Bệ Hạ Xin Tự Trọng

Chương 45: Đoạn tụ tới cùng




Điền Thất ra khỏi tiệm Bảo Hòa, bởi vì tâm sự nặng nề nên vừa đi vừa cúi đầu xuống, vì thế thiếu chút nữa đụng vào người Kỷ Hành.

May mà nàng đúng lúc dừng lại. Nàng ngẩng đầu thấy được là Hoàng thượng, liền vội vàng lui về phía sau hai bước khom người, “Hoàng thượng vạn tuế.”

Kỷ Hành không có phản ứng. Hắn không biết bản thân phải phản ứng làm sao. Hắn còn cho rằng Điền Thất đã trở thành quá khứ, hắn đuổi Điền Thất đi, rốt cuộc không gặp lại hắn ta nữa, chuyện này xem như bỏ qua. Từ nay về sau, Điền Thất cũng bất quá chỉ là một cái dấu vết hơi hoang đường xuất hiện trong cuộc đời của hắn mà thôi, cái dấu vết này sẽ bị hắn quét vào trong góc khuất của ký ức, cùng vùi lấp với những quá khứ mà hắn không muốn nhớ đến khác, sẽ lại không đề cập, lại không nhớ tới.

Nào ngờ, hôm nay đột nhiên gặp được, lại khiến cho toàn bộ kế hoạch của hắn nhất thời bể nát, hóa thành bột mịn.

Tuy ở mặt ngoài Kỷ Hành rất là trấn định, nhưng cảm xúc trong đầu hắn lại tăng vọt lên như thủy triều, liên miên không dứt, cuộn trào mãnh liệt mênh mông, điên cuồng chụp vỗ bờ đê mà lý trí đúc thành.

Thì ra chút quên đi đó, chẳng hề là quên đi, mà là tưởng niệm tích lũy.

Tích lũy đến một trình độ nhất định, thì vừa chạm vào sẽ nổ ngay.

Kỷ Hành không nói chuyện. Hắn có thể nói cái gì? Cái gì hắn cũng đều không thể nói, cái gì cũng đều không nên nói. Hắn thật sợ mình vừa mở miệng sẽ nói ra lời nói linh tinh gì đó làm hắn hối hận không kịp.

Điều hiện tại hắn nên làm nhất chính là xoay người rời đi, rời khỏi cái nơi chẳng hiểu ra sao này, xa cách con người quái lạ này.

Nhưng mà hắn không có làm như vậy, ngược lại đến gần một bước, bình tĩnh nhìn Điền Thất.

Điền Thất thấy Hoàng thượng không phản ứng nàng, chỉ nghĩ Hoàng thượng đây là phiền chán nàng, vì thế đứng lên nói, “Nô tài cáo lui.” Nói xong xoay người muốn đi khỏi.

Kỷ Hành lại không tự chủ được vươn tay bắt được cần cổ của nàng, kéo nàng trở về, hướng phía trên xách lên.

Điền Thất chỉ thấy chân của mình gần như là cách đất, hiện tại nàng giống như là con gà con bị người ta xách lên vậy.

Xong, lại chọc Hoàng thượng không vui. Ngay từ đầu Điền Thất cho rằng Hoàng thượng đối với nàng như vậy là vì Tôn Tòng Thụy cáo trạng, nhưng lại nghĩ, điều đầu tiên lão già kia làm là cẩn thận xem bệnh cho con hắn mới đúng, không thể nào nhanh như vậy liền đâm đến chỗ của Hoàng thượng. Thế là Điền Thất trấn định mấy phần, cười nịnh nói, “Hoàng thượng, mấy ngày không gặp, ngài càng trở nên anh tuấn hào phóng nha! Mấy ngày nay nô tài vẫn nhớ ngài, chỉ là không dám tới nhìn ngài.”

Kỷ Hành biết Điền Thất nói loại lời này dễ dàng giống như là uống nước, nhưng mà hắn lại cứ nghe mà hưởng thụ lắm lắm. Hắn xách Điền Thất lên quơ quơ, rốt cuộc mở miệng, “Nhớ trẫm mà thấy được trẫm liền đi sao?”

