Bình Minh Màu Đỏ

Chương 17: 17: Làm Thế Nào Tôi Có Thể Đưa Ai Đó Trở Lại





Diệp Phi đã đi theo Lê Tiện Nam đến đây rất nhiều lần, bảo vệ ở Tây Giao đều nhận ra cô, trực tiếp cho đi vào, kết quả vừa mới vào cổng chính, chiếc xe thể thao chạy từ bên trong ra.

Diệp Phi theo bản năng dịch vào bên cạnh, chiếc xe thể thao kia chợt dừng lại, lùi xe về phía sau, dừng lại ở Diệp Phi.
Cửa sổ xe hạ xuống, là khuôn mặt của Triệu Tây Chính.
Có lẽ là bởi vì khi người này nói chuyện luôn cà lơ phất phơ, một chút đứng đắn cũng không có, cả ngày chơi bời lêu lổng, làm cho Diệp Phi theo bản năng không thể thích người này nổi.
Cũng bởi vì luôn ở bên cạnh Lê Tiện Nam, anh bảo vệ cô rất tốt, sẽ gần như không để lại cô một mình tiếp xúc cùng với những người ở trong giới.
“Tôi thấy cô và anh Nam đều là người rất thông minh, đừng ngu ngốc như vậy,” Nhìn bộ dạng của Triệu Tây Chính không quá tỉnh táo, nhưng anh ta lại đang nhìn thẳng vào cô, trong miệng anh ta cắn một điếu thuốc, hít một hơi, đưa tay ném ra ngoài cửa sổ, “Với tình hình kia của nhà anh ấy, cô cũng đừng suy nghĩ, cô xem anh ấy khác biệt, chẳng qua cũng chỉ là anh ấy không giống với một đám người chúng tôi, La Mã cũng chia ra nội thành ngoại thành, hiểu không, tôi không khuyên được anh Nam, thì tự cô suy nghĩ đi.”
“……”
“Đoán chừng về sau cũng không có cơ hội nói chuyện riêng với cô.” Tàn thuốc kia ném xuống dưới chân Diệp Phi, mấy đốm lửa rơi ra, cuối cùng tàn thuốc bị dập tắt trên đường nhựa ẩm ướt, anh ta châm chọc nói, “Mẹ anh Nam chết như thế nào, đến bây giờ không hề có một chút tin tức nào bị lan truyền ra ngoài, không phải tôi lắm miệng, tôi cũng không để bụng cô suy nghĩ như thế nào, tôi và anh Nam lớn lên cùng nhau, giới này lớn như vậy, tôi cũng chỉ có một người anh em tốt như vậy.”
Triệu Tây Chính nói xong với cô, kéo kính lên, đạp chân ga lập tức rời đi.
Chiếc xe thể thao màu đen biến mất ở trong bóng đêm, rõ ràng là Triệu Tây Chính bất kể lúc nào cũng mê đắm trong nhục d.ục, nhưng hình như cũng không phải như vậy, nhưng vòng tròn của bọn họ, cô làm sao có thể hiểu được?
Diệp Phi đứng trên đường, tạo cảnh hai bên đơn giản, nhưng vừa nhìn đã biết ngay là giấu giếm tâm tư một cách cẩn thận.
Nơi này có một dòng suối lượn lờ, có sương mù mông lung.
Diệp Phi đứng ở đó, bỗng nhiên phát hiện mình vẫn đang quàng khăn quàng cổ trước đó không lâu Lê Tiện Nam cho cô, khăn quàng cổ vẫn luôn đặt ở ngõ nhỏ Hòe Tam.
Trên đó còn còn sót lại một chút mùi thuốc lá thoang thoảng, làm cho cô nghĩ đến động tác anh đưa tay ra quang khăn quàng cổ cho cô.
Ánh mắt kia cũng rõ ràng là dừng ở trên người cô.
Từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ tới những thứ lâu dài hơn, trong lòng cũng biết rõ ràng hai người chỉ là một đoạn tình duyên sương sớm, càng chắc chắn bản thân mình về sau sẽ không gặp được một Lê Tiện Nam nào khác nữa.
Kỳ thật cô đã không còn tình toán được rõ ràng —— đi theo bên cạnh anh như vậy, rốt cuộc là vì cái gì.

Tình cảm quá trân quý, vật chất quá thô t.ục, có lẽ là bởi vì tham luyến một chút ấm áp kia.
Nhất định là một loại tình cảm như vậy, là bởi vì cảm giác nào đó bất ngờ kéo đến.

Chắc chắn là chưa nói đến trong sạch.

