Báo Thù Độc Liên Hoa!

Chương 21: Chương 21





Sự kiện Liễu Phi Phi đại náo Phó Lam thương hạ của Phó gia bị lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Video ảnh chụp từ mọi góc độ bị đăng tải tràn làn trên các trang mạng lớn nhỏ, các diễn đàn lớn, thậm chí cả diễn đàn "Gái hư" cũng đăng lại nhiều lần, lượng truy cập vô cùng cao.

Trừ bỏ một số ít những người đồng tình, phần lớn mọi người đều tỏ ra khinh bỉ và mắng chửi.

Các từ khóa như "Chui đũng quần" "Lộ ngực tìm đàn ông" Kẻ phản bội" "Mặt dày mười năm" liền trở thành từ khóa hot.

Sự tình phát triển ngoài dự kiến của mấy người Phó gia, theo lý thuyết, vào thời đại tin tức bùng nổ thế này, loại tin thế này đáng lẽ nên xẹp xuống một cách nhanh chóng.

Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn lại càng ngày càng nghiêm trọng.

Bắt đầu xuất hiện một loạt các bài bình luận trên các trang web lớn phân tích về vấn đề phượng hoàng nam và tiểu tam và sự nguy hiểm đối với xã hội, thậm chí còn mở hẳn một topic lấy Phó gia làm ví dụ.

Mặt khác lại tiến hành phân tích so sánh các trường hợp không có đạo đức vô văn hóa khác để tiến hành bình chọn Top 10 những trường hợp "mặt dày" nhất.

Kết quả là Phó gia giành trọn vị trí quán quân với 5 sao, trở thành phượng hoàng nam kinh điển và tiểu tam cực phẩm nhất trong lịch sử.

Đến bấy giờ Phó gia mới nhận ra đã lớn chuyện rồi, vội vàng lên tiếng đính chính, âm thầm mua chuộc các phương tiện đại chúng.

Nhưng sự kiện của Phó gia đã trở thành miếng bánh từ trên trời rơi xuống đối với các nhà mạng, trang web, lan rộng và nhanh như một đám cháy, căn bản không có cách nào khống chế được.

Thậm chí các tin tức và bình luận còn bắt đầu hướng tới vấn đề nội bộ công ty, đối tượng công kích phát triển theo cấp số nhân.

Người nhà Phó gia bắt đầu hoài nghi có người đứng sau bày trò, nhưng Lật Hạ mỗi ngày đều thong dong bình tĩnh lên lớp học bài, hoàn toàn không có điểm gì bất thường cả.

Ở nơi đầu sóng ngọn gió, Phó Ức Lam chịu không nổi ánh mắt châm chọc khiêu khích của các sinh viên nên liền tạm thời nghỉ học, mỗi ngày ở nhà phát cáu.

Lam Hân cũng chết dí ở nhà không dám ra ngoài, mà Lam Ngọc thì hoàn toàn khôi phục lại khí thế cao ngạo như một con hoàng yến trước đây, liên tục tham gia các sự kiện bên ngoài cùng Phó Hâm Nhân, diễn trọn vở kịch vợ chồng tương thân tương ái.

Kết quả là khiến lời đồn Phó gia có vấn đề càng thêm được củng cố.

Thế cục bắt đầu có thay đổi khi trên diễn đàn xuất hiện một tiêu đề: "Sự thật đằng sau sự việc Phó gia?"
Bài viết lấy góc độ là "người chứng kiến" phân tích một loạt các nguy cơ và khủng hoảng quan hệ xã hội gần đây nhất của Phó gia, lại xác định những sự việc này vừa vặn xảy ra từ khi Lật Hạ trở về.


Mũi nhọn chĩa thẳng vào Lật Hạ.

Chủ top còn liệt kê ra được một loạt dẫn chứng đi kèm, vô cùng kì diệu.

Trước nêu lên thời điểm Lật Hạ xuất hiện lần đầu tiên ở sinh nhật của Phó Hâm Nhân, lời nói của cô nghe qua thì không có vấn đề gì, nhưng câu nào câu nấy lại vô cùng thâm ý.

Tiếp theo, ngay trong đêm đó đoạn phim "bất nhã" của Phó Ức Lam lại xuất hiện, kết quả hóa ra là người bị hại.