“Không phải… Hoàng thượng, không phải là ngài đã nói không cho nô tài lại xuất hiện ở trước mặt ngài sao, nô tài đây là sợ làm phiền mắt của Thánh thượng, cho nên chỉ là muốn thối lui nhanh chút mà thôi.”

Kỷ Hành nhìn khuôn mặt đang cười được không tim không phổi của Điền Thất, đột nhiên cảm thấy có chút tức giận. Đây tính cái gì, bằng cái gì, hắn đau khổ kềm chế bản thân, mà hắn ta lại nhạt như gió thổi, không chút để ý. Sự nhớ nhung luôn được tuôn ra từ miệng của một tên lọc lõi đầu đất không bao giờ biết tiếc lời là gì, cái gì cũng dám nói.

Nhớ nhung mà có thể dễ dàng nói ra miệng, chẳng hề là nỗi nhớ nhung có chút sức nặng nào. Kỷ Hành biết những thứ mà bản thân càng muốn tin tưởng, chẳng qua chỉ là thứ lừa mình dối người mà thôi. Điền Thất luôn nói thích hắn, có lẽ là thực thích hắn, nhưng tới cùng thích tới trình độ nào, vậy thì không biết được rồi. Tóm lại Kỷ Hành biết, lúc hắn đem Điền Thất đuổi đi thì Điền Thất không có chút xíu thất vọng và bi thương, mà ngược lại rất là cao hứng, còn muốn dứt khoát rời khỏi cung là khác.

Một người như thế, có thể có bao nhiêu thích hắn chứ?

Hắn đột nhiên liền cảm thấy rất không hứng thú. Giống như là một vở kịch khổ tình mà hai người phải cùng nhau hát, kết quả lại chỉ có một mình hắn ở gắng sức, còn người kia thì đã quên lời mất rồi, nằm ở trên sân khấu khò khò ngủ ngon.

Đúng thế, rất không có tinh thần. Kỷ Hành cuối cùng lại tìm được cho mình một cái lý do để xa cách Điền Thất. Hắn buông Điền Thất ra, không có biểu cảm nói, “Về sau không cho phép lại xuất hiện ở trước mặt trẫm, nếu không,” dừng một chút, hắn cắn răng tới một câu độc ác, “Giết không tha.”

Điền Thất hảo tâm nhắc nhở hắn, “Hoàng thượng, ngài nói qua sẽ không giết ta.”

“Nhanh chóng cút!”

Điền Thất đành phải xám xì xám xịt đi, vừa đi vừa oán thầm, còn nói cái gì quân vô hí ngôn, tên Hoàng đế này quá không phúc hậu, còn không bằng nàng làm một tên thái giám có thành tín.

***

Tuy Điền Thất bị hạ lệnh cấm không được phép gặp Hoàng đế, nhưng nàng thân ở tiệm Bảo Hòa, tâm lại ở cung Càn Thanh. Nàng vẫn mật thiết chú ý hướng đi của Kỷ Hành, không vì cái gì khác, mà vì muốn biết rõ ràng Tôn Tòng Thụy phải chăng tới cáo trạng. Nàng nghĩ trong lòng, thật sự không được thì dứt khoát bỏ chạy thôi, trời đất bao la, muốn tìm một người chưa hẳn dễ dàng.

Chờ hơn một ngày, không đợi đến Tôn Tòng Thụy, lại chờ tới tiểu vương gia đánh đòn phủ đầu.

Lần này Kỷ Chinh vì Điền Thất mà bất cứ giá nào, dứt khoát tự mình đi tìm Kỷ Hành cáo trạng. Hắn là em ruột của Hoàng thượng, cáo trạng cũng không cần viết tấu chương, mà trực tiếp đi đến trước mặt ca ca nói hết: Chính mình đang yên ổn ở tửu lâu ăn cơm với bạn bè, lại không nghĩ đến Tôn Phiền đột nhiên xông tới nói năng bậy bạ, còn muốn đánh người. Bọn hắn vì phòng bị, cũng chỉ đành phản kính vài cái. Trong lúc hỗn loạn hắn không cẩn thận đem Tôn Phiền đánh luôn vân vân.