Thật trong sạch, cũng không thể đi theo ở bên cạnh anh như vậy.
Người sống ở trong bóng tối bắt gặp được một chút ánh sáng, tóm lại là tham luyến.
Không thể ngóng trông có được, có thể lại lâu hơn một chút, là đủ rồi.
Sau này không có gì, cô sẽ càng thấy rõ ràng hơn.
Chỉ là cái giới hạn này là tới khi nào đây —— Diệp Phi nghĩ, nếu ngày đó đến, nhất định là cô có thể cảm giác được.
Hôm nay có rượu, hôm nay say.
Diệp Phi đi về phía trước, toàn bộ Tây Giao chỉ có đèn đường sáng lên, những biệt thự gần đó đều là một mảng tối đen như mực, có lẽ cũng giống như Lê Tiện Nam nói, nơi này căn bản không có mấy chủ sở hữu.
Nhưng đi đến tòa nhà cuối cùng kia, đèn đuốc sáng trưng, đèn ở hành lang phía trước vẫn luôn sáng lên.
Diệp Phi đứng ở bên ngoài, cách hàng rào thấp, nhìn vào ao nước bên trong, suy nghĩ một lúc, đây là lần đầu cô gọi điện thoại cho Lê Tiện Nam, trước kia đều là chờ anh gọi đến.
Diệp Phi cầm điện thoại đứng ở bên ngoài, chuông điện thoại vang lên không quá ba tiếng, thế mà lại bị cúp máy?
Khi trái tim cô sắp rơi xuống, lại mơ hồ nghe được tiếng có người đi từ trên lầu xuống, cô đứng ở đó, ở trong lòng lặng lẽ đếm một hai ba.
Lúc đếm tới mười, bên trong có người cửa mở.
Lê Tiện Nam đứng ở trong cửa, mặc áo ngủ, dựa vào cạnh cửa, trong tay còn cầm một hộp thuốc.
Diệp Phi cười, đẩy cửa sân ra đi vào.
Lê Tiện Nam đặt hộp thuốc vào trên tủ, còn đưa tay ra với cô, Diệp Phi giẫm lên phiến đá xanh bước qua sân, cá hai bên đang ngủ bừng tỉnh, tung tăng bơi qua bơi lại ở bên trong.
Trong phòng rất ấm, Diệp Phi ôm lấy eo anh, trên người anh cũng nóng, cách lớp áo ngủ mỏng manh xuyên qua, chỉ là đêm đông lạnh thấu xương vẫn rất lạnh, Diệp Phi vừa ôm anh, vừa dịch vào bên trong.
Lê Tiện Nam bật cười, duỗi tay cách áo khoác thăm dò đi vào, vừa mới vài giây, tay đã trở nên lạnh lẽo, dán ở trên eo cô, “Sưởi ấm tay cho tôi.”
“Anh còn chưa ngủ sao?” Diệp Phi ngẩng mặt lên nhìn anh, vẫn như vậy từ khi nói tạm biệt, trên người có một chút mùi sữa tắm, giữa mày có hơi mệt mỏi.
“Chưa.” Anh lười nhác đáp một câu.
Diệp Phi ngửi ngửi ở trên người anh.

Lê Tiện Nam nhéo vào sau cổ cô, giọng điệu ẩn chứa ý cười, “Ngửi cái gì đó —— tôi chưa từng đưa người khác về nhà, kiểm tra hả?”
“Anh hút bao nhiêu thuốc?” Diệp Phi trừng anh một cái, với mùi trà nồng đậm này, thuốc lá này quá mê hoặc, “Sao anh còn chưa ngủ?”
“Đây không phải là muốn thức thâu đêm nhìn xem, hôm nay em có đến hay không?”
“……”
“Bốn giờ mười lăm rồi, nhưng tôi vẫn sẽ đợi em,” Lê Tiện Nam ôm lấy eo cô, cúi đầu nhìn cô, Diệp Phi đo đến đây như vậy, chóp mũi phiếm hồng, dáng này này khiến người gặp người thích, tay anh hướng xuống phía dưới, đánh vào mông cô một cái, “Có lương tâm hay không?”
“Vậy anh cũng không gọi điện thoại cho tôi.”
“Đây không phải là đợi em sao.” Lê Tiện Nam nói, “Cuối cùng cũng đợi được rồi.

