Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 17



Ngày hôm sau tỉnh lại, trời đã trở nên trong xanh, tới buổi chiều thì đã hoàn toàn không nhìn ra dấu vết của cơn mưa lớn đêm qua nữa.

Tiểu Thành và Lữ An cũng đã sửa xong kính cửa sổ ở tầng 1.

Tần Đường tới bệnh viện thăm Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt lôi kéo tay cô hỏi: “Chị ơi, khi nào thì em có thể về nhà ạ?”

cô bé còn nhỏ, sau khi ở bệnh viện vài hôm, y tá mang cô bé đi làm các loại kiểm tra, cô bé nghe không hiểu những lời bác sĩ nói nhưng cô bé lại nghe nói được, ở chỗ này một đêm tốn rất nhiều tiền.

Tần Đường hỏi bé: “Em nhớ nhà sao?”

Nguyệt Nguyệt có chút thấp thỏm, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Vâng, với lại một buổi tối ở đây tốn rất nhiều tiền, tiền này có thể đủ để anh trai em đóng học phí rồi….”

Tần Đường cầm tay cô bé, tiểu cô nương làn da ngăm đen, ngón tay thô ráp vì ở trong núi rất nhiều trẻ con từ nhỏ đã phải làm việc giúp đỡ gia đình, mà Tần Đường thì lại được nuông chiều từ bé, cô chưa bao giờ trải qua cảm giác sinh hoạt khổ sở, lại càng không biết cảm giác không có tiền là thế nào.

Mấy năm nay đi qua nhiều nơi nghèo khó mới thấy được để tồn tại bọn họ phải cố gắng đến mức nào. Tần Đường nắm chặt bả vai Nguyệt Nguyệt nói: “Nguyệt Nguyệt, tin chị, anh trai em nhất định có thể đến trường một lần nữa.”

Nguyệt Nguyệt gật đầu: “Vâng, một năm nay anh trai em đã làm việc vô cùng chăm chỉ, trong nhà nhất định sẽ sớm có đủ tiền cho anh ấy đi học tiếp.”

Tần Đường cười: “Ừ, anh trai em học rất giỏi phải không?”

Nguyệt Nguyệt nhoẻn miệng cười: “Tất nhiên rồi ạ, anh trai em thông minh hơn em nhiều.”

Tần Đường đi tìm bác sĩ chủ trị của Nguyệt Nguyệt, bác sĩ nói: “cô bé không sao cả, cô có thể làm thủ tục xuất viện bất cứ lúc nào. Đến lúc cắt chỉ thìnhớ đến tái khám lại một lượt luôn là được.”

Tần Đường cầm hóa đơn đi thanh toán viện phí, ở trên hành lang tình cờ gặp được tên cầm đầu hôm đó, cô nhớ rõ hắn ta tên là Triệu Phong, bên cạnh hắn ta có một người đàn ông nữa, vết sẹo chỗ mi tâm thoạt nhìn vô cùng hung dữ.

Đúng lúc đi đến chỗ ngoặt, Tần Đường dừng lại trong giây lát, cuối cùng quyết định xoay người đi hướng khác thì…

“Tần tiểu thư.”

Triệu Phong đã thấy cô.

Tần Đường quay đầu lại, bình tĩnh mà lạnh nhạt nhìn bọn họ: “Có việc gì?”

Triệu Kiến Hòa cũng cười nhạt nhìn người phụ nữ trước mặt.

Triệu Phong cười cười: “không có gì, chỉ không ngờ lại có thể gặp lại thôi. Tưởng Xuyên xuống tay quá độc, mấy người anh em của tôi đều phải nằm viện cả rồi.”

Tần Đường bình tĩnh hỏi: “anh muốn làm gì?”

Triệu Phong xua xua tay: “không cần khẩn trương, tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, tiền cũng đã trả hết rồi, bọn tôi tạm thời không có gì mâu thuẫn cả, sẽ không vô duyên vô cớ tìm anh ta gây chuyện đâu.”

