Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 1 - Chương 12: Tiệc ngày xuân (1)




Quả thực, mấy ngày Tạ Chiêu Anh không về nhà cũng không khiến hai vợ chồng ông bà Tạ lấy gì làm lạ. Thế nhưng, không có nghĩa người khác cũng sẽ dễ dàng để anh ta thoải mái.

Tôi nghe Vân Hương nói: “Trong thành giới nghiêm, nói là Đại Lý Tự đang bắt người khắp nơi (Đại Lý Tự: tương đương với tòa án tối cao ở hiện đại, chịu trách nhiệm thẩm tra xử lý), chỉ cần có thương tích trên người, bất kể là nam hay nữ, tất cả đều bị bắt lại tra khảo. Nghe nói đã đánh chết rất nhiều người, đều bị kéo ra bãi tha ma ngoài thành.”

Một phòng thảo dược, tôi đang điều chỉnh cân tiểu ly (tự chế), trên bếp lò bên cạnh có một ấm thuốc đang sôi. Tôi mờ mịt ngẩng đầu lên: “Ngay cả Đại Lý Tự cũng về phe Triệu gia rồi?”

“A, còn nữa, Hoàng hậu nương nương mời chúng ta tiến cung dùng trà.”

“Tiến cung dùng trà? Trà gì? Trà Quảng Đông hay tiệc trà kiểu Anh?”

Vân Hương phụng phịu: “Tiểu thư, người loay hoay với đống dược này bốn canh giờ, bắt đầu nói năng lung tung rồi!”

Tôi vươn vai: “Thật mà, vô duyên vô cớ tiến cung dùng trà làm gì?”

“Trước đây hoàng hậu nương nương cũng thường mời nữ quyến của các đại thần vào cung dùng trà, xem kịch. Lần này mời rất nhiều nhà, nói là muốn mấy người trẻ tuổi tụ tập gặp nhau.”

Tôi gãi gãi đầu: “Người trẻ tuổi? Bao gồm cả nhị ca tôi?”

Vân Hương gật đầu.

Biết Tạ Chiêu Anh bị thương, ngoại trừ mấy người chúng tôi còn có kẻ đã đục trên lưng anh ta một lỗ nữa. Hoàng hậu muốn lừa tất cả những người đáng nghi vào cung kiểm tra thân thể sao?

Hoặc là, bác gái hoàng hậu đến tuổi trung niên buồn chán, dự định tổ chức một đại hội xem mặt lớn nhất trong lịch sử Đông Tề…

Tôi mang theo thuốc đã phối xong đi tìm Tống Tử Kính.

Tống tiên sinh – hoặc là Tống đại hiệp, đang dạy học cho bọn nhỏ. Tiếng trẻ con non nớt đồng thanh ngâm nga: “Minh minh cát đề, y thủy nhi cư, phinh đình giai nhân, quân tử kỳ kỳ.”

(Dịch thô: Chim bồ nông kêu vang, định cư ven dòng nước, giai nhân thướt tha, quân tử ngóng đợi.)

Bình cũ rượu mới. “Điểu nhi khinh khinh xướng, lạc tại hà châu thượng, thùy gia tiếu cô nương, thanh niên hảo đối tượng”.

(Chim nhỏ cất tiếng hót, cư trú tại ven sông, tiểu cô nương nhà nào, đối tượng tốt của đám thanh niên - Sâu nghĩ đây là những bài học vỡ lòng kiểu Tam Tự Kinh - Nhân chi sơ, tính bản thiện…)

Bọn nhỏ lại đọc: “Nịnh hót, mê hoặc, chính là nữ tử…”

Tôi mắng: “Đả đảo giáo dục phong kiến phí phạm tiền của!”

Tống Tam nhìn thấy tôi, vẻ mặt căng thẳng, giống như đang hoạt động bè đảng bí mật: “Tứ tiểu thư tới rồi à?”

Tôi cũng chột dạ hỏi: “Tam tiểu thư không ở đây chứ?”

“Buổi sáng đã tới một lần. Nhưng gần đây tam tiểu thư tới rất nhiều, hôm qua đã tới ba lần.”

“Cẩn thận một chút. Đối măt với chính sách càn quét là phải ổn, trầm, kín.”

“Yên tâm, tiên sinh đã có biện pháp.”

Tôi kín đáo đưa thuốc cho cậu ta: “Bốn bát nước, sắc thành một bát. Uống khi còn nóng.”

