Bạn Gái Quái Vật

Chương 112




BẠN GÁI QUÁI VẬT - CHƯƠNG 112

Tác giả: Hữu Tình Khách

Edit: Alex

_____________

Mù lòa, đối với ai cũng là đả kích tương đối lớn. Bạn bè để bụng tâm trạng của Hạ Vị Sương, không cố tình chú ý đôi mắt của cô mà chỉ yên lặng nhìn và vươn tay khi cô cần giúp đỡ. Tuy tâm lí của Hạ Vị Sương không yếu ớt đến thế nhưng đối với sự quan tâm chu đáo của bạn bè, cô vẫn sinh lòng cảm động.

Chỉ ngoại trừ Tang Lộ. Tang Lộ hận không thể thay cô làm hết thảy mọi chuyện. Không lúc nào mà chị không nhấn mạnh sự thật rằng Hạ Vị Sương đã mù, có thể ỷ lại chị nhiều hơn nữa.

Tang Lộ nhiệt tình (cưỡng ép) giúp đỡ Hạ Vị Sương hoạt động thân thể, cũng chu đáo (cưỡng ép) giúp Hạ Vị Sương hạ nhiệt độ. Khi Hạ Vị Sương ngại ngùng (cũng không có) mà ỡm ờ từ chối, cô vẫn dịu dàng (cưỡng ép) giúp Hạ Vị Sương lau mồ hôi (không tồn tại).

“Chắc là Sương Sương mệt lắm rồi. Ra mồ hôi, sẽ khó chịu.” Tang Lộ ôm mặt Hạ Vị Sương, trán tựa trán, nhẹ nhàng dụi dụi, “Sương Sương ngủ ba ngày, chị giúp Sương Sương lau người.”

Hàng mi Hạ Vị Sương khẽ run, đôi mắt đen láy vô thần, song biểu cảm trên mặt lại sinh động lạ thường – bị chọc tức.

“Em tự làm. Chị đừng hòng nhân cơ hội quậy phá.” Hạ Vị Sương nghiêm túc cảnh cáo.

“Quậy phá gì, không có.” Tang Lộ cũng nghiêm túc, “Chị sẽ chăm sóc Sương Sương, giống như Sương Sương chăm sóc cho chị.”

Có lẽ vì không nhìn đến ánh mắt Tang Lộ nên chỉ nghe những lời này, Hạ Vị Sương đã bị mê hoặc trong thoáng chốc. Lòng cô chợt ê ẩm, lời từ chối cũng không thể thốt ra.

Có đôi khi Tang Lộ rất khù khờ, đôi khi lại nhạy bén lạ thường. Cô thừa thắng xông lên, xoạch xoạch rụt xúc tu về, dùng chăn quấn quanh người Hạ Vị Sương: “Chị đi múc nước.”

Vì nhìn không thấy nên chỉ có thể lắng nghe. Hạ Vị Sương nghe được tiếng Tang Lộ rời đi. Bước chân chị đi rất nhẹ nhàng, còn có những tiếng òm ọp òm ọp càng khẽ, hẳn là do những xúc tu chưa hoàn toàn thu vào người cọ xát gây ra.

Trước mắt một khoảng tối đen, trong đầu lại vụt hiện lên một bóng dáng. Mặc váy đỏ, dong dỏng cao, tóc đen, da trắng, quyến rũ yêu nhiêu… Không không, giờ là mùa đông, Tang Lộ đã thay trang bị. Vì thế, hình ảnh trong đầu Hạ Vị Sương dần biến đổi, từ một mỹ nữ thon thả, hấp dẫn biến thành một cục béo ú quấn áo lông thật dày. Tóc dài rối tung, biểu cảm lười biếng trông như mắt nhướng không lên, cùng với đám xúc tu héo hon chui ra từ vạt và cổ tay áo.

Phải thế chứ, đây mới là Tang Lộ hiện tại. Ngẫm nghĩ, Hạ Vị Sương lại không nhịn được mà tự cười. Cô gấp hai chân, người quấn chăn, cười đến gập người, không hề biết mình lúc này cũng chẳng “thon thả” hơn Tang Lộ là bao.

Chỉ nhoáng cái, Tang Lộ đã bưng nước ấm trở lại. Cô nhớ khóa trái cửa, nhớ lấy chiếc khăn riêng của Hạ Vị Sương, còn nhớ chuẩn bị kem dưỡng da, có thể thấy là thật sự để tâm.

