Bình Minh Màu Đỏ

Chương 18: 18: Đây Không Phải Là Những Gì Tôi Muốn Thấy Tội Lỗi Sao





Lê Tiện Nam ngược lại kể lại những chuyện khi còn bé của bọn họ, Diệp Phi vừa lắng nghe vừa nhắm mắt lại.

Chỉ cảm giọng nói của anh rất êm tai, giọng điệu có chút lười biếng, nói cái gì cũng đều làm cho cô nguyện ý nghe.

Lê Tiện Nam nói đến sau này, âm thanh dừng lại một chút, có lẽ là cúi đầu thấy cô còn chưa ngủ, vừa cúi đầu, Diệp Phi đã chậm rãi mở miệng, nói còn chưa ngủ, đang nghe.

Lê Tiện Nam chống người, tay lướt qua bả vai cô, nhéo chóp mũi cô nói, “Lớn như vậy à, còn phải kể chuyện cho em nghe trước khi ngủ?”
Diệp Phi mở mắt ra nhìn anh, đôi mắt của Lê Tiện Nam thật sự quá đẹp.

Có lẽ là một khoảnh khắc quá dịu dàng như vậy, Diệp Phi mở to hai mắt nhìn anh, ánh đèn ấm áp ở đầu giường, phòng ngủ lớn như vậy chỉ có một góc này là có ánh sáng, rèm cửa sổ khép hờ, cẩn thận nghe đi một chút, hình như cũng chỉ còn lại tiếng hít thở của bọn họ.

Lê Tiện Nam cứ như vậy cụp mắt nhìn cô, “Nghĩ cái gì vậy?”
Nghĩ đến câu nói kia của anh ——
“Đây không phải là đợi em sao, cuối cùng cũng đợi được rồi.


Giống như cô là người đi xa nhà, có một ngọn đèn như vậy thật sự luôn sáng lên vì cô.

Lê Tiện Nam chưa bao giờ hỏi chuyện của cô, giống như cũng thật sự chờ cô như đã nói.

“Lê Tiện Nam, nếu như anh muốn biết, có phải là chỉ cần nói với Kha Kỳ một tiếng, ngày mai những tư liệu về tôi, đều xuất hiện ở trên tay anh không?” Diệp Phi nhìn anh, hỏi một câu.

Lê Tiện Nam nghe vậy bật cười, “Cái này có ý nghĩa gì sao, em đang ở trước mặt tôi, nghe em nói không phải là càng chân thật hơn so với người khác nói nữa sao? Tôi cũng không cần phải tìm hiểu về em thông qua bất cứ ai khác.


Diệp Phi đối với bản thân mình trước kia là luôn ngậm miệng không nhắc đến, trong sự dịu dàng như vậy, vẫn cứ không muốn nói nhiều lời.

Vết sẹo cũng không cần thiết phải vạch nó ra hết lần này đến lần khác.

Cho dù là đối với Tiết Như ý, Diệp Phi cũng chưa từng nhắc đến, chỉ là Tiết Như Ý thông minh nhanh nhẹn, có lẽ là nhiều ít cũng đã mơ hồ đã biết được một chút.

Ở giữa bọn họ dường như cũng chính là như vậy, Lê Tiện Nam không nhanh không chậm.

Thời gian đi theo bên cạnh anh, Triệu Tây Chính cũng không hề nhiều lời một câu, nhìn thấy cô, có đôi khi cũng sẽ nâng ly mời, cà lơ phất phơ gọi cô một tiếng “Phi Phi”, nhưng gọi càng giống như là “Phỉ Phỉ”.

Lê Tiện Nam phát hiện sự lo lắng của cô, ngay lúc đó nói với cô một câu, “Con người Triệu Tây Chính không xấu.


Diệp Phi gật đầu.

Lê Tiện Nam đối xử tốt với, ngay cả người khác cũng có thể nhận thấy được, mỗi lần có bữa tiệc nào, đều có người đến kính cô, gọi cô một tiếng “cô Diệp”, nói tới đề tài gì, cũng tham khảo ý kiến của cô một chút.


