Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con Gái

Chương 93




- Mình đi thôi anh! Luật sư Thiên Nam và Hải Tường đang đợi ở đằng kia.

Phương Nghi nhìn Gia Bảo gật đầu và nói:

- Ừ tôi biết rồi! Ngày mai tôi cũng không đến trường. Tôi sẽ đợi anh ở nhà!

Gia Bảo gật đầu vẻ hài lòng và cùng Bảo Trân bước tới chỗ Thiên Nam và Hải Tường. Anh cúi đầu một cách cung kính và nói:

- Em thật sự không biết lấy gì để đền đáp với những gì mà hai anh đã làm cho em! Nếu không có hai anh cố gắng hết sức mình thì em đã không thể đứng ở đây vào ngày hôm nay.

Thiên Nam vỗ vai Gia Bảo cười tươi và nói:

- Cậu không cần phải khách sáo thế! Chúng ta đều là người nhà cả vả lại nếu phải cảm ơn thì người mà cậu nên cảm ơn chính là thầy Lâm Gia Phong của chúng tôi và cũng là chú của cậu. Chính ông ấy là người đã cho chúng tôi được như ngày hôm nay.Tất cả những hiểu biết, kinh nghiệm và những thành công của chúng tôi đều do thầy ấy đã miệt mài chỉ dạy trong năm năm qua. Chính vì thế người có công trong chuyện lần này không phải là chúng tôi mà là chú của cậu.

Gia Bảo nghe vậy thì nhìn quanh như đang tìm kiếm người mà Thiên Nam vừa nhắc đến thấy vậy thì Hải Tường liền nói:

- Đừng nhìn nữa! Không có thầy ấy ở đây đâu! Sáng hôm qua thầy Gia Phong đã bay qua Singapo để giúp một tỷ phú bên đó kiện chính cô em dâu đã hại chết của em trai mình bằng một liều thuốc ngủ tự tạo!

Gia Bảo gật đầu rồi im lặng vài giây và quay sang Hải Tường hỏi vẻ lo lắng:

- Thế anh Gia Ân liệu có bị án nặng không anh?

Hải Tường lắc đầu và an ủi:

- Không sao đâu em đừng lo! Gia Ân đã được xác định là bị bệnh tâm lý và thần kinh gặp phải một số vấn đề nên anh tin chắc là anh ấy sẽ không phải chịu một mức án nặng như những người khác!

- Một số vấn đề sao?

- Gia Bảo thắc mắc.

Thiên Nam nhấn mạnh:

- Ba em đã mời được một bác sĩ chuyên khoa thần kinh nổi tiếng ở Mỹ sang đây để kiểm tra cho anh Gia Ân và sau hai lần kiểm tra thì bác sĩ đã khẳng định là Gia Ân đã bị một đả kích rất lớn ngay từ nhỏ dẫn đến thần kinh của cậu không được bình thường như mọi người. Cậu ấy dễ bị kích động và hay tạo ra ình những ảo giác và một thế giới riêng và trong thế giới đó có những phần rất thực tế trong những tiếp xúc hằng ngày nhưng cũng có những phần được tạo ra từ trí tưởng tượng của anh ấy. Cho nên anh ấy được liệt vào những phạm nhân đặc biệt và được hưởng sự khoan hồng của pháp luật.

Gia Bảo nghe vậy thì gật đầu vẻ yên tâm. Bảo Trân mỉm cười và nói nhỏ vào tai của Gia Bảo rồi đi vào nhà vệ sinh. Gia Bảo vẫn tiếp tuộc nói chuyện với Thiên Nam và Hải Tường.

Du Kiệt cầm một cái đùi gà lên ăn một miếng nhưng có vẻ như vị của nó chưa vừa miệng với anh nên anh nhờ Phương Nghi đưa ình chai nước sốt. Phương Nghi nhìn anh trai mình rồi thở dài ngao ngán và buông giọng:

- Em thấy anh không nên mặc bộ vets đó!

Du Kiệt hỏi vẻ khó hiểu:

- Tại sao lại không nên mặc nó? Cao Lam đã chọn cho anh vả lại em cũng vừa khen đẹp rồi còn gì!

