Bố Y Quan Đạo

Chương 234: Thủ đô kinh hồn



Bóng đèn có chút u ám, trên một chiếc giường lớn lộ ra một bộ ngực trắng tròn của phụ nữ. Lúc này người phụ nữ bên dưới liên tục rên rỉ và bấu chặt lấy thân thể người đàn ông bên trên, người đàn ông liên tục thở dốc, thân thể liên tục chuyển động. Một lúc lâu sau bầu không khí mới quay về giai đoạn yên tĩnh.

- Bốp!

Người đàn ông vỗ mạnh vào bờ mông căng phồng của người phụ nữ, hắn cười hì hì nói:

- Hôm nay đã cố hết sức cho em rồi, lão Đan nhà em mạnh hơn anh không?

Người mở miệng nói chuyện chính là Lưu Tài Đức, người phụ nữ khẽ hừ một tiếng, sau đó mới cười phóng đãng nói:

- Lão Đan mà mạnh hơn thì bà còn chạy đến đây lăn lộn làm gì?

Lưu Tài Đức cười hì hì, hắn rút ra một điếu thuốc rồi châm lửa, một mình nằm ngửa hưởng thụ hương vị vừa qua.

- Này, anh Lưu, lão Đan nhà chúng tôi có thể được chức cục trưởng công an hay không?

Người phụ nữ nghiêm mặt nói.

Lưu Tài Đức phất phất tay, hắn nhướng mày nói:

- Em cứ yên tâm, anh đã thu tiền, tất nhiên sẽ có biện pháp. Con bà nó, cả đời bắt nhạn không ngờ cũng có lúc bị mổ vào tay, nghĩ lại cảm thấy có chút ngột ngạt.

Người phụ nữ không nói tiếng nào, Lưu Tài Đức một mình hút thuốc trong buồn bực, rõ ràng đang cân nhắc ý đồ của Trương Thanh Vân. Hành động của vị bí thư trẻ tuổi như đưa người ta vào trong sương mù, chính mình muốn đưa người ta lên đầu súng, nào ngờ lại rơi vào trạng thái tự cung.

Trương Thanh Vân nói muốn Lưu Tài Đức hắn đi nói chuyện với người đứng đầu chính quyền, nhưng nếu mình và Chu mặt sẹo có thể chung một nhận thức thì vụ việc sẽ kéo dài đến ngày hôm nay sao?

- Anh Lưu, lão Đan nhà em cũng đã đợi khá lâu rồi, anh nên nắm chắc cơ hội.

Người phụ nữ hừ một tiếng nói.

- Em nói vậy là có ý gì?

Vẻ mặt Lưu Tài Đức chợt phát lạnh:

- Anh còn sợ kẻ điên sao? Em dám uy hiếp anh à? Con bà nó nếu dám chọc giận thì anh sẽ cho hắn biết thế nào là bị xẻ thịt đưa lên bàn nhậu.

- Anh!

Người phụ nữ mắng một tiếng, nàng dựng người dậy rồi mặc quần áo vào gọn gàng, sau đó tức giận nói:

- Chu mặt sẹo cũng muốn đối phó anh, để xem anh còn kiêu ngạo thế nào.

Lưu Tài Đức chợt kinh hoàng, hắn kéo lấy tai người phụ nữ rồi trơ mặt nói:

- Ôi dào, em lại giận à? Anh chỉ tùy tiện nói vài câu mà thôi, em nhiệt tình thì anh sẽ hành động.

Vẻ mặt người phụ nữ hơi hòa hoãn trở lại, nàng nói:

- Anh không phải đang muốn con hồ ly tinh Liễu Quý lan đấy chứ? Cũng có ham muốn với một đứa bị vạn người cưỡi sao?

Lưu Tài Đức cười hì hì nói:

- Liễu Quý Lan kia cũng rất có tác dụng, có gì nát hay không nát, chỉ có trâu mệt chứ làm gì có cày xấu. Nếu Liễu Quý Lan nhiệt tình rót rượu cho tiểu tử kia, nói không chừng sẽ có một đêm hương diễm.

Lưu Tài Đức nói xong thì nở nụ cười đắc ý, hắn vội vàng gọi điện thoại.

