Bệ Hạ Xin Tự Trọng

Chương 44: Kéo bè kéo lũ đánh nhau




Điền Thất quả nhiên nói là giữ lời, nàng đem Vương Mạnh lôi đến nhà Phương Tuấn để xem bệnh cho bà Phương. Bản thân Vương Mạnh thao thao không dứt nói một hồi, còn ba người khác ở đó thì ai cũng nghe không hiểu gì hết.

Bà Phương nghe xong, nói với con trai, “Lang băm lần này thực là có tài nói nhảm.”

Vương Mạnh không để trong lòng, mà đương trường mở ra một toa thuốc, chế định bước đầu của chương trình trị liệu. Chương trình này rất phức tạp, bao gồm uống thuốc, dùng thuốc ngâm chân, còn có cả châm cứu. Điền Thất hoài nghi Vương Mạnh đây là vì không nghĩ ra được biện pháp, nên lấy hết tất cả phương pháp thử một lần, thế là nàng liền kéo hắn đến chỗ khuất hỏi, “Có thể chữa khỏi không đó?” Lần trị liệu này là một trận liên quan đến mấy ngàn lượng bạc ah.

“Không nắm chắc,” Vương Mạnh chính mình cũng không có đem lời nói được chắc chắn, “Ta chưa từng trị qua bệnh nặng như vậy, trước cứ trị nửa năm xem sao, lúc đó hẳn là sẽ có cải thiện.”

Thế là Điền Thất cũng không nói gì nữa. Bởi vì hình dạng của nàng rất có lực tương tác, nên lão phu nhân vừa thấy liền thích, thành ra lôi kéo Điền Thất không cho đi, tán gẫu với nàng rất nhiều chuyện này kia. Còn khen tâm địa của Điền Thất tốt, rồi mắng con trai của mình không có tiền đồ. Tiêu chuẩn phán đoán một người đàn ông có tiền đồ hay không của vị lão phu nhân này, chính là vợ con của hắn có sống được ổn không, ở phương diện này Phương Tuấn hiển nhiên là không đạt, hắn chỉ có thể trầm mặc nghe nương hắn quở trách.

Điền Thất lập tức rẽ đề tài hỏi han “Hiện tại Phương đại ca đang làm nghề gì?”

“Trước kia hắn luôn cùng người ta đánh lộn đánh lạo, sau này đầu óc hư hỏng, liền làm chút công việc thời vụ cho người khác.”

Điền Thất nghĩ trong lòng, thân thủ của Phương Tuấn không tệ, làm người cũng xem như thành thật, không bằng đem hắn đưa đến tiệm Bảo Hòa, làm một tên hầu, giữ cửa, bảo kê, một người lại có thể kiêm mấy việc. Nghĩ đến đây, nàng liền hỏi Phương Tuấn phải chăng nguyện đi đến tiệm Bảo Hòa kiếm cơm ăn. Phương Tuấn vốn không muốn đi, nhưng mẫu thân cực lực khuyến khích khiến hắn không biết làm sao, đành phải đồng ý.

Những người có liên quan đến việc này ai cũng không đoán được, quyết định này sẽ thay đổi vận mệnh của bao nhiêu người.

***

Từ khi Điền Thất ở ngoài cung lâu dần, cả ngày nàng đều cùng Kỷ Chinh và mấy người Trịnh Thiếu Phong lui tới, Đường Thiên Viễn cũng chui vào đội ngũ của bọn họ, bốn người tụ cùng một chỗ ăn nhậu chơi bời, rất vui vẻ thoải mái. Chẳng qua thời gian bọn họ tập hợp lại không phải rất nhiều, bởi vì Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn còn phải vì kỳ thi hương năm nay chuẩn bị. Đường Thiên Viễn tài năng đã có, không cần phải tốn tâm tư gì, hắn đây là phí khí lực giám sát Trịnh Thiếu Phong học thuộc lòng và làm văn chương. Điền Thất cũng vì công danh của bọn họ mà ra sức, chủ yếu là ủng hộ bọn họ về mặt tinh thần: Lấy tánh mạng của chú chim họa mi trắng uy hiếp Trịnh Thiếu Phong phải ngoan ngoãn đọc sách.

Trịnh thủ phụ cũng vì tiền đồ của con trai mà làm ra nỗ lực thực tế. Ví dụ như một khi Trịnh Thiếu Phong làm biếng, cha hắn liền đuổi theo đánh. Chẳng qua Trịnh thủ phụ không có lại đánh đầu của con mình, do đi thi còn muốn dùng đến đầu óc nha, vì thế ông ấy sửa thành đánh vào mông.