Tống Tam liếc mắt coi thường: “Chuyện này còn cần tiểu thư nói sao.”

Cậu ta đi sắc thuốc, tôi đi thăm Tạ Chiêu Anh.

Nhị công tử nhà họ Tạ nằm nghiêng trên giường, đang xé một miếng bò khô ngũ vị hương, trên chiếc bàn trà bên cạnh giường bày đầy những hạt dưa, đậu phộng, mứt, kẹo mạch nha và một đống lớn điểm tâm mới lạ, tinh xảo. Đây hiển nhiên là những thứ Tạ Chiêu Kha đưa tới tặng cho Tống Tử Kính, nhưng toàn bộ đã vào bụng Tạ Chiêu Anh.

Tôi đặt mông ngồi xuống cạnh giường, túm lấy tay Tạ Chiêu Anh bắt mạch. Rất ổn định. Sau đó lại vén mí mắt anh ta lên, nắm cằm vặn mở ra nhìn miệng anh ta một chút, thỏa mãn gật đầu: “Tuổi* vừa đúng.”

* Tuổi: Xem răng của súc vật để biết được tuổi của bọn chúng. (Cũng đúng thôi, bạn Tiểu Anh lúc này chẳng khác nào heo được nuôi trong chuồng = =”)

Tạ Chiêu Anh khinh bỉ nói: “Nói gì đấy?”

Tôi nói: “Nhị ca biết hoàng hậu muốn mời chúng ta vào cung tham dự Hồng Môn Yến chứ?”

Tạ Chiêu Anh nói: “Tuy không biết Hồng Môn Yến là cái gì, nhưng “tư nhiên ngưu” và “bát trân phù dung ngư” ở trong cung mùi vị cũng không tệ.”

Tôi cười nhạt: “Nói đến ẩm thực, ca có biết có một loại phương pháp bức hại là giết chết kẻ địch rồi gia công nấu nướng thành đồ ăn không?”

Tạ Chiêu Anh dứt ra một nửa miếng thịt bò: “Hay muội kể lại chuyện con tàu lớn chở đầy du khách lần đầu ra khơi đã đụng phải tảng băng đi.”

Tôi vỗ anh ta một cái: “Nghiêm túc chút đi! Ca có biết tình hình hiện giờ là thế nào không?”

Tạ Chiêu Anh cười hì hì: “Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn.”

“Ca thật sự định vào cung à?”

“Có thể không đi sao?”

Tôi đứng lên đi ra ngoài.

Tạ Chiêu Anh kéo tôi lại: “Muội đi đâu vậy?”

“Bỏ trốn trước khi Tạ gia bị xét nhà.”

“Bình tĩnh một chút! Bình tĩnh một chút! Đây cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.” Tạ Chiêu Anh kéo tôi quay lại: “Bọn họ làm gì có chứng cứ.”

Tôi chỉ vào thắt lưng bị thương của anh ta: “Bọn họ muốn chứng cứ còn không dễ chắc, lột sạch rồi liếc một cái là biết, không phải sao?”

Tạ Chiêu Anh gõ đầu tôi: “Chỗ này của muội chứa cái gì vậy? Bọn họ muốn giải quyết mọi chuyện trong bí mật, nếu không cần gì phải giả vờ tốt bụng mời chúng ta tiến cung.”

Tôi nghiêng đầu liếc anh ta: “Hôm đó ca đi gặp người mà ca vẫn muốn gặp phải không? Ý muội không phải là Phỉ Hoa tỷ.”

Đây là lần đầu tiên tôi hỏi đến việc riêng của Tạ Chiêu Anh. Ngược lại anh ta cũng không để ý, thản nhiên nói: “Đúng.”

“Gặp được chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Nhị ca thật vô dụng.” Tôi đi ra ngoài.

Tạ Chiêu Anh ở phía sau gọi tôi: “Muội đi đâu vậy?”

Tôi nói: “Đi chuẩn bị đường chạy trốn.”

Thật ra tôi biết có thể sống yên trong đấu đá chính trị còn khó khăn hơn cả xuyên không. Hoặc là tôi có thể xuất gia. Tôi tuyệt vọng nghĩ. Chín kiếp làm ni cô, suy cho cùng con số này cũng thật may mắn, có lẽ kiếp này tôi viên tịch rồi có thể trực tiếp thăng thành tiên cũng nên.

