Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con Gái

Chương 63




- Nhưng con thế này thì làm sao mà về nhà được?

Vú Hòa mỉm cười và nói vẻ nhẹ nhàng:

- Yên tâm đi! Vú biết mình phải làm gì rồi! Con cứ đứng ở trong này đợi vú khoảng năm phút nữa thì vú sẽ quay lại.

Vú Hòa bước nhanh ra phía ngoài siêu thị,bà lại gian hàng quần áo và chọn một chiếc váy màu đen sau đó thì lấy hai gói băng vệ sinh và tới chỗ quay thu ngân bà ghé vào tai và nói nhỏ điều gì với cô nhân viên ở đó chỉ thấy cô mỉm cười và gật đầu. Vú Hòa vội vã đi vào nhà vệ sinh và đưa mấy thứ đó cho Phương Nghi.

Khoảng mười phút sau thì Phương Nghi bước ra vẻ ngượng ngùng,vú Hòa mỉm cười gật đầu và nói động viên:

- Con không cần phải sợ! Đã có vú ở đây rồi thì mọi chuyện sẽ ổn!

Phương Nghi nắm tay vú Hòa và rụt rè bước ra. Họ về nhà và cả ngày hôm đó Phương Nghi làm ọi người trong nhà phải cười vỡ bụng vì những hành động nhẹ nhàng trong mọi việc và những bước chân xiêu vẹo của cô. Tuy đây là việc không mới mẻ của thể xác Phương Nghi nhưng lại quá đỗi xa lạ với linh hồn của Gia Bảo. Anh cảm thấy hơi lúng túng và bất ngờ với nó, đối với một thiếu gia được nâng niu như một vien ngọc quý,được chăm sóc cẩn thận tới từng sợi tóc như anh thì việc của chính bản thân mình dôi khi còn mơ hồ huống chi đây lại là chuyện chưa từng có đối với một người đàn ông. Anh hoảng sợ không khác gì một đứa trẻ bị lạc mẹ, anh ngơ ngác như một con chim nhạn mất phương hướng và như một thiên thần lạc long khi bước xuống cõi nhân gian.

… …

Cao Lam ngồi chăm chú nhìn vào dòng chữ “ vui lòng chờ ”màn hình chiếc laptop hình như cô đang cố khôi phục thứ gì đó. Khải Hòa bước vào và nói vẻ vui mừng:

- Chị ơi! Chúng ta có tin vui! Công ty JinBi đã đồng ý mua phần mềm của chúng ta với giá hai triệu đô. Họ cũng rất hứng thú với phần mềm diệt vi rút Kay trong dự án chúng ta làm sắp tới!

Cao Lam im lặng một lúc rồi nói:

- Chúng ta sẽ không bán cho JinBi!

Khải Hòa ngạc nhiên hỏi:

- Sao vậy chị? Họ đã đồng ý với mức giá chúng ta đưa ra rồi mà!

Cao Lam mỉm cười vẻ tự tin rồi nói:

- Công ty JinBi là công ty có số lượng nhân viên giỏi về lĩnh vực phần mềm vi tính nhiều nhất trong toàn cầu. Chị chỉ muốn nhờ họ đánh giá về phần mềm của chúng ta thôi. Nếu họ đồng ý với giá chúng ta đưa ra thì có nghĩa là phần mềm chúng ta thật sự có giá trị. Nếu vậy con số của chúng ta đưa ra là quá rẻ so với giá trị thực của nó.

- Nhưng họ là người duy nhất trong số năm công ty mà chúng ta chọn đồng ý với giá hai triệu đô.

- Khải Hòa tỏ ra lo lắng.

Cao Lam vẫn ung dung nói tiếp:

- Đó là em chưa thấy những ông chủ thật sự đang thèm khát phần mềm đó như thế nào. Sau khi nghe chị nói sơ qua về Appel thì họ đã đưa ra với con số bốn triệu đô để là người sử dụng và sản xuất phần mềm đó.