Trịnh Thiếu Phong khổ không thể tả. Thời điểm buông lỏng duy nhất cũng chính là lúc cùng mấy người Điền Thất ra ngoài chơi đùa, nhưng đó cũng là do có Đường Thiên Viễn dẫn ra, bằng không một mình hắn là không ra được khỏi cửa.

Từ đây cấp bậc của những bằng hữu mà hắn giao du thẳng tắp bay lên. Hắn muốn đặt cho tổ hợp bốn người bọn họ một cái biệt hiệu, cũng tốt làm cho người ta vừa nghe tên đã sợ mất mật, Điền Thất cũng thấy thú vị, giơ hai tay tán đồng. Nhưng mà kêu cái gì bây giờ đây?

“Hay là kêu tứ đại tài tử?” Trịnh Thiếu Phong đưa ra ý kiến. Lời nói của hắn vừa xong, thì ánh mắt khinh bỉ của ba người khác liền bắn tới. Có Trịnh Thiếu Phong ở đây, trình độ tài nghệ bình quân của tiểu đội này liền giảm xuống không phanh, thật sự là mang không nổi cái xưng hô đó.

“Tứ đại kim cương thì sao?” Điền Thất hỏi.

Cả đám lần lượt ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, từng người từng người đều môi hồng răng trắng tinh xảo xinh đẹp, thật sự là không tìm được nửa điểm liên quan với cái từ “Kim cương”. Điền Thất và Kỷ Chinh liền không cần nói, Đường Thiên Viễn tuy rằng khí khái anh hùng bức người, nhưng cũng không phải cao to cường tráng. Người duy nhất tiếp cận cái từ này trong bốn người bọn họ chỉ có Trịnh Thiếu Phong, nhưng hắn chẳng qua cũng chỉ là có ngũ quan trong sáng khắc sâu mà thôi, xem qua cũng không có loại hiệu quả rung động như kiểu “kim cương”.

(“kim cương” = lực sĩ Kim Cang, danh xưng các vị hộ pháp trong Phật giáo. Hoặc hiểu đơn giản là người có ngoại hình to cao đồ sộ, “cứng cáp chắc nụi như kim cương”.)

“Ta thấy gọi là ‘Tứ tiểu bạch kiểm’ càng chính xác hơn nhiều,” Trịnh Thiếu Phong trêu ghẹo nói, “Ta chơi với các ngươi cũng đành bị liên lụy thành tiểu bạch kiểm.”

(bạch kiểm = mặt trắng, từ châm chọc những người đàn ông có bề ngoài yếu đuối, ẻo lả, thư sinh, nhu nhược, hoặc nói biếm những tên ăn bám phụ nữ…)

Đường Thiên Viễn nói, “Không bằng kêu là ‘Kinh thành tứ hữu’” (tứ hữu: bốn người bạn)

Trịnh Thiếu Phong và Điền Thất đều thấy cái tên này không đủ vang đội. Kỷ Chinh cũng không nghĩ ra được cái gì hay, thế là chuyện đặt tên này vẫn cứ như thế kéo xuống. Lại không nghĩ đến, bốn người bọn họ thường xuyên khắp nơi rêu rao, vô cùng làm người ta chú ý, dần dần liền bị người khác ghép cho một cái danh hào: Kinh thành tứ công tử.

Lực lượng của quần chúng luôn luôn vĩ đại, không cần biết bọn họ có đồng ý hay không, cái tên này cũng chỉ phải bị ép tiếp thu.

Bốn người cùng tiến cùng ra, độ nổi tiếng càng lúc càng cao. Kinh thành tứ công tử đều xuất thân hiển quý, đã vậy còn phong lưu phóng khoáng, dẫn đến người ngưỡng mộ và người theo đuổi càng lúc càng nhiều. Rất nhiều nữ tử nhao nhao lấy kinh thành tứ công tử làm tiêu chuẩn để kén chồng, bọn nữ tử thanh lâu nếu ai có thể cùng bọn họ có chút dính vào, thì giá trị bản thân cũng có thể tăng vọt. Đáng tiếc bốn vị công tử này không thích dạo hoa lâu, ngay cả phong lưu nhất như Trịnh Thiếu Phong, cũng chỉ là đem các cô nương kêu đến uống rượu đánh bài mà thôi.