Tư tưởng về chủ nghĩa xét lại** của tôi thật ra khá nghiêm trọng.

** Chủ nghĩa xét lại do E. Bernsteinn khởi xướng, là quan điểm lí luận chính trị đòi "xét lại" những luận điểm của Mác và Ăng-ghen về cương lĩnh, chiến lược và sách lược cách mạng, vv. xem nó có còn phù hợp với hoàn cảnh thực tiễn trên thế giới và trong các điều kiện hiện có trong nước hay không.

(Ý của bạn Tiểu Hoa ở đây là bạn ấy phải xét lại quyết định của bạn ấy có phù hợp với hoàn cảnh hiện tại hay không.)

“Tứ tiểu thư.” Tống Tử Kính gọi tôi lại.

Tôi đứng lại: “Tiên sinh tan lớp rồi à?”

Anh ta đi tới, hỏi tôi: “Tiểu thư đã biết chuyện ngày mai phải vào cung chưa?”

Tôi cau mày xị mặt: “Hôm nay tới là để thương lượng chuyện này với nhị ca. Nhưng nhị ca lại chẳng để ý.”

“Vết thương của hắn không nặng, chỉ là độc đó…”

Tôi hỏi: “Tiên sinh đã nghe được tin tức của đệ tử Trương Thu Dương rồi à?”

Tống Tử Kính lắc đầu.

Tôi thất vọng: “Thường ngày nhị ca nhìn có vẻ không đứng đắn, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì là tuyệt đối làm cho bằng được. Tôi ấy à, đành liều mình bồi quân tử vậy.”

Tống Tử Kính cười, tới gần tôi nhẹ giọng an ủi: “Đừng lo lắng…” Anh ta bỗng nhiên ngậm miệng, nhìn về một hướng.

Giữa sân nhà đầy màu xanh lục của lá cây, Tạ Chiêu Kha duyên dáng yêu kiều trong bộ trang phục màu đỏ tươi bằng lụa mỏng, cánh tay trắng muốt đang xách một cái giỏ trúc, khuôn mặt tuyệt sắc lạnh như băng, lạnh lùng nhìn Tống Tử Kính đang dựa gần vào tôi.

Tôi thức thời lùi về phía sau một bước: “Tôi… đi trước đây.”

Nói xong, tôi vội vàng rời khỏi dưới ánh mắt sắc như dao của Tạ Chiêu Kha.

Ngày hôm sau, mới tảng sáng, tôi đã bị Vân Hương lôi từ trong chăn ra, rửa mặt, trải đầu, thay trang phục.

Tôi nói với Vân Hương: “Chọn một bộ màu trắng, nhìn có vẻ nhẹ nhàng thoải mái thôi.”

“Nói gì vậy? Tiến cung mà mặc màu trắng là thất lễ.” Giọng nói của Tạ Chiêu Kha đột nhiên vang lên, dọa tôi toát mồ hôi lạnh.

“Tam tỷ?”

Nụ cười của Tạ Chiêu Kha xinh đẹp, lấp lánh, còn chói mắt hơn cả ánh mặt trời. Nha hoàn của cô áy, Bảo Bình cũng bước vào theo, trong tay còn cầm một bộ quần áo. Tạ Chiêu Kha giơ bộ quần áo ra, ánh mắt tôi sáng lên.

Màu hồng cánh sen, bên trên còn có hoa văn dây mây tinh tế thêu bằng chỉ bạc, nhè nhẹ quấn lấy nhau, những sợi tơ màu xanh da trời quấn anh những chồi non màu xanh lục, những viên ngọc trai và đá quý mịn màng sáng bóng tô điểm ở giữa, rực rỡ chói mắt. Cả chiếc váy như mây như nước, lấp lánh như sao, trang nhã mà không quá đơn giản, sang trọng lại không diêm dúa, vô cùng tự nhiên.

Vân Hương ra lời khen ngợi trước tôi: “Bộ váy thật đẹp.”

Tạ Chiêu Kha cười với tôi đầy yêu thương: “Đây chính là lễ vật ngoại tổ mẫu Đông Hoàn vương phi của chúng ta tặng ta nhân dịp ta mười sáu tuổi. Tỷ tỷ ta vẫn không nỡ mặc, nay tặng lại cho muội muội, hy vọng muội mặc vào có thể để lại cho hoàng hậu nương nương một ấn tượng tốt, cũng làm vẻ vang cho Tạ gia chúng ta.”

