Báo Thù Độc Liên Hoa!

Chương 20: Chương 20





Phó Hâm Nhân hôm nay ở ngoài đã mất mặt, về nhà lại trước mặt người của Lang gia mất hết mặt mũi một lần nữa, lửa giận ngút trời, nhìn chằm chằm vào đầu sỏ gây chuyện là Lật Hạ, một cái tát này đánh ra dùng cả mười phần sức lực.

Ông ta biết tính tình Lật Hạ vừa cứng rắn vừa kiên cường nên nhất định sẽ không tránh.

Nhưng lại không ngờ được cô lại bị người ta kéo ra, trái lại còn lôi được Phó Ức Lam lại.

Một cái tát đánh ra đã không kịp dừng lại, cái tát dùng toàn bộ sức lực thế nhưng lại đánh trên mặt con gái bảo bối Phó Ức Lam của ông ta.

Sức lực của đàn ông vốn lớn, bàn tay lại rắn chắc, âm thanh vang lên khiến cho da đầu người ta phải tê dại.

Phó Ức Lam trực tiếp bị đánh văng đến bàn trà, cốc chén trên bàn rơi vỡ loảng xoảng.

Má cô ta cũng lập tức sưng vù lên, như là bị người ta đánh cho mấy chục phát, đau đến toát mồ hôi lạnh.

Tất cả mọi người đều không kịp phản ứng, mà Lật Hạ thì ngay lúc rơi vào lồng ngực của Nghê Lạc thì tâm đã hoàn toàn chết lặng.

Ông ta lại có thể hạ thủ một cách ác độc như vậy.

Phó Hâm Nhân cũng thất kinh, nhìn thấy khuôn mặt Phó Ức Lam sưng như đầu heo, trong lòng nhỏ máu, tức giận không có chỗ phát lại còn càng chuốc thêm bực tức, liền quay đầy nhìn về phía Lật Hạ, ánh mắt nảy lửa, tức giận tiến lên:
"Mày là đồ bất hiếu!"
Nghê Lạc sắc mặt lãnh lẽo, vung tay lên kéo Lật Hạ ra sau lưng mình để che chắn.

Lật Hạ không đứng vững liền đụng đầu vào lưng Nghê Lạc, lúc bấy giờ mới nhận ra hơi thở lạnh lùng trước nay chưa từng có trên người anh.

Tầm mắt Lật Hạ vừa vặn nhìn lướt qua vai Nghê Lạc, thấy Phó Hâm Nhân đứng ở phía đối diện lửa giận chưa tiêu, khuôn mặt sượng sùng, vừa xấu hổ vừa kinh sợ.

Lật Hạ đã hoàn toàn thất vọng, vốn muốn đi ra đón nhận, nhưng lại bị Nghê Lạc giữ chặt, khiến cô chỉ có thể đứng sau lưng anh, không thể di chuyển.

Phó Hâm Nhân lúc này mới nhìn về phía người thanh niên trẻ tuổi trước mặt mình, ông ta tất nhiên không dám đánh anh, cũng không dám phát hỏa, đành trầm giọng tức giận nói: "Gia đình tôi đang có chút chuyện, không tiễn tiếp khách.

Mời cậu về cho, thứ lỗi không tiễn."
Đối với lệnh đuổi khách này của Phó Hâm Nhân, Nghê Lạc nở nụ cười khinh miệt, nhếch môi: "Tôi là khách của Lật Hạ nha." Dứt lời, tay lại cử động, kéo Lật Hạ sau lưng mình đến bên cạnh, liếc nhìn cô nói: "Cô muốn đuổi tôi?"
Lật Hạ thật vất vả mới đứng vững, lúc này mới nhận ra chuyện xấu trong nhà đã để anh thấy cả rồi, cảm thấy vô cùng mất mặt, liền cắn môi, định đuổi anh về để tự mình xử lí.


Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt híp lại mang theo cảnh cáo nồng đậm của Nghê Lạc, cô liền nuốt nước bọt, lời nói ra đến miệng rồi lại tắc lại.

Phó Hâm Nhân bực bội, da mặt lại có thể dày đến như vậy, đuổi cũng không đi!
Mà Phó Ức Lam lúc này đang ôm khuôn mặt sưng vù của mình, nhìn chằm chằm vào tay Nghê Lạc, ánh mắt ai oán.

