Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 16



Khoảng thời gian trước, có một lần cô mượn máy sấy của A Khởi quên không trả, A Khởi lên phòng tìm cô thì thấy trên bàn có một lọ nước hoa Chanel màu xanh nhạt, thân bình nhỏ gọn tao nhã, vô cùng đẹp.

A Khởi kinh hỉ nói: “Lọ nước hoa này thật là đẹp. Lần trước em đã thấy nó ở trên TV.”, sau đó hỏi: “Em có thể mượn xem một chút được không ạ?”

Tần Đường cười: “Nếu em thích thì tặng nó cho em đấy.”

Mặt A Khởi đỏ lên, thấp giọng nói: “Việc này sao được ạ…… Lọ nước hoa này nhất định rất đắt.” cô ấy vừa nói vừa vuốt thân lọ nước hoa, dường như có thể ngửi được mùi thơm nhẹ nhàng trong không khí, nhưng trước khi đi vẫn lưu luyến đặt lọ nước hoa xuống.

Tần Đường cầm lấy lọ nước hoa nhét vào tay A Khởi: “Cầm đi, ở nhà chị vẫn còn nhiều.”

Đây là lọ nước hoa duy nhất của A Khởi, là bảo bối của cô ấy.

Nhìn những mảnh vỡ của lọ nước hoa rơi đầy trên mặt đất, A Khởi vô cùng đau lòng, Tần Đường gọi cô lại: “A Khởi.”

A Khởi đỏ mắt quay lại, Tần Đường nhìn cô ấy cười cười nói: “Lần sau chị sẽ cho em một lọ khác mà.”

A Khởi vội lắc đầu: “không cần ạ, em chỉ đang xót tiền thôi. Lọ nước hoa kia thực sự rất quý giá.”

Tiểu Thành và Tiểu Bạch cũng đi đến, Tiểu Bạch bước vào phòng nói: “Để tôi giúp cô dọn dẹp lại một chút, dù sao tối cũng cần phải có chỗ ngủ mà.”

Chờ A Khởi dọn xong phòng thì cũng đúng lúc dì Quế gọi mọi người đến ăn cơm.

Tần Đường tắm rửa xong, như thường ngày đứng ở trên hành lang nhắn tin. Ít nhất hai ngày một lần cô đều nhắn tin bình an về cho mọi người trong nhà, nếu không ba mẹ cô chắc chắn không đồng ý để cô chạy ra ngoài nhiều như thế này. Nhắn tin xong, cô cất điện thoại đi. một lát sau lại cầm điện thoại lên:

“Mẹ ơi, Chu Kỳ tỉnh chưa?”

Đợi một lát liền có tin nhắn trả lời:

“Vẫn thế, không biết bao giờ mới tỉnh lại được. Bác sĩ nói có thể là ngay mai, có thể là ngày kia…. nói chung là nhất định sẽ tỉnh lại. An An, nghe mẹ nói, con đừng cảm thấy tội lỗi, chuyện này không phải lỗi của con, con biết chưa?”

An An là nhũ danh của cô.

Tần Đường cắn môi, cô không biết.

đã 5 năm rồi, sao anh ấy vẫn chưa tỉnh chứ?

Đêm này bầu trời rất trong, có thể nhìn rõ những ngôi sao lấp lánh. Tần Đường ngửa mặt nhìn chằm chằm những ngôi sao đó.

Có người đã từng nói, mỗi ngôi sao trên bầu trời đại diện cho một linh hồn bị mất đi.

cô nhìn bầu trời đêm chăm chú, ánh mắt tìm kiếm ba ngôi sao kia.

Gần như mọi người đều nói với cô, việc kia không phải lỗi của cô, nhưng thật ra bọn họ chỉ là đang an ủi cô, hoặc là e ngại mặt mũi ba mẹ cô nên mới phải bất đắc dĩ nói như vậy mà thôi.

Còn sau lưng thì sao? cô đã từng nghe thấy bọn họ mắng mình như thế nào. thật ra bọn họ vẫn luôn trách cứ cô, chưa từng tha thứ cho cô.

