiệu suất còn cao hơn trước nhiều.

Nhưng mà Cừu Cẩn lại cảm thấy mình càng ngày càng khó khăn.

Từ sau khi tặng bánh quy, cậu phát hiện mọi người đối xử với cậu càng xa cách hơn. Thậm chí cậu còn nghĩ, có phải cậu thường xuyên đóng cửa làm loại chuyện kia với Quý Thâm Tiêu, bị mấy vị đồng nghiệp kia biết rồi không? Cho nên thái độ của mọi người mới kỳ quái như vậy?

Vậy nên cậu lại dùng thuốc cản tin tức tố, thậm chí còn nghiêm lệnh cấm Quý Thâm Tiêu lúc đi làm không được anh anh em em.

Nhưng mà dù vậy, cậu vẫn không có hảo cảm trong mắt đồng nghiệp. Hơn nữa thời gian cậu ở đây cũng không đủ, cậu ở công ty ngây người hơn nửa tháng, cũng sắp tới lúc kết thúc rồi.

Ngày hôm nay sau khi ăn cơm trưa xong, Cừu Cẩn tới tìm Quý Thâm Tiêu: "Em có chuyện muốn nói với anh."

Quý Thâm Tiêu ngẩng đầu, đánh giá cậu một lát, lúc này mới chú ý tới: "Em đôi tây trang rồi?"

"Cái này à, là nhãn hiệu cho, thuận mặc tới đây."

Giữa trưa có chút nóng, Cừu Cẩn liền cởi tây trang ra, lộ ra chiếc áo khoác mặc bên trong, mặc với áo sơ mi màu trắng cùng quần dài màu xám, vòng eo nhìn rất nhỏ, mông đặc biệt vểnh.

Quý Thâm Tiêu thu hồi tầm mắt, ánh mắt tối lại vài phần: "Rất hợp với em."

Cừu Cẩn lại hỏi: "Bây giờ anh có bận không?"

"Không bận," Quý Thâm Tiêu nhìn cậu, ngữ khí nhàn nhạt, "Tới đây."

Lòng Cừu Cẩn đột nhiên lỡ một nhịp.

Mỗi lần Quý Thâm Tiêu ngồi trên ghế, dùng ngữ khí thế này nói "Tới đây", cậu liền biết đối phương lại đang nghĩ tới mấy chuyện lung tung kia rồi.

Vì tránh việc tuyên dâm ban ngày, lúc trước cậu đã liên tiếp từ chối loại hành vi này của Quý Thâm Tiêu. Nhưng hôm nay cậu muốn nói chuyện với Quý Thâm Tiêu, không cho cũng không tốt lắm, thế nên chủ động đi qua, chuẩn bị ngồi trên đầu gối anh giống như thường lệ.

Nhưng không ngờ Quý Thâm Tiêu lại không hề thỏa mãn với động tác này, đôi tay hơi dùng lực, trực tiếp để cậu ngồi trên bàn làm việc.

Bàn làm việc, vừa cứng vừa lạnh, người trước mặt lại nóng như lửa...

Cừu Cẩn nháy mắt bị gợi lên ký ức không tốt.

"Anh muốn làm gì?"

Cậu giãy giụa muốn đi xuống, nhưng mà làm vậy chỉ đưa mình vào trong lòng ngực Quý Thâm Tiêu. Đầu Quý Thâm Tiêu dán vào ngực cậu, giống như chỉ cần ngẩng đầu là có thể đụng tới hai điểm đỏ trước ngực kia.

Hơn nữa mùa hè vốn ăn mặc đã mỏng, cậu thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của Quý Thâm Tiêu đang phun trước ngực. Hô hấp Cừu Cẩn có chút nhanh, chống tay nhích người về sau một chút. Cậu cho rằng tình huống sẽ lại phát triển tới mức cậu không thể khống chế nữa.

Thì Quý Thâm Tiêu ngẩng đầu nhìn cậu, nói tới một chuyện khác: "Gần đây em hơi thất thần, có chuyện gì sao?"

Cừu Cẩn ngẩn người, không nghĩ tới Quý Thâm Tiêu vậy mà lại nhìn ra. Nếu nói hôm nay là ngày cuối cùng cậu ở Hoa Ích, thì điều cậu tiếc nuối nhất là, trước khi rời đi không làm dịu mối quan với với mấy đồng nghiệp.