Mọi người đều sẽ rất dễ dàng bị cuốn theo trong lúc lâng lâng như vậy, nhưng Diệp Phi thì không, chỉ là cô rất lễ phép khách sáo nói vài câu, không hiểu thì lập tức ném cho Lê Tiện Nam.

Lê Tiện Nam cứ như vậy ngồi tại chỗ ngồi, nhìn cô cười.

Những người xung quanh cũng đều đang cười, Diệp Phi đụng phải ánh mắt anh, sẽ nhớ tới lời Triệu Tây Chính nói đêm hôm đó ——
“Mẹ anh ấy chết như thế nào, đến bây giờ không hề có một chút tin tức nào bị lan truyền ra ngoài.


Nhưng từ trước đến nay Lê Tiện Nam cũng không hề nhắc đến, giống như vân đạm phong khinh (*), bao nhiêu chuyện vui vẻ hay khó chịu, dường như đều bị anh lấy sự lạnh nhạt để đáp lại.

(*) Vân đạm phong kinh: chỉ tính cách không màng đến những điều gì khác, đạm (lạnh nhạt) như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi.

Nói anh máu lạnh sao? Không phải, anh cũng sẽ đau lòng.

Cũng giống như lúc Diệp Phi bất thận bị trang giấy cắt qua tay, Lê Tiện Nam sẽ đau lòng kéo qua, bảo cô ngồi sang một bên, sau đó cứ một hai phải tự mình cầm xấp giấy kia, tự mình lật giúp cô.

Anh hiếm khi có những khoảng thời gian quá bận rộn.

Diệp Phi ngồi ở trong bữa tiệc ăn uống ồn ào, yên lặng ăn cháo ở trước mặt, vừa rồi một người mặc âu phục giày da người giới thiệu, nói là hải sâm ở đâu và bào ngư đen từ nơi nào, đặc biệt đưa tới cho cô nếm thử.

Lê Tiện Nam ăn cũng không nhiều, bắt chéo chân thỉnh thoảng nói với người bên cạnh vài câu, hết hứng thú nói rồi, trong tay còn đang lấy thịt ở chân cua hoàng đế.

Một đôi tay đẹp như vậy.

Qua vài giây, miếng cua thịt trắng nõn mềm mại đã được đặt ở trên một cái dĩa nhỏ, sau đó cái dĩa nhỏ đó lại xuất hiện ở trước mặt Diệp Phi.

Tự nhiên Diệp Phi nghĩ đến lần đó ở xưởng in, hộp đồ ăn tinh xảo đều là cua thịt đã được bóc hết.

Cô lại đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên, cô chỉ nói một câu, nếu như con cua không có vỏ thì tốt rồi.

Sau đó những thứ này, tôm và cua cô ăn, đều là anh tự mình bóc riêng cho cô.

—— Có lẽ là vì anh cho rằng cô không thích bóc vỏ.

“Làm sao vậy?” Thấy cô nhìn chằm chằm miếng thịt chân cua trắng nõn kia đến ngẩn người, Lê Tiện Nam dựa sát lại gần hỏi cô, cho rằng cô có tâm trạng gì đó.

Triệu Tây Chính nhìn thấy tất cả.

Nhưng không bao giờ nhiều lời nữa.

Lê Tiện Nam nhìn thì rất dễ nói chuyện, đối với ai cũng đều rất hiền hòa, nhưng thật ra cũng không phải, Triệu Tây Chính biết vùng cấm của Lê Tiện Nam ở đâu, không đi vào đó là được.


Chỉ là có đôi khi thật sự rất khó dò xét.

Nói chơi à?
Ai có thể sai khiến được Lê Tiện Nam? Làm cho anh rót nước, bóc vỏ tôm còn phải tự mình xe đưa đón?
Nói nghiêm túc? Cũng không hẳn là vậy.

