Bạn Trai Nhỏ

Chương 27



Làm video cũng không phải chuyện gì quá khó khăn, nhưng hai người làm hai loại hình không giống nhau, hơn nữa Ông Như Vọng còn phải tự mình quay lại, cái này thì lão Phương không thể dạy được cậu ta, trong văn phòng cũng có người khác có chuyên môn phụ trách về mảng này.

Ông Như Mạn cũng có thể tự mình dạy, cho nên Ông Như Vọng ở bên này học cỡ một buổi, sau đó liền đi theo mấy chị gái trong văn phòng học cách quay blog, cho nên mới xuất hiện cảnh tượng khi Châu Sâm vẫn còn đang cắm cúi thực hành chỉnh sửa video thì Ông Như Vọng lại đang ghẹo gái ở bên kia.

Cậu ta rất có năng khiếu giao tiếp với phụ nữ, không phải loại bầu không khí ngượng ngùng xấu hổ, mà rất tự nhiên vui vẻ, trên môi chị nào chị nấy cũng toe toét cười.

Ngược lại, lão Phương lại cảm thấy dạy Châu Sâm có phần thoải mái hơn, ngoại trừ chuyên chú học hành thì cũng không thích cùng người khác giao lưu đùa giỡn, cũng không giống cái kiểu nóng nảy vội vã của Ông Như Vọng, giao cậu làm gì cậu cũng đều làm vô cùng nghiêm túc.

Studio bây giờ vẫn chưa có người phụ trách mảng này, buổi sáng Ông Như Mạn đến mở một cuộc họp nhỏ, tham khảo qua ý kiến mọi người xem có ai muốn chuyển sang làm review phim không, sau đó có mấy người đăng ký, liền đi vào phòng Ông Như Mạn để thảo luận chi tiết.

Trao đổi xong xuôi, có vẻ như mấy người đều được hứa hẹn tăng lương tăng thưởng, cho nên mặt mũi ai nấy đều phấn khích lạ thường.

Lão Phương ngồi nhìn một hồi, bèn quay sang Châu Sâm chia sẻ. Thực ra nghề này của bọn họ cũng có quy luật vận hành, chỉ cần có tiền để "mua lưu lượng" thì sẽ hot lên rất nhanh.

Cảm giác của Ông Như Mạn ở lĩnh vực này rất nhạy bén, nếu không cũng không phải còn trẻ như vậy mà đã phát triển đến mức này rồi.

Người có tiền sẽ càng ngày càng có tiền, quy luật cuộc sống có đôi khi chính là như vậy.

Tỉ như Ông Như Mạn chính là một ví dụ điển hình.

Ngoài studio này ra, cô vẫn còn một vài thương hiệu khác, shop online, và một vài nhà hàng.

Có điều cô có tiền nhưng cũng rất dân dã, cũng rất biết cách xử sự, chịu được khổ chịu được khó, cái gì cũng có thể tự mình làm, có những chuyện người bình thường không làm được, cô cũng sẽ cắn răng hoàn thành.

Lúc vừa thành lập văn phòng này, mặc dù trước đó đã chuẩn bị tương đối đầy đủ, nhưng khi bắt tay vào làm sẽ luôn có những chuyện bất ngờ không đoán trước được, có những khi phải ở lại tăng ca đến nửa đêm, thậm chí ở lì cả mấy ngày, thế nhưng từ đầu tới cuối cô đều duy trì nụ cười trên mặt, vừa làm vừa động viên mọi người.

Cô còn là một người sếp tốt, phúc lợi công ty cũng nhiều, mỗi năm nhân viên đều được đưa gia đình đi khám bệnh, đi chơi, đây là điều không phải công ty nào cũng có thể làm được.

Vì vậy, mọi người đều thật tâm thật lòng đi theo cô.

Lúc Ngụy Hải gặp tai nạn xe, ngày nào cô cũng tranh thủ ghé thăm một lần, biết điện thoại của anh ta bị hỏng liền hào phóng tặng ngay một quả táo mới cứng luôn, để cho mọi người an tâm làm việc.