Hơn nữa làm cậu buồn bực nhất, là cậu không nghĩ ra vấn đề nằm ở chỗ nào.

Nếu cậu nói, Quý Thâm Tiêu chắc chắn có thể làm mọi người đối xử tốt với cậu, nhưng đó cũng không phải kết quả mà cậu muốn.

"Không có gì," Cừu Cẩn khẽ lắc đầu, "Em chỉ muốn nói, trong khoảng thời gian này thể nghiệm cũng xong rồi, có lẽ ngày mai em sẽ không tới."

Động tác Quý Thâm Tiêu ngừng lại trong chớp mắt, qua một lúc lâu mới nói: "Có phải rất buồn chán không, công việc của anh không thú vị bằng của em."

"Không có đâu, anh rất lợi hại!" Cừu Cẩn theo bản năng lắc đầu, cậu chưa từng tới công ty làm việc bao giờ, không hiểu biết lắm về giới hạn trong giới, nửa tháng này cậu tích lũy không ít kinh nghiệm, cũng đủ để cậu xác nhận mấy loại phân công trong công việc hơn.

"Coi như công việc của anh cũng có liên quan tới nghệ thuật đi, có có thể làm mọi người vui vẻ, thả lỏng, nhìn qua rất ngăn nắp sáng sủa, nhưng mấy chuyện này đó đều là dệt hoa trên vải gấm."

"Nhưng anh lại không giống..." Cừu Cẩn nghĩ một chút, nghiêm túc nói, "Anh cho mọi người nơi ở tốt nhất, nguồn sinh lực sạch sẽ hơn, còn nhận nhiều người vào, em cảm thấy các anh đang làm xã hội phát triển theo hướng tốt hơn..."

Nói tới đây, Cừu Cẩn giống như có chút ngại ngùng, nhưng mấy chuyện đó đều là thể nghiệm của cậu trong mấy người nay.

Cừu Cẩn cắn chặt răng, nhìn Quý Thâm Tiêu nói ra trong lòng: "Em cảm thấy anh mới là người thật sự lợi hại."

Đôi mắt của thanh niên vừa đen vừa sáng, bên trong là sự sùng bái không hề che giấu. Nhưng bởi vì mang theo ngại ngùng, nên lại cậu lại có vẻ đơn thuần với chân thành.

Sau khi Cừu Cẩn nói xong mấy lời này, gò má cũng hơi nóng lên, bất giác phát hiện, vừa rồi hình như cậu quá xúc động...

Đặc biệt là Quý Thâm Tiêu trầm mặc, làm cậu càng thêm thẹn hơn. Thậm chí còn bắt đầu hoài nghi, vừa rồi có phải mình nói quá không?

Quý Thâm Tiêu có thể giống ngày hôm nay, chắc cũng đã nghe qua rất nhiều người khích lệ anh giống như thế này rồi nhỉ?

Cậu nói nhiều như vậy cũng chỉ là vẽ rắn thêm chân thôi...

Bốn mắt nhìn nhau, thời gian giống như đang dừng lại.

Quý Thâm Tiêu lẳng lặng nhìn cậu như vậy, trong đôi con ngươi là một mảnh tối tăm, khó có biết được cảm xúc bên trong.

Cừu Cẩn bị Quý Thâm Tiêu nhìn tới mức dựng lông, đang định nói gì đó, liền phát hiện Quý Thâm Tiêu khẽ sờ lên sườn mặt cậu, dùng giọng nói trầm thấp mà nguy hiểm nói: "Lúc trước anh có từng nói cho em biết chưa, về việc dùng loại ngữ khí này để khích lệ đàn ông rất nguy hiểm?"

"Hả? Cái gì?" Cừu Cẩn ngẩn người, còn chưa hiểu chuyện gì, thân thể đã đột nhiên mất cân bằng.

Cậu bị đẩy hẳn lên bàn.

Biến cố này xảy ra quá nhanh, Cừu Cẩn kinh ngạc hô lên một tiếng, nhưng không ngờ ngay sau đó trước mắt cậu xuất hiện một cái bóng, người đàn ông chặn thân thể cậu lại, ngay sau đó, đôi môi nóng bỏng hạ xuống.