Làm vẻ vang? Từ khi tôi mười bốn tuổi tranh vinh quang về cho lớp trong cuộc thi chạy một trăm mét đến nay chưa từng tranh vinh quang vì ai khác nữa.

Tôi từ chối: “Tam tỷ, với vóc dáng này của muội chẳng khác nào làm hỏng bộ y phục.”

Tạ Chiêu Kha che miệng cười: “Sao có thể như vậy? Muội muội càng lớn càng có dáng dấp của di nương, qua vài năm nữa nhất định sẽ là một đại mỹ nhân không kém gì ta.”

Vân Hương ngây thơ cũng vui vẻ thúc giục: “Tiểu thư nhanh mặc vào đi. Thật là đẹp!”

Ánh mắt Tạ Chiêu Kha lại bắt đầu muốn giết người, tôi còn có thể từ chối sao?

Vì vậy, tôi không chỉ mặc vào bộ lễ phục Ý do thợ may nổi tiếng chế tác thủ công mà còn được Tạ Chiêu Kha tự tay tỉ mỉ chọn cho tôi một bộ trang sức màu đỏ nào đó đang lưu hành nhất lúc này, sau đó cắm đầy đầu vàng bạc châu báu.

Vân Hường cầm gương đứng trước mặt tôi, kích động nói lắp bắp: “Tiểu… Tiểu thư… Thật thật thật… Thật xinh đẹp!!”

Tôi nói là nhờ có bàn tay thần kỳ của tam tỷ.

Trong nụ cười sâu xa của Tạ Chiêu Kha vừa có hài lòng vừa có ghen tị. Tôi nhìn cô ấy một chút, đột nhiên nghĩ thật ra sống như cô ấy chắc là mệt chết đi được, còn rất đáng thương nữa. Tính tính toán toán từng chút một, đến nay hoàn toàn không có hạnh phúc như mong muốn, thật sự rất đáng thương.

Đi tới đại sảnh tập hợp, những người khác đều đang ở đó.

Tạ Chiêu Anh đang ngoan ngoãn nghe Tạ phu nhân dạy bảo, ngẩng đầu nhìn thấy tôi bỗng ngẩn người.

Tôi hung ác trừng mắt lườm anh ta một cái.

Anh ta còn nhếch miệng nở nụ cười: “Thật xinh đẹp!”

Mặt tôi đỏ lên.

Anh ta sát lại đây: “Cảm giác thế nào?”

Tôi nói thật: “Tóc thật nặng!”

Tạ Chiêu Anh cười to.

Xe đi khoảng nửa tiếng thì vào tới hoàng cung. Tất cả chúng tôi bước xuống, đổi thành ngồi cỗ kiệu trong cung, sau đó lại rẽ ngang rẽ dọc mười tám khúc quanh co một lúc lâu mới tới nơi hoàng hậu mở tiệc đãi khách.

Tôi nhìn ngó khắp nơi. Sàn lát đá xanh, cây cột màu son to lớn đứng vững trên bậc thềm, mái hiên cong vút, rường cột chạm trổ, chim hót líu lo, hoa hơm ngào ngạt, tiếng nhạc mờ ảo, quan trọng nhất là có rất nhiều thị vệ ca ca dáng người cao ráo, mặt mũi tuấn tú đứng một bên.

Lòng tôi tràn đầy vui mừng: nơi này đúng là thiên đường.

Tạ Chiêu Kha kéo tôi đang thất thần cùng mọi người quỳ xuống trước mặt một phu nhân. Phu nhân kia dùng giọng nói hòa ái mời mọi người đứng lên.

Lúc này tôi mới nhìn rõ Triệu hoàng hậu.

Hoàng hậu danh tiếng không tốt như thế lại có một gương mặt tròn tròn phúc hậu, cười rộ lên còn có một chiếc má lúm đồng tiền, hơi giống một dì đồng nghiệp của mẹ tôi. Triệu hoàng hậu khi còn trẻ chắc chắc cũng là một tuyệt sắc mỹ nhân, chỉ là giờ đã già đi, lại có chút phát tướng, rất khó nhìn thấy bóng dáng ngày trước, chỉ còn lại đôi mắt trong suốt, sắc bén.

