Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái

Chương 16




Lương Chấp biết rõ trong tiểu thuyết trinh thám, thiếu gì chứ không thiếu vụ án, cậu thương cảm nhìn Thẩm Quang Minh, nói: “Có cơ hội, tôi nhất định sẽ đi cùng ông."

"Được." Thẩm Quang Minh mỉm cười, anh cũng không biết cuộc đời anh đã sớm bị tác giả an bài rõ ràng.

Sau khi đến thành phố B, bọn họ đến địa chỉ theo tin nhắn để tìm xe đưa bọn họ đi, trên xe cũng gặp được vài người bạn học cũ.

Không khí trong xe lập tức náo nhiệt, mọi người ôn lại những chuyện thú vị hồi còn đi học, trên mặt mỗi người đều thêm mấy phần vui vẻ chân thật.

"Lương Chấp, dạo gần đây ông có liên lạc với Khấu Khấu không?" Một người bạn học hỏi.

Lương Chấp liếc mắt nói: “Sao có thể, quan hệ giữa tôi với nó là xấu nhất."

Bạn học nói: “Đều là quá khứ rồi, cậu ta cứ một mực nói trong nhóm bạn bè rằng nhất định phải gọi cậu tới tham gia."

Lương Chấp nghe vậy liền cảm thấy sai sai, cậu không tham gia nhóm bạn bè nên không biết chuyện này, Tô Khấu Khấu tốt bụng như vậy sao?

"Sơn trang Hoàn Ninh là của Tô Khấu Khấu đấy, nhiều tiền thật."

Mọi người bắt đầu bàn tán về Tô Khấu Khấu, Lương Chấp nhìn về sơn trang nằm giữa núi rừng, dự cảm chẳng lành trong lòng càng lúc càng nặng.

Lương Chấp nói: “Hệ thống, tao cảm giác Tô Khấu Khấu sẽ gϊếŧ tao."

Hệ thống nói: “Cậu sợ?"

Mấy năm nay, Lương Chấp luôn rèn luyện thể năng và học Tán Thủ (*), nhưng chút quyền cước này quả thật không đủ nhìn, cậu thở dài nói: “Tao có thể một chấp mười đứa như Tô Khấu Khấu, nhưng vấn đề là thằng chó đấy luôn không thích tự mình ra tay, toàn thích tìm người để đánh hội đồng."

(*) Tán thủ: võ chiến đấu tay không tự do ra đời ở Trung Quốc, chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế. Môn Tán Thủ được chia ra làm 3 dạng: thể thao, quân sự và dân sự. Do tình trạng tội phạm gia tăng, môn tán thủ dân sự nhận được sự cổ vũ từ chính phủ Trung Quốc nhằm tăng cường khả năng tự vệ trong dân chúng. Tán thủ dân sự thiên về lối đánh đầu gối và cùi chỏ gần giống với Quyền Thái (Muay Thái).

Hệ thống nói: “Có Thẩm Quang Minh ở đây, hắn không dám làm vậy đâu."

Lương Chấp nhìn về phía Thẩm Quang Minh, đối phương đang nói chuyện phiếm với những người khác, cậu nói: “Thẩm Quang Minh sẽ không ở lại sơn trang lâu, tao phải nghĩ cách tự vệ."

Hệ thống nói: “Cậu có bao giờ nghĩ sẽ không đến sơn trang không? Nếu biết đi sẽ gặp nguy hiểm?"

Lương Chấp nói: “Loại thể chất này của tao dù có trốn tận chân trời góc biển cũng sẽ bị tìm thấy, không bằng tao chủ động một chút, xem kẻ gϊếŧ người là boss trông cửa, vậy cũng đỡ sợ."

Hệ thống không khen ngợi sự dũng cảm của cậu, chỉ nói sâu xa: “Không hổ là độc giả tâm chí kiên định không đánh năm sao."

Lương Chấp nghẹt thở, con hệ thống này là từ tên tác giả nào bị cậu đánh bốn sao vậy? Thù gì dai dữ!

Xe chậm rãi đi vào bãi đậu của sơn trang, tất cả mọi người xuống xe, Lương Chấp quan sát bốn phía, đột nhiên cậu bị một người đi từ xa tới hấp dẫn chú ý.

Thật ra không phải do đối phương đẹp trai, mà là quá chói mắt.

Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa, cúc áo chỉ cài mấy cái, để lộ cả mảng ngực lớn màu lúa mạch, trên cổ và cổ tay đều đeo trang sức vàng.

Hắn nhuộm tóc vàng, toàn thân như thể đang nói rằng: “Ta có rất nhiều tiền."

Lúc này, Thẩm Quang Minh đứng cạnh cười khẽ: “Thằng đấy sống đến bây giờ mà không bị bắt cóc thì quả là kỳ tích."

Lương Chấp nhếch mép: “Công nhận."

Cũng không biết là mấy tên bắt cóc không biết cố gắng làm việc hay vệ sĩ của Tô Khấu Khấu quá trâu bò!

Vị cuồng khoe giàu này vẫn còn vênh váo được, hắn đi tới trước mặt mọi người, nhe hàm răng trắng ra, cười nói: “Hoan nghênh tới sơn trang của tôi! Mời mọi người cứ tự nhiên ăn uống vui chơi, đừng khách sáo với tôi."