Lúc trước, Quý Thâm Tiêu phần lớn sẽ kiềm chế lại, ngay cả khi làm loại chuyện kia cũng không hề buông ra.

Nhưng mà bây giờ...

Động tác của người đàn ông mang theo sự nóng nảy khó kiềm chế, chứa đầy cảm xúc được đè nén từ trước đến nên, cũng nhiều thêm vài phần khó kìm lòng.

Cừu Cẩn ngây ra một lúc, không khỏi bị Quý Thâm Tiêu như vậy hấp dẫn, đôi tay vốn dĩ muốn đẩy ra lại vòng ra sau cổ Quý Thâm Tiêu, chủ động làm nụ hôn này thêm sâu.

Văn phòng tổng tài rộng mở sáng ngời, nhìn ra bên ngoài có thể thấy những đám mây đang bay, nhìn xuống có thể quan sát toàn bộ thành phố Kinh.

Trên chiếc bàn màu đen trong văn phòng, hai thân thể đang quấn lấy nhau.

Dần dần, áo khoác tây trang của Quý Thâm Tiêu cứ từng lớp bị lột ra, áo khoác màu xám của Cừu Cẩn cũng bị cởi ra...

Màu da của Cừu Cẩn rất trắng, cơ bắp mềm dẻo mà ấm áp, màu sắc hoàn toàn đối lập với mặt bàn màu đen cứng rắn bóng loáng, hai màu sắc khác nhau va chạm, trở thành một loại kiều diễm nào đó không nói được.

Quý Thâm Tiêu rất thích bộ dáng động tình như vậy của Cừu Cẩn.

Mắt kính xiêu xiêu vẹo vẹo méo qua một bên, tóc cũng rối loạn, trên mặt nhiễm một màu hồng nhạt... Trên mặt bàn vừa cứng vừa lạnh, thân thể động tình có vẻ càng thêm rõ ràng.

"Có thể không?"

Quý Thâm Tiêu nói bên tai Cừu Cẩn, giọng nói vì động tình mà trở nên khàn khàn.

Cừu Cẩn thở liên tục, nghe thấy câu hỏi này, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Giống như đang ngại ngùng, cậu chuyển mặt qua một bên, muốn che mặt lại. Nhưng lại không biết động tác này càng làm cái cổ của cậu trông có vẻ càng thêm thon dài tuyệt đẹp, khuôn mặt ửng hồng càng thêm mê người.

Đây là ý ngầm đồng ý...

Ánh mắt Quý Thâm Tiêu hơi tối lại, nhẹ hôn lên cổ thanh niên.

Chỉ mới đụng nhẹ vậy thôi đã làm Cừu Cẩn rùng mình, lông mi cậu hơi run lên, cố gắng cắn môi dưới...

Hơi thở đại dương nồng lên, hòa vào mùi hoa hồng trong không khí, tăng thêm vài phần ái muội.

Nhưng mà ai cũng không nghĩ tới, vào lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng bước chân dồn dập. Quý Kỳ Sanh hùng hổ, đẩy mấy người thư ký đang đứng che trước cửa ra xông vào.

Nháy mắt khi cửa bị đẩy ra, cả người Cừu Cẩn đều cứng lại ngay tại chỗ.

"Ai cho em vào?!" Quý Thâm Tiêu kéo áo khoác tây trang qua che người kín mít, ngẩng đầu nhìn người tới, mặt mày tràn đầy lệ khí, "Cút đi!"

Quý Kỳ Sanh lần đầu tiên lại không thấy sợ hãi, ngược lại còn đỏ mắt, hùng hổ rống lên một câu: "Anh, sao anh có thể Cừu Cẩn?!"

Quý Thâm Tiêu:?

Em lặp lại lần nữa coi?

Tác giả có lời muốn nói:

Cừu Cẩn: "..."

Anh bạn à, có phải trong đầu cậu có rất nhiều dấu chấm hỏi không?

Quý Kỳ Sanh: Ô ô ô ô ô ô tại sao người bị la luôn là tôi chứ!!!!