Không có tôi không thể ngủ ngon được, có phải không?”
Nghe được lời này trong lòng Diệp Phi thật sự mềm nhũn ra, cuối cùng cũng chờ được rồi, như là một câu chắc chắn, nửa câu sau càng khẳng định.
Diệp Phi cứ như vậy ôm eo anh không buông tay, hơi thở xung quanh đều là mùi trà của thuốc lá và một chút mùi sữa tắm.
Diệp Phi rất thông minh, không hỏi nếu là như hôm nay không đến thì sao.
Nếu như hôm nay không đến, có thể là cũng đã gần đạt đến giới hạn rồi.
Diệp Phi buông tay ra, nhìn thoáng qua phía sau, trong phòng có tạo cảnh trong suốt, bên trong có ngọn lửa cháy không phát ra âm thanh, gạt tàn thuốc trên bàn thủy tinh có không ít tàn thuốc, nhìn ra là thật sự ở đây chờ đợi rất lâu.
Trong phòng khách trải thảm màu be, sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, thật ra bọn họ rất ít khi ở trong phòng khách, trong phòng ngủ cũng trải thảm, là lần đó đặc biệt làm cho cô.
Lúc Diệp Phi lên lầu hỏi anh, “Về sau cái thảm này sẽ bị bỏ đi sao?”
Lê Tiện Nam đi theo phía sau cô, không trả lời, lúc đi đến cửa phòng ngủ, Diệp Phi muốn mở cửa, tay Lê Tiện Nam lướt qua, đặt ở trên tay nắm cửa, Diệp Phi quay người lại ở một nơi nhỏ hẹp như vậy.
Lê Tiện Nam cao hơn cô một cái đầu, áo ngủ màu xám đậm lỏng lẻo, lộ đường cong cổ xinh đẹp, yết hầu hơi lộ ra trượt lên xuống, cứ như vậy cúi đầu nhìn cô.
Bị một loại bị gợi cảm ngập tràn sự nguy hiểm ngâm vào, giống như rượu vang đỏ nóng bán trên đường phố vào mùa đông, trước kia thử một ly cùng với Tiết Như Ý, chủ tiệm nói bỏ thêm trái cây nấu rồi nên sẽ không say, nhưng uống một ly, sau khi trở về đầu óc vẫn như say bị một tầng hơi nước bịt kín.
Lê Tiện Nam cảm thấy thật là cực kỳ thú vị ——
Thảm sẽ bị bỏ đi sao?

Câu hỏi này dường như không đơn giản như vậy.
Nói cô tỉnh táo, cũng là thật sự tỉnh táo, nhưng dù sao thì cũng chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi, anh lớn hơn cô mười tuổi, có gì mà chưa nhìn rõ?
May là gặp gỡ anh.
Nếu không thì người đàn ông hơn ba mươi tuổi này, để nắm bắt cô một cô gái nhỏ không phải là rất dễ dàng sao?
Lê Tiện Nam cười cúi người tiến đến, hỏi cô, “Phi Phi, là muốn hỏi cái thảm hay là cái khác?”
Hô hấp của anh thở ra cọ qua chóp mũi cô, khuôn mặt tuấn tú ở trước mặt cô, một đôi mắt đào hoa vừa sâu vừa gợi cảm, nếp gấp hai mí rất sâu, lông mi cũng dày.
Anh nhìn như vậy, khoảng cách giữa hai người thật sự quá gần.
Sau lưng Diệp Phi dán lên khung cửa, trước người là lồng ngực của một người đàn ông trưởng thành.
“Lê Tiện Nam, tấm thảm là dành riêng cho tôi, nhưng cũng không phải là người nào cũng đều thích nó, nếu như một ngày nào đó có người khác không thích, thì anh cứ bỏ đi là được rồi.”
Đó hẳn chính là giới hạn của anh, Diệp Phi nghĩ.
Giữa những người trưởng thành, nói quá rõ ràng, dường như chỉ có thể khiến cho khó xử.
Lê Tiện Nam cười, Diệp Phi không biết anh cười cái gì, chỉ là cười một tiếng rất nhẹ.
“Phi Phi.”
Anh cúi người, đưa một bàn tay ra, cọ cọ sống mũi cô một chút như là cưng chiều, cười đắc ý, “Đêm nay chính là bởi vì suy nghĩ miên man nên mới đến?”
“……” Vì sao phải trở về ngõ nhỏ Hòe Tam, đã tính không được rõ ràng lắm.
Bởi vì có rất nhiều thứ —— “Hàn Địch môn không đăng hộ không đối”, “Thuê một tầng hầm”……
Quá nhiều.
Là lý trí của cô đang cầu cứu cô —— cô sắp rơi vào đó rồi, lý trí của cô nhanh chóng tỉnh táo lại một chút.
Lê Tiện Nam tiến về phía trước một chút, hôn lê.n chó.p mũi cô, xuống phía dưới, hôn lên cánh môi cô, Diệp Phi trợn tròn mắt nhìn anh, trong đôi mắt kia, thật sự có tình ý miên man, quấn lấy rất chặt.
“Phi Phi, làm sao tôi có thể đưa người khác về đây được chứ? Ở Đàn Cung Tây Giao này chỉ dẫn em về.” Giọng nói của Lê Tiện Nam hạ thấp, giống như một bàn tay nắm lấy đầu quả tim cô, “Phi Phi, em thông minh như vậy, ý nghĩa của thiên vị không phải duy nhất sao, thiên vị cũng không phải lòng thương người.”
Diệp Phi cảm thấy, lý trí của cô cũng giống như phân liệt thành hai cái người.
Một người đang nói với cô ——
“Cô chắc chắn sẽ rơi vào, rơi vào đầm lầy thì làm sao có thể đi ra được?”
Một người khác đang nói với cô ——
“Không sao đâu, chắc chắn cô có thể rõ ràng, hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai sầu đến ngày mai sầu.”