Triệu Tây Chính hút thuốc nheo lại mắt nhìn sang.

Người trên bàn đều không phải là quá thích ăn những thứ này, vừa thấy đã biết là gọi riêng cho ai, bào ngư đen kia nhập khẩu cũng là ông chủ nhà hàng nhìn mặt giới thiệu.

Chân cua hoàng đế đều bị chia làm mấy ngón dài, Lê Tiện Nam cầm dụng cụ bóc ra như vậy, Diệp Phi chỉ ngồi ở bên cạnh nhìn anh, gắp một đoạn lên, chấm vào dấm gừng băm nhỏ, đưa tới bên miệng anh, nói một câu, “Thật vất vả mà.


“Chút đó thôi sao, tay này của em cũng không phải để làm việc này.

” Lê Tiện Nam cười, bóc một đoạn cuối cùng, chấm dấm đưa cho cô.

Diệp Phi cười rộ lên, áo len màu hồng quế có hơi rộng, lộ ra cái cổ thiên nga trắng nõn, bởi vì ăn cơm, cho nên buộc tóc đuôi ngựa thấp, khuôn mặt kia rất nhỏ, có một vài sợi tóc mềm mại quét qua khuôn mặt.

Cô nói cái gì, Lê Tiện Nam cũng lập tức nghiêng người đến gần nghe, cuối cùng cười cười, ánh mắt kia là cưng chiều.

Triệu Tây Chính cắn điếu thuốc, giống như càng là người lý trí, tại một thời điểm nào đó hướng đi nhất định sẽ càng mất khống chế.

Những lời này thật sự nói đúng.

Mẹ Lê Tiện Nam cũng là như thế này.

Triệu Tây Chính cảm thấy, bản thân mình đâu rảnh rỗi để lo lắng chuyện của người khác, từ trên xuống dưới, đều là một đống cục diện rối rắm, cả ngày anh ta lượn tới lượn lui, cùng lắm cũng là làm tê liệt chính mình bớt lo chuyện.

Sinh ra ở trong gia đình và trong hoàn cảnh như vậy, có rất nhiều điều đều là thân bất do kỷ (*).

(*) Thân bất do kỷ: nguyên gốc là “身不由己”, có nghĩa là có nhiều khi mình không khống chế được những việc mà mình đang làm, có những chuyện mình không muốn làm mà vẫn phải làm để tồn tại với hoàn cảnh sống hiện tại của mình.

(facebook.

com/noilaucuamai)
Thái độ của bọn họ đối với phụ nữ xưa nay là như thế này, tiền bạc và tình cảm cho một người, trước chính là tặng đồ, túi xách, xe cộ, nhà cửa, sau đó thì, cưng chiều trong một khoảng thời gian ngắn ngủi là được, sâu hơn nữa cũng không cho được.

Nhưng nhìn xem hai người này đi.


Triệu Tây Chính hút thuốc, trong làn khói màu trắng xanh nhớ tới lúc đi bắt Triệu Tây Mi, hai người kia nằm trong tầng hầm, Triệu Tây Mi nói đó là tình yêu.

Tình yêu?
Là một thứ chân thật nhưng lại xa xôi.

—— nhưng nhìn như vậy, hai người này rõ ràng cũng giống như thế.

Triệu Tây Chính không rõ tình yêu đến tột cùng là nó cái gì.

Từ trước đến nay Diệp Phi đều sẽ không hỏi anh quá nhiều hư vô mờ mịt đồ vật, cũng tạm thời cho rằng là được anh thật sự đặt ở bên cạnh, kỳ thật cô chưa từng muốn cái gì khác, cho nên Lê Tiện Nam cũng không hỏi quá nhiều.

Khoảng thời gian đó áp lực phát triển mạng là rất lớn, có một số app xã hội khổng lồ đang cạnh tranh với nhau, không có điểm nổi bật, những người khác dựa vào cái gì để đầu tư vào bạn?
Chẳng qua bởi vì có Triệu Tây Mi đầu tư tiền vào trong, cái app kia phát triển cũng coi như là thuận lợi.