Khải Hòa nghe nói thì ngạc nhiên và vui mừng,cậu hỏi:

- Bốn triệu đô sao chị? Nó còn gấp đôi với giá mà JinBi đã cho!

- Đúng vậy vì người nào thông minh và có đầu óc nhạy bén thì sẽ nhận ra Appel là phần mềm có giá trị rất lớn cho công nghệ thông tin vì những tính năng thông minh và khả năng bảo vệ mà không có phần mềm nào hiện giờ có thể so sánh kịp.

Đúng lúc đó thì màn hình chiếc laptop của Cao Lam sáng lên. Cô vội bước tới để xem, ánh mắt cô cười vẻ khinh bỉ khi nhìn vào đó, cô xoay nó sang cho Khải Hòa. Khải Hòa nhìn chăm chú vào những dòng chữ trên màn hình “ Nước mắt của cá sấu của ca sĩ Lâm Gia Bảo rơi xuống để lừa gạt fan hâm mộ tại buổi ký tặng.

Ca sĩ Lâm Gia Bảo yểu điệu như một nữ thiên thần trong bộ cánh trắng diêm dúa của mình.

Những lời phát biểu của ca sĩ Lâm Gia Bảo là kịch bản được viết sẵn của ông bầu Nhạc Thái Dân …”

Khải Hòa đọc xong và hét lên kinh ngạc:

- Sao lại có kẻ nào mà ác ý như vậy chứ? Hình như hắn rất có thành kiến với ca sĩ Gia Bảo thì phải? Những tin này chắc sẽ gây ảnh hưởng tới doanh thu và số lượng tiêu thụ album sắp tới của anh ấy!

Cao Lam cười nhạt và nói vẻ mỉa mai: -Thật tiếc là những tin này không thể đến được với những fan hâm mộ vì nó chính là những thông tin trong máy tính của Ngô Tiễn cần mà chị đã lấy được mấy hôm trước.Thật không uổng công sức khi chúng ta dàn dựng vở kịch đó!

Khải Hòa gật đầu đồng ý và nói:

- Những người như hắn mà làm phóng viên thì chỉ làm cho xã hội của chúng ta đầy rẫy những hoài nghi và sự ghét bỏ. Cứ để hắn làm một người bình thường thì tốt hơn!

Cao Lam mỉm cười im lặng một lúc và hỏi:

- Sao chỉ thấy mình em? Thế còn Thu Nguyệt và Như Tuyết đâu?

Khải Hòa nhìn Cao lam rồi cậu nói vẻ buồn bã:

- Chị không nhớ hôm nay là ngày gì sao?

Cao Lam nói lạnh lùng:

- Em đừng nói nữa! Đối với chị thì trong một năm thì ngày hôm nay là đau đớn và khó chịu nhất! Chị không muốn ai nhắc đến nó!

Khải Hòa nhìn vẻ cảm thông rồi nói một cách bi thương:

- Bọn em đều biết chị đã đau khổ như thế nào trong cái ngày này của ba năm về trước. Nhưng bọn em không muốn nhìn thấy chị cứ luôn tự dày vò mình như thế này! Chị đang tự hành hạ và trừng phạt bản thân mình đó!

Cao Lam hét lên và ấm ức nói:

- Em im đi! Bọn em thì biết cái gì chứ! Chị tự hành hạ mình vì đã để chuyện đó xảy ra! Chị tự dày vò mình vì mình đã không làm được gì nhiều hơn thế này. Chỉ làm như vậy thì mới cảm thấy dễ chịu hơn! Em có hiểu không hả?