Lão Phương kể lể một hồi mới chợt nhận ra bản thân tại sao lại đem hết mấy chuyện này kể cho Châu Sâm làm gì không biết, nhưng anh ta cũng không nhớ tại sao lúc đầu lại bắt đầu chủ đề này, không phải đang nói chuyện chuyên môn sao? Sao lại lái sang thành chuyện của Ông Như Mạn rồi?

Anh ta dừng lại không nói nữa, đưa tay lên vò đầu.

Từ lâu lắm rồi anh ta không mấy khi nói nhiều như vậy, vẫn còn đang không tin vào chính mình. Lần cuối cùng nói nhiều vậy là hôm thảo luận ý tưởng mới với Ông Như Mạn, hai người chuyên tâm thảo luận đến quên thời gian, không ngờ hôm nay nói chuyện với Châu Sâm cũng làm anh ta hào hứng như thế.

Lão Phương ngẩng đầu nhìn Châu Sâm, thấy cậu cũng đang khó hiểu nhìn mình, tựa như đang thắc mắc sao đang nói lại ngừng rồi. Anh ta hắng giọng, sau đó quay trở về công việc chính, đưa ra nhận xét cho một số tác phẩm của Châu Sâm, nói chung không tệ, không giống như người mới vào nghề, sau đó liền quay sang nói cậu thử suy nghĩ xem, bản thân muốn đi theo phong cách nào.

Một ngày bận rộn cứ như vậy nhanh chóng trôi qua, buổi chiều về nhà Ông Như Mạn có chút mệt mỏi, lúc lái xe mấy lần đưa tay lên xoa xoa thái dương. Mấy năm trước do cô thức đêm nhiều mà để lại di chứng, bây giờ dù có tiền cũng không có cách nào trị tận gốc, chỉ có thể chịu đựng sống chung.

Ba người không về nhà nấu cơm nữa, mà đi ra ngoài ăn.

Trong khi hai thanh niên vẫn còn tràn đầy sinh lực tựa như có thể chạy marathon ngay lập tức, thì Ông Như Mạn lại có phần uể oải, không thể không thừa nhận, đây chính là chênh lệch tuổi tác, năng lượng của cô so với vài năm trước đã kém đi nhiều.

Lúc chờ đồ ăn, cô còn tranh thủ tựa vào ghế chợp mắt một lát, đến lúc mở mắt ra thì đồ ăn đều đã được đưa lên, hai người trẻ một người đang cắm mặt vào chơi game trên điện thoại, người còn lại thì đang cầm cuốn sách chăm chú xem.

"Sao không gọi chị dậy?" Cổ họng của cô vẫn còn hơi khàn, Châu Sâm liền ngay lập tức đưa ly nước dừa qua.

"Chị mới nghỉ được mấy đâu." Ông Như Vọng giải thích: "Vốn dĩ đợi đồ ăn cũng nhàm chán mà, thôi ăn đi, ăn đi."

Cậu ta lấy chén cho Ông Như Mạn, lại gắp cho cô mấy món cô thích.

Châu Sâm liếc nhìn một cái, cẩn thận gấp cuốn sách vào, sau đó lấy chén xới cơm cho cả ba.

"Hôm nay sao rồi?" Cô ngước lên hỏi.

"Cũng được, mấy chị gái chăm sóc nhiệt tình." Ông Như Vọng cười hihi đáp.

"A Sâm thì sao?" Ông Như Mạn hỏi cậu.

Khóe miệng Châu Sâm khẽ giương lên, mỉm cười: "Cũng được ạ, thầy chỉ rất nhiều cái mới."

Làm video không thể nói học một ngày hai ngày là xong, mà phải từ từ, thực hành liên tục sau đó mới dần dần định hình ra phong cách cho riêng mình, rồi từ cái riêng đó mới có thể thu hút fan hâm mộ. Cậu nói rằng cậu cảm thấy khá chắc chắn.