Tiền nhuận bút của Diệp Phi chắc chắn không thiếu được, lúc đó Triệu Tây Mi nói, chờ đưa ra thị trường, sẽ thuê cô đến viết bài quảng cáo.

Diệp Phi cũng chỉ cười cười.

Nhưng tiền nhuận bút cũng thật sự quá nhiều, Diệp Phi nhìn chằm chằm số dư trong thẻ ngân hàng có hơi ngơ ngẩn.

Cũng chính là bởi vì phần “việc làm thêm” này, đã một thời gian dài rồi Diệp Phi cũng chưa làm một công việc chính thức nào, ngoại trừ viết bản thảo quảng cáo, cũng chính là ngâm mình trong thư viện viết luận văn.

Ngày đó lúc cô ở trong thư viện, nhận được điện thoại của Lê Tiện Nam ——
Là anh luôn rất suy nghĩ cho cô, một chiếc xe như vậy lái đến đây chắc chắn sẽ hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Giọng nói của Lê Tiện Nam ở trong điện thoại nghe dịu dàng giống như một làn gió mùa xuân.

Anh nói, “Tôi đợi em ở bên ngoài trường học.


“Được, nhưng mà tôi phải về ký túc xá một chuyến, thăm bạn bè một chút, đã lâu không về.


“Ừm, tôi ở chỗ cây ngô đồng ở cổng sau của trường.


Diệp Phi cúp điện thoại, thu dọn sách ở trên bàn, nghĩ tới mấy hôm trước thấy Tiết Như Ý đăng lên ở trong vòng bạn bè, thấy cô ấy không biết làm thế nào lại bị thương ở chân, đầu gối đều sưng đỏ cả lên.

Diệp Phi gửi tin nhắn WeChat cho Tiết Như Ý, chỉ chốc lát sau Tiết Như Ý lập tức trả lời một giọng nói, âm thanh mờ mịt, giống như bị cảm, nói, “Phi Phi, tớ nhớ cậu muốn chết!”
Diệp Phi cười cười, hỏi cô ấy có muốn ăn gì hay không, cô đi mua xách đến luôn.

Tiết Như Ý có hơi thèm, quả nhiên gửi đến, nói muốn uống trà sữa, muốn trà sữa pudding.

Diệp Phi nói được, nhưng tiệm trà sữa nằm ở cổng sau, Diệp Phi đi ra ngoài, quả nhiên thấy được chiếc Rolls-Royce đỗ ở dưới gốc cây, cô gọi hai ly trà sữa, xách theo đi đến, gõ gõ vào cửa sổ xe.

Cửa sổ xe kéo xuống, Lê Tiện Nam dựa vào trong xe nghỉ ngơi, nhìn thấy là cô, mỉm cười, “Nhanh như vậy à?”
“Còn phải đợi một lúc nữa, tôi đưa một vài thứ cho bạn đã, đã lâu không gặp rồi, chắc là phải nói chuyện một lúc.


” Diệp Phi quơ quơ lý trà sữa xách theo ở trong tay.

Lê Tiện Nam cười, ngồi thẳng người dậy.

Cũng có thể là vì trong hoàn cảnh này, người đi ngang qua đều là sinh viên —— nhưng mà Đại học Yên Kinh nổi tiếng như vậy, lui tới đều là sinh viên thật sự tài năng, là nhân tài tương lai sẽ được vận chuyển đến những công ty nổi tiếng.

Hôm nay Diệp Phi cũng mặc một cái áo len màu hồng nhạt, nửa người dưới là một chiếc váy màu trắng phối với giày thể thao, bên ngoài mặc một cái áo khoác màu be, phía dưới váy kia hình như có chút ren, mềm mại dịu dàng.

Nhìn vẫn còn hơi thở của sinh viên.

“…… Hửm? Tôi còn phải đợi à.