Tạm thời?

Tần Đường không tiếp tục để ý nữa, nhanh chân rảo bước rời đi.

Bệnh viện người đến người đi tấp nập, bọn họ cũng không thể làm gì được.

Lúc chạng vạng lái xe trở về nghĩa trạm vừa vặn gặp Tiểu Thành lái xe ba bánh trở về, trên xe chất đầy bao tải lớn nhỏ. cô thấy thế hỏi: “Lại có ai nào gửi đồ đến sao?”

Tiểu Thành nhảy xuống xe: “Đúng vậy, bình thường cũng hay có, nhưng thật ra có rất nhiều đồ hoàn toàn không dùng được, bọn em chỉ có thể chọn một ít đồ hữu dụng mang đi. đi được một chuyến đúng là không dễ dàng, vừa tốn tiền vừa tốn sức.”

Tần Đường đi tới giúp đỡ tháo dây buộc, Tiểu Thành thấy trên tay cô vẫn còn cuốn băng, vội đoạt lấy dây trong tay cô nói: “Tay chị vẫn còn đang bị thương, chị không cần tới, chỗ này cứ để em.”

Tần Đường vỗ tay phủ bụi, không tiếp tục nữa..

cô lại gần một bước, khép chân cuốn váy lại, ngồi xổm xuống cùng Tiểu Thành, Tiểu Thành vội vàng đi tìm cho cô một cái ghế nhỏ.

Tần Đường ngồi trên ghế, hỏi vu vơ: “Sao Triệu Kiến Hòa lại phải vào tù?”

Tiểu Thành do dự một chút, phân vân không biết có nên nói hay không, nhưng hình như anh Tưởng cũng không bảo là không được nói nhỉ, cho nên liền trả lời: “Lừa đảo.”

Tần Đường chớp chớp mắt: “Lừa đảo tiền quyên góp?”

Tiểu Thành nói: “Đúng thế, hơn nữa còn là rất nhiều. hắn ta vốn cũng không phải người tốt gì cho cam, nhưng lại đứng ra làm nhà từ thiện đi nhận tiền quyên góp của mọi người. Bao nhiều tiền thì em không biết nhưng nhất định không phải con số nhỏ. Số tiền đó bị Triệu Kiến Hòa cùng một đám người nữa ăn sạch, chỉ để lại chút ít đi làm từ thiện khiến mọi thứ đã thiếu thốn nay càng thêm thiếu thốn.”

Quả nhiên là đồ bại hoại, lợi dụng lòng tốt của nhiều người như vậy, bảo sao xã hội này càng lúc càng lạnh lùng.

Đáng giận nhất là, tiền đó vốn là để giành cho những người cần tiền đi chữa bệnh gấp, cho mấy đứa nhỏ vùng núi đi mua chút đồ dùng học ập, cho những người không thể đi học tiếp vì không đủ tiền học phí…

Tần Đường hỏi tiếp: “Chuyện này thì liên quan gì đến Tưởng Xuyên?”

Tiểu Thành hạ giọng nói: “anh Tưởng vốn làm việc cho Triệu Kiến Hòa, Triệu Kiến Hòa cũng rất tin tưởng anh ấy, thật không ngờ việc mình bòn rút quỹ lại chính là do anh Tưởng khai ra, đây chính là phạm pháp, chắc chắn sẽ phải đi tù… Vốn dĩ Triệu Kiến Hòa cũng có bạn gái, bạn gái còn là quan nhị đại, nhưng cũng vì việc này nên đã liên lụy đến cả nhà cô ta, cha cô ta cũng vì vậy mà ngã ngựa… Thực ra cũng không tính là liên lụy, vì nhà cô ả kia cũng là tham quan… nói chung là đây chính là một ân oán lớn.”

Tần Đường nhíu mày, hóa ra là như vậy.