Cái người đàn ông thậm chí chỉ bắt tay cô ta thôi cũng khinh thường không thèm bắt giờ phút này lại đang nắm chặt lấy tay Lật Hạ ư?
Cô ta có chỗ nào không bằng Lật Hạ chứ?
Nghĩ đến đây cô ta liền cảm thấy vô cùng ủy khuất, ôm mặt khóc rống lên: "Lật Hạ, ba muốn đánh chị, em thậm chí còn can ngăn ba, tại sao chị lại muốn hại em, kéo em qua đây để chịu đòn thay chị?"
Lời này vừa nói vừa nhìn Nghê Lạc, ánh mắt ngập nước, dưới ánh đèn trông vô cùng long lanh, lại càng điềm đạm đáng yêu.

Lật Hạ còn chưa kịp nói thì Nghê Lạc đã lên tiếng:
"Sao tôi nhìn thế nào cũng thấy là cô nắm tay cô ấy thế nhỉ? Vốn thấy cô khi không cũng bị đánh cũng thật tội nghiệp, nhưng bây giờ vẫn còn tâm trạng để vu oan cho người khác, xem ra một cái tát đó cũng không quá oan uổng rồi."
Phó Ức Lam cứng mặt, Phó Hâm Nhân sắc mặt đen thui.

Nghê Lạc bình tĩnh tự nhiên kéo Lật Hạ ngồi xuống sofa, thản nhiên đón nhận ánh mắt của Lang Hiểu và ba Lang, trên miệng nở nụ cười nhưng ý cười hoàn toàn không có trong mắt.

"Tôi và Lật Hạ cũng là chỗ bạn bè thân thiết.

Tôi đây sẽ giúp cô ấy chấm điểm một chút."
Sau đó hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Lang Hiểu, còn thực sự gật gù đưa ra kết luận:
"Ồ, không được rồi!"
Lang Hiểu bị một câu chẹn cho nghẹn họng, không được?
Cái từ "không được" này dùng trên người đàn ông thật có biết bao nhiêu ý tứ.

Hắn không biết Nghê Lạc đây là vô tình hay cố ý nhưng hắn quả thật chính là "không được", nên một câu thôi liền hắn chịu đả kích sâu sắc.

Bệnh của hắn là tâm bệnh, chữa cần tâm dược, chỉ có tìm được đúng người mới có thể khiến hắn "được".

Hắn nhẫn nhịn biết bao nhiêu năm, cuối cùng xác định được Lật Hạ là "thuốc chữa" duy nhất của hắn, cho nên mới liều mạng muốn chiếm lấy cô.

Một khắc kia cùng cha hắn bước vào Phó gia, Lang Hiểu đã xác định Lật Hạ sẽ trở thành người phụ nữ của hắn.


Thế nhưng lại xuất hiện một Nghê Lạc luôn cùng Lật Hạ cùng tiến cùng lùi, còn nắm tay cô, như có như không ôm cô, giờ đây lại còn muốn khiêu khích hắn.

Thật không thể nhịn được nữa mà!
Lang Hiểu ẩn nhẫn cười: "Chuyện của người khác, không tới lượt anh xử sự theo cảm tính như vậy."
Nghê Lạc lãnh đạm nói: "Tôi đây là đưa ra ý kiến chủ quan.

Vừa nhìn thấy anh liền biết không phải người tốt rồi." Nói xong không để ý sắc mặt đen sì của mọi người ở đây, quay lại nhìn Lật Hạ, cười tủm tỉm: "Đúng không?"
Lật Hạ:........!
Loại phương thức sỉ nhục người khác này thật....!quá ngây thơ, quá tầm thường......!nhưng.....!Lật Hạ nhếch môi cười, gật đầu thật mạnh.

Sắc mặt mọi người hết đen lại trắng.

Ba Lang không khỏi hít sâu một hơi, nhìn Phó Hâm Nhân: "Hôm nay tôi tự mình tới đây là thật lòng mang theo thành ý muốn đến kết thông gia......"
Phó Hâm Nhân nổi giận nhìn Lật Hạ, Lật Hạ cũng không nhìn ông ta mà nhìn ba Lang nói: "Bác à, bác quả thực là đối với ba con vô cùng có thành ý, một người thì muốn bán con gái, một người thì một vốn bốn lời nuốt chửng Lật thị.

Là một con cờ trong mắt mấy người, con cũng muốn nói trước vài lời, chính là cổ phần công ty của con con sẽ không cho bác, con của bác con nhìn cũng ngứa mắt.