Khải Hòa vừa khóc vừa xúc động nói:

- Em biết được những suy nghĩ trong lòng của chị nhưng những gì xảy ra đâu phải lỗi của chị! Chúng ta không bao giờ làm được hết tất cả mọi việc theo ý mình nên chị đừng có tự trách mình nữa! Những gì trong quá khứ thì hãy xếp nó lại và lãng quên đi. Chị đừng nghĩ nữa,đừng nhớ nữa! Hãy xóa tất cả và sống ình! Chị hãy sống như bao cô gái khác,chị hãy cười như họ,vui vẻ như họ! Có như vậy thì bọn em mới thấy yên lòng được!

Cao Lam nói trong sự đau khổ:

- Chị không làm được! Chị không thể làm được như vậy!

Khải Hòa gào lên và nói:

- Chị không làm được! Chẳng lẽ chị lại muốn mẹ chị dau lòng khi thấy con mình tự dày vò bản thân về sự lựa chọn của bà ba năm trước hay sao?

Cao Lam nghe vậy thì không nói gì,cô vội chạy ra ngoài như để tránh những lời nói của Khải Hòa và tránh luôn những hình ảnh của ngày này ba năm trước đang hiện dần lên trong ký ức của cô.

Khải Hòa nhìn theo bóng của Cao lam nói trong sự đau xót:

- Đã quá đủ rồi chị ạ! Bốn năm! Tính đến nay thì đã bốn năm,đó là quãng thời gian chị đã rất đau khổ vì cái chết của mẹ mình,chị lạnh lùng như một người vô cảm,chị sống trong những hình ảnh quá khứ trong những năm qua.Như vậy là quá đủ rồi! Xin chị đừng làm như vậy nữa! Bọn em đau lòng lắm!

Cao Lam vẫn khóc,cô khóc như để giãi bày nỗi đau của mình như hy vọng nó sẽ bay ra và tan vào không khí. Để không ám ảnh cô,không dày vò và không biến cô thành một người khác như nó đã từng làm trong những năm qua.Ánh nắng của buổi chiều tà như bao trùm lấy cô,bao trùm cả sự sợ hãi và đau khổ trong cô để rồi biến thành một màu đỏ úa của sự buồn thương.

Thứ bảy hôm nay là một ngày bình thương như những ngày thứ bảy khác nhưng Phương Nghi lại có vẻ vui mừng và rất muốn tiếp nhận nó cũng như tiếp nhận những việc sẽ xảy ra trong ngày hôm nay. Cô phấn khởi lấy xe và đưa Du Kiệt tới câu lạc bộ karate với ý nghĩ sẽ gặp Gia Bảo và ép mình nói ra câu xin lỗi với anh. Du Kiệt nhìn vào phía trong vẻ thích thú và tán thưởng:

- Không ngờ lại lớn và hoành tráng như vậy? Biết thế này mình đã đăng ký học ở đây mấy năm trước!

Phương Nghi tiến lại phòng ghi danh và làm thủ tục nhập học cho Du Kiệt sau đó thì họ vào trong nhưng ánh mắt của Phương Nghi chợt buồn bã khi nhìn quanh mà không thấy sự có mặt của Gia Bảo.Cô tiến lại chỗ An Hưng và hỏi vẻ lo lắng:

- Sao hôm nay Gia Bảo không tới tập? Bộ anh ấy có chuyện gì sao?

An Hưng thở dài rồi nói:

- Quản gia của cậu ấy có gọi điện tới nói là hai ngày hôm nay cậu ấy bị bệnh không ăn uống gì được nên nhờ anh xin phép thầy Hiểu Quang cho cậu ấy nghỉ tập hôm nay.

Phương Nghi hỏi vẻ sốt ruột: -Thế anh có biết Gia Bảo bị bệnh gì mà lại không ăn uống được không?

Nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt của Phương Nghi thì An Hưng tỏ ra ngạc nhiên và hỏi:

- Nhưng sao em lại quan tâm tới Gia Bảo như vậy?Giữa em và cậu ấy có quan hệ gì sao?

Phương Nghi lúng túng chưa kịp nói gì thì Du Kiệt nói với điệu bộ kiêu hãnh:

- Cái đó còn phải hỏi! Em gái tôi chính là bạn gái hiện tại của cậu Gia Bảo đấy!