Kỷ Hành vừa nghe nói bên trong có Điền Thất trộn lẫn, thì lập tức đem lỗ tai dựng đứng lên.

Kỷ Chinh là người tâm tư thông thấu đến cỡ nào, hắn đã sớm xem ra, Hoàng huynh không thích hắn và Điền Thất trộn cùng một chỗ, không cần biết nguyên nhân là cái gì. Bởi vậy Kỷ Chinh giải thích nói, “Điền Thất chẳng qua vừa lúc gặp gỡ chúng ta, cùng một chỗ uống vài chén rượu, cũng bị bọn người Tôn Phiền đuổi theo đánh vài cái, nói tới cùng là do chúng ta liên lụy hắn.”

Lòng Kỷ Hành trầm xuống. Bất quá hắn nếu thật sự tin lời nói một bên của Kỷ Chinh, vậy thì hắn liền không phải Kỷ Hành. Nhưng mà hắn có một cái nghi vấn, Kỷ Chinh ở bên ngoài cùng người khác đánh nhau liền đánh thôi, xem bộ dạng hắn lại không có bị thiệt thòi, vậy thì vì sao lại muốn đến Ngự tiền bẩm báo chứ? Tên đệ đệ này của hắn nhưng mà không phải loại người không có cốt khí nha…

Rất nhanh liền có người giúp hắn giải đáp nghi vấn, giải thích nghi hoặc.

Tôn Tòng Thụy lão lệ tung hoành, nói con trai của mình bị nội thị trong cung hại, xin Hoàng thượng xem ở gương mặt già này của lão mà cho con lão một cái công đạo.

Kỳ thật Tôn Tòng Thụy là một người nội liễm ẩn nhẫn, những ý khí tranh giành bình thường hắn cũng không thể tới tìm Hoàng thượng nói rõ lý lẽ. Nhưng mà con trai của lão đang yên đang lành, lúc ra còn đứng mà lúc về lại nâng, lão làm cha sao có thể không đau lòng. Cầu y hỏi dược khám chữa một phen, con lão tỉnh, may mắn đầu óc bị thương không nặng, chẳng qua là xương bắp đùi bị rạn, cần cẩn thận dưỡng vài ngày. Tôn Tòng Thụy hỏi con lão chuyện gì xảy ra, thì mới biết là bị một tên thái giám đánh, chính là cái tên Điền Thất đã từng rất được sủng nhưng bây giờ đã bị Hoàng thượng đuổi ra khỏi cung Càn Thanh kia. Thực là sao có thể như thế chứ, cái đám bị thiến này cho chúng nó là ai, dưới chân thiên tử lại dám hành hung thương người khác. Tôn Tòng Thụy cũng là yêu con sốt ruột, tin tưởng lời nói một bề của con mình, cho rằng là Điền Thất cố ý khiêu khích. Thế là liền như vậy chạy đến trước mặt Hoàng thượng đau đớn khóc cầu giải oan.

Lão tới cũng quá đúng lúc, Ninh vương gia còn chưa có đi đâu.

Nghe xong Tôn Tòng Thụy khóc lóc kể lể, Kỷ Hành như cười như không nhìn thoáng qua Kỷ Chinh. Đã sớm biết sự tình không đơn giản như vậy, thì ra vẫn là vì Điền Thất!

Kỳ thật muốn vì Điền Thất ra mặt không hề chỉ có một mình Kỷ Chinh. Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn đều nghĩ đến. Nhưng mà Trịnh thủ phụ vừa nghe con mình nói cùng Tôn Phiền đánh nhau còn muốn hướng Ngự tiền tự tìm phiền phức, thì không chút do dự đem Trịnh Thiếu Phong nhốt lại, không cho hắn ra ngoài. Mà Đường Nhược Linh nghe con mình trần thuật xong, cũng ngăn lại Đường Thiên Viễn, kêu hắn an tâm chớ vội nóng nảy.