Ngay sau đó, Lật Hạ lại xúi bẩy bạn học Tô Tiếu dùng từ ngữ kích bác thân thế của Phó Ức Lam, thậm chí còn động tay động chân hắt nước lên mặt, bản tính côn đồ liền lộ rõ, hành vi khiến người người căm phẫn.

Ở trường học đã không kiêng nể gì, về nhà lại còn cố ý gây sự.

Mà nguy cơ gần đây nhất đến từ nhân vật Liễu Phi Phi, cũng là một cô nàng suốt ngày lên ngày lên bar chơi bời hư hỏng, không thể không hoài nghi đây cũng là thiết kế của Lật Hạ.

Bài post vô cùng kích động, miêu tả sự đau lòng của Phó Hâm Nhân, sự bất đắc dĩ của Lam Hân, sự trầm lặng của Phó Tư Lam và sự thê thảm của Phó Ức Lam vô cùng nhuần nhuyễn, biến Lật Hạ trở thành một "kẻ ác nhân" khiến người người căm phẫn, nhà nhà phẫn nộ.

Một hòn đá ném xuống làm dậy lên một làn sóng dư luận lớn.

Dư luận chuyển hướng, tất cả đều nghi ngờ Lật Hạ ẩn nhẫn ở tại Phó gia chính là muốn thực hiện âm mưu báo thù.

Lật Hạ cũng lười phản ứng, tốn nửa giờ ngồi đọc hết bài viết, sau đó liền gọi điện thoại cho Thiên Hiền.

Rất nhanh, trên mạng liền xuất hiện bài viết của một kỹ thuật viên chuyên nghiệp.

Bài đăng đưa lên một loạt các hình ảnh và chứng cứ chứng minh chiếc điện thoại đăng tải đoạn phim của Phó Ức Lam kia lên đến từ địa chỉ IP của một người trong Phó gia, mà ngược lại, địa chỉ IP đăng đoạn phim nguyên bản lại thuộc về điện thoại của Lật Hạ.

Lại có bạn học cùng lớp làm chứng, khi đó là Phó Ức Lam trước mặt mọi người nói tiểu tam là vô tội, có trách thì trách nguyên phối vô năng.

Còn về sự kiện hôm kỉ niệm kia, lúc Phó Ức Lam ngã xuống một cách mất hết thể diện kia là do cô ta tự mình ngáng chân mình.

So với bài viết ra sức kêu gọi sự đồng tình của mọi người kia thì bài viết này lại vô cùng đạm mạc, đơn giản chỉ là trình bày lại vấn đề, đưa ra các minh chứng xác thực.

Ai thực ai giả người sáng suốt vừa nhìn là biết.

Từ đó dân mạng liền chia làm hai phe, một phần nhỏ cho rằng tất cả là do Phó Ức Lam già mồm cãi láo, lại còn độc ác nham hiểm, muốn hãm hại Lật Hạ, chẳng may bị gậy ông đập lưng ông.


Mà đại đa số lại cho rằng đây là cái bẫy mà Lật Hạ giăng ra, từng bước dụ dỗ Phó Ức Lam bước vào với mục đích là trả thù.

Dân mạng còn đem một loạt các sự kiện ra bóc tách phân tích lại, cuối cùng đưa ra kết luận là Lật Hạ lợi dụng Phó Ức Lam muốn hại mình, mượn lực đả lực, né tránh linh hoạt, khiến Phó Ức Lam bị phản đòn, tự mình nếm quả đắng.

Mấy ngày sau, dư luận dần xẹp xuống, những "chuyện tốt" lại được đăng trên diễn đàn "Gái hư", mọi người đều bàn luận các kĩ xảo báo thù của Lật Hạ vô cùng sôi nổi, ngày ngày ngóng trông bước tiếp theo của cô.

Cũng có người trực tiếp nói Lật Hạ thật vô cùng thông minh quả cảm, lại có thể nhẫn nhịn ẩn mình, đợi đến khi mình có năng lực mới xuất đầu lộ diện, thủ đoạn vừa tàn nhẫn đáng sợ lại cũng thật ngay thẳng và đáng yêu,.....!lược bỏ một vạn chữ ca ngợi nịnh hót.

Lật Hạ không để ý mấy lời vô vị đó, chỉ yên lặng lưu lại bài post "Nếu tôi là Lật Hạ, bước tiếp theo của kế hoạch nên là gì?"
Cần phải tiếp thu thật tốt ý kiến của quần chúng nha!
Một trận phong ba trên mạng này thật đúng ý Lật Hạ, Phó gia giờ đang ốc không mang nổi mình ốc, đây chính là thời cơ tốt nhất để lấy lại Lật thị.