Phương Nghi chép miệng và nói chậm rãi:

- Tại vì anh đang làm nó xấu đi! Em dù có lên mạng tìm cả ngày cũng không tìm được ra một người đàn ông mặc bộ áo vets gần hai ngàn đô mà lại cầm cả cái đùi gà lên ăn như anh cả!

Du Kiệt chống chế ngay:

- Trời đất! Em bị mạng họ lừa rồi đấy! Những tấm hình đăng lên trên đó thì đều là những tấm hình được họ tạo dáng cả rồi làm gì mà họ lại chụp ảnh lúc mình ăn rồi đưa lên mạng cơ chứ? Vả lại anh thuộc tuýp người sống thật với lòng mình không lừa dối như những ngôi sao đó! Nếu em xấu hổ với mọi người thì em cứ che mặt lại đi!

Phương Nghi thở dài và đều giọng:

- Em sợ nếu che mặt thì phải dùng tới ba chiếc mặt nạ loại có phủ tai để không nghe họ bàn tán về anh!

Du Kiệt cười trừ và đều giọng:

- Làm gì mà đến mức đó! Em thấy Cao Lam đâu có nói gì đâu vả lại chính miệng chủ tịch Lâm đã nói là hãy ăn những món mình thích rồi còn gì.

Phương Nghi im lặng vài giây và nói thản nhiên: -Anh đừng có tự gạt mình nữa! Chị Cao Lam đã thở dài ngao ngán khi nhìn thấy anh như thế và đã về rồi!

- Hả? Là thật sao?

Du Kiệt hốt hoảng và quay ra phía sau để kiểm chứng những lời Phương nghi vừa nói nhưng vô tình quyệt nước sốt lên áo của cô. Phương Nghi nhìn vệt nước sốt nằm nổi bật trên chiếc váy trắng thì gằn giọng:

- Biết thế này em đã không đến đây! Anh làm em tức chết đi mất! Nếu không có mọi người ở đây thì anh chết chắc với em!

Du Kiệt nghe vậy thì vội vàng thanh minh:

- Anh đâu có cố ý! Vả lại tại em gạt anh nên mới xảy ra chuyện này chứ bộ!

Phương Nghi bực bội đi vào nhà vệ sinh và chửi thầm:

- Sao Phương Nghi có thể sống với một ông anh như thế này trong mười chín năm hả trời? Dù có đốt đuốc đi tìm thì cũng không tìm được ra một người thứ hai như anh ta.

Phương Nghi dùng xà phòng và ghì mạnh để tẩy vết nước sốt ra nhưng có vẻ như xà bông không đủ sức mạnh để tẩy sạch vết bẩn trên áo. Phương Nghi nhìn xuống và tiếc rẻ:

- Mình mặc nó hôm nay là lần đầu tiên vậy mà ông anh trời đánh của Phương Nghi lại nỡ phá hỏng bằng một động tác quay người!

Bất chợt ánh mắt cô sáng lên,cô tự nhủ với vẻ vui mừng:

- Đúng rồi! Là chất tẩy rửa cao cấp đó! Mẹ hay dùng nó để tẩy chiếc khăn mùi soa màu trắng mà ba đã tặng khi hai người mới quen nhau. Nó thường được để ở phòng vật dụng,bây giờ mọi người đều đang dự tiệc nếu mình đi vào đó chắc không ai biết đâu vả lại chỉ là một chút nước tẩy rửa thôi mà! Nếu có bị bắt gặp cũng không sao.

Phương Nghi liền quay gót đi nhanh về phía phòng vật dụng nhưng khi đi qua phòng giải trí thì chân cô chợt khựng lại khi nghe tiếng nói của Bảo Trân ở trong đó:

- …Ba không cần phải lo! Ba cứ bảo với họ là đợi thêm vài tháng nữa đi! Đến khi con cưới Gia Bảo về thì ba trăm tỷ đồng có là gì đâu. Con sẽ giúp ba trả hết nợ bằng số tiền của chủ tịch Lâm...ha ha ha ha ah …

Phương Nghi vội đứng nép vào cánh cửa. Bảo Trân cười một cách sảng khoái và nói:

- Lâm phu nhân sao? Làm gì mà ba ta dám đụng đến con lúc đó chứ? Khi con đã là thiếu phu nhân của tập đoàn Lâm Thị thì người đầu tiên con muốn loại bỏ chính là bà ta! ….Không sao con có thể diễn tiếp dù sao thì chúng ta cũng đã diễn hơn bốn năm nay bây giờ có ép mình cười một chút và khóc thêm một chút trước mặt những người của Lâm gia thì có sao đâu!