Đã thế, Hạ Vị Sương cũng không tiện từ chối. Dù sao, nếu xét kĩ thì cô cũng từng không ít lần đụng chạm, kiểm tra Tang Lộ, Tang Lộ đều thoải mái, tự nhiên. Đến lượt mình, cứ kì kèo mãi thì có hơi hẹp hòi.

Nhưng mà… tình huống không giống thôi…

“Sương Sương cởi quần áo.” Tang Lộ vắt chiếc khăn ấm, thong thả nói, “Lau chút rồi lại nghỉ ngơi, thoải mái hơn.”

Hạ Vị Sương chà chà ngón tay, không cần nhìn cũng biết da mặt mình nóng lên, chắc chắn là đỏ rồi. Cô ngẫm nghĩ rồi rụt trong chăn cởi quần áo, lại xoay người để lộ lưng, nói: “Chị giúp em chà lưng đi.”

Tang Lộ cũng không ý kiến, cầm khăn nóng giúp Hạ Vị Sương chà lưng. Phần lưng lộ ngoài không khí rét buốt thật ra khá lạnh, lại thêm trước đó bị Tang Lộ quấn cho chân tay co cóng, Hạ Vị Sương đúng là cảm thấy mình rất lạnh. Cứ thế được khăn nóng áp vào, cảm giác thoải mái hơn nhiều. Nhưng khi khăn lau sang chỗ khác, vệt nước còn vương lại nhanh chóng lạnh đi, khiến Hạ Vị Sương nổi hết da gà.

Thế mà Tang Lộ lại chậm xì, lực hết sức nhẹ nhàng, đối đãi Hạ Vị Sương hệt như đối đãi một khối đậu hủ mềm. Tang Lộ càng cẩn thận, tỉ mỉ, thời gian lau người càng lâu, Hạ Vị Sương lại càng lạnh.

Chính ngay lúc Hạ Vị Sương sắp chịu hết nổi, muốn giục Tang Lộ nhanh nhanh lên thì Tang Lộ lại dừng tay. Không chỉ dừng tay mà cả người còn áp lên lưng Hạ Vị Sương, lúc lên lúc xuống, tiết tấu đều đều, té ra là ngủ mất rồi!

Phần lưng vốn bị vệt nước làm cho lạnh buốt, giờ bị Tang Lộ càng lạnh áp lên, Hạ Vị Sương giật mình, chỉ cảm thấy cái rét len lỏi tận xương, lông tơ trên cổ dựng đứng. Cô vội run người, đẩy Tang Lộ ra, kéo chăn bọc lấy bản thân.

“Tang Lộ, Tang Lộ!”

Hạ Vị Sương quay về phía Tang Lộ mà gọi hai tiếng, nghe thấy cổ họng đối phương phát ra tiếng nghi vấn mơ hồ: “A… Ừm… Còn chưa lau xong, sao Sương Sương lại lùi về? Không được, phải chăm sóc Sương Sương, giúp Sương Sương… Oáp!”

Tang Lộ buồn ngủ đến mơ màng ngáp một cái thật dài, tỉnh tỉnh mê mê mà đưa tay kéo cái chăn đang quấn quanh người Hạ Vị Sương như đang mộng du. Sức cô mạnh, chỉ giơ tay kéo nhẹ mà Hạ Vị Sương đã không thể không lộ ra ngoài không khí.

“Tang Lộ, chị đừng quấy. Em lạnh.” Hạ Vị Sương bất đắc dĩ, muốn kéo chăn quấn lại, “Rồi, rồi, em biết chị có lòng rồi. Còn lại để cho em là được. Chị đưa khăn cho em đi.”

“Không được!” Nào ngờ Tang Lộ lại quả quyết nói ra hai chữ ấy. Ngay sau đó, cô lại cứng rắn vây quanh Hạ Vị Sương, hệt như rất nhiều lần trong quá khứ. Hạ Vị Sương hoàn toàn không có lực đáp trả, đành phải để mặc cho Tang Lộ điều khiển.

Chị lôi cô ra khỏi khu vực an toàn, khiến cô không cách nào đề phòng, cứng rắn mà tàn nhẫn áp đặt tình yêu của bản thân.

Tứ chi lạnh băng của Tang Lộ quấn quanh Hạ Vị Sương, cố định cô lại như một con rối. Mặt áp lên sống lưng và phần sau cổ, sống mũi cao thẳng cùng cánh môi mềm mại dán lấy cô mà hít thở. Cho dù không nhìn thấy, Hạ Vị Sương cũng có thể cảm nhận được hình dạng đẹp đẽ kia.