Đây chính là ý tứ chân thành nhất của con, nói một cách ngắn gọn thì chính là thành ý đấy ạ."
Mặt Lang ba đỏ như gan lợn, Lang Hiểu cũng bị sỉ nhục, miễn cưỡng nói: "Lật Hạ, cô cho rằng chỉ bằng một mình cô có thể lấy lại quyền kinh doanh của Lật thị sao? Có thể quản lý cả một tập đoàn sao?"
Nghê Lạc chắn trước mặt Lật Hạ, chậm rãi nói: "Nói như thế, thì chỉ cần có bản lĩnh là được đúng không? Nhưng sao tôi lại nghe nói vào năm ngoái, anh thành lập một công ty đầu tư nhưng không biết làm ăn kiểu gì lại khiến cho nó nợ nần chồng chất, còn phải lấy tiền trong nhà để trả nợ ấy nhỉ?"
Lang Hiểu ngẩn ra.

Đây là vết nhơ duy nhất kể từ khi hắn dấn thân vào chốn thương trường.

Nhưng Nghê Lạc sao lại biết được?
Trước đây hắn quản lý công ty vô cùng gọn gàng ngăn nắp nên liền nổi lên ý nghĩ muốn tự chứng minh bản thân, không cần sự trợ giúp từ gia đình mà có thể tự xây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, lại không ngờ liền thất bại thảm hại.

Lang Hiểu vẫn vô cũng bình tĩnh thản nhiên cười: "Đó là do quyết sách có chút sai lầm, lại gặp phải bọn cho vay nặng lãi.

Nhưng dù sao cũng chỉ là muốn thử sức, không sao cả."
Hắn cũng không nói dối, khi đó tài chính gặp khó khăn, lại không muốn mất mặt nên không lấy một phân tiền nào của gia đình mà ra ngoài vay tiền, nhưng cũng không thể cứu vãn nổi công ty.


Nghê Lạc nhìn hắn cười.

Lang Hiểu nhìn thấy ánh mắt vừa khinh bỉ vừa châm chọc của Nghê Lạc thì liền tức giận nói: "Sao? Có vấn đề gì không?"
"Ồ? Vay nặng lãi ư?" Nghê Lạc gãi mũi, lười biếng nói: "Tôi chính là kẻ cho vay nặng lãi đó đó."
Lật Hạ không nhịn được phì cười.

Lang Hiểu bị bẽ mặt, trên mặt nóng rực, không thể ngờ được người đứng sau chỗ kia lại chính là Nghê Lạc.

Mặt mũi đàn ông đã bị mất hết, lại còn bị sỉ nhục một hồi, hắn ta một câu cũng không nói liền đứng dậy bỏ đi.

Ba Lang giận không có chỗ phát, liền xả thắng vào người Phó Hâm Nhân: "Tốt, tốt lắm! Về sau chúng ta cũng không cần hợp tác với nhau nữa đâu!"
Đột nhiên....!
"Ba nhỏ!" Một giọng nói ngọt ngào nhu thuận của trẻ con vang lên.

Lang Hiểu còn chưa ra khỏi phòng khách, nghe vậy tâm đột nhiên như bị cái gì đụng vào.

Kiều Kiều ngồi trên xe lăn, ngửa mặt nhìn Lang Hiểu, khuôn mặt lúc trước vẫn còn vui mừng hoan hỉ nháy mắt liền tràn ngập vẻ sợ hãi.

Mà giờ phút này, Lang Hiểu cúi đầu nhìn đứa nhỏ dưới chân, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lật Hạ lập tức đứng dậy, nhưng liền nghe được giọng nói lạnh lùng của Lang Hiểu: "Ồ, tôi còn tưởng là ai? Hóa ra là đứa con hoang của Lật Thu."
Cô cắn răng nắm chặt tay, vừa muốn đi lên đánh hắn ta một trận, lại thấy Kiều Kiều quay đầu lại, hàng mi dày chớp chớp, giọng nói vừa bối rối vừa nghi hoặc: "Con hoang là gì ạ?"
Tâm Lật Hạ nhói lên, đột nhiên dừng bước, nhìn thấy Kiều Kiều ngước khuôn mặt buồn bực nhìn ra phía sau mình, đằng sau là Nghê Lạc không biết cũng bước tới từ bao giờ.

Không có ai trả lời bé cả.