Còn đang tập trung, lại nghe Tiểu Thành ghé sát vào nói thầm: “Thực ra Triệu Kiến Hòa bị phán tới mười mấy năm tù cơ, nhưng không biết vì sao lại được thả ra sớm như vậy… Em nghĩ, vụ đâm xe lần trước nhất định là do Triệu Kiến Hòa dở trò.”

Tần Đường không phản bác, bởi vì, việc đó chỉ sợ mới là bắt đầu mà thôi.

“Vậy Triệu Phong thì sao?”

Tiểu Thành ngồi xổm trên mặt đất, vừa dỡ đồ vừa nói: “Triệu Phong í à……”

Nhưng lời còn chưa nói xong, thân hình liền bổ nhào về phía trước, Tiểu Thành lập tức quay đầu lại mắng: “Đệt! Thằng khốn nào……”

Thắng khốn nào dám đá vào lưng ông!

Cậu ta mạnh mẽ nuốt nửa câu nói sau vào bùng, hắc hắc bò dậy, quay đầu nhìn về phía Tưởng Xuyên miệng còn ngậm nửa điếu thuốc đang đứng đằng sau: “anh, hóa ra là anh à.”

Tưởng Xuyên cười nhạo một tiếng: “Đệt cái đầu cậu!”

Tiểu Thành: “...........”

Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn Tần Đường hỏi: “Tò mò chuyện của tôi sao không tới gặp trực tiếp tôi mà hỏi?”

Tần Đường không biết anh đã đứng đằng sau nghe được bao lâu, nhưng dù sao cũng là mình ở sau lưng người ta dò hỏi chuyện của người ta, lại còn bị đương sự bắt quả tang tại trận, nên mặt hơi đỏ lên, ngửa đầu nhìn Tưởng Xuyên: “Lúc ở Du Lâm có hỏi nhưng anh không nói.”

Tưởng Xuyên cười: “Vậy về sau em có thể hỏi lại mà.”

Tần Đường: “Tôi hỏi thì anh sẽ nói sao?”

Tưởng Xuyên hút thuốc: “Tùy tâm trạng.”

“..........”

“Lại đây một chút.”

Tần Đường vẫn ngồi im trên cái ghế nhỏ, không nhúc nhích.

Tưởng Xuyên đi được vài bước không nghe thấy tiếng bước chân nên quay đầu lại nhìn, thấy cô nương kia vẫn đang đoan đoan chính chính ngồi trênghế, đến cái mông cũng không thèm dịch chuyển, ánh mắt liền trầm xuống: “Tần Đường, tôi có chuyện muốn nói với em. Lại đây.”

Tần Đường cuối cùng cũng động đậy, nhưng chỉ là xoay người lại nhìn về phía Tưởng Xuyên: “Có chuyện gì thì nói đi.”

Tưởng Xuyên nhìn cô chăm chú một lát, nói: “Ngày mai tôi sẽ đi Trấn Ba một chuyến, em có muốn đi cùng không?”

Ngón tay Tần Đường khẽ nhúc nhích, cúi đầu, không trả lời.

Tưởng Xuyên cho rằng cô không muốn đi, “không đi thì thôi.”

Sau đó thì xoay người rời đi.

Cơm nước xong xuôi, Tưởng Xuyên lại nhận ra Tần Đường đã vài lần cắn đũa nhìn mình trong suốt bữa cơm thế là anh cho rằng cô cũng muốn đi.

Nhưng chờ cả đêm cô cũng không tới tìm.

Ba ngày sau.

Tưởng Xuyên từ Trấn Ba trở lại, cùng về còn có Tào Thịnh đã gặp một lần ở Du Lâm. Trong lòng Tào Thịnh là một cô bé tầm 3-4 tuổi, tóc tết hai bên, đôi mắt rất to và sáng, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, trông vô cùng đáng yêu.

cô bé từ trong lòng Tào Thịnh nhảy xuống, đang muốn chạy đi thì bị Tào Thịnh ngăn lại: “Từ Từ ngoan, không được chạy.”