- Alo, bí thư Lưu à? Anh có gì căn dặn không?

Trong điện thoại vang lên giọng nói của Trần Vân.

- Anh Trần, anh hẹn bí thư Trương ngày mai đến tham dự một bữa tiệc nhé, mai là ngày Trùng Dương*, bí thư Trương không có người thân ở huyện Tang Chương, thôi thì anh em gặp mặt góp vui vậy.

Giọng nói của Lưu Tài Đức chợt vang lên.

(*: Ngày Trùng Dương 9/9 âm lịch.)

- Điều này! Chiều này bí thư Trương đã đi Vũ Lăng, anh không biết sao?

Trần Vân nói.

- Vũ Lăng sao? Đi khi nào? Sao anh không nói với tôi?

Vẻ mặt Lưu Tài Đức chợt biến đổi, hắn nói lớn.

- À, ngày mai là thứ bảy, hơn nữa lại là Trùng Dương, anh ấy đi gặp bạn bè cũng là điều đương nhiên.

- Chó má thật, hắn làm gì có bạn bè ở Vũ Lăng, nếu muốn đi Thành Đô thì chạy về Ung Bình chẳng nhanh hơn à? Sao anh không biết động não?

Lưu Tài Đức hừ một tiếng rồi cúp điện thoại.

- Sao vậy? Tiểu tử kia lẻn đi rồi à?

Người phụ nữ chợt thăm hỏi.

Lưu Tài Đức phất tay rất bực bội, trong lòng chợt lo lắng, đối mặt với Trương Thanh Vân thì hắn luôn sinh ra cảm giác không được thoải mái. Người này tuy trẻ tuổi nhưng rất đanh đá chua ngoa, nói chuyện khá khách khí và tùy ý, anh không thể nào bắt được đuôi của hắn. Chính Lưu Tài Đức đã từng thử vài lần nhưng bị hóa giải chỉ trong nháy mắt, ngược lại còn làm chính mình rơi vào khó khăn.

Một lúc lâu sau trên mặt Lưu Tài Đức mới xuất hiện chút ngoan độc, hắn nói:

- Nói cho lão Đan biết một tiếng, tìm vài người ở Vũ Lăng cho tiểu tử Trương Thanh Vân kia giảm bớt chút hăng hái.

Người phụ nữ dùng giọng kinh hoàng nói:

- Anh có ý gì? Anh muốn động đến anh ấy sao?

Lưu Tài Đức lắc đầu, hắn nói:

- Không hành động quá mạnh nhưng phải cho hắn biết khó mà lui, hắn ngáng chân không phải giống như Cổ Vân Đông trước kia từng ngáng chân à? Ngáng thì anh đập bể, không cần đánh người trọng thương là được.

Khi đến sân bay Vũ Lăng thì Trương Thanh Vân liên tiếp nhân được tin nhắn của cha mẹ, Ngải Gia, thậm chí còn có cả Cảnh Sương. Lúc này hắn mới biết ngày mai là Trùng Dương, hành trình không thể nào thay đổi được, vé máy bay cũng có trên tay, vì vậy cũng chỉ biết đến thủ đô cho qua ngày lễ mà thôi.

Chín giờ tối thì Trương Thanh Vân đáp máy bay xuống phi trường thủ đô, khi đi ra cửa số một thì nhìn thấy hai binh lính đến đón mình.

Hai người này đứng nghiêm, nhấc tay chào rồi mở miệng nói:

- Trương tiên sinh, thủ trưởng phân phó chúng tôi đến đón anh.

Vẻ mặt Trương Thanh Vân chợt trì trệ, mình đến đây nào có thông báo cho Triệu Truyền, sao hắn lại biết được? Sau khi do dự một chút thì hắn thấy hai quân nhân này đứng chắn rất có chủ ý, nhìn có vẻ như che chắn lẫn nhau.

Trương Thanh Vân nhướng mày, trong lòng khẽ động, đột nhiên một chiếc BMW chạy lướt đến làm tất cả mọi người phải hô lên kinh hoàng, tình cảnh có chút rối loạn.

Cửa xe mở ra, Triệu Giai Ngọc mặc một bộ trang phục thể thao từ trong xe đi xuống, vẻ mặt nàng rất nghiêm túc và trang trọng, nàng tiến nhanh đến trước mặt Trương Thanh Vân rồi nói:

- Đi thôi!