Đường Thiên Viễn không hiểu, Đường Nhược Linh giải thích, “Ninh vương chắc chắn sẽ vì chuyện này mà ra mặt, chúng ta trước tiên cứ yên lặng theo dõi biến hóa. Tôn Phiền không chết, người bằng hữu kia của con cũng không thể toi mạng liền được. Ninh vương vì kẻ thù của Tôn gia mà ra tay, lúc này chính là lúc có thể xem ra sức nặng của hắn ở trong lòng Thánh thượng.”

Mấy năm trước Ninh vương cùng đương kim Hoàng thượng có hiềm khích, đây là chuyện mà ai cũng biết. Nhưng mà sự tình đã đi qua lâu như vậy, Hoàng thượng phải chăng vẫn có kiêng kị với Ninh vương như trước? Mấy năm nay đại thần trong cung hơn phân nửa không dám kết giao với Ninh vương, nhưng nếu Hoàng thượng đã để xuống thành kiến với Ninh vương, vậy thì Ninh vương sẽ là một chi lực lượng rất tốt.

Đường Thiên Viễn biết ý tứ của phụ thân, hắn tuy rằng không lớn tình nguyện, nhưng cũng không có cách, chỉ phải xem trước tình thế ra sao lại nói, bất kỳ việc gì cũng phải có cái suy tính, không thể hành động theo cảm tính, nếu như Ninh vương không cứu được Điền Thất, thì Đường Thiên Viễn hắn đi cũng là toi công, chỉ có thể tìm phương pháp khác.

Trong điện Dưỡng Tâm, Điền Thất lại bị xách đến trước mặt Kỷ Hành.

Tuy rằng người lật lọng là Hoàng thượng, ngày hôm qua còn nói không cho phép Điền Thất thấy hắn, vậy mà hôm nay lại tóm nàng trở về, sao đi nữa thì Điền Thất vì cái đầu của mình suy nghĩ đành tìm biện pháp đem mặt che lại mới tới, như vậy thì không tính là xuất hiện ở trước mặt Hoàng thượng thôi.

Nàng làm việc luôn luôn nghiêm túc, che mặt cũng che được rất đủ tiêu chuẩn, thế cho nên tầm mắt của chính mình cũng bị trùm kín.

Kỷ Hành ngồi ở trong thư phòng điện Dưỡng Tâm, Kỷ Chinh và Tôn Tòng Thụy ở bên dưới cũng lần lượt phân biệt ban thưởng ghế ngồi, trong phòng là một mảnh yên lặng. Ba người trơ mắt xem một người mặc đồng phục thái giám đi từ bên ngoài vào, trên đầu trùm một cái lồng bọc vải xanh đen hình ống, ống vải thẳng tưng hướng lên trên, rất giống một cái ống hít thuốc phiện. Cái ống thuốc phiện di động này đang vươn hai tay hướng về phía trước mò lung tung, khi đi tới cửa thì “đùng” một cái đụng vào khung cửa.

Ba người trong phòng đều có chút trợn tròn mắt.

Điền Thất xoa xoa đầu, đổi cái phương hướng tiếp tục đi về phía trước. Nàng bị va được có chút choáng, đi vào thư phòng suy đoán một chút vị trí, rồi quỳ xuống trước mặt Tôn Tòng Thụy lạy dài, “Nô tài tham kiến Hoàng thượng!”

Tôn Tòng Thụy bị dọa té từ trên ghế xuống, lăn một vòng quỳ ở trước mặt Hoàng thượng, “Lão lão lão lão thần đáng chết!”

Thịnh An Hoài nhìn không nỗi nửa, đi tới kéo Điền Thất một phen, lôi nàng đến đúng phương hướng.

Điền Thất lại lạy, “Nô tài tham kiến Hoàng thượng!”

Kỷ Hành xua tay để Tôn Tòng Thụy ngồi trở về. Hắn bị Điền Thất chọc tức đến mức có chút nhức đầu, “Sao ngươi lại ăn mặc như thế này? Nhưng mà có cái gì không thể gặp người?”

“Hoàng thượng, nô tài sợ bị ngài thấy được, ảnh hưởng tâm tình của Hoàng thượng.” Điền Thất giải thích nói.