Quái vật điên cuồng hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của bản thân, một bên dùng chiếc khăn giờ đã lạnh lau Hạ Vị Sương, một bên phát ra tiếng nói mớ nỉ non: “Là của chị. Sương Sương là của. Chị sẽ chăm sóc tốt cho Sương Sương. Rất tốt, rất tốt. Thật lâu, thật lâu…”

Tựa như ác mộng tăm tối quấn quanh, không khí lạnh băng lùa khắp mọi ngóc ngách, từ phổi len lỏi vào tim. Cả người Hạ Vị Sương co cóng, không ngừng run rẩy. Cô biết mình rất yếu ớt. Cô cho rằng mình đã mạnh hơn. Nhưng thực tế, đứng trước Tang Lộ, cô vẫn nhỏ yếu như thế.

Nếu một ngày nào đó Tang Lộ cuồng tính quá mức thì sao? Nếu một ngày nào đó Tang Lộ đột nhiên không để bụng cô như thế nữa thì thế nào?

Hạ Vị Sương lắc lắc đầu, vứt hết những suy đoán khiến người ta sợ hãi ấy ra khỏi tâm trí. Cô rét quá, không nhịn được mà hắt hơi một cái.

Ngay lập tức, Tang Lộ như người máy bị rút điện, im lìm không nhúc nhích.

Hạ Vị Sương lại hắt hơi thêm mấy cái nữa. Cô thấy chắc mình bị cảm lạnh rồi, bèn xoa xoa mũi, không nhịn được mà cất cao giọng: “Tang Lộ, Tang Lộ! Dậy, dậy!”

Cô gọi tên Tang Lộ liền mấy tiếng, mò mẫm đưa tay lắc đầu Tang Lộ, lại tức giận cướp lấy cái khăn lạnh trong tay đối phương, ‘bẹp’ một phát ném lên người chị.

Tang Lộ hất hất tóc. Mái tóc dài quất lên người Hạ Vị Sương. Bấy giờ cô mới như chợt bừng tỉnh, thoáng chút nghi hoặc: “Sương Sương?”

Tang Lộ cứ như hoàn toàn không nhớ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, ngơ ngác mà lại có phần kinh ngạc: “Sao Sương Sương lại ở trần? Không lạnh à?”

Đoạn, cô kéo chăn cho Hạ Vị Sương, lại bóp bóp cái khăn ướt trong tay, đầu vẫn đầy hỏi chấm: “Lau xong rồi? Chưa xong… Lau tiếp…”

“Lau lau lau, lau cái gì mà lau!” Hạ Vị Sương rúc trong chăn, như con nhím khoác bên ngoài một lớp áo giáp, tức giận nói, “Sao chị không lau cái não của chị ấy!”

Tang Lộ lơ đễnh đáp: “Lau sẽ nát.”

Hạ Vị Sương: “…”

Cô vươn tay ra trước, mò đến tứ chi của Tang Lộ, bắt lấy hai cái tương đối mềm, sau đó không chút khách khí mà cột gút lại: “Đừng đụng vào em. Em sắp bị chị làm cho cảm lạnh luôn rồi! Hắt xì!”

Tang Lộ vừa giơ khăn ướt, vừa giơ nơ bướm, lại vừa mờ mịt nhìn Hạ Vị Sương: “Sương Sương bị cảm? Tại vì… chị?”

Hạ Vị Sương khẽ hừ một tiếng, nói: “Vừa rồi chị lại ngủ mất. Trời lạnh như thế, nếu chị thật sự buồn ngủ thì đừng miễn cưỡng bản thân. Được rồi, đi nói với chị Thiến giùm em, em hơi cảm, để chị ấy giúp em lấy thuốc.”

Tang Lộ ‘à’ một tiếng, hơi tiu nghỉu một xíu, song vẫn ngoan ngoãn bưng thau nước đi ra ngoài.

Hạ Vị Sương vươn tay ra từ cái chăn quấn kín mít, tìm kiếm quần áo trên giường. Cô còn trần trụi đây này, chỉ đắp chăn thôi thì vẫn lạnh.



Hẳn là vì uống thuốc kịp lúc nên Hạ Vị Sương không bị sốt, nhưng cũng không khỏi hẳn, đến tối đã ho khan. Tang Lộ muốn ôm cô, muốn chăm sóc. Hạ Vị Sương giờ đang bị cảm, cả người rét lạnh, tránh còn không kịp, hai người đành phải tách nhau ra.

Tang Lộ vẫn buồn ngủ díu mắt, không ngừng đổi qua đổi lại giữa trạng thái ngủ và thức. Hạ Vị Sương ho một tiếng là cô lại tỉnh một lần.

