Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 1 - Chương 11: Yên Hoa Tam Nguyệt




Trên người Tạ Chiêu Anh chỉ có một vết thương, sườn bên trái, dài ba tấc, do đao kiếm tạo thành, miệng vết thương gọn gàng, liền mạch lưu loát. Anh ta vẫn còn may mắn, thanh kiếm kia chỉ cần chém sâu thêm hai phân nữa sẽ cắt đứt động mạch chính. Sau đó sẽ đến lượt anh ta xuyên không.

Toàn thân anh ta đầy máu, nhìn thấy mà phát hoảng. Tôi tay chân luống cuống cầm máu cho anh ta. Máu nhất thời không ngừng ngay được, từ khe hở chảy ra, trái tim tôi siết chặt, hoảng sợ nảy lên điên cuồng, cuốn theo cả sự bình tĩnh của tôi.

Khi đó, Tạ Chiêu Anh còn chút ý thức, bỗng vươn tay sờ mặt tôi, nói: “Không có việc gì. Đừng khóc, đừng khóc.”

Tôi mắng: “Nằm yên cho tôi! Ai khóc!”

Nói xong, tôi quay đầu đi lau nước mắt.

Đến khi tôi xử lý vết thương xong, Tạ Chiêu Anh đã hôn mê.

Anh ta hỏi tôi muốn tặng ai ánh trăng, lúc này tôi chỉ mong ai đó có thể tặng tôi ít thuốc kháng sinh.

Kỳ quái là quanh miệng vết thương của anh ta nhiễm ánh sáng màu cam, nhìn giống như bột huỳnh quang. Tôi thả cái khăn dính máu vào trong lửa, ngọn lửa lủi đi một chút rồi tách tách kêu lên giống như châm pháo hoa.

Tôi còn nhớ hiện tượng này. Tôi lập tức tìm quyển Thu Dương lục bút, lật tới chương độc kinh: “Dị nhân Nam Lĩnh có độc, tên gọi “Yên Hoa Tam Nguyệt”, dùng Đan Cức, Linh Lan, Điên Gia, Câu Vẫn… phối với sương đêm, máu rận… Độc tính chậm, thời gian phát độc sau nửa năm đến ba năm tùy trường hợp, khi độc phát, sắc mặt rạng rỡ, lập tức nôn ra máu, sốt nhẹ, toàn thân đau đớn, tứ chi không còn sức lực, dễ quên. Độc phát trong vòng ba tháng, dầu hết đèn mà tắt. Có thể kiềm chế thời gian phát độc, phương pháp là… Phương pháp giải độc, xem “Thiên Văn Tâm Ký”…”

Tôi tức giận đến mức chửi cha chửi mẹ, cái thứ khỉ gió này không viết phương pháp giải độc! Một nội dung chia làm hai nửa, đúng là quảng cáo ngay trong lúc đang truyền hình trực tiếp!

Cũng may độc này không phải dính vào là chết, mạng của Tạ Chiêu Anh tạm thời không ném đi được. Nhưng mạch của anh ta đập nhanh đến mức dọa người, lão Trương nói đây là tình trạng của người mới trúng độc, châm cứu để hóa giải. Tuy kỹ thuật châm cứu của tôi nát bét, nhưng nếu tiếp tục như vậy, tôi sợ anh ta lại xuất huyết não hay xuất huyết chỗ nào đấy bên trong, đến lúc đó thì chỉ mong vào trời đất xoay chuyển. Vì vậy tôi đành cắn răng lên chiến trường.

Trên người Tạ Chiêu Anh có không ít những vết thương cũ, có vết là do đao kiếm, có vết giống như trúng tên. Hơn nữa nhìn như đã lâu, rất nhiều vết chỉ còn là một đường thẳng màu trắng. Duy nhất ở trên xương bả vai là có một vết kiếm rất dài, tuy khép miệng đã lâu nhưng da thịt vẫn còn nhăn nhúm, nhìn vô cùng đáng sợ.