Bên cạnh hoàng hậu có một người mặc trang phục nữ quan màu xanh nhạt, trâm cài tóc lả lướt, gương mặt xinh đẹp, chính là Tần Phỉ Hoa. Mấy tháng không gặp, dường như cô ấy gầy hơn một chút, không biết đã bao đêm nhìn hoa hải đường mà khóc thầm, dáng vẻ tiều tụy này càng khiến cô ấy đẹp như tiên.

Ca ca thân yêu của cô ấy, Tạ Chiêu Anh, đang đứng ngay bên dưới, nhưng cô ấy chỉ nhìn phía trước, làm như không nhìn thấy. Tôi nhìn Tạ Chiêu Anh, anh ta cũng kính cẩn cúi đầu, vẻ mặt bình thường. Hai người thật kỳ quái.

Triệu hoàng hậu nói: “Mọi người đã nhiều ngày không tụ tập lại một chỗ. Hôm nay khí trời tốt, đầu bếp lại vừa học được vài món ăn Giang Nam, ta liền mời các vị lão huynh đệ, lão tỷ muội tới đây tâm sự, trò chuyện việc nhà, cũng tạo cơ hội để mấy đứa trẻ này làm quen với nhau.”

Tôi cười, chẳng lẽ thật sự là đại hội xem mặt.

Tạ Chiêu Anh ngồi yên bên cạnh tôi, lẳng lặng dùng trà. Tôi nhỏ giọng hỏi: “Không sao chứ?”

Anh ta làm bộ như không nghe thấy.

Tôi không yên tâm: “Vết thương vừa mới đóng vảy, đừng uống rượu.”

Giọng nói của Triệu hoàng hậu bỗng cao lên: “Sao? Tứ cô nương Tạ gia cũng tới? Đang ở đâu?”

Tôi giật mình, Tạ Chiêu Anh đẩy vào lưng tôi một cái, tôi lảo đảo bước tới trung tâm.

Tất cả mọi người nhìn thẳng vào tôi, tôi chỉ ngẩn người nhìn bên trái, rồi lại nhìn bên phải, những lễ tiết cung đình được dạy tôi đã quên sạch. Tạ Chiêu Kha ở bên cạnh ra sức nháy mắt với tôi, tròng mắt sắp trợn trừng đến rớt cả ra ngoài, lúc này tôi mới hiểu ra, vội vàng quỳ xuống hành lễ với hoàng hậu.

Triệu hoàng hậu là một nhà ngoại giao, nói dối không chớp mắt: “Tạ phu nhân thật có phúc, hai cô nương đều xinh đẹp thế này. Tứ cô nương này quả thực là như hoa như ngọc, mềm mại thanh nhã, xuất trần thoát tục.”

Gương mặt già nua của Tạ phu nhân đỏ ửng lên, hoảng hốt nói: “Tiểu nữ khờ khạo, không nhận nổi sự khích lệ của nương nương.”

Triệu hoàng hậu di dời ánh mắt, nói: “Chiêu Anh nhà ngươi đâu? Đã nhiều năm ta không gặp thằng bé.”

Tạ Chiêu Anh buông chén trà xuống, tao nhã ung dung đi ra, hành lễ thỉnh an hoàng hậu. Động tác tự nhiên, như nước chảy mây trôi, không có chút giống như vừa mới bị trọng thương.

Triệu hoàng hậu nhìn thẳng vào anh ta rồi cười: “Vài năm không gặp, đã cao lớn tuấn lãng như vậy rồi, thật không biết đã chọc bao nhiêu cô nương rơi nước mắt. Ta nhớ khi ngươi còn bé vô cùng bướng bỉnh, luôn chọc ghẹo cung nữ, bắt sâu bắt cóc hù dọa bọn họ.”

Tạ Chiêu Anh cười gượng: “Xấu hổ, xấu hổ. Đã khiến nương nương chê cười.”

Triệu hoàng hậu lại nói: “Ta còn nhớ, ngươi và A Huyên bề ngoài rất giống nhau. Có một lần A Huyên đốt sách của phu tử gặp rắc rối, ngươi còn nhận tội thay thằng bé. Lần đó đã khiến tiên đế phạt hai ngươi chép vài quyển sách ấy chứ!”

A Huyên là ai?

Vẻ mặt Tạ Chiêu Anh ngượng ngùng: “Khi còn bé không hiểu chuyện, đã khiến nương nương thêm nhiều phiền phức.”