Tưởng Xuyên đi lên cầu thang, vừa vặn nhìn thấy cô đang ngẩng đầu, cần cổ trắng nõn rất đẹp, đôi mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào không trung đến nỗi hàng mi dày cũng không rung động dù chỉ một chút, cả người thoạt nhìn chìm trong bi thương.

“Tần Đường.”

anh gọi cô.

cô chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt liền trở nên lạnh nhạt: “Có chuyện gì?”

Tưởng Xuyên nhìn cô chăm chú một lúc, đi đến bên cạnh cô, nói: “Lần tới em muốn đi tới chỗ nào thì hãy nói trước với tôi một tiếng.”

Tần Đường nghi hoặc hỏi: “không phải anh nói một tuần chỉ đi tối đa hai chuyến, hoặc là ít nhất hai ngày một chuyến nếu anh có xe sao?”

Tưởng Xuyên ừ một tiếng, “Nhưng thời gian em ở đây chắc cũng không lâu, nếu em muốn đi thì tôi đương nhiên phải sắp xếp.”

Tần Đường đột nhiên hiểu được lý do vì sao Tưởng Xuyên bỗng nhiên trở nên tốt bụng như vậy, chắc là vì 87 vạn kia, “Tôi muốn đi rất nhiều chỗ.”

“Trong nửa tháng có thể đi hết không?”

“Chắc cũng chỉ tầm đó thời gian thôi.”

“Được.”

Nhưng về số tiền kia thì Tưởng Xuyên lại không hề nhắc tới, hai người giống như đã đạt được một thỏa thuận nào đó.

……..

Rất lâu rồi Tần Đường không gặp ác mộng, trong mơ, từng hình ảnh vụn vặn hiện lên trong đầu cô, chỉ xuất hiện chớp nhoáng. Mà hình ảnh cuối cùng chính là cảnh chiếc xe lăn xuống vực, loại cảm giác không trọng lực này khiến cô hoảng sợ, không nhịn được hét lên một tiếng.

Giây tiếp theo, cô nghe được tiếng “rầm rầm rầm”, là tiếng vật nặng va chạm, sau đó thì có người gọi tên cô. cô không biết đây là mơ hay là thực nữa. cô không tỉnh nổi.

………

Ngoài cửa, bầu trời đã không còn trong trẻo như lúc trước nữa, mà thay vào đó là mây đen dày đặc, cuồng phong gào thét.

một trận mưa to sắp đến.

Hai hôm nay Triệu Phong liên tục mang người đến đập phá đồ đạc, cửa sổ đều bị phá hỏng cả, cửa kính bị vỡ cũng chưa kịp thay, cửa sổ gỗ bị gió thổi đến đập vào vách tường, vang lên những tiếng vang lớn.

Ở dưới lầu, Lữ An và A Khởi ra khỏi phòng, A Khởi rụt cổ hỏi: “anh Lữ, nếu trời mưa thì phòng em liệu có bị nước tràn vào không?”

Lữ An đi tìm dụng cụ để gia cố lại cửa sổ cho cô ấy, áng chừng độ rộng của hành lang, nói: “Chắc là không.”

Tưởng Xuyên ngủ không sâu giấc, đã sớm tỉnh lại.

anh ở trần, không mặc áo, chỉ mặc một chiếc quần dài, đi ra cửa xem xét tình huống.

Lúc đi qua phòng Tần Đường thì liền phảng phất nghe được vài tiếng kêu nhỏ, vô cùng thống khổ. Bước chân anh dừng lại, thanh âm kia xuyên qua mưa gió truyền thẳng vào tai, đột nhiên một tiếng kêu sợ hãi vang lên, anh lập tức không chút do dự đi đến gõ cửa: “Tần Đường.”

Gõ liên tục vài tiếng mà bên trong vẫn không có phản ứng.

Tưởng Xuyên mím môi, đột nhiên dừng lại, sau đó đưa chân đá thẳng vào cửa phòng, loảng xoảng một tiếng, cửa phòng lập tức mở ra.

Trong phòng rất tối, Tưởng Xuyên dựa vào chút ánh sáng ít ỏi từ bên ngoài chiếu vào đi đến bên mép giường, chính xác nắm được cổ tay cô. Nhưng ngoài dự đoán, cô lại túm ngược lại tay anh, gắt gao nắm chặt lấy, như là đang bắt lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất của mình vậy.