Tôi bị chấn động mạnh, nhưng cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, vội vàng châm cứu cho anh ta theo phương pháp viết trên sách. Những huyệt vị này rất kỳ quặc, còn nhiều huyệt tôi chưa từng nghe nói đến, lòng bàn tay đầy mồ hôi, ngón tay cầm châm liên tục run lên, rất sợ châm sai sẽ trực tiếp tiễn anh ta lên đường đi Tây Thiên.

Vân Hương lo lắng gọi tôi một tiếng: “Tiểu thư, không sao chứ?”

Tôi hít sâu một hơi. Bình tĩnh! Bình tĩnh! Cũng không phải chưa từng luyện tập.

Châm cứu xong, thật sự là mồ hôi ướt áo, tôi lại xem mạch, dường như đã ổn định hơn nhiều. Tôi thở phào một hơi, thầm nghĩ: tên chết tiệt này, Thượng Đế phù hộ anh rồi đấy!

Tạ Chiêu Anh mất máu quá nhiều, điều kiện có hạn nên tôi không có cách nào truyền dịch cho anh ta, chỉ có thể pha một ít nước đường, đút cho anh ta uống cả buổi, sau đó cho anh ta uống nước thuốc thập toàn đại bổ thiên kim vạn thánh có tác dụng bổ máu định khí. Anh ta còn nuốt được, chứng tỏ vấn đề không quá nghiêm trọng.

Tôi vẫn chưa thể ngủ, canh giữ ở bên cạnh anh ta. Tôi có chút kinh nghiệm lâm sàng nhưng lại chưa bao giờ gặp loại độc này, sợ rằng sẽ có biến cố, lại sợ vết thương của anh ta nhiễm trùng dẫn đến nóng sốt.

Hình như Tạ Chiêu Anh đang nói mơ, tôi ghé sát tai vào, nghe được anh ta thì thầm: “… Hoa…”

Tôi tức giận: “Nếu không muốn Phỉ Hoa tỷ lo lắng, sau này anh ngoan ngoãn một chút đi.”

Tạ Chiêu Anh lại lẩm bẩm, tôi lại nghe: “… vịt Bát Bảo…”

Tôi đổ mồ hôi lạnh.

Quả thật, tới nửa đêm, Tạ Chiêu Anh bắt đầu nóng sốt.

Tôi dùng khăn ướt đắp lên trán cho anh ta, nhưng vẫn không có chút tác dụng. Anh ta nóng đến mức mặt đỏ bừng, liên tục nói mơ, vết thương đã băng bó lại bắt đầu chảy máu, tứ chi hơi co giật. Hệ miễn dịch và độc tố đang có một cuộc chiến đấu mãnh liệt giữa giặc ngoại xâm và quân bảo vệ trong cơ thể.

Tôi túm lấy Vân Hương hỏi: “Trong nhà có rượu trắng không? Mau lấy tới đây!”

Vừa dứt lời, tiếng đập cửa vang lên.

Tôi hoảng sợ hỏi: “Ai vậy?”

“Là ta.” Giọng nói của Tống Tử Kính vang lên.

Tôi không kịp nghĩ vì sao anh ta lại tới đây, nhảy dựng lên bước tới mở cửa.

Ánh trăng bên ngoài chiếu vào bộ quần áo đầy vết máu của tôi, vẻ mặt Tống Tử Kính có chút hoảng sợ.

Giọng nói của tôi mang theo tiếng khóc: “Tiên sinh, nhị ca của tôi…”

Tống Tử Kính vội vàng đi tới trước gường, vươn tay xem mạch, vẻ mặt nghiêm trọng, có chút hoảng hốt.

Tôi nói: “Tôi đi lấy rượu trắng.”

Tống Tử Kính giữ tôi lại: “Ta đi, cô ở lại chăm sóc hắn.”