Đóng máy tính lại, dẫn theo Kiều Kiều xuống nhà.

Tiểu tử kia ngồi trên xe lăn, sung sướng vung vẩy hai tay, cái đầu nhỏ xoay tới xoay lui: "Ba nhỏ đến đây! Ba nhỏ đến đây!"
Lật Hạ cùng chú Thiên mang bé xuống nhà liền nhìn thấy Phó Ức Lam sắc mặt vô cùng tồi tệ, đang trừng mắt nhìn cô.

Phó gia gần đây chịu bao nhiêu đả kích từ bình luận, đồn đại trên mạng, kết quả là khiến cho Lật Hạ được lợi, cô ta đương nhiên nuốt không trôi cục tức này.

Ra đến cửa liền nhìn thấy Nghê Lạc trên mặt đeo kính râm, dựa cả người vào xe.

Kiều Kều lập tức hô lên: "Ba nhỏ, ba nhỏ!" Bé giãy ra khỏi tay Lật Hạ, tự mình đẩy đẩy xe lăn chạy vèo vèo về phía trước, đôi tay nhỏ bé giang ra vù một tiếng ôm chặt lấy đùi Nghê Lạc
Nghê Lạc giật giật chân, thằng nhóc kia bám chắt lấy anh, mông ở trên xe lăn nhưng vẫn thực linh hoạt đi tới đi lui xung quanh chân anh.

Nghê Lạc đeo kính râm, không nhìn rõ sắc mặt, giọng nói lãnh đạm: "Này nhóc, thả tay ra!"
Kiều Kiều giả bộ không nghe thấy, vẫn ôm lấy chân anh như cũ, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười hì hì.

Lật Hạ thấy lông mày Nghê Lạc giật giật, cảm giác anh đang vô cùng nhẫn nhịn không một cước đá Kiều Kiều xuống, liền chạy nhanh tới tách bé ra: "Chúng ta lên xe đã nào!"
Kiều Kiều buông ra, vỗ tay: "Vâng, chúng ta lên xe ba nhỏ ngồi!"
Câu nào câu đấy đều ba nhỏ ba nhỏ!
Nghê Lạc liếc nhìn thằng nhóc kia một cái, có cảm giác mấy ngày nay mình bị nó trêu chọc.

Nó mỗi ngày đều chỉ ở nhà, làm nũng ăn vạ không chịu gặp bác sĩ, bắt Nghê Lạc phải đến gặp nó thì nó mới chịu.


Vốn tưởng rằng nó chỉ đơn giản là nhát gan sinh ra sợ hãi, không muốn gặp người lạ, nhưng càng ngày anh càng cảm thấy thằng nhóc này chính là một tiểu phúc hắc.

Đơn giản chỉ là nó cố tình, vờ đáng thương, giả đáng yêu.

Hơi một tí liền bày ra dáng vẻ thương tích đầy mình, luôn tỏ ra nghe không hiểu mọi người nói gì.

Nó có bị thương cái đầu á!!
Nghê Lạc đương nhiên không đến mức phát cáu với một đứa nhỏ, nên cả quãng đường đều trưng ra bộ mặt đen sì cho Lật Hạ xem, cũng không nói câu nào.

Lật Hạ cũng mặc kệ, vẫn hi hi ha ha như cũ trước mặt anh, làm anh càng thêm luống cuống.

Lái xe được một lúc, Lật Hạ liền bắt chuyện: "Aizz, gần đây anh có lên mạng xem tin tức không? Tôi bây giờ chính là nhân vật hô mưa gọi gió đó! Có lợi hại không?"
Nghê Lạc không chớp mắt nói: "Tin tức bát quái, không hứng thú!"
Kiều Kiều ngồi sau liền dựng thẳng lỗ tai, vô cùng hứng thú thò cái đầu nhỏ nhắn lên hỏi: "Ba nhỏ, bát quái là gì ạ?"
Nghê Lạc chỉ vào Lật Hạ nói: "Đây chính là bát quái."
Kiều Kiều chớp chớp mắt, trong não bắt đầu vận chuyển, thì ra mẹ nhỏ chính là bát quái nha.