Tưởng Xuyên sửng sốt, nhưng lập tức liền bình thường trở lại, thấp giọng nói: “Tần Đường, tỉnh lại đi!”

anh vội đỡ Tần Đường ngồi dậy dựa vào lòng mình, một tay để ở eo kia, tay kia bóp bóp khuôn mặt cô: “Này!!”

Tần Đường đột nhiên bừng tỉnh, hai mắt mở lớn, thở dốc.

Xung quanh tối đen như mực, cô cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ thấy người mình đang dán lên một làn da vô cùng nóng khác, khuôn ngực dày rộng, người đàn ông toàn thân toát ra hơi thở phái mạnh, đang ôm lấy cô. Người đàn ông không tính là quen thuộc nhưng cũng không hẳn là xa lạ, vậy mà lại mang đến cho cô cảm giác an toàn lạ thường.

Người con gái trong lòng vô cùng mềm mại và ấm áp, chóp mũi quanh quẩn mùi hương thuộc về cô, vô cùng dễ chịu. Tưởng Xuyên đột nhiên nhớ tới lần trước khi A Khởi lần đầu dùng thử nước hoa, hình như xịt hơi nhiều nên bị Tiểu Thành cười nhạo, khi đó, A Khởi đã hỏi anh: “anh Tưởng, thật sựmùi nồng lắm sao?”

Đến mức gay mũi thì không, nhưng thực sự không được dễ chịu như thế này.

Tần Đường không vội vàng tránh ra, đầu lẳng lặng dựa vào lòng bàn tay anh, cảm thấy nhiệt độ lòng bàn tay càng ngày càng cao mới khó chịu di chuyển.

Tưởng Xuyên thấy vậy khàn giọng hỏi:

“Tỉnh rồi?”

Tần Đường chậm rãi khép miệng lại, yết hầu một lúc sau một thốt ra được một chữ: “Ừ.”

“Ác mộng?”

“Ừ.”

Lúc nãy vừa từ trong mơ tỉnh lại, cả người vẫn còn trong trạng thái ngây ngốc.

Mưa to tầm tã trút xuống, bầu không khí tràn ngập hương vị ẩm ướt mà sạch sẽ, gió lớn lùa vào từ cánh cửa sổ đang mở toang, cơn gió mát lạnh thổi tới khiến Tần Đường tỉnh táo lại.

cô đẩy Tưởng Xuyên ra, im lặng vài giây mới nói: “anh đạp cửa?”

Trong bóng tối, dường như có thể cảm nhận được Tưởng Xuyên đang cười khẽ: “Ừ.”

Tần Đường: “.............”

Tưởng Xuyên đứng dậy, dựa vào chút ánh sáng lờ mờ bên ngoài đi tới bật đèn.

Tần Đường ngồi ở trên giường, cái đầu rồi bù quay lại nhìn Tưởng Xuyên, ánh mắt đỏ lên, rồi lại nhìn đến cánh cửa bị đạp hỏng đằng sau: “anh phải sửa lại cửa cho tôi.”

Tưởng Xuyên nhướng mày: “Trời sáng thì sửa.”

Tần Đường hỏi: "Vậy đêm nay phải làm sao bây giờ?”

Tưởng Xuyên nói: “Bây giờ là 5h sáng rồi.”

cô nhìn anh: “Nhưng gió rất lớn.”

Tưởng Xuyên có chút bất đắc dĩ, cười khẽ: “Được rồi, là tôi đá hỏng, tôi sửa.”

anh đi xuống nhà lấy dụng cụ.

Lữ An vừa cố định cửa sổ xong, thò mặt ra hỏi: “Sao vậy? Lúc nãy hình như tôi nghe anh gọi Tần Đường, còn có tiếng đá cửa, anh sẽ không vội vàng đưa mình đến tận nơi như thế chứ?”

Tưởng Xuyên chợt nhớ tới lúc chiều Tiểu Thành và Lữ An nói muốn lấy thân báo đáp, liền lạnh giọng nói: “Vớ vẩn!”

Tưởng Xuyên mang theo hòm dụng cụ lên lầu, Tần Đường vẫn ngồi trên giường, chăn cuộn trên người, ngồi co thành một đống, đầu gác lên đầu gối, đôi mắt to tròn nhìn chăm chú hòm dụng cụ trong tay anh: “anh phải sửa trong bao lâu?”