Tôi hoảng loạn gật đầu.

Tống Tử Kính nhìn tôi chằm chằm, bỗng nâng mặt tôi lên, nói từng câu từng chữ rất rõ ràng: “Đừng sợ, không có việc gì, bình tĩnh một chút.”

Tôi mờ mịt gật đầu. Anh ta buông tôi ra, bóng dáng thoáng cái đã biến mất trong bóng đêm.

Vài phút sau, Tống Tử Kinh mang hai cái bình lớn đến. Mỗi bình ít nhất phải ba, bốn mươi cân, anh ta lại cầm nhẹ nhàng như xách hai con cá, thân hình nhanh nhẹn, động tác mạnh mẽ, chớp mắt một cái đã vào phòng.

Tôi sửng sốt, vội vàng cầm cốc tới để pha loãng rượu. Vân Hương chỉ là một cô bé, bị tôi sai đứng bên cạnh giúp đỡ. Tôi và Tống Tử Kính không ngừng lau người cho Tạ Chiêu Anh.

Tống Tử Kính vừa lau vừa hỏi tôi: “Biết ai làm không?”

“Không biết.” Tôi nói: “Khi nhị ca về đã thế này, chưa nói gì đã gục xuống. Còn trúng độc.”

“Cái gì?” Tống Tử Kính vô cùng hoảng sợ.

Tôi chỉ vào vết thương của Tạ Chiêu Anh: “Là Yên Hoa Tam Nguyệt. Trong Thu Dương lục bút không ghi cách giải. Tôi chỉ có thể làm chậm thời gian phát độc.”

Vẻ mặt Tống Tử Kính đầy mây đen: “Được lắm, Yên Hoa Tam Nguyệt!”

Tôi muốn hỏi có phải người nhà họ Tần làm không, rồi cảm thấy đây không phải thời gian để thảo luận chuyện này, liền chăm chú lau người cho Tạ Chiêu Anh, đồng thời đắp kín chăn cho anh ta.

Hoảng hốt sợ hãi một lúc lâu, nhiệt độ cơ thể của Tạ Chiêu Anh bắt đầu giảm xuống, tôi nhẹ nhõm lại, nghĩ thầm không cần châm anh ta thành con nhím nữa. Theo phương pháp hạ nhiệt vật lý, khi sốt tới 40 độ, phải ép nước muối vào từ “cửa sau”. Bạn nhỏ Tạ nhị còn may mắn, tôi không cần dùng phương pháp cuối cùng để tham quan học tập “ngọc thể” của bạn.

Sau đó, tôi ngủ từ lúc nào không biết. Khi tỉnh lại, trời đã sáng choang, tôi mặc quần áo dính máu ngủ trên giường, Vân Hương ngồi bên cạnh ngủ gà ngủ gật.

Tôi gọi cô ấy tỉnh lại, hỏi: “Người đâu rồi?”

Vân Hương dụi mắt, nói: “Trời còn chưa sáng Tống tiên sinh đã mang nhị thiếu gia đi rồi, nói ở lại chỗ tiểu thư không tiện, nên đưa nhị thiếu gia về thư viện. Còn nói khi nào tiểu thư tỉnh dậy có thể qua xem.”

Tôi tắm rửa một lượt, dặn Vân Hương cầm quần áo dính máu đem đốt, sau đó đi thăm Tạ Chiêu Anh.

Tống Tử Kính ở trong một tiểu viện phía sau thư viện, vô cùng giản dị, hoàn toàn phù hợp với hình tượng văn nhân nghèo khó, phong nhã. Tuy hiện giờ tôi đang có chút hoài nghi đối với biểu hiện văn nhân bình thường của anh ta.

Tống Tử Kính có một gã sai vặt chăm sóc cuộc sống hàng ngày của anh ta tên là Tống Tam, nhìn thấy tôi, cậu ta làm một tư thế mời: “Tiên sinh đi vắng, nói nếu tứ tiểu thư tới thì trực tiếp mời vào trong.”