Tang Lộ như thế cũng khó chịu. Tuy nhìn không thấy nhưng Hạ Vị Sương vẫn xoay người đối mặt Tang Lộ, vừa ho khan vừa nói:

“Em không sao, chị đừng lo lắng, nghỉ ngơi đi. Thuốc này không phải uống vào là khỏe ngay. Em uống thêm mấy hôm nữa sẽ không sao. Em biết chị lo… Em biết, em biết hết.”

Trong đêm khuya rét mướt này, giọng nói hơi khàn lẫn cùng tiếng ho khan lại dịu dàng như thế.

“Chị xem ban ngày em ăn cơm, đi lại cũng không gặp vấn đề gì. Tuy vẫn chưa quen lắm nhưng mới là ngày đầu tiên, sau này em sẽ tự làm được hết. Chị không cần phải buồn cho em, em không sao. Vân Lang nói cậu ấy muốn giúp em làm một cây gậy chống. Chị Thiến nói có thể giúp em huấn luyện một con mèo dẫn đường…”

Nói đến đây, Hạ Vị Sương lại nhoẻn miệng cười. Trong bóng đêm sâu thẳm thế này, cho dù không mù thì có thể nhìn đến thứ gì đây? Trong nỗi buồn của cô có hòa lẫn một chút thoải mái, khiến vẻ mặt cô càng trở nên nhu hòa.

Cô không nhìn thấy gì cả, đương nhiên cũng không thấy được Tang Lộ đang ngay gần kề, cũng nằm nghiêng đối mặt với cô, song lại không áp lên.

Năng lực nhìn trong bóng tối cực tốt khiến quái vật có thể thấy được thứ mà người thường không thể nhìn đến. Trong đêm tối thế này, người yêu dịu dàng như nước là kỉ niệm tốt đẹp chỉ thuộc về riêng mình cô.

Cô vươn ngón tay, quấn lấy tóc mái Hạ Vị Sương, không nói gì thêm. Trong đôi mắt lim dim là một khoảng nhu hòa như bị Hạ Vị Sương đồng hóa.

“Khụ khụ khụ khụ…” Hạ Vị Sương khàn giọng nhắm mắt, nói, “Em muốn ngủ. Chị cũng ngủ đi. Ngủ cùng em được không?”

“… Được.”



Bệnh cảm của Hạ Vị Sương sang hôm sau đã khỏi. Không phải vì thuốc hiệu quả, cũng không phải vì sức đề kháng của cô quá tốt, mà là bởi vì nước mắt của Nhạc Nhạc.

Mễ Nhạc Nhạc muốn chữa lành đôi mắt của cô, thất bại, nhưng lại nhân tiện trị hết cho cô bệnh cảm, cũng xem như niềm vui ngoài ý muốn. Suy cho cùng thì cứ ho mãi thật sự rất khó chịu.

Nhưng Nhạc Nhạc vẫn không mấy hài lòng. Hạ Vị Sương nhìn không thấy, lại nghe ra từ giọng điệu cùng sự ngập ngừng của cô nhóc, bèn nói: “Đôi mắt của chị rõ là không phải bị thương bình thường. Nó là do dị năng của chị phản phệ gây ra, là nguyên nhân bên trong. Vậy nên Nhạc Nhạc, đây không phải vấn đề của em mà là vấn đề của chị.”

Hạ Vị Sương xoa xoa bím tóc của Mễ Nhạc Nhạc, hỏi: “Hôm nay tết đuôi sam à? Sờ mướt lắm, là chị Thiến tết cho em nhỉ?”

Mễ Nhạc Nhạc cau mũi, nói: “Không phải, là anh Tiểu Lang tết.”

Hạ Vị Sương cười nói: “Tay nghề của cậu ta càng ngày càng tốt. Nhạc Nhạc, chị hơi nhớ Xíu Xiu, em giúp chị ôm nó lại đây đi. Ầy – dạo này vất vả cho em quá, nhóc con sen.”

Mễ Nhạc Nhạc rất phóng khoáng: “Không có chi. Chị nhìn không thấy mà, Xíu Xiu cứ giao cho em chăm.”

Chỉ chốc lát mà cô nhóc đã được Hạ Vị Sương dỗ ngọt, lại tung tăng đi ôm Xíu Xiu.

Hôm nay, chiếc gậy chống mà Ngụy Vân Lang hứa vẫn chưa làm xong. Hạ Vị Sương vịn tường tản bộ trong phòng khách, hành lang và cầu thang để tìm cảm giác. Thật ra chỉ cần lớn gan một chút thì cất bước không khó. Hạ Vị Sương cũng không phải thật sự sợ bóng tối. Cô biết có bạn bè bên cạnh, rất an tâm.