” Diệp Phi thấy anh có hơi thất thần, đưa tay ra quơ quơ ở trước mắt anh, “Lê Tiện Nam, tôi đang nói chuyện với anh đó.


Tôi đang nói chuyện với anh đó, một câu như vậy, giống như là một loại hờn dỗi.

Đột nhiên Lê Tiện Nam duỗi tay ra, vuốt ve sau cổ cô, người cũng nghiêng về phía trước, như vậy không quá đứng đắn mà hôn lên, Diệp Phi không hề đoán trước được, bên này không quá nhiều người, nhưng cũng có người đi đường.

Hô hấp của anh quanh quẩn hơi thở của cô, làm cho má cô bất giác đỏ lên, sự căng thẳng này, tất cả đều trở nên ái muội lại mẫn cảm hơn, hôn thăm dò kia, triền miên trêu chọc.

“Lê Tiện Nam!” Diệp Phi xách trà sữa trong tay, trên mặt phủ thêm một lớp phấn hồng.

Lê Tiện Nam cười rộ lên, có một chút ngả ngớn, một chút dụ dỗ, tay vuốt ve trên mặt cô, ngón cái còn mập mờ cọ vào cánh môi anh đã hôn qua.

“Đây là vừa rồi còn đang suy nghĩ, hôn em một chút ở chỗ này, có phải là một tội ác hay không,” Lòng bàn tay của Lê Tiện Nam đè ở trên môi cô, nụ cười vừa đẹp vừa mê người, “Phi Phi, sao lại như thế này nhỉ, sao tôi lại không hề cảm thấy đây là tội ác một chút nào?”
Diệp Phi cảm thấy liếc mắt một cái cũng không thể nhìn anh nhiều hơn nữa, xách theo trà sữa chạy về, Lê Tiện Nam nhìn bóng dáng của cô mỉm cười, tay lại đút vào trong túi, lấy ra một cái hộp nhỏ màu đen.

Làm sao bây giờ, nên đưa như thế nào đây, mới có vẻ là không quá cố tình?
Trên đường Diệp Phi trở về ký túc xá, hơi thở giống như còn còn sót lại hương vị vừa rồi của anh, mùi thuốc lá mang theo hương trà, sao lại có thể dễ ngửi như vậy, hít một hơi giống như còn có thể nghĩ đến khúc mắc nào đó trong nụ môi, thật sự là làm cho người ta đỏ mặt tim run.

Diệp Phi kéo khăn quàng cổ về phía trước, đi về ký túc xá nữ.

Năm nay bọn họ là năm ba, năm thứ ba bọn họ hầu như không có tiết học gì, phần lớn sinh viên đều đi thực tập, năm cuối cũng không có lớp thực tập, phần lớn sinh viên đều cảm thấy thực tập sớm tích lũy kinh nghiệm xã hội là một chuyện tốt, nhất là ở Yến Kinh có nhiều cơ hội này, Diệp Phi cũng từng nghĩ như vậy.

Nhưng các nhà tư bản không nghĩ như vậy —— bọn họ chỉ cảm thấy sinh viên chính là nguồn lao động giá rẻ, Hoàng Linh hẳn là nghĩ như vậy.

Chờ đến khi bạn bước lên xã hội này thật sớm, thì sẽ lập tức phát hiện xã hội này đâu có đơn giản như vậy?
Mà những đạo lý này, cũng không phải là xã hội nói cho cô biết, mà là một đêm nọ, Lê Tiện Nam thỉnh thoảng nhắc đến với cô, ngày đó Lê Tiện Nam nắm chặt tay cô nói, Phi Phi, làm sao có thể dừng lại ở đây được chứ? Muốn ở lại thành phố này, em phải đi xa hơn nữa.

Chỉ là Diệp Phi quá buồn ngủ, Lê Tiện Nam liền cười cười, tắt đèn nói, “Được rồi, không biết thì không biết, có tôi ở đây, còn có thể để cho em chịu thiệt được sao.


Diệp Phi nghĩ, anh đối với cô, cũng thật sự tốt.

.