“Nhanh thôi.”

Tưởng Xuyên vẫn không mặc áo, trên người chỉ có một cái quần ngủ dài màu đen, eo rất thon, cạp quần hơi trễ, có thể nhìn rõ đường cong của hai khối cơ bụng dưới cùng kéo dài xuống rồi biến mất sau cạp quần, cơ bắp nổi rõ từng múi, vô cùng hữu lực.

Mặt Tần Đường chậm rãi nóng lên, vội cúi đầu không nhìn nữa.

cô tìm đề tài nói chuyện: “Nguyệt Nguyệt nói cô bé còn có một người anh trai, học xong cấp hai liền dừng bởi vì không có tiền để đi học nữa, phải ra đồng làm việc được một năm rồi.”

Tưởng Xuyên vẫn tập trung vào công việc trong tay, đến đầu cũng không quay lại: “Ừ, rất nhiều hộ nghèo trong núi đều gặp phải tình trạng này. Sau khi 9 năm giáo dục phổ cập miễn phí kết thúc thì rất nhiều học sinh không có đủ tiền học phí đều phải nghỉ học, hoặc là cả đợi làm việc trong núi, hoặc là ra ngoài làm việc chân tay kiếm tiền. Số người có thể học tiếp không nhiều lắm.”

Cho nên, ở các khu xa xôi một chút, một năm có tới hai sinh viên đại học, là một điều rất đáng kiêu ngạo.

Tần Đường nghĩ một lát, nói: “Nguyệt Nguyệt khôi phục không tệ, mấy ngày nữa là có thể trở về rồi. Đến lúc đó tôi muốn đến núi Dương Quyển mộtchuyến nữa.”

Tưởng Xuyên tay đỡ cánh cửa, thử kéo ra kéo vào một chút, lại lấy một cái đinh, quay lại nhìn cô, ánh mắt đen láy mà trầm lặng: “Em muốn giúp anhNguyệt Nguyệt tiếp tục đi học?”

Tần Đường gật đầu: “Cũng không phải chỉ là một mình đứa bé ấy.”

Còn những đứa trẻ gặp phải tình cảnh giống như thế, không có tiền học phí nên không thể đi học.

Tưởng Xuyên: “Em chắc chắn?”

Tần Đường: “Chắc chắn. Chuyện này còn cần phải do dự sao?”

Tưởng Xuyên cười: “không có gì, tôi chỉ muốn nhắc nhở em một chút, có một số việc không phải cứ em muốn là liền có thể làm.”

Việc anh ám chỉ chính là việc một người con gái như cô lại đi chạy vào mấy vùng núi cằn cỗi đó để làm việc.

Chuyện này Tần Đường đã suy nghĩ rất lâu, không phải là do nhất thời xúc động, cũng không hề nghĩ chỉ dựa vào một mình mình. cô không vĩ đại như vậy, cũng không làm được nhiều chuyện như vậy, nhưng cô cũng không hề nghĩ muốn giải thích với Tưởng Xuyên.

Cửa không hỏng nặng lắm nên sửa cũng rất nhanh. Tưởng Xuyên thu dọn hòm dụng cụ, bên ngoài cửa sổ trời vẫn khá tối, phải mất một lúc nữa mới thấy hừng đông.

anh đi ra ngoài, lúc ra đến nơi, chuẩn bị đóng cửa bỗng quay đầu lại hỏi: “trên người em có xịt nước hoa à?”

Tần Đường mờ mịt: “Hả?”

Tưởng Xuyên nhớ tới hương thơm nhàn nhạt trên người cô, không biết đó là mùi gì, chỉ cảm thấy rất dễ ngửi, ánh mắt nhìn lướt qua một đống chai lọ mỹ phẩm cô để trên bàn, không có nước hoa, liền nhàn nhạt cười: “không có gì.”

anh xoay người đi ra ngoài, cũng đóng luôn cửa lại.

Tần Đường ngồi trên giường, vài giây sau mới hiểu được ý của Tưởng Xuyên, mặt chậm rãi đỏ lên, nhỏ giọng mắng với không khí: “Lưu manh!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.