Bất quá không sao cả, các nàng không thể cám dỗ, còn không thể nói bậy sao. Trong nhất thời người này nói từng cùng một trong Tứ công tử là Đường Thiên Viễn ngâm thơ làm câu đối, người kia lại nói cùng Ninh vương gia của Tứ công tử thâu đêm tâm tình, thậm chí có người còn nói từng cùng Điền Văn Hào trong Tứ công tử mời cốc da…

Cái gì gọi là mời cốc da? Chính là miệng chạm miệng đút rượu. Điền Thất vừa nghe đến lời đồn đãi này thì bị dọa đến mức té cứt té đái, tối đó làm cả một đêm ác mộng, mơ thấy một tên dạ xoa không rõ giới tính đuổi theo nàng muốn hôn môi nàng, nàng cứ thế chạy chạy chạy, liền chạy mãi một đêm, ngủ được mệt muốn chết!

Chuyện nhảm không lại nói, mà nói chuyện trước mắt. Kinh thành tứ công tử phong quang vô hạn lúc này đang ở một tửu lâu uống rượu. Căn tửu lâu này kinh doanh món ăn Lĩnh Nam, bởi vì người Lĩnh Nam ở trong kinh cũng không có nhiều, dân bản xứ lại không quá thích loại khẩu vị này, cho nên căn lầu này làm ăn vẫn luôn không nóng không lạnh, bất quá thắng ở chỗ trang trí rất lịch sự tao nhã, món ăn cũng tinh xảo. Kỷ Chinh rất thích nơi này.

(Lĩnh Nam: Vùng Quảng Đông, Quảng Tây, Trung Quốc)

Dựa theo thói quen của Trịnh Thiếu Phong, lúc này luôn là muốn sờ sờ hai hồi bài mã điếu chơi đỡ nghiện. Nhưng mà nhờ phúc của ba người còn lại, hắn đều sắp đem bệnh nghiện bài bạc cai. Cái gì gọi là liên tiếp thua bài? Ngươi chỉ cần lần lượt cùng một trong ba người kia đánh bài một lần, sẽ có thể hội vô cùng khắc sâu. Trịnh Thiếu Phong không ngừng bị ba người bọn họ ngược đãi, dần dần đánh mất ý chí chiến đấu, vừa thấy được bài mã điếu thì lòng liền đau, trứng cũng đau, dứt khoát không chơi cho rồi.

Không thể đánh bài, chỉ uống rượu ăn cơm thật không thú vị, tổng yếu phải tìm chút trò vui. Thế là Trịnh Thiếu Phong sai người kêu một vị cô nương ở trong lầu xanh đến hát một bài dân ca. Lúc cô nương bị người phục vụ dẫn lên lầu thì gặp được Tôn Phiền. Thật là khéo, cô nương này từng được Tôn Phiền bao qua. Cô nương không quá biết làm người, tuy rằng gặp được khách hàng cũ, nhưng hiện tại được Tứ công tử kêu tới thì liền có chút vênh váo tự đắc.

Trong Tứ công tử này có một người là kẻ thù với Tôn Phiền, một tên là con trai của đối thủ một mất một còn với cha của Tôn Phiền, một người thì lại giúp kẻ thù của hắn chống lưng, còn tên Trịnh Thiếu Phong còn lại thì từng cùng hắn chơi với nhau nhưng bây giờ lại không thích phản ứng đến hắn… Một cái tổ hợp như vậy, quả thực là tụ tập tất cả người mà Tôn Phiền chán ghét, ngươi nói lúc này hắn có thể cao hứng nỗi sao.

Đã vậy, người đàn bà mà hắn từng ngủ qua, còn đem bốn người kia nâng ra không ngừng nịnh hót.

Tôn Phiền nhìn nhìn phía sau, hôm nay chính mình cũng mang không ít người tới, trong đó còn có hai người là con nhà võ tướng thế gia, chi bằng cứ đi gặp Điền Thất một lần. Hắn không ngốc, ba người kia tất nhiên là không thể chọc, cũng chọc không xong, hắn chỉ cần đuổi theo đập Điền Thất là được.

Nghĩ đến đây, Tôn Phiền liền cùng vị cô nương hát dân ca kia đi đến nhã phòng.

Trong phòng, Điền Thất đang dùng một loại cách thức độc đáo cổ vũ Đường Thiên Viễn, “Tuy rằng cha ngươi bây giờ bị Tôn Tòng Thụy vượt qua đầu ngọn gió, nhưng mà không cần lo, con trai của cha ngươi so với con trai của Tôn Tòng Thụy mạnh hơn, giỏi hơn rất nhiều.”