Sau đó vẻ mặt nàng lập tức trở nên lạnh lùng, nàng nói với hai gã quân nhân:

- Các anh quay về đi!

Vẻ mặt hai gã quân nhân chợt biến đổi, thân thể khựng lại, vẻ mặt Triệu Giai Ngọc chợt phát lạnh:

- Chẳng lẽ các anh dám động thủ sao? Nơi đây chính là sân bay, trở về nói cho anh tôi một tiếng, người đã bị tôi mang đi, đi đến khách sạn thủ đô.

Triệu Giai Ngọc nói xong thì định giữ chặt lấy tay Trương Thanh Vân, lúc này Trương Thanh Vân cũng tránh người, vẻ mặt hắn phát lạnh, hắn nói:

- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Cô không thể giải thích một chút sao?

Triệu Giai Ngọc chợt sững sờ, nàng có vẻ luống cuống chân tay, môi mấp máy nhưng không nói lên lời.

- Về...Về khách sạn tôi sẽ nói cho anh biết!

Một lúc lâu sau Triệu Giai Ngọc mới nói, vẻ mặt cổ quái, có chút xin lỗi.

Trương Thanh Vân cau mày, Triệu Giai Ngọc lại cúi người muốn xách thứ gì đó cho Trương Thanh Vân, lúc này Trương Thanh Vân cũng lách mình nói:

- Không cần cô hỗ trợ, tôi sẽ tự mình đi.

Trương Thanh Vân nói xong thì kéo cửa xe ngồi vào bên trong, Triệu Giai Ngọc cắn môi rồi tiến vào, nàng khởi động xe rồi chạy đi dưới ánh mắt soi mói của đám người xung quanh.

- Này...Này, đây là chuyện bất đắc dĩ, không phải tôi cố ý.

Triệu Giai Ngọc đột nhiên dùng giọng lắp bắp nói.

- Nói đi, có chuyện gì?

Trương Thanh Vân nói với vẻ mặt không chút biểu cảm.

- Tôi đã áp dụng phương pháp của anh, tôi nói với ông nội...Ông nội lại kéo anh trai và các chú ra mắng chửi.

Triệu Giai Ngọc nói.

- Như vậy thì có liên quan gì đến tôi?

Vẻ mặt Trương Thanh Vân chợt biến đổi, hắn nhạy cảm phát hiện ra có gì đó không ổn, đột nhiên hắn khẽ run, thân thể chợt đứng hẳn lên:

- Có phải Triệu đại ca vẫn không từ bỏ ý đồ, anh ấy hỏi cô có phải đã tìm được người ưng ý, cô nói là...

Một tiếng két vang lên, Triệu Giai Ngọc chợt trở nên kinh hoàng, nàng đột nhiên giẫm mạnh chân thắng. Xe chạy trên đường cao tốc với tốc độ rất nhanh nhưng đột nhiên khựng lại, xe lập tức mất đi khống chế và xoay vòng. Trương Thanh Vân cảm thấy trời đất xoay chuyển, đầu óc trống rỗng. Xong rồi, xong rồi, lần này mình bi người phụ nữ này hại chết.

Một tiếng ầm vang lên, xe hơi đập thẳng vào hành lang đường cao tốc rồi bất động, Triệu Giai Ngọc bị tình cảnh xoay chuyển làm cho choáng váng, nàng ọe một tiếng rồi bắt đầu nôn mửa. Trương Thanh Vân cũng không khá hơn bao nhiêu, cả linh hồn chợt xuất khiếu, hắn liên tục thở hổn hển.

Trương Thanh Vân kéo cửa chuẩn bị bước ra ngoài thì vù một tiếng, một chiếc xe xẹt qua phía trước, hắn sợ đến mức rụt đầu lại. Đúng lúc này một bụng lửa giận trong lòng Trương Thanh Vân bùng lên, hắn quát lớn:

- Cô điên rồi à? Cô không muốn sống nhưng tôi không muốn chết!

- Tôi...Ngoài anh ra thì tôi không còn quen biết ai khác.