Tôi hỏi: “Nhị thiếu gia thế nào rồi?”

“Đã tỉnh, ăn một chút rồi lại ngủ. Tiên sinh nói tứ tiểu thư đừng lo lắng, người trong Tạ phủ còn chưa biết chuyện.”

Tôi đi vào phòng.

Ánh mặt trời ngày xuân nghiêng nghiêng chiếu vào phòng, Tạ Chiêu Anh tiều tụy mệt mỏi ngồi dựa lưng trên giường, gương mặt tuấn mỹ tái nhợt khiến người ta đau lòng, nhưng đôi mắt anh ta vẫn rực sáng như trước, khóe miệng còn có một nụ cười yếu ớt, dịu dàng nói với tôi: “Muội tới rồi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, ánh mắt dao động, một loạt cảnh tượng hôm qua hiện ra trước mắt. Một cảm xúc mãnh liệt cuộn trào trong lòng tôi, tôi hít sâu một hơi: “Phụt ha ha ha ha!!!! Nhị ca mặc đồ lót màu đỏ!!!!!!!!!!!!!!”

Tạ Chiêu Anh mặt đen sì sì, nghiến răng nghiến lợi: “Năm nay là năm tuổi của lão tử!!!!”

Tôi cười càng to hơn, kết hợp với tình hình thực tế tối hôm qua: “Quần lót đỏ nha, quần lót đỏ! Phong cách nhuốm máu!”

Tạ Chiêu Anh nổi giận: “Muội có thôi đi không?”

Tôi hát hò: “Nếu đã là như vậy, xin không cần đau thương…” Sau đó, tôi bị một cái gối đập vào đầu.

Tống Tam đưa trà và điểm tâm tới, lúc này hai chúng tôi mới ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc.

Tôi hỏi: “Nhị ca có biết chuyện Yên Hoa Tam Nguyệt không?”

Tạ Chiêu Anh gật đầu, cười khổ: “Là ta quá khinh địch.”

Tôi nói: “Dù sao một thời gian nữa cũng chưa chết được, vẫn còn nhiều thời gian để nghĩ cách. Nhưng ca có biết “Thiên Văn Tâm Ký” ở đâu không?”

Tạ Chiêu Anh lắc đầu: “Đại khái là ở trong tay đệ tử của ông ấy. Ông ấy có ba đệ tử, đều hành tung bất định.”

Tôi bĩu môi. Thiên Văn Tâm Ký? Hy vọng trước khi lão Trương trình diện trước mặt Diêm Vương có thể đủ thời gian để miêu tả lại phương pháp giải Yên Hoa Tam Nguyệt.

Tôi nói: “Kẻ nào lại thâm độc như thế, hạ loại độc này, khiến ca nhìn có vẻ miệt mài quá độ, tinh tẫn nhân vong.”

Nét mặt Tạ Chiêu Anh giật giật: “Cảm ơn sự miêu tả rất hình tượng của muội.”

Tôi vỗ vỗ bột phấn trên tay: “Nói chung, mấy ngày này nhị ca đều phải nằm trên giường, muội đã kê một thang thuốc bổ máu, sau này sẽ bảo Tiểu Tam sắc cho ca uống. Nói mới nhớ, mấy ngày nhị ca không xuất hiện ở nhà, cha mẹ không quản à?”

Tạ Chiêu Anh nói: “Chuyện của cha mẹ, muội cũng không phải không biết. Cha bận rộn viết sách, mẹ bận rộn gả muội ra ngoài.”

Anh ta nói mới nhắc tôi nhớ ra, tôi nói: “Muội không muốn tiến cung, nhị ca, giúp muội đi!”