Trong đầu linh quang chợt lóe, hưng phấn nói: "Vậy thì ba cũng là bát quái nha!"
Lật Hạ: Phụt!!!
Nghê Lạc lạnh lùng liếc cô, Lật Hạ liền nhanh chóng thu lại nụ cười.

Kiều Kiều nghiêng đầu lo lắng, sao bọn họ lại không nói chuyện chứ? Bầu không khí như thế này rất không tốt nha, vì vậy liền đề nghị:
"Ba nhỏ, con hát cho ba nghe nhé!" Không cho Nghê Lạc cơ hội cự tuyệt, giọng hát trẻ con giòn giã trong suốt đã vang lên: "Thương không dậy nổi thật sự thương không dậy nổi, đà đường huyền trang chạy chậm tam huynh đệ, lương tâm có mộc có của ngươi lương tâm cẩu điêu đi, vừa đi chính là mấy vạn dặm" (đoạn này đại khái là bạn nhỏ Kiều Kiều hát bài chế, t cũng k hiểu nên để nguyên, bạn nào biết thì cmt để t sửa lại nhé:)))))
Nghê Lạc nghe suýt chút nữa sặc nước miếng: "Hát hay lắm!"
"Đúng vậy nha!" Đứa nhỏ đương nhiên không biết mình đang bị nói mát, vô cùng tự hào nói: "Cô giáo ở nhà trẻ còn khen con là ca sĩ cũng không theo kịp con đó!"
Nghê Lạc:............!
Đến nơi, Lật Hạ cuối cùng cũng gặp bác sĩ Cố Đồng.

Bác sĩ Cố là một người vô cùng ôn hòa, gợi cho người ta cảm giác thân thuộc, ánh mắt vô cùng thấu hiểu lòng người.

Bà không hổ là người chuyên nghiệp, chỉ nói với Kiều Kiều mấy câu thôi mà đứa nhỏ vốn luôn sợ người lạ kia đã ngoan ngoãn mở máy hát rồi.

Lật Hạ liền yên tâm để Kiều Kiều lại rồi ra ngoài.

Trong lúc chờ đợi thì thấy Nghê Lạc đang ngồi xem tạp chí, liền đi tới hỏi: "Này, dạo này anh ăn phải thuốc nổ à? Sao ngày nào cũng bày bộ mặt đen sì ra với tôi vậy?"
Nghê Lạc hoàn toàn không để ý tới cô bởi anh biết nói gì đây? Chẳng lẽ nói anh nghi ngờ cô và Kiều Kiều hai người một lớn một bé bụng dạ khôn lường đang cố tình gây rối với anh à?
Lật Hạ lật lấy tạp chí trong tay Nghê Lạc, thấy anh không vui ngẩng đầu lên, cười hì hì như một tên trộm: "Nghê! Lạc!" Giọng nói bỗng nhiên nhấn mạnh khiến trái tim anh không hiểu sao liền lỡ nửa nhịp.

"Anh sẽ không phải thấy tôi đang theo đuổi anh nên mới trốn tránh đấy chứ?"" Người nào đó không chút xấu hổ nói.


Nghê Lạc bất động thanh sắc liếc nhìn cô một cái, vừa đưa tay lấy lại tạp chí vừa nói: "Đúng vậy!"
Thế nên, cô hãy mau biết khó mà lui đi!
Vị kia nhà anh chính là một con nhím, mà Lật Hạ lại là một hạt dẻ tròn tròn, có một số người phụ nữ trên đời này sinh ra là để khắc anh, cho nên, nếu anh cùng cô nói chuyện yêu đương thì chính là tự đi tìm ngược a! Hừ, không ra mặt thì mấy người liền thực sự cho tôi là M mất! (M trong cụm từ SM nhé).

Lật Hạ vốn nghĩ câu đùa giỡn này sẽ khiến anh xù lông lên, cô thích nhất chính là dáng vẻ nghẹn uất mà lại không nói được gì của anh.

Thật không ngờ anh lại tỏ ra vô cùng lạnh nhạt, khiến trong lòng cô chợt cảm thấy mất mát, chẳng lẽ do anh vẫn còn nhớ tới người kia?
Lời tỏ tình của cô không thể cứ như vậy liền bị bóp chết từ trong trứng nước được, cho nên, giọng nói thanh thúy rõ ràng của cô lại vang lên: "Nhưng làm sao bây giờ, tôi lại vô cùng thích anh mới chết chứ! Cho nên, anh trốn thì cứ trốn, mà tôi theo đuổi thì cứ theo đuổi thôi."
Nghê Lạc biến sắc, vừa như buồn bực, lại giống như xấu hổi, hung tợn nhìn cô, rất muốn mắng "Mặt dày!" nhưng lại không thể nào mở miệng nổi.