Đường Thiên Viễn cười, “Điền huynh khen trật.” Tiếp theo giơ lên ly rượu, uống sạch.

Điền Thất không uống rượu, mà nói thêm, “Người đời đều nói Tôn Tòng Thụy, làm quan thanh liêm và ngay thẳng, ta thấy rõ mua danh cầu lợi, đạo đức giả nhất chính là hắn.”

“Ồ? Sao lại nói thế?”

“Chính hắn không tham, nhưng mà học sinh của hắn tham. Học sinh Tiền Tôn của hắn ở sở muối Giang Tây tham không ít bạc đi? Tôn Tòng Thụy nếu thực là thanh liêm, vì sao không đi quản lý quan tâm học sinh của mình, mà còn mặc hắn càng làm càng lớn? Ta nói cho ngươi, hắn không chỉ mua danh cầu lợi, hắn còn…”

Nói đến đây, lại đột nhiên bị một tiếng gầm lên cắt ngang, “Ngươi nói cái gì?!”

Tôn Phiền rốt cuộc nghe không vô những lời của tên không chim này vu cho phụ thân của mình, hắn một đạp liền đá văng ra cửa phòng, những người theo sau nhất thời xông tới, trong phòng tức thì rút kiếm giương cung.

Tính nết của Trịnh Thiếu Phong vốn là táo bạo, lại cộng thêm cuộc thi đã đến gần, dẫn đến lòng càng thêm buồn bực không yên, vừa gặp phải động tĩnh này, liền cho là đối phương kiếm chuyện, thế là không chờ người khác phản ứng, hắn liền ra tay trước.

Trường hợp cứ thế không không chế được. Tôn Phiền đuổi theo Điền Thất đánh, Trịnh Thiếu Phong chặn lại đánh trả, hai người tuổi trẻ xuất thân từ nhà võ tướng bởi vì cùng Tôn Phiền chơi với nhau, nên nhìn thấy có trận để đánh liền không muốn rớt xuống hạ phong, thế là cũng nhào vô. Mấy người đi theo sau có chút người xúc động thích đánh lộn, hoặc là cậy vào Tôn gia, cộng thêm gia đinh mà Tôn Phiền tự mình đem theo, đều gom lại đánh giúp vui.

Người trong phòng quá nhiều, vung quyền cước không hết, chiến trường dần dần thay đổi ra bên ngoài đại sảnh. Điền Thất phát hiện, người không có dùng nhất trong đây chính là nàng. Các nam nhân ở triều Đại Tề đều coi trọng văn võ song toàn, Trịnh Thiếu Phong liền không cần nói, ngay cả Kỷ Chinh và Đường Thiên Viễn cũng đều biết chút võ thuật, không hề là cái gối thêu hoa nhìn thì khá mà không có gì dùng. Nhất là Đường Thiên Viễn, ra tay rất ác, hắn cũng không biết từ đâu lượm tới một cây gậy gỗ, chuyên môn nhắm vào đốt ngón tay của người ta mà đập, đập ngã một tên lại một tên, xem ra kinh nghiệm tác chiến của hắn vô cùng phong phú. Vốn là công tử cậu ấm nhã nhặn lịch sự, tức thì hóa thân thành du côn lưu mạnh, khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.

Tinh lực của Kỷ Chinh chủ yếu đều để ở trên người Điền Thất, Điền Thất bị Kỷ Chinh bảo vệ, rất không yên tâm, lấy tay đấm cũng đấm được một hai người. Nàng thấy được một người ngã xuống dất, liền giơ ghế lên nện xuống, đập xong mới nghe được một trận kêu thảm thiết của đối phương, Điền Thất tập trung nhìn kỹ, người nằm trên mặt đất đúng lúc chính là Tôn Phiền, giờ phút này khuôn mặt của hắn trắng bệch, đau được suýt ngất.

Mấy người vội vàng nhào tới đem Tôn Phiền dìu đi, trước khi đi không quên cảnh cáo Điền Thất chờ chết đi.

Hoạt động đánh nhau liền như vậy kết thúc. Trong lòng Điền Thất rất kinh sợ, Tôn Phiền nếu thực sự có cái tốt xấu, Tôn Tòng Thụy chạy đến trước mặt Hoàng thượng cáo một trận, vậy thì không chừng nàng thực sự là chờ chết.