Đứa nhỏ càng khó hiểu, đôi mắt đen lúng liếng nhìn Nghê Lạc: "Ba nhỏ, con hoang là gì ạ?"
Nghê Lạc im lặng, lại thấy Phó Ức Lam cười khẽ: "Chính là cái loại không có ba đó."
Kiều Kiều cúi đầu, ngón tay nhỏ tinh tế đùa nghịch với bánh xe lăn, nhíu mày quệt miệng nói: "Thì ra con là đứa con hoang sao?"
"Ai bảo thế?" Lật Hạ đau lòng nói, Kiều Kiều lại ngẩng đầu lên, nhìn Lang Hiểu tò mò hỏi: "Vậy con là đứa nhỏ không có mẹ thì gọi là gì?"
Lang Hiểu nhìn đôi mắt đen láy to tròn của Kiều Kiều, trong lòng đột nhiên đau nhói, nhưng lại nghĩ đến đây là đứa con của Lật Thu và một người đàn ông khác, trong lòng lại lạnh lẽo nói: "Gọi là Lật Kiều!" Dứt lời liền bước ra ngoài.

Kiều Kiều không hiểu lắm, ánh mắt chớp chớp vài cái rồi lại yên lặng cúi đầu, thân mình nhỏ bé cuộn lại trên chiếc xe lăn.

Lật Hạ siết chặt tay, mắt đau như bị xát muối, không đành lòng nhìn bóng dáng nhỏ bé kia, nhưng Nghê Lạc lại xuất hiện trong tầm mắt, đi đến bên cạnh xe lăn rồi dừng lại.

Anh vẫn đứng thẳng như cũ, không có cúi người.


Kiều Kiều thấy chân anh liền ngẩng đầu lên nhìn, giọng nói rất nhỏ, tràn ngập lo lắng: "Ba nhỏ?"
Lần này Nghê Lạc không cáu kỉnh, cũng không nổi giận, chỉ nói một chữ: "Ừ."
Xung quanh một mảnh im lặng.

Phó Ức Lam ghen tỵ phát điên.

Có Kiều Kiều, chẳng phải Lật Hạ càng dễ câu dẫn Nghê Lạc hơn sao?
Kiều Kiều kinh hỉ mở lớn hai mắt, khuôn mắt tái nhợt như được thắp sáng, lập tức quên đi chuyện vừa rồi, giang đôi tay ngắn ngủn ôm lấy chân Nghê Lạc cọ cọ:
"Ba nhỏ, vừa nãy con vừa nghĩ đến ba nha, lại giống như được nghe được giọng nói của ba, cho nên con liền đi xuống.

Ba nhỏ, không ngờ thực sự là ba nha.

Ba tới thăm con phải không...."
Trong mắt Lật Hạ như bị sương mù che phủ, chỉ thấy Kiều Kiều như một con Koala ôm chặt lấy chân Nghê Lạc, vốn cô lo lắng Nghê Lạc có khi nào sẽ nổi giận không, nhưng Nghê Lạc chỉ rũ mắt im lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ra sức cọ vào ống quần mình, liền tự mình đưa ra một quyết định.

Đứa nhỏ như một con thú nhỏ líu ríu vu vẻ mà Nghê Lạc vẫn im lặng không nhúc nhích.

Như Darwin và con sóc nhỏ (chỗ này là nói về cái hiện tượng gì đó của Darwin í mà t cũng k rõ nữa:((((()
Lật Hạ nhìn một bên sườn mặt nhu hòa của Nghê Lạc, trong lòng chợt khẽ rung động, lúc này mới hiểu vì sao chỉ mới gặp anh có vài lần mà đã khiến cô động tâm.

Từ sau khi tỉnh lại, mọi thứ đều thay đổi, vừa xa lạ lại vừa dối trá, lại chỉ có mình anh là chân thật.

Tất cả mọi người đều đối xử với cô vừa lạnh lùng lại vừa tàn nhẫn, chỉ có anh trong lúc lơ đãng cho cô cảm nhận được sự ấm áp.

Trong lòng cô vẫn luôn chứa đầy những bí mật ngột ngạt, mà chỉ khi ở bên cạnh anh cô mới được thả lỏng.

Anh ấy thực sự rất tốt, phải không?
Lại nói, Kiều Kiều có vẻ biết Nghê Lạc ngầm thừa nhận nên liền được nước lấn tới:
"Ba nhỏ." *^_^*
"Ừ." (╯﹏╰)b
"Ba nhỏ!" *^_^*
"........!Ừ." ⊙﹏⊙b
"Ba nhỏ!!!" *^_^*
"............." =.=
"Ba nhỏ!!!!!" *^_^*
"Im miệng!".