Lật Hạ nhìn phản ứng này của anh, biết anh xấu hổ, liền bắt chước giọng điệu của Kiều Kiều: "Ồ, ba nhỏ có vẻ như cũng thích con nha!"
Nghê Lạc lại bị đùa giỡn, không thể hiểu nổi cái sự cố chấp không biết xấu hổ này của cô là ở đâu ra, nhưng hoàn toàn chắc chắn một điều, nó thực sự đã làm lòng anh bị đảo loạn.

Nghê Lạc tức giận, vừa muốn đem bộ mặt đang cười xấu xa của cô gỡ xuống thì cửa bị đẩy ra, Cố Đồng bước vào nói: "Tiểu thư Lật Hạ!"
Lật Hạ đi theo, Cố Đồng nhíu mày rối rắm hỏi: "Có một câu của Kiều Kiều tôi không hiểu lắm, ừm, thải ăn bánh là sao?"
Lật Hạ cũng cảm thấy khó hiểu hồi lâu nhưng trên đường về bỗng nhiên hiểu ra, quả nhiên không uổng phí công sức nha!
- ---------------
Khách sạn Lang thị, phòng 788.

Phó Hâm Nhân từ phòng tắm bước ra liền thấy Lam Hân nằm dựa trên bàn làm việc, mị nhãn như tơ nhìn ông ta.

Nội y tình thú màu đỏ tươi khiến bộ ngực 36E càng trở nên sống động, quần lót chữ T nhỏ xíu hoàn toàn không che nổi bộ lông cùng vùng kín bên dưới.

Đàn bà bốn mươi khỏe như hổ, vừa nãy mới đại chiến một hồi, vẫn không khiến bà ta thỏa mãn.

Nhưng phóng đãng đến như thế này, Phó Hâm Nhân lại rất thích.

Hoàn toàn không như vị kia ở nhà, cho tới bây giờ vẫn luôn là người hay xấu hổ, lúc đầu còn khiến cho người ta có dục vọng chinh phục, nhưng càng về sau thì lại càng không có cao trào mãnh liệt gì nữa.

Lam Hân thì khác, bất kể là khẩu nhũ hay cúc hoa, bất kể tư thế nào, chỉ có chuyện ông ta không nghĩ ra, chứ hoàn toàn không có chuyện bà ta không làm được.

Bà ta biết rõ điểm nhạy cảm của đàn ông, đem nơi đó của ông ta hầu hạ vô cùng thoải mái, chính vì vậy, cho dù ông ta gặp gỡ người phụ nữ khác, lúc làm việc vẫn luôn cảm thấy vô vị, vẫn nhớ về cảm xúc tiêu hồn mà bà ta mang lại.

Phó Hâm Nhân vốn đã không còn sức lực, nhưng khi Lam Hân vừa chuyển mình, mở rộng hai chân ra, tự mình vỗ về chơi đùa bản thân đến động tình mà vặn vẹo trên bàn, quần lót chữ T bằng lụa theo ngón tay bị kéo ra, để lộ hoa huy*t bên dưới đã sớm ướt đẫm, khuôn mặt đỏ bừng, cất giọng nũng nịu cầu xin thì ông ta lập tức t*ng trùng xông lên não, bước nhanh tới xé toang áo lót của bà ta ra, đem bộ ngực 36E trắng nõn vuốt ve thành đủ các loại hình dáng.

Mà cũng vào lúc này, thang máy đi lên đến tầng 7 "Đinh" một tiếng, cửa mở ra, Lật Hạ bước ra, theo sau là Lam Ngọc và Phó Tư Lam.

Lời của tác giả: Nghê Lạc: "Này, hồ lô bát quái của cô thực sự cái gì cũng có sao?" Lật Hạ: "Đúng vậy, anh muốn cái gì?"
Nghê Lạc: "Tôi muốn bạn gái." Lật Hạ: "......." Nghê Lạc: "Này, cô đang tìm cái gì vậy? Hồ lô bát quái của cô thật sự có bạn gái sao?" Lật Hạ: "Tôi đang thu dọn đồ đạc nha, nếu không thì đi theo anh làm sao được?".