Cuộc sống này có thể gặp được mấy Lê Tiện Nam?
Ý nghĩ của duy nhất, không phải cũng là thiên vị sao?
Rạng sáng giày vò qua lại như vậy, Diệp Phi đã không còn quá mệt mỏi nữa, tuy rằng Lê Tiện Nam làm việc và nghỉ ngơi kém, nhưng gặp sau khi gặp Diệp Phi, tốt xấu gì cũng có chút khái niệm “ngủ”.
Diệp Phi nằm bên cạnh anh, thật ra trong ổ chăn cũng lạnh, chỉ là bởi vì bên cạnh có Lê Tiện Nam mà thôi, dựa vào bên cạnh cô, cũng sẽ không bao giờ hoảng sợ.
Diệp Phi cảm thấy trước kia cảm giác an toàn của mình đều là nút bịt tai mang đến —— kỳ thật dùng nút bịt tai lâu có sự phụ thuộc rất nghiêm trọng, rời khỏi nó thì sẽ không ngủ được, thậm chí ban ngày có một khoảnh khắc nào đó ồn ào cô đều muốn đeo nút tai ngăn cách hết tất cả.
Ở trong ký túc xá cũng là như vậy, ban ngày cô cũng sẽ đeo nút bịt tai ôn tập, kỳ thật là bản thân phụ thuộc mà thôi, bị bạn cùng phòng trong ký túc xá hiểu lầm.
Phụ thuộc vào nút bịt tai nhiều năm như vậy, không ngờ ở bên cạnh anh, thế mà lại có thể làm cho cô chậm rãi rời khỏi nút bịt tai.
Lê Tiện Nam cũng không ngủ, ôm lấy bả vai cô, đầu ngón tay vuốt ve đầu vai cô rất nhẹ nhàng.
Diệp Phi ngẩng đầu lên nhìn anh, quả nhiên là Lê Tiện Nam không ngủ.
“Lê Tiện Nam, anh nói chuyện với tôi một lúc đi.” Cô nhỏ giọng nói.
“Nói cái gì?”
“Nói cái gì cũng được.”
Lần đầu tiên Lê Tiện Nam “dỗ người ngủ” như vậy, nói về Triệu Tây Chính với cô —— khi còn nhỏ còn nhìn ra dáng vẻ của con lai, ra ngoài thì bị người ra nhận thành người nước ngoài, kết quả Triệu Tây Chính nói giọng Bắc Kinh rõ ràng hơn bất ký ai khác, sau này lớn thì ngược lại ngoại hình thay đổi.
Diệp Phi hỏi anh, “Bà nội của Triệu Tây Chính là người Pháp sao?”
“Ừ, bà nội cậu ta là người Pháp, cùng người nhà đến Yến Kinh làm ăn, bà nội cậu ta chơi đàn dương cầm rất giỏi, có thời gian rảnh sẽ dẫn em đi thăm, bà nội cậu ta đã lớn tuổi lớn rồi.

Nhưng Triệu Tây Chính và Triệu Tây Mi cũng không phải là anh em ruột, hai người bọn họ không phải là cùng một bà nội.”
Diệp Phi ngửa mặt lên nhìn anh nghe anh nói.
Nói rất đơn giản, bà nội người Pháp của Triệu Tây Chính không phải là cưới hỏi đàng hoàng, cũng là chuyện của hai mươi mấy năm trước, người ông nội Triệu Tây Chính cưới hỏi đàng hoàng cũng là một tiểu thư, nhưn Lê Tiện Nam giữ kín như bưng, cũng không nói kỹ, Diệp Phi cảm thấy lại là một câu chuyện cũ phức tạp rắc rối.
Diệp Phi cũng nhớ tới lúc trước Triệu Tây Chính nói —— La Mã có nội thành và ngoại thành, sau đó bỗng dưng cô cũng nhớ tới, trước kia đã từng đọc qua nửa câu sau ở trên mạng, hoàng tử cũng phân chia thứ tự.
Lúc đó còn không biết Triệu Tây Chính đột nhiên nói những lời này là như thế nào, hiện tại ngẫm lại xem như mơ hồ hiểu được một chút.
Nhưng Lê Tiện Nam thì sao?
“Anh thì sao?”
“Tôi thì có cái gì mà nói,” Lê Tiện Nam khẽ cười một tiếng, “Không tốt hơn cậu ta điểm nào, nhưng tôi không có một bà nội người Pháp.”.