Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 1 - Chương 10: Tạ gia có con gái mới trưởng thành




Ra ngoài khám bệnh miễn phí cho dân chúng, lại khiến Triệu tiểu thư bắt người không thành như thế, tôi sợ chuyện sẽ truyền tới tai Tạ phu nhân, Tống Tử Kính cũng sợ rơi vào trong bàn tay ma quỷ của Triệu tiểu thư, hai chúng tôi tạm thời khôi phục lại cuộc sống học tập khô khan, đều đặn.

Một buổi chiều mùa xuân rực rỡ, tôi đang kham khổ nghiên cứu y thuật, còn Tống Tử Kính đang chơi cờ một mình.

Trên cành cây ngoài phòng học có một con chim đang hót, đầu cành hoa thơm đua nở. Thời tiết đã ấm hơn nhiều, chúng tôi đều đổi sang mặc quần áo đơn giản hơn, trong gió mát và hương hoa, tôi bỗng nhớ tới Trương Tử Việt.

Tôi nhớ tới vô số buổi chiều giống như thế này trước đây, anh ngồi bên tôi, dạy kèm cho tôi.

Anh sẽ kiên nhẫn giải thích một công thức năm lần, anh cũng sẽ cẩn thận sửa từng lỗi trong bài viết tiếng Anh của tôi.

Thật ra, gọi anh tới dạy kèm cho tôi là sai lầm lớn nhất của mẹ tôi. Người trong lòng ở ngay bên cạnh, tôi làm gì còn tâm trí nào để học tập, đương nhiên toàn bộ sự chú ý của tôi đều chuyển dời từ lý trí đến giác quan.

Mũi anh thật thẳng, tóc anh thật mềm, giọng nói anh thật dịu dàng trầm thấp, làn da vô tình chạm vào tôi thật nhẵn mịn.

Tôi bỗng mở miệng hỏi: “Tiên sinh, tiên sinh từng thích ai chưa?”

Tống Tử Kính ngẩng đầu nhìn tôi: “Cái gì?”

Tôi nhìn gương mặt tuấn tú của anh ta, lặp lại câu hỏi lần nữa: “Tiên sinh từng thích ai chưa?”

Tống Tử Kính thản nhiên nói: “Vì sao lại hỏi chuyện này?”

“Là từng có hay chưa?”

Anh ta buông quân cờ, nói: “Là từng có đi.”

Tôi tò mò: “Cô ấy thế nào?”

Tống Tử Kính cười cười, rơi vào trong hồi ức: “Nàng là tiểu thư khuê các, tri thư đạt lễ. Chúng ta từng cách mành đối vài bài thơ, nàng tài hoa hơn người, rất hiếm có trong nữ tử. Nàng vốn đã định thân, sau đó gả cho người theo ý của cha mẹ.”

Tôi chờ mãi, anh ta lại tiếp tục chơi cờ, tôi hỏi: “Hết rồi?”

“Hết rồi.” Tống Tử Kính nói.

“Ngay cả mặt mũi cô ấy thế nào anh cũng không biết?”

Tống Tử Kính cười: “Không biết.”

Tôi thất vọng: “Vậy thì nói làm gì? Anh không biết đi tranh giành sao?”

Vừa nói xong tôi đã biết mình nói sai. Dù Tống Tử Kính học vấn đầy mình nhưng cũng chỉ là thường dân, nơi đẳng cấp xã hội khắt khe như Đông Tề sao có thể để anh ta được như mong muốn?

Tống Tử Kính thanh nhã cười, không nói gì nữa.

Tôi buồn vực tiếp tục vùi đầu đọc y thư.

Trương Thu Dương viết quyển sách này để truyền thừa năng lực cả đời cho thế hệ sau, dựa trên nguyên tắc giao lưu tinh thần, trao đổi thông tin không vu lợi, vì vậy cũng không rắc rối, tôi đọc thấy không khó hiểu lắm. Hơn nữa, chương “độc kinh” vô cùng thú vị, có chút giống như những trích đoạn trong tiểu thuyết võ hiệp.