Tạ Chiêu Anh vươn tay nhéo nhéo mặt tôi: “Ta biết. Ta cũng không đành lòng để muội đi vào chỗ ăn thịt người ấy. Muội là muội muội nhỏ bé của ta mà.”

Tôi cũng vô cùng thân thiết nắm tay anh ta lắc lắc.

Tạ Chiêu Anh hứa hẹn: “Ta sẽ không để muội sống cuộc sống mà muội không muốn.”

Trong lòng tôi cảm thấy ấm áp, bỗng nghe thấy giọng nói của Tạ Chiêu Kha vang lên ở bên ngoài.

“Tam Nhi, tiên sinh nhà ngươi đâu?”

Tống Tam nói: “Tiên sinh đi vắng. Tam tiểu thư có chuyện gì cứ việc căn dặn, chờ tiên sinh trở về, tiểu nhân nhất định sẽ chuyển lời.”

Tạ Chiêu Kha có chút bực bội: “Sao lại ra ngoài nữa?”

Nha hoàn Bảo Bình của cô ấy thông minh tiếp lời: “Đúng vậy nha, tới mười lần thì có tám lần không ở đây. Ta thấy người khác tìm Tống tiên sinh cũng không có lần nào không gặp. Hay đang trốn tránh tiểu thư nhà chúng ta?”

Tôi và Tạ Chiêu Anh ở trong phòng ngay cả thở mạnh cũng không dám. Lại nghe giọng nói tràn ngập oán giận của Tạ Chiêu Kha: “Nếu huynh ấy cảm thấy ta phiền chán, chỉ cần nói rõ một tiếng, tự ta sẽ không trở lại.”

Tôi van cô, Tống Tử Kính không thấy phiền mới là lạ.

Kết quả tôi nghe thấy Tạ Chiêu Kha nói: “Hôm nay ta ở đây chờ huynh ấy, đợi đến khi huynh ấy về mới thôi.”

Xem ra cô ấy rất quyết tâm.

Tạ Chiêu Anh vươn tới nhỏ giọng hỏi: “Làm sao bây giờ?”

Tôi nói: “Nơi này có cửa sau không?”

“Có tường vây, phía bên kia là nhà Vương tri phủ. Vương đại nhân không có thú vui gì, chỉ thích nuôi chó, chó săn.”

Tôi rụt cổ: “Chúng ta ở lại đây đi.”

Tạ Chiêu Anh lại nói: “Nhưng ta muốn đi ngoài.”

Tôi nổi giận: “Nhịn lại cho muội!”

“Tiếng gì vậy?” Lỗ tai Bảo Bình còn thính hơn cả chó nhà Vương tri phủ.

Tôi và Tạ Chiêu Anh bốn mắt nhìn nhau, tôi quay về phía anh ta làm khẩu hình: /Ca mau trốn đi!/

/Trốn ở đâu?/ Anh ta cũng ra hiệu.

Phòng của Tống Tử Kính có thể dùng bốn bức tường để hình dung, người này thật sự sinh hoạt trong xã hội phong kiến, nhưng cũng có chút giống đang ở trong cuộc sống văn phòng thời hiện đại.

Bên ngoài, Tạ Chiêu Kha đang nói: “Trong phòng có người à?”

Tống Tam vội nói: “Không có ai. Tống tiên sinh thật sự đã ra ngoài.”

“Không đúng, ta rõ ràng nghe thấy trong phòng có tiếng động.”

“Sao có thể? Tam tiểu thư nghe nhầm rồi…”

Tôi hoảng đến độ xoay quanh, rồi bỗng chỉ một ngón tay xuống gầm giường: /mau chui xuống!/

/Gầm giường?/ Tạ Chiêu Anh khó mà tin được.

Dường như tôi nghe thấy tiếng bước chân của Tạ Chiêu Kha đến gần, không chờ được nữa, tôi túm lấy Tạ Chiêu Anh nhét anh ta xuống gầm giường. Cửa kêu kẹt một tiếng, tôi vừa mới dùng một cước hoàn toàn đạp anh ta lăn vào.