Kỷ Hành bị nàng chặn họng đến nỗi ngứa hết cả răng, hắn lười phải truy cứu chuyện này, mà hỏi, “Trẫm hỏi ngươi, chân của Tôn Phiền phải chăng là do ngươi đánh gãy?”

Chậc, thì ra hắn bị gãy chân. Điền Thất cân nhắc trong lòng, đáp, “Thưa Hoàng thượng, nô tài cũng không biết Tôn Phiền có phải do nô tài đánh hay không. Lúc ấy nô tài và Tôn Phiền đều đứng lẫn bên trong loạn đấu, sau đó hắn liền thụ thương. Bất quá nô tài có một lời, không biết có nên nói hay không.”

“Nói.”

“Nô tài cho rằng, Tôn Phiền không biết cấp bậc lễ nghĩa, ném hết thể diện của Tôn đại nhân, còn vu tội Ninh vương gia, hắn phải ăn chút giáo huấn, bị đánh gãy chân cũng không đủ.”

Điền Thất vừa nói như vậy, Tôn Tòng Thụy liền nhịn không được, “Ngươi… nói năng bậy bạ!”

“Hoàng thượng, nô tài nói như vậy là có căn cứ. Ngày đó nô tài tại tửu lâu kia cùng Ninh vương mấy người tình cờ gặp gỡ, liền cùng bọn họ ăn cơm, lại không nghĩ tới cơm chưa ăn được một nửa, Tôn Phiền liền đột nhiên xông vào gian phòng của chúng ta, sau đó đối với nô tài châm chọc khiêu khích, chuyện này cũng không tính, nô tài vì lần trước làm hắn trần truồng, đắc tội hắn, cũng nhận, nhưng mà, hắn thế nhưng, hắn thế nhưng,” Điền Thất cố ý do dự một chút, nàng biết Hoàng thượng phản cảm nhất là cái gì, “Hắn thế nhưng nói Ninh vương là đoạn tụ, còn chuyện chọn thái giám bên cạnh Hoàng thượng xuống tay, nói nô tài là nhân tình của Ninh vương. Hoàng thượng, nô tài oan uổng! Tôn Phiền nói như vậy, đặt mặt mũi của Ninh vương ở đâu? Đặt thể diện của Hoàng gia ở chỗ nào?”

Điền Thất nói tới đây, mặt Kỷ Hành đã đen thui, chẳng qua nàng tạm thời nhìn không tới.

Tôn Tòng Thụy tức giận đến mức ngón tay run mãi, “Ngươi, ngươi…”

Điền Thất không chờ Tôn Tòng Thụy nói chuyện, mà nói tiếp, “Hắn không chỉ vu tội Vương gia, còn động thủ ra tay đánh người trước. Vương gia là thiên hoàng hậu duệ quý tộc, hắn không chút nào đem Vương gia để vào mắt, muốn ra tay liền ra tay, đây căn bản là coi rẻ hoàng uy!”

Kỷ Chinh phối hợp bày ra vẻ mặt ảm đạm.

Tôn Tòng Thụy cả giận nói, “Ngươi nói bậy!”

“Vị đại nhân đây phải chăng là Tôn đại nhân? Ngài làm sao biết ta nói bậy? Lúc ấy ngài cũng có ở đó sao? Những gì ngài nghe đến đều là lời nói một bên của Tôn Phiền, làm sao có thể xác định là ta đang nói bậy? Hoàng thượng, ta đã nói mấy chuyện này phát sinh ở trong tửu lâu, tự nhiên là có người hầu bàn làm chứng Tôn Phiền chủ động xông vào phòng của chúng ta. Về phần những lời mà hắn nói với Ninh vương, Trịnh công tử và Đường công tử đều nghe đến.” Đã sớm thông cung xong.

Tôn Tòng Thụy cười lạnh, “Các ngươi vốn là thông đồng cùng nhau, vu tội cho con ta. Hoàng thượng, nghiệt tử kia của thần tuy bất hiếu, nhưng chẳng hề là người càn rỡ nói bậy như thế.”

“Ý của Tôn đại nhân là, Ninh vương gia, con trai của Trịnh thủ phụ, con trai của Đường đại nhân cùng nhau liên hợp hãm hãi lệnh lang? Vậy thì gương mặt của lệnh lang cũng thật lớn quá!”