Trước đó Ông Như Mạn chỉ gợi ý cho cậu một ý tưởng của mình, còn sau này làm thế nào, làm ra sao thì cậu cần phải tự quyết định.

"Vậy nghĩ kỹ muốn làm video dạng gì chưa?"

"Ừm, hôm nay em tra được một ít tài liệu, quyết định làm thử một bộ đơn giản trước đã."

Châu Sâm trước giờ hầu như không mấy đi xem phim, những lần đi đều là đi cùng với Ông Như Mạn, cũng là chuyện của ba năm trước rồi.

"Hồi chiều em đã kiếm được vài bộ phim, đêm nay sẽ về xem thử một chút."

Ông Như Mạn biết ý của cậu, cũng hiểu hoàn cảnh của Châu Sâm.

"Không thì tối nay chúng ta cùng nhau xem? Có gì có thể góp ý cho cậu, cậu thấy sao?"

"Cảm ơn chị Như Mạn." Cậu chân thành nói.

Ông Như Vọng quay sang vỗ vỗ vai Châu Sâm: "Đều là người một nhà cả, không phải nói hai tiếng cảm ơn, chị tôi đối với cậu thế nào không phải cậu không biết, cậu còn nói cảm ơn hóa ra cậu coi chị ấy là người ngoài à?"

Sau đó quay sang nhìn Ông Như Mạn, đá lông nheo: "Đúng không chị?"

Ông Như Mạn mỉm cười lắc lắc đầu, dáng vẻ câm nín.

Người một nhà?

Châu Sâm nghe đến ba chữ này, trong lòng cảm giác rất tốt, nhưng sợ bị Ông Như Vọng phát hiện cái gì cho nên không dám thể hiện ra mặt.

Trở về nhà tắm rửa xong xuôi, ba người ngồi trên ghế sofa vừa ăn vặt vừa bắt đầu xem phim.

Vẫn như lúc trước, Ông Như Mạn ngồi giữa, hai thanh niên chia nhau ngồi hai bên.

Châu Sâm chọn một bộ phim của đạo diễn Miyazaki Hayao, có tên là <<Lâu đài bay của pháp sư Howl>>, đây chính là thể loại phim hoạt hình mà Ông Như Mạn thích nhất, cô coi một lúc liền biết Châu Sâm cố tình chọn bộ phim này.

"Ể? Hóa ra là bộ này! Bộ này là bộ chị tôi thích nhất đấy! Quả nhiên người thông minh cũng có sở thích giống nhau!" Ông Như Vọng ngồi bên cạnh thở dài.

Thực ra ba người tắt đèn ngồi trong nhà xem phim hoạt hình có vẻ có chút kỳ quái, chỉ có một mình Ông Như Vọng ngây thơ lại cứ tưởng cậu muốn xem phim để thực hành làm video thật, nhưng Ông Như Mạn đã phát hiện ra ý đồ tán tỉnh của Châu Sâm từ lâu.

Ở dưới mắt của Ông Như Vọng mà làm chuyện này, đúng là cô không có gì để nói, chỉ hy vọng em trai mình ngây thơ một chút không phát hiện ra, mà Châu Sâm lại rất tự nhiên gật đầu: "Ừm, lúc nãy có tra trên mạng, sau mới biết chị Như Mạn cũng thích, nên tôi chọn luôn bộ này."

"Tôi cảm thấy cậu có thể nói về phim <<Lưỡi cưa kinh hồn>> ấy, cái hệ liệt này hot lắm, nhưng nhiều người mới nhìn cái tên thôi đã không dám xem rồi, cậu mà làm chắc chắn không tồi đâu." Ông Như Vọng bất ngờ đưa ra một ý kiến mang tính xây dựng.

Ông Như Mạn và Châu Sâm đều nghiêm túc suy nghĩ một hồi, đúng là hệ liệt này rất nổi tiếng nhưng không mấy người dám xem, mở đầu bằng bộ này có vẻ khá ổn.