Phương Nhi dùng chân đá vào Du Kiệt một cái rồi nhìn An Hưng vội vàng thanh minh:

- À đây là Du Kiệt, anh trai của em! Anh ấy vừa nhập học hôm nay. Những lời của anh ấy nói lúc nãy chỉ là đùa thôi! Anh tuyệt đối đừng có tin! Anh ấy có tính giống trẻ con nên hay nói mà không suy nghĩ.

An Hưng mỉm cười và nói vẻ thân mật:

- Không sao! Anh cũng không tin vì anh đã có gặp bạn gái của cậu ấy rồi! Đó cũng là một cô gái khá dễ thương và thông minh, sắc sảo.

Phương Nghi thở phào nhẹ nhõm rồi quay sang nói nhỏ vào tai Du Kiệt:

- Em có việc phải đi bây giờ. Anh ở lại đây cấm không được nói bậy về quan hệ của em với Gia Bảo nếu không thì đây là bữa đầu tiên và cũng là bữa cuối cùng anh tới đây!

Du Kiệt gật đầu một cách dứt khoát. Phương Nghi quay qua An Hưng nói với giọng nhờ vả:

- Thật xin lỗi nhưng anh có thể giúp em một việc được không?

An Hưng cười vẻ sảng khoái và nói:

- Không sao cứ nói đi! Nghĩa vụ của con trai bọn anh là phải phục tùng những cô gái như em đây!

Phương Nghi cười vẻ lém lỉnh rồi nói nhanh:

- Bây giờ em có việc phải về nhà gấp,không thể tham gia vào buổi tập hôm nay được nên anh hãy xin thầy Hiếu Quang cho em nghỉ ngày hôm nay! … Và anh trai em mới tới còn nhiều điều chưa biết, anh nhớ giúp anh ấy là quen với mọi thứ ở đây!

Nghe cách nhờ vả y hệt như ra lệnh của Phương Nghi khiến Hưng mỉm cười vẻ thích thú rồi gật đầu. Phương Nghi nháy mắt ra hiệu với Du Kiệt rồi vội vã chạy ra ngoài. An Hưng nhìn theo bóng của Phương Nghi rồi quay lại nói với Du Kiệt vẻ thân mật:

- Em gái anh rất hấp dẫn, không chỉ xinh đẹp về ngoại hình mà tính cách cũng rất đặc biệt! Tôi rất hứng thú với em gái của anh …có thể trong tương lai chúng ta sẽ là người một nhà!

Du Kiệt định nói điều gì đó nhưng sực nhớ tới cái gật đầu của Phương Nghi lúc nãy nên vừa mở miệng lại thôi,anh chỉ cười rồi gật đầu với những gì An Hưng vừa nói.

Phương Nghi dừng lại trước biệt thự Lâm Châu và vội vàng bấm chuông,anh bấm liên tục và sốt ruột nói:

- Chú Khôi đi đâu mà không ra mở cửa nhỉ?

Khoảng năm phút sau thì ông Khôi chạy ra,ông nhìn Phương Nghi một cách lạ lẫm và hỏi lịch sự:

- Cho hỏi cháu là ai? Tới đây có việc gì không?

Phương Nghi trả lời nhanh:

- Cháu là bạn của thiếu gia nhà chú,cháu có chuyện muốn nói với cậu ấy! Chú cho cháu vào trong đi ạ!

Ông Khôi nhìn vẻ lo lắng trên gương mặt của cô gái đứng trước mặt mình thì đứng suy nghĩ một lúc rồi lấy bộ đàm ra và nói:

- Hào Tâm! Cậu hãy vào phòng ngủ của thiếu gia và nói với thiếu gia có một cô bé muốn gặp cậu ấy. Cậu hỏi xem thiếu gia có đồng ý không?