Kỷ Chinh cũng cười, “Bản vương nhưng mà không có làm loại chuyện này, mời Tôn đại nhân nói cẩn thận.”

Tôn Tòng Thụy còn muốn tranh luận, Kỷ Hành lại đánh gãy bọn hắn, “Được rồi, đã chuyện này phát sinh ở tửu lâu, vậy cẩn thận tra hỏi người hầu bàn liền có kết quả. Tôn ái khanh trở về cũng hỏi lại lệnh lang một chút đi,” dừng một chút, còn nói thêm, “Nếu như con của trẫm mà vô lễ giống như những gì Điền Thất nói, vậy thì không cần người khác giúp đỡ, trẫm tự mình đánh gãy cái chân chó của hắn.”

Tông Tòng Thụy biết Hoàng thượng tuy ở trên miệng nói được công bằng, kỳ thật là đang cố tình ngăn bên này để đánh bên khác, thiên vị đệ đệ của mình. Lão ăn một đầu mệt, xám xì xám xịt rời đi. Vốn tưởng rằng một tên tiểu thái giám rất dễ thu thập, nào nghĩ đến có Ninh vương chống lưng, còn nhanh mồm nhanh miệng như vậy. Cả một đời lão cùng người lục đục với nhau, lại bị một tên tiểu quỷ tính toán, thực là lật thuyền trong mương.

Kỳ thật nguyên nhân căn bản nhất làm cho Tôn Tòng Thụy lật thuyền chính là bị chính con của lão lừa gạt. Nếu như lão biết là con trai của lão chủ động xông vào phòng bao của người khác, thì sợ là đánh chết lão cũng không tới trước mặt Kỷ Hành ném hết mặt mũi.

Tóm lại Kỷ Hành tạm thời kết thúc chuyện này, khiến người có liên quan đều lui xuống trước đi.

Điền Thất cũng muốn đứng lên đi, lại bị Kỷ Hành ngăn cấm, “Trẫm để cho ngươi lên sao?”

Điền Thất đành phải quỳ trở về.

Kỷ Hành thấy cái ống hít thuốc phiện kia lắc lư trước mắt thì tức giận nói, “Đem cái vải rách kia của ngươi lấy xuống dưới, trẫm thứ ngươi vô tội.”

Thế là Điền Thất tháo cái ống vải xuống. Bởi vì bị ống vải chắn, hô hấp không thông, nên mặt của Điền Thất có chút hồng, giống như là cánh hoa phơn phớt.

Kỷ Hành nhìn khuôn mặt kia, trái tim nhảy được càng nhanh. Hắn cười lạnh nói, “Ngươi ở ngoài cung thật là quá sung sướng ah.” Uống rượu, đánh nhau, còn lại cùng A Chinh sống vất vưởng chung một chỗ. Nghĩ đến đây, ngực Kỷ Hành ngột ngạt một trận.

Điền Thất hì hì cười nói, “Hoàng thượng quá khen, nô tài chính là xuất cung làm việc, chưa từng ăn nhậu chơi bời.”

“Trẫm thấy ngươi trừ ăn nhậu chơi bời ra thì không làm gì khác.”

Điền Thất cúi đầu không dám phản bác.

“Ngươi ngẩng đầu lên.”

Điền Thất ngoan ngoãn ngẩng đầu, phát hiện Hoàng thượng đã đứng ở trước mặt nàng. Nàng phải đem đầu ngưỡng được biên độ rất lớn mới có thể thấy được mặt hắn.

Nhìn Điền Thất hèn mọn quỳ ở bên chân hắn, lấy một loại tư thái thần phục và thừa nhận mà ngưỡng vọng hắn, trong lòng Kỷ Hành đột nhiên nảy lên một loại rung động khó nói nên lời. Nhưng mà hắn lại nghĩ đến, chính mình ở trong cung vì tiểu biến thái này thống khổ không chịu nỗi, còn tiểu biến thái lại ở bên ngoài tiêu dao sung sướng, thì Kỷ Hành lại thấy không cam lòng.