"Được đấy Vọng Vọng, ý kiến không tồi." Ông Như Mạn chân thành khen ngợi cậu ta một câu, Ông Như Vọng liền vênh mặt đắc ý: "Tất nhiên, người đàn ông thông minh như em có lúc nào đưa ra ý kiến tệ chứ?"

"Thế em nghĩ được em sẽ bắt đầu làm video thế nào chưa?"

"..."

Bầu không khí đột nhiên trở nên đông cứng.

Là một thẳng nam, Ông Như Vọng biết phân biệt đồ trang điểm đã là không dễ dàng rồi, lại còn muốn làm review các thứ? Lại còn phải quay lại cảnh mình trang điểm lên đồ? Nghĩ đến thôi đã muốn nổ não.

Hôm nay cậu đã hạ giá đi tìm mọi người hỏi han, cơ mà vẫn hoàn toàn không rõ rốt cục chị em phụ nữ sẽ thích xem thẳng nam trang điểm cái gì.

Ông Như Mạn nhịn không được cười đến rung cả người.

Nghĩ đến chuyện Ông Như Vọng chuẩn bị trở thành blogger làm đẹp, sau đó nghiêm túc cùng các chị em thảo luận trang điểm ra sao, cô đúng là có một cảm giác quỷ dị không nói thành lời.

"Hay là em làm cái thử nghiệm màu son đi." Son môi của Ông Như Mạn đều là loại mua cả bộ, không đếm kỹ nhưng có khi đến cả trăm: "Hoặc là làm cái đánh giá phấn trang điểm dành cho ngày hè?" Phấn trang điểm của Như Mạn cũng rất nhiều, nhưng có vẻ cái này không khả thi mấy, bởi vì bình thường Ông Như Mạn tương đối trắng, mà Ông Như Vọng hay đi đày nên so với cô đen hơn nhiều, dùng mấy cái phấn này chắc sẽ thành trò hề mất.

"Thử nghiệm màu son?" Nghe có vẻ không khó lắm.

Không phải chỉ có đánh son lên rồi nói vài câu bình luận là xong sao?

"Có được thật không chị?" Cậu nghi hoặc.

"Đương nhiên, chị em phụ nữ thích nhất là son môi, em đánh giá xong rồi làm gift away để tặng thì sẽ hút fan nhanh hơn." Cô ngừng một chút: "Lúc có một lượng fan nhất định thì chơi mấy trò like share rút thăm trúng thưởng, như vậy người follow tăng vù vù ngay."

Phương pháp này không áp dụng với Châu Sâm được, bởi vì cậu không có tiền, cho nên phải nghĩ cách khác, tập trung vào chất lượng sản phẩm của mình, rồi giống như người thần bí không phải lúc nào cũng xuất hiện, khơi dậy sự tò mò của cư dân mạng để tạo độ hot cho mình.

Ông Như Mạn nói chuyện này với Châu Sâm, cậu liền gật đầu đồng ý, vốn dĩ cậu cũng suy nghĩ sẽ làm như vậy.

"Vậy chị đưa em mượn mấy thỏi son trước đi, em đi tập đánh cái."

Ông Như Mạn đi vào phòng, tìm thấy hai thỏi son không biết được tặng từ bao giờ, đưa nó cho cậu ta: "Đây có hai loại, em cầm đi."

Ông Như Vọng cầm lấy hai thỏi son sau đó đi vào phòng tô tô vẽ vẽ, bỏ lại hai người vẫn ngồi trên sofa ngoài phòng khách.

Châu Sâm quay sang nhìn cô mỉm cười một chút, sau đó dùng tốc độ ánh sáng nắm lấy tay cô.

Trên màn hình bộ phim vẫn đang phát, một bộ phim chỉ thuộc về hai người.

Không khí phảng phất hơi thở kỳ diệu, giống như mờ ám, lại ôn nhu, lại không nói rõ được là gì.

Trạng thái này đúng lúc cao trào thì chấm dứt.

Bởi vì Ông Như Vọng đột nhiên phóng ra ngoài, trên môi đánh son lòe loẹt đỏ choét.

Ông Như Mạn cười đến phát điên luôn.

Hết chương 27

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.