Bảo Trân im lặng một lát và nói vẻ thích thú:

- Bây giờ Gia Ân đã bị bắt và số tiền thừa kế hàng trăm tỷ đô này sẽ thuộc về Gia Bảo và những gì của Gia Bảo thì sẽ là của con và ba. Những gì của Lâm gia thì sẽ là của Đào gia chúng ta. Đấy là mục đích,là phần thưởng xứng đáng cho công sức mà chúng ta đã bỏ ra để dàn dựng vở kịch này …rồi ba cứ yên tâm! Thôi con phải ra ngoài đây nếu không sẽ có người nghi ngờ!

Bảo Trân cúp máy và thản thiên bước ra ngoài. Trời đất như sụp đổ trước mắt Phương Nghi. Cô liên tục đấm vào ngực mình như cố gắng kìm nén nỗi đau lại. Cô lắc đầu như muốn phủ nhận những gì mình đã nghe được lúc nãy: -Không thể nào! Tuyệt đối không thể là như thế này!

Phương Nghi đứng dậy và chạy ra ngoài như muốn trốn một sự thật phũ phàng đang đuổi theo phía sau. Mọi người vẫn tươi cười dự tiệc và không ai biết một cô gái vội vã chạy ra ngoài với khuôn mặt đầy nước mắt ngoài ông Khôi. Ông Khôi nhìn thấy Phương Nghi khóc lóc thảm thiết và rời khỏi biệt thự thì vội chạy vào nói với Du Kiệt:

- Thưa cậu! Phương Nghi hình như đã gặp phải chuyện gì thì phải.Tôi thấy cô bé khóc lóc vẻ rất đau khổ và chạy ra về rồi ạ!

Du Kiệt tỏ ra khó hiểu,lòng thầm nghĩ “ Chẳng lẽ vì mình đã làm nước sốt bắn lên người nó mà nó lại ấm ức như vậy sao? Nhưng mình đã xin lỗi con bé rồi còn gì!”

Du Kiệt quay qua ông Khôi cười tươi và nói:

- Không sao đâu chú ạ! Con bé tính tình còn trẻ con lắm! Chú không cần phải lo cứ để cho nó một mình vào lúc này thì tốt hơn!

Giữa màn đêm mịt mù Phương Nghi gào lên trong đau đớn:

- Tôi không tin chuyện này! Đào Bảo Trân em không thể đối xử tàn nhẫn với tôi như thế! Tình cảm em dành cho Lâm Gia Bảo này trong bốn năm qua chỉ là một màn kịch thôi sao? Hãy trả lời tôi đi! Tại sao em tàn nhẫn như thế?

Phương Nghi ngồi gục xuống bên lề đường. Cô khóc lóc thảm thiết rồi hét lên như muốn xe tan trái tim mình:

- Tôi đã cho em tất cả những gì mà em muốn! Tại sao em vẫn chưa vừa lòng? Tại sao hả?

Em muốn gì? Em nói đi tôi sẽ cho em tất cả! Tôi không muốn thế này …Nếu biết yêu em sẽ khổ thế này tôi ước gì mình đã không có một trái tim! Như vậy tôi sẽ không phải đau đớn như hôm nay! … Đào Bảo Trân em không có quyền đối xử với tôi như vậy! Tôi không cam tâm một chút nào! Tôi không cam tâm khi biết trong bốn năm qua những lúc em cười với tôi là đang cố ép mình. Những khi ở bên tôi chẳng lẽ em lại không có một chút cảm xúc gì sao?

Trong cái màu đen lạnh lẽo và cô độc đó trời đất như nổi giận trước sự phản bội của con người.Những cơn gió nỗi lên, những tia sáng lạnh lùng xé ngang không thương tiếc bầu trời u tối đó. Cơn mưa trút xuống và rơi xuống xối xả vào mặt Phương Nghi như muốn xóa tan nhưng nổi đau trong lòng,như muốn vỗ về cơ thể run rẩy và xoa đi nhẹ nhàng những giọt nước mắt.