Từ Từ chu môi, có chút không vui nói: “Vì sao không được chạy ạ?”

Tào Thịnh xoa đầu cô bé, dịu dàng nói: “Chạy nhanh sẽ bị ngã rất đau, Từ Từ có sợ đau không?”

Từ Từ nói: “Sợ, nên Từ Từ sẽ không chạy nữa.”

“Ngoan.”

Hiển nhiên đây không phải là lần đầu tiên cô bé tới đây, vô cùng ngoan ngoãn lần lượt chào hỏi từng người.

Tần Đường sờ sờ bím tóc của cô bé, khom lưng nhìn cô bé cười: “Em tên là Từ Từ phải không?”

Từ Từ gật đầu: “Vâng ạ.”

Tào Thịnh ở lại đây một đêm, đây là Tần Đường từ chỗ A Khởi mà biết được. Từ Từ bị bệnh tim bẩm sinh, Tào Thịnh là mang con gái tới Tây An để khám bệnh.

Sáng sớm hôm sau, Tưởng Xuyên lái xe tới bệnh viện, Tần Đường và Từ Từ ngồi ở ghế sau, còn Tào Thịnh ngồi ở ghế phụ.

Từ Từ từ lúc lên xe vẫn luôn nói: “Chú ơi, có thể không đi bệnh viện không ạ?”

Tưởng Xuyên cười: “Cháu thử hỏi cha cháu xem có được hay không?”

Từ Từ: “Nhưng chú mới là người lái xe nha.”

Tần Đường lấy từ trong túi ra một cái kẹo mút, cô ghé sát vào lưng ghế phụ, nhỏ giọng hỏi Tào Thịnh: “Có thể cho cô bé ăn kẹo không?”

Tào Thịnh: “Có thể.”

Tần Đường ôm Từ Từ ngồi lên đùi mình, Từ Từ thấy kẹo trong tay cô lập tức cười vui vẻ: “Cho em ạ?”

Tần Đường bóc vỏ kẹo ra, đưa tới đút cho Từ Từ: “Em có muốn ăn không?”

Từ Từ đương nhiên là muốn ăn, cả đường đi ngoan ngoãn ăn kẹo, không náo loạn nữa.

Tới bệnh viện, Tần Đường bế Từ Từ xuống xe, tiểu nha đầu vẫn vô tư liếm kẹo que, đôi mắt to hơi híp lại, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Tưởng Xuyên đi tới nhìn, đột nhiên trong đầu xuất hiện một mảng kí ức mơ hồ, hình như đã từng có một cô bé như vậy…………

A, một cô bé hay khóc nhè…

Tưởng Xuyên vừa nghĩ vừa cười thành tiếng.

Tần Đường bị nhìn đến mức kì lạ, nhịn không được hỏi: “anh cười cái gì?”

Tưởng Xuyên: “không có gì.”

Tần Đường: “rõ ràng anh có cười.”

Tưởng Xuyên nhìn cô, môi hơi cong lên: “Nhớ tới một cô bé hay khóc nhè.”

Tần Đường: “..........”

Tào Thịnh duỗi tay muốn bế Từ Từ, nhưng tiểu nha đầu thân hình lại uốn éo né tránh, duỗi tay hướng về phía Tưởng Xuyên: “Con muốn chú bế cơ.”

Tưởng Xuyên cong môi, đưa tay đón lấy cô bé, Từ Từ hôn chụt một cái trên má anh, mang theo hương vị ngọt ngấy của kẹo, Tưởng Xuyên dùng mu bàn tay lau đi.

Tần Đường chuẩn bị đi làm thủ tục xuất viện cho Nguyệt Nguyệt, bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì đó, nhắc nhở Tưởng Xuyên: “Mấy hôm trước tới đây tôi gặp Triệu Phong và Triệu Kiến Hòa, mấy người bị anh đánh cũng đang nằm ở đây.”