“Tiểu Hoa?” Tạ Chiêu Kha nghẹn họng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi nở nụ cười thân mật với Tạ Chiêu Kha: “Tam tỷ, thật khéo nha.”

Tạ Chiêu Kha lại không thân thiện, cô ấy hoài nghi nhìn tôi: “Sao muội lại ở đây?”

“Muội…” Đôi mắt tôi liếc đến đĩa điểm tâm trên bàn, cái khó ló cái khôn nói: “Muội tới đưa điểm tâm cho Tống tiên sinh.”

Ba giây sau, tôi lập tức hối hận cách nói này. Bởi vì tôi nhìn thấy trong đôi mắt bà chị gái thân mến của tôi một tia sáng lạnh đến tận sương chỉ bắn ra khi phụ nữ nhìn tình địch của mình.

“Muội tới đưa điểm tâm cho huynh ấy?”

Có lẽ tôi bị ánh mắt của cô ấy dọa, còn không biết sống chết mà nói thêm một câu: “Không phải bình thường tỷ cũng thường tặng điểm tâm hay sao?”

Bảo Bình và Tống Tam nhìn tôi, rồi lại nhìn Tạ Chiêu Kha, rất thức thời mà lui ra gian ngoài.

Tạ Chiêu Kha cứng nhắc cười một cái: “Thì ra là thế.”

Cuối cùng, tôi nghĩ đến một câu mà quần chúng nhân dân thường dùng: “Không phải như tỷ nghĩ đâu.”

Tạ Chiêu Kha nhìn tôi chằm chằm, cười khuynh quốc khuynh thành, nói: “Ta biết. Muội muội chỉ tới cảm ơn sự dạy bảo nhiều ngày nay của Tống tiên sinh thôi.”

Tôi biết thời biết thế, vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy. Chính là như thế.”

Tạ Chiêu Kha chỉ cười mà không nói, rất quỷ quái, tôi nhất thời giật mình, bừng tỉnh đại ngộ: “Thế giờ, muội đi đây. Không quấy rầy nữa.”

Tạ Chiêu Kha cười hài lòng.

Tôi trốn ra ngoài, rút khăn ra lau mồ hôi. Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật!

Tôi chưa từng coi Tạ Chiêu Kha là bình hoa. Thật ra loại con gái quý tộc tiếp thu nền giáo dục truyền thống mà lớn lên này đều có mánh khóe chính trị, lại dũng mãnh, khéo đưa đẩy. Những thứ trước đây cô ta học đều để thích ứng cuộc sống cung đình, mà làm vợ hoàng đế lại là một công việc có chỉ số nguy hiểm cực cao. Người sắp làm công việc này như cô ấy tuyệt đối sẽ không giống tôi, loại người cầm “Tề sử” ngủ gà ngủ gật, hoặc cầm “Nữ kinh” đuổi muỗi. Tranh đấu giữa phụ nữ với phụ nữ là chủ đề nghiên cứu cả đời của cô ấy, bằng trí thông minh và sự chăm chỉ, cô ấy hiển nhiên là một nghiên cứu sinh ưu tú và một người rất thực tế.

Hơn nữa, trong gia đình nay, chúng tôi tuy là chị em nhưng thật ra địa vị của cô ấy cao hơn tôi rất nhiều, đây cũng là lý do khiến tôi vẫn không quá thân cận với cô ấy. Có một chị gái được ông Trời ưu ái như thế, nếu xung đột với tôi, ai sẽ là người bị hại nhất đây?

Tôi tiếp tục lau mồ hôi, thuận tiện cầu nguyện cho đồng chí Tạ Chiêu Anh sớm ngày được giải cứu ra từ dưới gầm giường.

Quan Âm Bồ Tát, lạy chúa Jesus, xin hãy đưa con về nhà đi!