Sau đó ông tắt bộ đàm và nói với Phương Nghi giọng nhỏ nhẹ:

- Xin lỗi cháu! Nhưng thiếu gia chúng tôi đang bị bệnh trong người nếu như người nào thật sự không quan trọng thì chúng tôi không muốn họ làm phiền thiếu gia được.

Phương Nghi miễn cưỡng gật đầu,lòng thầm nghĩ “ Tính làm việc cẩn thận của chú thì rất tốt nhưng chú có biết người đang đứng trước mặt mình mới chính là thiếu gia của chú không? Cháu mới chính là Lâm Gia Bảo và chú đang cấm cháu vào nhà mình đấy!”

Khoảng ít phút sau thì bộ đàm của ông Khôi có tín hiệu kết nối,người nói trong bộ đàm là giọng của Gia Bảo,anh nói:

- Chú hãy nói cho cháu biết ngoại hình của người muốn gặp cháu đi ạ!

Ông Khôi nhìn kỹ Phương Nghi một lúc rồi trả lời một cách tỉ mỉ:

- Cô bé này khoảng mười tám tuổi tuy không trang điểm những cũng rất xinh đẹp, nước da thì rất trắng,sống mũi nhỏ và cao,đôi mắt đen rất sáng và có mái tóc màu hạt dẻ mỏng manh.

Gia Bảo nghe xong im lặng vài giây rồi nói vẻ dứt khoát:

- Cháu không muốn người đó! Chú hãy bảo cô ấy về đi! Cháu mệt và muốn nghỉ ngơi!

Ông Khoi nhìn Phương Nghi nói vẻ hối lỗi:

- Chú xin lỗi cháu! Cháu cũng nghe thiếu gia của chú nói rồi đấy! Hôm nay cháu hãy về đi ròi bữa khác đến!

Ông Khôi nói xong thì bước vào và nghe Phương Nghi nói vẻ dứt khoát: -Chú hãy nói với Gia Bảo là nếu mà không cho cháu vào trong thì cháu sẽ đứng ở ngoài này tới khi nào cậu ấy đồng ý thì thôi!

Ông Khôi không phản ứng gì,ông bước vôi vã đi vào trong. Bình minh đã biến mất để nhường chỗ cho những tia nắng rọi xuống vạn vật,tất cả cây cối và mọi thứ xung quanh như nghiêng mình chào đón nó nhưng Phương nghi thì khác,cô nép mình dưới vòm cổng để tránh ánh nắng mặt trời đang ngày một gay gắt hơn. Hai tiếng đồng hồ trôi qua cô vẫn đứng đó trên mặt cô đã lấm tấm mồ hôi và bắt đầu có hiện tượng mệt vì thiếu nước,nhìn thấy cô gái nhỏ nhắn đang đứng dưới bầu trời nắng chói chang như vậy thì ông Khôi thấy không đành lòng,ông bước tới phòng ngủ của Gia Bảo và cung kính nói:

- Thưa thiếu gia! Cô bé đó đã đợi ngoài cổng hơn hai tiếng rồi ạ!

Gia Bảo trả lời vẻ thản nhiên:

- Cứ để cô ấy như thế,đó là hình phạt!

Ông Khôi bước tới gần hơn và nói nhẹ nhàng:

- Nhưng ở ngoài trời bây giờ đang rất nắng,tôi thấy cô bé đó hình như đã rất mệt! Chúng ta có nên cho cô ấy vào không ạ?

Gia Bảo im lặng,nước mắt rơi xuống gương mặt sầu thẳm của anh,anh nói trong tiếng nấc:

- Chú ra mở cổng cho cô ấy vào đi!

Ông Khôi mỉm cười vẻ hài lòng rồi bước ra, Phương nghi mở đôi mắt mệt mỏi và vui mừng khi nhìn thấy ông Khôi bước ra cổng dường như cô biết được sự kiên nhẫn của mình đã được đền đáp,ông Khôi bước lại mở cổng ra và đập tay lên vai cô bé và nói:

- Giỏi lắm! Cháu đã làm cho thiếu gia nhà chú thay đổi ý định rồi! Bây giờ cháu hãy vào trong đi!