Kỷ Chinh an ủi nàng nói, “Không sao đâu, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, Tôn Phiền là ta đánh.”

Điền Thất có chút do dự. Theo lý thuyết nàng không thể làm con rùa đen rút đầu, nhưng mà nếu thực sự duỗi đầu ra, liền bị người chém. Vương gia là em trai ruột thịt của Hoàng thượng, Hoàng thượng có thể đem hắn làm gì nha?

Lúc này, ông chủ của tửu lâu rốt cuộc dám xuất hiện, kéo mấy người bọn họ không cho đi, tửu lâu của chính mình bị phá hoại thành như vậy, khách khứa đều bị dọa chạy, khiến ông buôn bán làm sao bây giờ. Kỷ Chinh là một người nói đạo lý, đồng ý chiếu theo giá cả bồi thường.

Ông chủ lại không đồng ý, “Nói thật, tửu lâu này của ta vốn muốn bán đi, hôm nay thật không dễ dàng hẹn người tới xem, lại bị các ngươi dọa chạy. Hắn không mua, không bằng ngài mua đi?”

Mấy người chưa hề gặp gỡ loại tình huống này, đánh một trận còn phải mua cả tửu lâu. Bọn họ cũng là không biết, ông chủ này vốn là người Lĩnh Nam, mở ra quán cơm này tuy rằng làm ăn không tốt lắm, nhưng cũng kiếm được tiền. Chỉ vì ở quê có việc gấp phải trở về, nhất thời không làm được, nên muốn bán đi. Đoạn đường này không kém, nhưng vừa khéo mấy ngày hôm trước tửu lâu lại gặp được kiện tụng liên quan tới mạng người, thế là không dễ trao tay. Giá tiền cứ rơi rồi rơi, mãi cũng có người đồng ý tới nhìn xem, không nghĩ đến hôm nay lại gặp được đánh nhau sinh sự, đem sự tình quấy nhiễu thất bại.

Mấy người tham gia đánh nhau cũng không phải du côn lưu manh bình thường, mà từng người đều là con quan nhà tướng, ông chủ không dám lên tiếng, đành phải chờ kết thúc mới đi ra.

Kỷ Chinh cũng không có quyết định muốn mua tửu lâu, chẳng qua nơi này vị trí rất ổn, nếu như cẩn thận sửa lại, hẳn là chỉ kiếm chứ không bồi, thế là hỏi, “Tửu lâu này của ngươi giá bao nhiêu tiền?”

“Ta thương lượng với người ta là ba ngàn lượng, nếu ngài thành tâm mua, ta lại bớt cho ngài năm trăm lượng.”

Giá tiền này còn được, Kỷ Chinh gật đầu một cái, hỏi Điền Thất, “Hai ngày trước không phải ngươi nói muốn ở bên ngoài tìm chút nghề nghiệp khác sao?”

“Hả? À.” Điền Thất gật đầu. Nàng quả thật nói qua như thế, nhưng hiện tại bây giờ nàng đầy đầu đều nghĩ đến Tôn Tòng Thụy cáo trạng phải làm sao bây giờ.

“Không bằng ngươi mua xuống chỗ này đi, sau này chúng ta ăn cơm không cần tốn tiền.” Trịnh Thiếu Phong đưa ra ý kiến.

Điền Thất lại ngây ngốc gật gật đầu.

Cứ như thế mơ mơ màng màng mua cái tửu lâu.

Đến chiều, Điền Thất đi đến tiệm Bảo Hòa trong cung. Nàng ở tiệm Bảo Hòa đầu cơ trục lợi đồ cổ, phải chạy hai đầu trong ngoài cung, cho dù trong Hoàng cung không có chuyện gì làm thì cũng phải đúng giờ đi đến điểm cái danh.

Tiệm Bảo Hòa ở bên trong hai căn nhà chếch về hướng bắc của phía đông lục cung, phía tây nhất của hai căn nhà này có một cái cửa nhỏ, có thể thông hướng Ngự hoa viên. Nơi này là chỗ các thái giám tập trung làm việc, các chủ tử rất ít khi tới. Điền Thất làm sao cũng nghĩ không đến nàng sẽ ở chỗ này gặp được Hoàng thượng.

Chính Kỷ Hành cũng nghĩ không đến, làm sao dạo dạo Ngự hoa viên lại không cẩn thận đến chỗ này, lại thêm không cẩn thận, thấy được Điền Thất.