Đúng vậy, không cam lòng, hôm trước hắn còn tiêu sái nói không có hứng thú, nói muốn buông tha việc này, nhưng mà đi qua chính làm trở ngại, hắn dõi theo bóng lưng của Điền Thất, không có lúc nào là không nhớ tới Điền Thất. Nhưng mà rất khó nói tiểu biến thái này có đem hắn để ở trong lòng hay không.

Hắn không cam lòng, thậm chí không cam lòng đến mức mơ hồ sinh ra một loại oán độc.

Là Điền Thất, dẫn hắn bước vào cơn ác mộng mờ mịt khôn cùng này, không có cách nào tỉnh dậy, không có cách nào đào thoát. Nhưng mà Điền Thất thì sao chứ, làm xong chuyện xấu lại muốn chạy trốn.

Đâu có chuyện dễ dàng như vậy?

Điền Thất không biết Hoàng thượng đang nghĩ cái gì, cần cổ của nàng đều mỏi, đành phải nhắc nhở Hoàng thượng, “Hoàng thượng, ngài có cái gì sai bảo không?”

Kỷ Hành đột nhiên ngồi xuống, cùng nàng nhìn thẳng, hắn vươn ra một cái tay ôm lấy mặt Điền Thất, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má của nàng. Hắn cười cười, tươi cười sinh động, lại thấu một loại mê hoặc khó mà miêu tả. Hắn thấp giọng nói, “Liền xem như là ác mộng, cũng hẳn là nên có người làm bạn mới tốt, ngươi nói phải hay không?”

Điền Thất không nghe rõ ràng ý tứ của Hoàng thượng, cũng không biết Hoàng thượng muốn nghe câu trả lời thế nào. Có lẽ là rời khỏi Ngự tiền chút thời gian, nên hiện tại nàng lại đoán không xong tâm tư của Hoàng thượng. Nàng chỉ thấy ánh mắt lúc này của Hoàng thượng rất không bình thường, bên trong có chút vặn vẹo, lại mơ hồ thấu một cổ hưng phấn khiến người ta sởn tóc gáy, quả thực, giống như là muốn đem nàng ăn sống nuốt tươi vậy.

Điền Thất rùng mình một cái, không dám nói chuyện.

Lúc này, bên ngoài có một thái giám đi tới báo, “Hoàng thượng, Thái hậu nương nương mời ngài đi cung Từ Ninh thương nghị chuyện quan trọng.”

Kỷ Hành đứng lên, không lại nhìn Điền Thất, mang người đi cung Từ Ninh.

Một đường đi hắn một đường nghĩ, vừa rồi thực là điên, làm sao sẽ nghĩ như thế? Làm sao sẽ nghĩ như thế? Làm sao sẽ…

Nhưng mà lại tưởng tượng, như thế thực là không được sao? Lại không tốt đi nữa, cũng tốt hơn chính mình một người ẩn nhẫn kềm chế, khổ không thể tả.

… Nhưng đó là sai, sai chính là sai.

… Sai lại thế nào? Ai có thể đem hắn làm sao?

… Nhưng mà…

… Lại sao nữa?!

Kỷ Hành cảm thấy bản thân muốn tẩu hỏa nhập ma, trong đầu óc có hai loại suy nghĩ không ai nhường ai, một hồi gió đông thổi bạt gió tây, một hồi gió tây lại áp đảo gió đông.

Rốt cuộc, hạt giống tà ác dục vọng mà hắn không cẩn thận ném trong lòng kia đã mọc rể nẩy mầm, không ngừng hấp thu ý chí và hành vi của hắn làm chất dinh dưỡng, lớn mạnh tự thân. Cuối cùng, cành lá rậm rạp của nó, đã vượt qua bông hoa của lý trí.

Sau đó, Kỷ Hành liền phát hiện, hắn giống như là đối với nữ nhân ở hậu cung không có quá cảm thấy hứng thú.

Đây là muốn đoạn tụ tới cùng sao? Kỷ Hành cười khổ.

Nếu không liền như vậy đi, hắn nghĩ.

Kỳ thật cũng chỉ có thể như vậy, hắn lại nghĩ.