Một lúc lâu sau Triệu Giai Ngọc mới dùng giọng yếu ớt nói. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Trương Thanh Vân chợt ngẩn người, một lúc lâu sau mới chú ý đến lời nói của Triệu Giai Ngọc, vì vậy mà cảm thấy dở khóc dở cười. Sao người này lại vô ý như vậy? Thiếu chút nữa thì tính mạng của mình đã đi tong, không ngờ nàng vẫn còn suy nghĩ đến lời nói vừa rồi của mình.

Rốt cuộc Trương Thanh Vân biết vì sao Triệu Truyền nổi giận, Triệu Giai Ngọc lấy mình ra làm khiên che chắn, không phải đang quất cho Triệu Truyền một bạt tai sao? Trương Thanh Vân lại nhìn vẻ mặt Triệu Giai Ngọc, vẻ mặt nàng tái nhợt, khóe mắt ẩm ướt. Vì vậy mà hắn chợt kinh hoàng rồi vội hỏi:

- Cô...Cô có bị thương không?

Triệu Giai Ngọc lắc đầu, Trương Thanh Vân thở dài một hơi. Hắn đúng là không có biện pháp đối phó với nàng, chỉ cần nhìn bộ dạng đáng thương của nàng thì trong lòng hắn đã có chút suy nghĩ vẩn vơ. Mình được một cô gái trong đại gia tộc chú ý, hơn nữa còn công khai nói rõ quan hệ, điều này vốn có thể thỏa mãn lòng hư vinh của đám đàn ông khắp thế gian.

Trong phim thì những nhân vật chính cũng thường hay gặp phải những tình cảnh thế này, được những cô gái nhà giàu yêu thương đến mức chết đi sống lại nhưng liên tục từ chối, điều này làm cho lòng người đứt từng khúc ruột. Nhưng lúc này Trương Thanh Vân không có chút cảm giác hư vinh, cũng không có tâm tư từ chối, hắn chỉ muốn rời khỏi địa phương quỷ quái này.

- Xe còn chạy được nữa không?

Trương Thanh Vân nói.

Triệu Giai Ngọc không lên tiếng, nàng dùng tay vặn khóa, xe khởi động. Trương Thanh Vân thở phào một hơi, có thể đi được rồi, nào ngờ một lúc lâu sau mà Triệu Giai Ngọc không có chút động tĩnh.

- Sao vậy, không đi được à?

Triệu Giai Ngọc nhìn vào kính chiếu hậu, ánh mắt lưu chuyển, nàng liếc mắt nhìn Trương Thanh Vân rồi nói:

- Xe móc đang lên!

Tay chân Trương Thanh Vân chợt lạnh như băng, đi không được mà phải nhờ xe móc kéo về, chờ ngồi xe cảnh sát à? Quả nhiên xe móc đi lên, phía trước chính là xe cảnh sát giao thông. Trương Thanh Vân và Triệu Giai Ngọc đi xuống như tượng gỗ, sau đó cả hai trơ mắt nhìn xe bị kéo đi, thế giới trở nên yên tĩnh.

Hai người được đưa đến trạm cảnh sát giao thông để lấy lời khẩu cung, tiếp nhận những lời khuyên bảo của các đông chí công an, may mà không có vấn đề gì, đã thoát khỏi tình nghi lái xe khi đang say rượu.

Nhưng sau khi kết thúc tất cả mọi thủ tục thì đã đến rạng sáng, Trương Thanh Vân cảm thấy chưa bao giờ bị đè nén như vậy, hắn nhịn không được phải quay sang Triệu Giai Ngọc không nói lời nào ở bên cạnh:

- Cô không thấy rất buồn chán sao?

Triệu Giai Ngọc lắc đầu, nàng ngạc nhiên hỏi:

- Anh thấy rất buồn chán sao?

- Không, không có!

Trương Thanh Vân lắc đầu, hắn hoàn toàn không nói thêm lời nào, hắn không đối phó được Triệu Giai Ngọc vậy thì Triệu Truyền sẽ đối phó thế nào với mình? Triệu Truyền nhất định sẽ cho rằng mình đưa Triệu Giai Ngọc vào một chỗ nào đó, đáng thương cho một con người vô tội như mình, không ngờ lại gặp phải tình cảnh vớ vẩn thế này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.