Đúng vậy, bạn bè, không phải người yêu. Bởi vì Tang Lộ khi ở trong phòng thì còn có thể gắng gượng không cho bản thân ngủ mất nhưng hễ ra ngoài là gần như không tỉnh táo nổi. Cho dù có giãy giụa tỉnh dậy thì sự chú ý cũng lo tập trung vào việc chống lại cơn buồn ngủ, khiến bản thân chị bức bối mà đau đớn, không thể đi theo Hạ Vị Sương.

Ngoài đó ra thì những chuyện khác, Hạ Vị Sương không lựa chọn gấp rút. Cô không làm chuyện dục tốc bất đạt. Cô thích làm việc theo kế hoạch, nhịp nhàng, có thể khống chế được, dù rằng đôi khi người tính không bằng Trời tính và Tang Lộ tính.

Nghỉ ngơi một thời gian, Hạ Vị Sương lại nhớ ra được một chút nội dung mà trước đó mình đã tiên tri thấy, cũng giao cho Trịnh Phách Tường ghi chép lại, đến tối thì tiếp tục nghỉ ngơi, bổ sung tinh lực.

Nhưng mà đêm nay, khi lực tinh thần đã được thả lỏng một chút, Hạ Vị Sương quyết định hấp thu viên tinh thạch mà Bạch Thiến đưa, nhằm bổ sung lực tinh thần nhanh chóng hơn.

Nhưng… chuyện ngoài ý muốn xuất hiện. Tốc độ hấp thu tinh thạch của Hạ Vị Sương thế mà lại trì trệ, chậm chạp hơn bao giờ hết, gần như có thể nói là chẳng khác thì không hấp thu.

Thế còn chưa xong. Hạ Vị Sương an ủi bản thân, không cần tinh thạch cũng có thể dựa vào bản thân mà từ từ hồi phục. Nhưng ba ngày trôi qua, năm ngày trôi qua, bảy ngày trôi qua… Chỉ cần thử kích hoạt dị năng, cô sẽ cảm thấy sâu trong trí óc đau đớn như kim châm, dao cắt. Cô tìm không được cảm giác khởi động dị năng. Cô nhìn không thấy một tương lai nào cả.

Hạ Vị Sương… hình như đã mất dị năng.

Càng ngày càng quen thuộc hơn với cuộc sống của người khiếm thị, song Hạ Vị Sương lại không thể cười nổi. Nếu ngay cả dị năng cũng mất, vậy phải chăng cô đã thật sự biến thành một phế nhân? Chẳng lẽ cô thật sự… không nhìn thấy một sự vật gì mới, không nhìn thấy bất kì màu sắc hay ánh sáng nào, chỉ có thể hồi tưởng lại quá khứ dần ố vàng trong bóng tối?

Sau khi xác định hình như mình thật sự không thể sử dụng dị năng nữa, đêm nay, Hạ Vị Sương đưa lưng về phía Tang Lộ, rúc trong ổ chăn ấm áp và bóng tối lạnh căm mà âm thầm rơi lệ.

Cô không phải một người mau nước mắt. Cô thậm chí còn không phát ra một âm thanh nào. Đôi mắt mở to cũng hòa làm một với bóng tối, không thấy được chút gì thương tâm.

Chỉ đơn giản là… không kiềm được mà rơi lệ thôi.

Đằng sau vang lên vài tiếng quần áo và chăn cọ xát, hình như là Tang Lộ thức dậy. Nhưng chị lại không nói gì, vậy chắc chỉ là trở người mà thôi.

Dần dà, Hạ Vị Sương thiếp đi trong sự mệt mỏi vô tận. Chẳng biết bao lâu, cô lại bừng tỉnh dậy vì lạnh.

Nước mắt trên mặt đã khô. Da mặt hơi căng, đau đớn. Cô khịt mũi, mờ mịt, bối rối ngồi dậy.

Vì sao lại cảm giác có gió lạnh thổi vào? Cửa sổ không đóng kín ư?

Hạ Vị Sương vươn tay lần mò sang bên cạnh theo bản năng, lại thấy trống rỗng. Cô nhích người một chút, cẩn thận dò dẫm lần nữa.

“… Tang Lộ?”

Giường trống rỗng, lạnh lẽo. Cửa sổ hé mở, có gió lạnh len vào.

Tang Lộ biến mất.

_____________

Tranh thủ chạy chương nhân lúc còn rảnh. Chứ cận Tết là vô phương 🤦‍♀️.