Tưởng Xuyên hỏi: “Có bị bắt nạt không?”

Tần Đường: “......... không có.”

Tưởng Xuyên giật lấy hóa đơn trong tay cô: “Để tôi đi.”

Tần Đường đi theo phía sau: “Tôi đi cùng anh, còn có tiền thuốc vẫn chưa thanh toán xong nữa.”

Tưởng Xuyên bỗng nhiên dừng bước, Tần Đường không chú ý, mũi liền va mạnh vào lưng anh, đau đến tê rần, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Tưởng Xuyên.

“Em cảm thấy chút tiền thuốc men này tôi không trả nổi?”

“..........”

Tần Đường không hề có ý này, Tưởng Xuyên cười khẽ một tiếng: “Chút tiền đó tôi vẫn có.”

……..

Từ Từ bị yêu cầu nằm viện, Tào Thịnh đương nhiên ở lại để trông nom, Tần Đường cùng Tưởng Xuyên mang Nguyệt Nguyệt trở lại nghĩa trạm.

trên đường, Tần Đường nói với Nguyệt Nguyệt: “Hai ngày nữa sẽ mang em về nhà.”

Nguyệt Nguyệt rất vui, ôm lấy mấy quyển sách mới được Tần Đường mua cho, cười thỏa mãn.

Lần này đi núi Dương Quyển chỉ có Tần Đường và Tưởng Xuyên.

Tiểu Bạch và Từ Bằng cũng muốn đi theo, nhưng Tưởng Xuyên ngại phiền phức nên không đồng ý.

Nguyệt Nguyệt ngồi ở ghế sau, vịn cửa sổ, lưu luyến không rời nhìn thành phố lớn này.

Trở lại núi Dương Quyển, thôn dân và mấy đứa trẻ vẫn như lần trước đứng ở cửa thôn để nghênh đón, Nguyệt Nguyệt nhìn thấy cha mẹ và anh trai của mình thì liền vội vàng chạy tới.

Tần Đường nhìn về phía anh trai của Nguyệt Nguyệt, là một cậu bé tên là Triệu Tiểu Dương, vóc dáng không cao, làn da đen bóng, thoạt nhìn rất có tinh thần.

Thôn dân đối với hai người vô cùng nhiệt tình.

Tần Đường mang theo máy ảnh đi khắp nơi chụp ảnh, chỗ này thực sự rất nghèo, nghèo đến mức làm cho người ta chua xót.

Cao nguyên đất vàng, đường núi gập ghềnh nhỏ hẹp, toàn gỗ mục và tạp vật.

Khu nhà tiểu học duy nhất trong thôn chỉ là một căn hầm trú ẩm cũ bằng đá được phân thành 3 phòng, bảng đen và bàn ghế mới được đưa vào từ lần trước khiến chỗ này trông khá hơn rất nhiều, nhưng vẫn thiếu thốn như cũ.

Mà mấy đứa trẻ bên trong đứa nào đứa nấy quần áo đều cũ nát, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh, như những ngôi sao trong căn cầm trú ấm tối tăm.

…………

Buổi tối, Tưởng Xuyên và Tần Đường ở lại nhà Nguyệt Nguyệt ăn cơm.

Ngoài sân vô cùng tiêu điều, ba căn phòng chính là dùng bùn đắp sửa chữa lại thành nhà ở. Gia đình họ lấy ra những món ăn tốt nhất để chiêu đãi hai người. Tần Đường hỏi Triệu Tiểu Dương: “Em muốn học trung học không?”

Triệu Tiểu Dương nói: “Muốn ạ.”

Cha Nguyệt Nguyệt mang bình rượu lâu năm của mình ra chiêu đãi bọn họ, Tưởng Xuyên uống với ông ấy vài chén, khá nặng.