Cái gì mà nhân sĩ A Trương Tam và nhân sĩ B Lý Tứ đấu võ phi pháp, Lý Tứ hạ vào Trương Tam một loại thần độc đặc biệt bí mật của bang phái, truyền nam bất truyền nữ, “Đoạn Trường tán”. Vì vậy, Trương Tam bụng đau như thắt, tứ chi phù thũng, trên người xuất hiện đốm đen, đau nhức đủ bảy bảy bốn chín ngày mới bụng nát, ruột thối rữa mà chết. Còn phương pháp giải độc phải thế này, thế này, rồi lại thế này.

Rồi thì nhân sĩ C Vương Nhị cùng nhân sĩ D Tiểu Thúy vụng trộm yêu đương, sau đó tình cảm tan vỡ, Tiểu Thúy hạ vào người Vương Nhị một loại kỳ độc độc nhất vô nhị do chính nàng sở hữu bản quyền phát minh, “Triền miên”. Vì vậy, chỉ cần Vương Nhị chạm vào nữ tử khác, toàn thân sẽ nổi ban đỏ, phải dùng sức gãi, gãi, gãi, gãi đến mức da tróc thịt nát mới hết ngứa. Còn phương pháp giải độc phải là thế này, thế này, rồi lại thế này.

Còn có gì mà môn phái N tập trung nhân lực đi khiêu khích giáo phái F, nghiêm trọng vi phạm “điều lệ quản lý trị an và trừng phạt”, bị hộ pháp Huyền nào đấy của giáo phái F hạ một loại độc kỳ quái, nghiên cứu mới nhất của bản giáo, đã được quốc gia chứng nhận và vinh danh là phát minh tiên tiến, “Thiên tuyệt”. Người trúng độc da thịt sẽ chuyển thành màu xanh, vừa đau vừa ngứa, hư thối rất nhanh, thịt nát xương tan, cho đến khi toàn thân hóa thành một vũng nước xanh. Phương pháp giải độc là… Lão Trương viết: không có thuốc giải, chuẩn bị quan tài đi.

Tôi đang cười, Vân Hương chạy tới gọi tôi: “Tiểu thư, phu nhân gọi người tới chỗ phu nhân.”

“Hả?” Tôi làm chuyện đuối lý, lập tức lo lắng không yên, nghĩ thầm không phải Tạ phu nhân đã biết chuyện tôi chuồn ra ngoài rồi đấy chứ?

Tạ phu nhân dáng vẻ đoan trang ngồi giữa cao đường, trên mấy chiếc ghế đẩu bên cạnh là chị dâu đã mặc trang phục phụ nữ có thai, đồng thời còn làm bộ làm dạng đỡ thắt lưng, cùng Tạ Chiêu Kha lúc nào cũng tươi đẹp như hoa đào, lạnh lùng như băng, và cả tiểu thư Bạch Nhạn Nhi ốc sên gần như có thể khiến người ta quên ngay lập tức.

Trọng điểm là mấy người này đều mang theo nụ cười thân thiết nhìn tôi, khiến tôi rùng mình một cái.

Tạ phu nhân mở miệng nói: “Tiểu Hoa, mười tám tháng sau con sẽ tròn mười lăm tuổi, đã không còn là tiểu cô nương nữa rồi.”

Thì ra là như thế, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Chiêu Kha nở một nụ cười khuynh quốc khuynh thành với tôi: “Chúc mừng muội muội sắp thành niên.”

Sao? Lúc này tôi mới nhớ ra, con gái thời xưa hình như mười lăm tuổi sẽ trưởng thành. Sau đó, có thể bàn chuyện cưới hỏi được rồi.

Chẳng trách Tạ phu nhân nhìn tôi như thế, giống như nông dân nhìn củ cải mình gieo đã đến ngày thu hoạch, hoặc người chăn nuôi nhìn con heo đã chăm béo, vui sướng như nhân dân lao động được mùa.

Tạ phu nhân nói: “Cập kê là đại lễ, không thể qua loa. Chúng ta quyết định bắt tay chuẩn bị ngay từ bây giờ, con cũng phải may vài bộ y phục mới. Buổi chiều không cần đi học nữa, ngự y cục (bộ phận chịu trách nhiệm may mặc của hoàng gia) sẽ tới đo y phục cho con. Chúng ta đây là được dính chút vinh dự hoàng gia, khi tam tỷ con cập kê cũng chỉ mặc y phục của Vân Tiễn Hiên thôi.”