Cô đứng dậy và cố bước đi nhưng hình như đôi chân của cô cũng trở nên yếu ớt trước nỗi đau của con tim nên nó không thể đỡ lấy cơ thể nhỏ bé đó. Phương Nghi nằm bẹp dưới đường và kêu gào với nỗi lòng tê tái trong đêm thu.

Quá yêu thì sẽ quá đau! Quá thương thì sẽ quá hận! Đó là một quy luật và cũng là một vòng luẩn quẩn. Biết trước như thế thì hà tất ta phải cuồng say trong cái cảm xúc đó. Cái cảm xúc vô hình nhưng có thể làm nên tất cả! Khi con tim ta nhẹ nhàng thì ta thổn thức cùng nó, khi con tim ta đập lỗi nhịp thì ta nhớ nhung và suy nghĩ,khi con tim ta đập mạnh lên những nhịp bất thường thì ta lại đã quá quyến luyến và say đắm. Nó làm nên tất cả và chính nó cũng hủy diệt thể xác chúng ta nhưng mấy ai lại không yêu, không nhớ hay là không quan tâm một người trong đời mình? Tình yêu như một ma lực nó cuốn tất cả nhân thế vào trong nhưng con người chúng ta quá nhỏ bé và yếu ớt để có thể kháng cự lại hay chính là chúng ta không muốn chống cự và muốn hóa thân cùng nó vì bên cạnh những nỗi đau thì tình yêu cũng mang đến những nụ cười,những niềm vui và hạnh phúc?

Vú Hòa sửng sốt vì bộ dạng của Phương Nghi,bà hốt hoảng kêu lên:

- Phương Nghi! Con sao lại thế này? Sao lại ướt hết cả người như vậy?

Phương Nghi không phản ứng gì như thể cô không nhìn và nghe được những lời nói của vú Hòa. Cô như người vô hồn bước những bước nặng nề đi lên gác. Vú Hòa lo lắng nhìn theo và gội chạy lại chỗ điện thoại và gọi. Tiếng bà nói một cách khẩn trương:

- Du Kiệt à! Phương Nghi gặp chuyện gì mà nó lại như vậy?

Du Kiệt hỏi lên vẻ sợ hãi:

- Tiểu Nghi bị sao hả vú?

Vú Hòa nói vẻ lo lắng:

- Vú thấy cả người con bé ướt nhẹp vì nước mưa. Gương mặt thì rất đau khổ! Vú có hỏi nhưng nó không trả lời …cứ như người mất hồn vậy!

- Được rồi! Vú hãy thay cho nó bộ quần áo kẻo bị cảm lạnh! Con sẽ về liền!

Du Kiệt cúp máy và quay lại nói với Cao Lam:

- Xin lỗi em nhưng Phương Nghi xảy ra chuyện nên anh phải về gấp!

Cao Lam lo lắng hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra với cô bé sao?

- Anh cũng chưa biết nhưng vú Hòa nói với anh con bé lúc này trông rất thảm hại! -Vậy để em về cùng anh! Dù sao em cũng là con gái có thể phần nào giúp được Phương Nghi!

Du Kiệt và Cao Lam vội vã rời khỏi biệt thự Lâm Châu rồi dừng trước nhà khoảng nữa tiếng sau. Cao Lam hỏi một cách khẩn trương:

- Vú ơi!Phương Nghi đâu rồi?

- Con bé đang ở trên gác! Nó cứ như vậy từ lúc về tới giờ!

Du Kiệt và Cao Lam vội vã chạy lên gác. Họ hốt hoảng khi nhìn thấy Phương Nghi đầu tóc rũ rượi gương mặt đẫm lệ và đau khổ. Du Kiệt chạy tới sợ hãi hỏi dồn:

- Tiểu Nghi! Sao em lại thế này? Mau nói cho anh biết đi! Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì hay là em giận anh vì đã làm nước sốt bắn lên áo em?

Phương Nghi không nói gì chỉ lắc đầu,nước mắt cô rơi ra đầy mặt nó như những nhát dao cứa sâu vào lòng Du Kiệt.Anh nói như gào lên:

- Em làm ơn đi! Mau nói ra đừng có im lặng như vậy làm cho anh sợ lắm!