Trước mặt Tần Đường cũng có một chén, cô cầm lên uống mấy ngụm nhỏ, hương vị không tệ. Tưởng Xuyên vốn định nhắc nhở cô rượu khá nặng, chỉ nên uống nhâm nhi, nhưng nhìn thấy vành tai mềm mềm trăng trắng của cô bắt đầu ửng hồng, liền quay đầu tiếp tục uống rượu với cha Nguyệt Nguyệt, giả bộ không nhìn thấy gì, cũng nuốt luôn mấy câu nhắc nhở xuống.

Tần Đường biểu đạt ý tứ là mình sẽ giúp Triệu Tiểu Dương học cao trung, học đại học, cả nhà Nguyệt Nguyệt lại hết khóc rồi cười nói lời cảm tạ.

Từ nhà Nguyệt Nguyệt đi ra, Tần Đường nhìn về phía núi rừng tối đen như mực, gần như không có một tia ánh sáng nào cả, thật không biết làm sao mà đi.

Tưởng Xuyên nắm chặt cô tay cô: “đi theo tôi.”

anh lấy điện thoại ra, dựa vào ánh sáng từ màn hình di động nhìn xuống đất.

Tần Đường không có giãy ra, cẩn thận dẫm theo dấu chân Tưởng Xuyên mà đi.

Trong thôn không có chỗ ở, bọn họ hôm nay ở lại gian phòng duy nhất của một cô giáo trong thôn.

Nhà Nguyệt Nguyệt ở khá xa, muốn trở về phải mất đến 40 phút, hơn nữa đường rất khó đi, ban đêm dường như hoàn toàn không có người đi lại.

đi qua một gia đình nông hộ, lúc đi qua đường núi, đường bắt đầu gập ghềnh khó đi, dẫm dưới chân là cỏ dại, có cảm giác rung động nhè nhẹ, Tần Đường có chút khẩn trương: “sẽ không có rắn chứ?”

Tưởng Xuyên bật cười: “Có…”

Tần Đường liền hoảng hốt, lại nghe anh nói tiếp:

“Có tôi liền bắt vài con hầm canh cho em uống.”

“......... Tôi không cần.”

Tưởng Xuyên lại cười to.

Tần Đường cắn môi không nói, cảm thấy mình đang bị trêu chọc.

Thế núi hơi nghiêng, Tưởng Xuyên nắm chặt cổ tay Tần Đường để phòng cô ngã.

Tần Đường cảm thán: “Mỗi ngày Nguyệt Nguyệt đi học đều phải đi qua đi lại chỗ này sao?”

Tưởng Xuyên thấp giọng ừ một tiếng.

Hồi còn bé Tưởng Xuyên cũng ở trong núi, khi đó nhà cũng nghèo, đi học cũng phải đi qua một đoạn đường núi rất dài. Đứa nhỏ trong núi đứa nào đứa nấy cũng đều nhanh nhẹn linh hoạt như khỉ, có vấp ngã thế nào vẫn có thể bò dậy mà đi tiếp, không giống cô gái mềm phía sau.

anh bước lên một tảng đá lớn, khom lưng, tay đặt trên eo cô, dùng một chút sức liền dễ dàng ôm cô đứng lên.

Trong bóng đêm, cô đụng phải thân thể Tưởng Xuyên, hô hấp của hai người hòa quyện, một nặng nề một nhẹ nhàng, cả hai đều phảng phất hương rượu.

Tay Tần Đường bám lên vai Tưởng Xuyên, cúi đầu đứng vững lại.

Cánh tay Tưởng Xuyên vẫn vòng qua eo cô, bàn tay to lớn hữu lực nhéo eo cô một cái, hô hấp Tần Đường liền cứng lại: “anh bỏ tay ra!”

Tay Tưởng Xuyên càng ôm chặt hơn, khàn giọng hỏi: “Nếu không buông thì sao? Em sẽ khóc à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.