Tạ Chiêu Kha cười nói: “Mẹ, muội muội trước đây đáng thương như vậy, lễ cập kê lần này phải tổ chức long trọng một chút, coi như bồi thường cho muội muội.”

Tạ phu nhân vừa lòng gật đầu, nói: “Buổi chiều con cũng đi chọn vài loại vải làm y phục đi.”

Chị dâu cũng xen miệng nói theo: “Tứ muội thật có mệnh tốt, nhìn cha mẹ thương muội thế nào kìa. Tương lai nếu được gả cho phu quân tốt cũng đừng quên nhà mẹ đẻ nha.”

Tôi ở bên cạnh cười gượng.

Cứ như vậy, cho đến tận ngày sinh nhật đó tôi cũng không có cơ hội ra ngoài.

Quần áo mới làm xong đã được đưa tới, màu sắc rực rỡ, chất vải mềm mại, khiến tôi có phần yêu thích không muốn buông tay. Thế nhưng quay đầu nhìn Tạ Chiêu Kha cũng mặc bộ đồ mới, đẹp đến mức có thể cưỡi mây đạp gió bay đi bất cứ lúc nào, tôi lập tức bị đả kích đến mức bị phủ mấy lớp bụi. Gien di truyền quyết định tất cả nha.

Hiện giờ Tạ Chiêu Kha rất thường xuyên tới thư viện đi dạo, tặng chút trái cây hay điểm tâm mới mẻ gì đó. Lần nào cô ấy cũng ăn mặc tỉ mỉ, dáng vẻ vì tình yêu mà phát ra ánh sáng cực kỳ mỹ lệ chói mắt này khiến cho mắt tôi mở không nổi, nhưng cao nhân Tống Tử Kính thì vẫn thờ ơ như không.

Nói thật, tôi có chút thương cảm với Tạ Chiêu Kha, mặc dù khi cô ấy thấy tôi gặp rắc rối đã biểu hiện mình rất may mắn, thiếu sự cảm thông với tôi.

Cứ như vậy, đại thọ mười lăm tuổi của tôi cuối cùng cũng tới.

Mười tám tháng Tư, cảnh xuân tươi đẹp. Ngay từ sáng sớm, tôi đã bị lôi ra khỏi ổ chăn, chính Tạ phu nhân giám sát người hầu rửa mặt, chải đầu, trang điểm cho tôi.

Tôi lại bị ép mặc vào một bộ lễ phục màu hồng, sau đó ngồi xuống, chờ Tạ phu nhân tự tay sửa lông mày cho tôi.

Bà cầm cái nhíp, để sát vào lông mi tôi, sau đó nhổ mạnh. Tôi phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Tạ Chiêu Anh ở bên ngoài gõ cửa: “Sao vậy? Tiểu Hoa sao vậy?”

Tôi nói: “Tôi chết đây!”

Tạ phu nhân vỗ tôi một cái, nói: “Không có chuyện gì, con đi ra ngoài đón khách đi.”

Tôi khóc: “Mẹ, đau muốn chết, đừng sửa nữa. Tự nhiên là đẹp nhất.”

Tạ phu nhân xị mặt: “Đừng quấy rối.” Sau đó bà gọi mấy bà thím bên cạnh đè tôi xuống, Tạ Chiêu Kha tự mình đỡ lấy đầu tôi. Tôi thật sự giống con cá nằm trên thớt chờ người đánh vảy, ngửa cổ kêu rống, gào khóc om sòm, đau đến chảy nước mắt. Thật sự không hiểu mấy cô nàng cùng phòng ngày trước đã dùng bao nhiêu nghị lực mới có thể chịu đựng mà cứ năm ba ngày lại sửa lông mày một lần?

Tạ phu nhân dù sao cũng là gừng già gừng cay, mặc kệ tôi gào khóc thảm thiết, tay không hề do dự chút nào.

Thật vất vả mới sửa lông mày xong, tôi giống như chết một lần, lưng đầy mồ hôi.

Giờ đến lượt Tạ Chiêu Kha tự mình bôi xanh bôi đỏ, đeo đồ trang sức cho tôi. Cuối cùng là một đống người ba chân bốn cẳng chỉnh sửa lại quần áo cho tôi, lúc này mới miễn cưỡng xong một giai đoạn.

Tôi còn chưa kịp soi gương một cái đã bị mọi người kéo ra ngoài.