Phương nghi nghe vậy liền vui mừng đứng dậy và chạy một mạch vào trong nhà ông Khôi thấy thế liền lắc đầu và nói:

- Chạy vào nhanh làm gì chứ? Cháu có biết thiếu gia đang ở chỗ nào đâu!

Phương Nghi bước nhanh vào phòng ngủ cô thấy Gia Bảo quay mặt vào phía trong tường,cô bước đến nhẹ nhàng ngồi xuống và im lặng.Không khí trôi qua như vậy được một lúc thì Phương Nghi nói vẻ lúng túng:

- Thực ra… ngày hôm qua tôi cùng với vú Hòa đi siêu thị. Tôi có mua ít đồ dùng cá nhân và …dầu gội của con gái nữa!

Thấy Gia Bảo im lặng không nói gì,Phương Nghi nói tiếp:

- Dầu gội đầu thì tôi mua của hãng Pantene,anh Du Kiệt nói cô hay dùng hãng đó. Nhưng còn sữa và lăn khử mùi thì hôm qua tôi có gọi điện cho cô để hỏi xem cô dùng loại nào nhưng lúc đó cô tắt máy nên…tôi đã chọn đại sữa tắm Dove và lăn khử mùi của Anchanter. Tôi cũng đã dùng thử rồi nhưng không thấy bị ngứa hay gì cả!

Gia Bảo vẫn không phản ứng gì,cả người anh rung lên vì những tiếng nấc. Thấy vậy Phương Nghi cúi xuống im lặng,đôi mắt có chứa một điều gì đó đau lòng không nói được.

Ông Khôi chạy đi một vòng rồi nói vẻ thắc mắc:

- Lạ nhỉ! Cô bé đã đi đâu sao mình tim khắp rồi mà không thấy? …Chẳng lẽ …

Ông Khôi chạy nhanh về phía phòng ngủ của Gia Bảo và không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy cô bé ông tìm lúc nãy tới giờ đang ngồi trong phòng ngủ thiếu gia của mình.Ông định bước vào nhưng dường như ông cảm nhận được không khí trong phòng lúc bấy giờ nên đã nhẹ nhàng bước ra. Bạn đang đọc truyện độc quyền tại: San Truyen

Phương Nghi nén tiếng thở dài rồi nói:

- Tôi muốn xin lỗi vì đã đánh cô! Hôm đó tôi không kiềm chế được cảm xúc nên mới làm như vậy! Từ nhỏ tôi đã rất tôn trọng giấc ngủ của mình và không cho ai can thiệp vào giấc ngủ của tôi. Và tôi đã thấy mình như bị xúc phạm khi cô làm như vậy! Cho nên…

Phương Nghi im lặng một lúc rồi nói tiếp:

- Tôi đến đây để xin lỗi cô! Hy vọng cô hãy tha cho tôi và đừng tự hành hạ mình như vậy nữa! Mọi người rất lo lắng cho cô cả An Hưng và Du Kiệt nữa, họ muốn cô mau khỏe lại để đến câu lạc bộ.

Phương Nghi giật mình vì lúc đó Gia Bảo bỗng dưng khóc ầm lên và nói vẻ ấm ức:

- Cô về đi! Tôi thừa biết cô tới đây không phải vì tôi mà chỉ vì lo cho cái thể xác này vì cô sợ tôi sẽ không đến tập karate nữa.Lúc đó sẽ làm cho cái thể xác này mập lên nên cô đã tới đây để hối thúc tôi chứ gì? Cô về đi! Tôi không muốn nhìn thấy cô!

Phương Nghi bước tới chỗ Gia Bảo nói nhỏ nhẹ