Phương Nghi vẫn cứ ngồi im không phản ứng gì thấy vậy Cao Lam khẽ nói với Du Kiệt:

- Anh ra ngoài trước đi! Em thử nói chuyện với con bé xem sao. Anh xuống nhà nấu một ít cháo hành lên đây em sợ con bé lúc nãy dầm mưa thì sẽ cảm!

Du Kiệt gật đầu và vội vã xuống nhà. Cao Lam bước lại và lặng lẽ ngồi bên Phương Nghi một lúc sau cô nhẹ giọng nói:

- Em hãy trút bỏ hết những đau khổ trong lòng! Em hãy chia sẽ nó với mọi người vì ai cũng quan tâm và yêu thương em. Họ không muốn nhìn thấy em tự đày đọa thân xác mình như thế này!

Cao Lam im lặng vài giây rồi nói tiếp:

- Trong cuộc đời của mỗi người đều có những lúc đau khổ vì mất mát một thứ gì đó hay là bị phản bội nhưng hầu hết mọi người ai cũng chọn cách quên nó vì những thứ đó không nên để trong lòng. Đối với những mất mát thì đã là dĩ vãng khi chúng ta mất nó thì có nghĩa nó không còn bên cạnh chúng ta nữa dù chúng ta có đau khổ,đày đọa bản thân bao nhiêu thì thứ đã mất cũng không thể quay về nữa. Nếu như bị ai đó phản bội thì lại càng không nên đau lòng vì họ là người đã chà đạp lên những tình cảm chân thành mà ta đã giành cho họ. Họ không tôn trọng ta như ta đã tôn trọng họ. Họ không yêu thương ta như ta đã thương yêu họ nếu như vậy ta đau khổ vì họ để làm gì?

Cuộc đời của mỗi con người không quá ngắn nhưng không hề dài. Tại sao chúng ta lại vì những người không vì mình để mà phí phạm những giây phút quý giá đó? Tại sao ta không dùng nó để sống tiếp,sống một cách vui vẻ bên những người mà mình yêu thương bên những người mà luôn quan tâm và lo lắng ình? Tất cả mọi nỗi đau đều có thể vượt qua nhưng nó qua nhanh hay qua chậm thì lại là do quyết định của chúng ta. Em hãy dũng cảm vứt bỏ những đau đớn đó! Mọi người luôn ở cạnh và ủng hộ cho em!

Nói xong thì Cao Lam nhẹ bước khép cửa rồi bước xuống nhà. Du Kiệt hỏi khẩn trương:

- Thế nào rồi em? Con bé đã khá hơn chưa?

Cao Lam thở dài và nhẹ giọng:

- Em thấy nỗi đau này dường như quá lớn với Phương Nghi! Bây giờ chúng ta nên để cho con bé một khoảng trống! Thời gian là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu những vết thương và nỗi đau trong lòng của mỗi người!

Du Kiệt và Cao Lam thở dài não ruột và nhìn ra ngoài với đôi mắt đầy lo lắng. Ngôi biệt thự bỗng trở nên nhỏ bé trong đêm. Tiếng thét gào của những cơn gió tựa như lời ai oán, trách móc đối với một kẻ phản bội nhưng nó lại là những tiếng an ủi thì thầm đối với một cô gái đang ngồi bên cửa sổ và nhìn ra ngoài với gương mặt đau thương và một trái tim bị bóp nát.

… …

Du Kiệt hốt hoảng khi không nhìn thấy Phương Nghi ở trong phòng. Anh vội chạy đi tìm khắp nơi nhưng cũng không thấy. Lúc đó vú Hòa vừa đi chợ về anh liền chạy lại mếu máo:

- Vú ơi có chuyện rồi! Con tìm khắp nơi mà không thấy Phương Nghi đâu cả!

Vú Hòa nói giọng quở trách:

- Con bé ra ngoài từ sáng rồi! Vú thấy hình như nó muốn quên đi chuyện hôm qua nên ra ngoài cho khuây khỏa nhưng mà con cũng thiệt tình …con bé đang lúc thế này mà con cũng ngủ được tới 9 giờ mới dậy!

Nghe vậy thì Du Kiệt vội thanh minh:

- Tại vì đêm hôm qua con ngủ được nên hôm nay mới dậy trễ như vậy.

Vú Hòa buông giọng