Cách mành nhìn ra ngoài, trong đại sảnh đầy người, phần lớn là những thân thích mà tôi không nhận ra. Tạ thái phó mặc một bộ triều phục màu đỏ đen, ngồi ở vị trí cao đường, Tạ phu nhân cũng thay một bộ triều phục mệnh phụ màu đỏ tím, đoan trang ngồi bên cạnh ông ấy. Một phu nhân đội mũ phượng, mặc áo tím ngồi ở vị trí dễ thấy nhất, dáng vẻ thướt tha, chính là tam cô bà (bà bác, cô của bố) của tôi, Thọ vương phi, người chủ trì nghi thức lần này.

Tạ thái phó đứng dậy đọc diễn văn, nói một tràng những lời hoa mỹ, sau đó nghi thức bắt đầu.

Tôi được Tạ Chiêu Kha đỡ vào đại sảnh, bắt đầu một hành trình hành lễ, quỳ gối, cởi bỏ kiểu tóc, chải đầu.

Tạ Chiêu Kha chải xong đầu cho tôi, để lược sang một bên. Tôi còn tưởng đã xong, sung sướng ngẩng đầu lên. Tạ Chiêu Anh dùng một tay lại đè đầu tôi xuống.

Lúc này, Thọ vương phi đứng lên, đi tới một bên rửa tay, sau đó lại nói mấy lời khách sáo với cha mẹ tôi. Tôi nghĩ bà ấy sẽ vấn cho tôi một kiểu tóc trưởng thành là xong, ai ngờ ba vị bô lão này lại ngồi xuống.

Tạ Chiêu Kha chỉ huy tôi quay về một hướng, có người dâng khăn và trâm tóc lên. Thọ vương phi đứng lên, cao giọng ngâm lời chúc: “Ngày lành tháng tốt, gia khí hưng thịnh. Vứt bỏ ấu chí (ấu: trẻ con, chí: ý chí), xuôi theo thành đức (thành: trưởng thành, đức: đạo đức). Thọ khảo duy kỳ, giới ngươi cảnh phúc.”

Tôi nghe mà một câu cũng không hiểu. Đang hoang mang, Thọ vương phi đã quỳ xuống bên cạnh tôi, bắt đầu chải đầu cho tôi.

Bác gái đã nhiều tuổi, có lẽ còn bị đục thủy tinh thể, đôi mắt không được tốt, chải chuốt cả nửa ngày, kéo đến mức da đầu tôi phát đau, cuối cùng cũng vấn tóc xong. Sau đó là thêm trâm cài, cắm thẳng vào da đầu tôi, tôi lập tức đau đến mức chảy nước mắt.

Cũng may cái trâm này bằng ngọc chứ không phải bằng sắt, nếu không nhất định tôi sẽ bỏ mạng ở đây.

Tạ Chiêu Kha nâng tôi dậy, kín đáo đưa tôi một cái khăn. Tôi cảm kích nhận lấy lau mồ hôi đầy mặt. Nghi thức lại hoàn thành một giai đoạn nữa, tôi trở về phòng thay quần áo bình thường. Bởi vì từ sáng sớm tới giờ chưa được ăn gì, tôi đói đến mức bụng dạ cồn cào, nhìn thấy đồ ăn trên bàn, vươn tay định lấy.

Tạ Chiêu Kha giữ tôi lại: “Chờ một chút, tiếp theo là tam bái nữa.”

Tôi khóc thét trong lòng: tôi căm thù xã hội phong kiến!

Cứ như vậy, đến khi tôi làm xong tất cả lễ tiết thì đã là buổi chiều. Trở về phòng, tôi ngã lên giường, gần như bất tỉnh nhân sự.

Tôi cảm thấy những lễ nghi cổ đại dài dòng, phức tạp, bày vẽ này thuần túy là tự ngược đãi bản thân, suýt chút nữa tôi đã mọc đầy rôm vì bộ quần áo dày đến mấy lớp này rồi.

Vân Hương lại thật vui vẻ: “Tứ tiểu thư, nô tỳ nghe những nha hoàn khác nói, trong số những cô nương của Tạ gia, chỉ có lễ cập kê của tiểu thư là long trọng nhất, ngay cả tam tiểu thư cũng không bằng.”

Tôi uể oải nói: “Đó là đương nhiên. Bọn họ muốn cho người ta biết con gái thứ tư nhà họ Tạ đã không còn điên nữa. Như vậy tôi mới có tư cách tham gia tuyển phi. Mẹ nó, không thể khua chiêng gõ trống giữa đường rồi thông báo được sao?”

Vân Hương bưng tới một bát mì thơm ngào ngạt, tôi ăn như hổ đói, quét sạch sành sanh, ăn xong lại ngủ.

Bây giờ đã trưởng thành, không tiện tới chỗ Tống Tử Kính đọc sách, ngày tháng sau này của tôi ngược lại lại thoải mái hơn một chút. Thường ngày nên cố gắng nghiên cứu y thuật thôi, chương thảo dược tôi còn rất nhiều điều chưa hiểu. Gần nhất là phải cố gắng thử xem chiết xuất nước hoa quả và bơ thế nào...

Tôi bỗng mở mắt ra.

Trong tầm mắt tối om, chỉ có chút ánh nến yếu ớt hắt tới từ gian ngoài, trời đã tối. Bất giác tôi đã ngủ rất lâu.

Trong lòng tôi có một cảm giác rối loạn kỳ lạ, giống như có thứ gì đó không ngừng gãi, khiến tôi đứng ngồi không yên. Vân Hương ngủ ở gian ngoài, cô ấy cũng đã mệt mỏi cả một ngày, giờ không thể động đậy nổi nữa. Tôi nhẹ tay nhẹ chân đi qua, mở cửa.

Bên ngoài, ve sầu đầu mùa rả rích kêu trên cao, ánh trăng đầy đất, gió đêm êm dịu, không đành lòng khiến những người tình trong mộng giật mình thức giấc. Góc tường có một cây hoa quỳnh nở rộ, đóa hoa căng tròn đang chập chờn vươn mình về phía ánh trăng, giống như một đôi tay ngọc đang cầm một mảnh trăng.

Tôi cũng xòe hai bàn tay, nhìn ánh sáng tràn đầy, như chứa đựng tuyết sương, không khỏi nỉ non: “Bất kham doanh thủ tặng, hoàn tẩm mộng giai kỳ*.”

* Hai câu thơ cuối trong bài “Vọng nguyệt hoài viễn” (Ngắm trăng, nhớ người xa) của Trương Cửu Linh:

Bản dịch của Anh Nguyên:

Ánh trăng, sao bốc tặng người!

Đành vào giấc ngủ hẹn nơi mộng lành…

“Muội muốn tặng ai ánh trăng?”

Tôi ngẩng đầu, trong góc tường có một bóng người quen thuộc. Tóc tán loạn, quần áo chật vật, nhưng anh ta không mảy may che giấu ánh mắt lạnh lùng rực sáng. Góc tường rất tối, không nhìn rõ vẻ mặt anh ta, nhưng tôi có thể nghe thấy hơi thở nặng nhọc của anh ta rất rõ ràng.

Giữa ánh trăng và hương hoa, tôi nhạy cảm ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí.

“Nhị ca?!”

Cái bóng cao lớn kia mềm ra rồi ngã xuống, tôi hốt hoảng đón lấy, anh ta nặng nề ngả lên vai tôi. Một mùi máu tanh nồng nặc hỗn hợp với một mùi hương ngọt ngọt quái dị bay vào mũi tôi.

“Vân Hương! Vân Hương!” Tôi kêu to.

Vân Hương quần tán loạn lạo tới, sợ hãi nói: “Đây… Đây… Đây… là nhị thiếu gia?”

“Mau giúp tôi một tay, dìu nhị ca vào phòng.” Tôi ra lệnh: “Sau đó đun nước nóng, mang bộ kéo và dao nhỏ kia của tôi lại đây. Nhớ kỹ, không được để người khác biết!”

Chúng tôi đặt Tạ Chiêu Anh lên giường. Dưới ánh nến, gương mặt tuấn tú lãng tử của anh ta không còn một chút máu, môi thâm đen, cơ thể nóng hầm hập, hơi thở yếu ớt.

Một cảm giác mãnh liệt bùng lên trong tôi, tôi cầm chặt tay anh ta.

“Nhị ca, có muội ở đây, ca sẽ không có chuyện gì.”