Triệu hoàng hậu ra vẻ như người lớn lo lắng: “Sau này A Huyên tới thành Tây Dao, núi cao đường xa, nơi đó vừa lạnh vừa hẻo lánh, thật sự là uất ức cho thằng bé. Đã nhiều năm thằng bé chưa trở về, cũng không biết thế nào rồi.”

Đương nhiên Tạ Chiêu Anh cũng dùng vẻ mặt thật thà nói: “Tiểu dân cũng rất nhớ mong Yến vương. Nhưng từ sau khi Yến vương thành thân, hai chúng ta cũng cắt đứt liên lạc. Aizz, Chắc hẳn điện hạ cảm thấy tiểu dân không còn ít tuổi mà vẫn chưa lập nên công danh gì, không thích qua lại cùng tiểu dân.”

“Vậy sao?” Triệu hoàng hậu nhìn chằm chằm vào Tạ Chiêu Anh, ôn hòa nói: “Thằng bé A Huyên này thật sự là rất thông minh, mẫu thân thằng bé qua đời sớm, hoàng thượng yêu thương nhất tiểu đệ đệ này. Trước đây tuy có bướng bỉnh một chút nhưng hiện tại tiền đồ rộng lớn, mang binh đánh giặc, bảo vệ Bắc cương (biên giới phía Bắc). Tiên đế trên trời có linh thiên không biết phải vui mừng thế nào.”

Tạ Chiêu Anh cũng vô tâm phụ họa theo. Vì vậy, cả nhà cùng cười, giống như đang xem một vở hài kịch.

Sau đó, mọi người uống trà, xem mấy màn ca múa. Ngoại trừ tiểu cung nữ rót rượu rồi nhìn Tạ Chiêu Anh cười ngượng ngùng, những thứ khác đều rất nhàm chán. Tôi ăn no rồi lại ngồi không, vô cùng nhớ gian phòng nhỏ tỏa ra mùi thảo dược của tôi.

Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy nhị hoàng tử tiểu bạch đã gặp trên đường hôm đó, mặc áo bào nhẹ nhàng đi tới, hành lễ với hoàng hậu.

Tôi hỏi Tạ Chiêu Anh: “Đó là lão nhị à?”

Tạ Chiêu Anh gật đầu: “Nhị hoàng tử Tiêu Lịch. Muội nhìn thấy nương nương ngồi bên trái hoàng hậu không? Chính là mẹ ruột của hắn, Lý hiền phi.”

Lý hiền phi dung mạo đoan trang, khí chất ôn hòa, nhìn có vẻ vô cùng thành thật, hiền thục.

Không biết Tiêu Lịch nói gì với hoàng hậu, hoàng hậu liên tục mỉm cười, sau đó cao giọng nói: “Các vị. Thừa dịp sắc trời tốt, không bằng để mấy người trẻ tuổi thi đấu một hồi Pô-lô đi.”

Tôi há miệng, quay đầu nhìn về phía Tạ Chiêu Anh.

Anh ta không nhìn tôi: “Ngậm miệng lại, quay đầu đi.”

Tôi nói: “Ca có thể giả vờ đau bụng!”

“Sao? Còn biện pháp nào tốt hơn không?”

Tôi nghĩ: “Hoặc là đột nhiên thiên cẩu ăn Mặt Trời.”

Vẻ mặt Tạ Chiêu Anh đen sì: “Cảm ơn.”

Tôi nóng nảy: “Ca không chịu nổi lăn qua lăn lại như thế đâu.”

“Ta không thể rời cuộc đấu!”

“Mạng cũng không cần?” Tôi siết chặt nắm tay.

Tạ Chiêu Anh cười: “Không phải còn có muội sao?”

Tới bên sân bóng, Hàn vương tôn mang theo một cây gậy đánh bóng chạy tới, bắt chuyện: “A Anh, chúng ta cùng một đội đi.”

Úc Chính Huân dắt một con ngựa cao to màu lông đen bóng, vẫn ít lời như trước, chỉ gật đầu với chúng tôi.

Tạ Chiêu Anh nhìn thấy con ngựa lập tức nở nụ cười: “Huyền Kỳ?”

Con ngựa nhận ra anh ta, vô cùng thân thiết vươn đầu về phía trước cọ cọ. Tôi cũng lần đầu tiên nhìn thấy con ngựa cao hơn cả tôi, liên tục ca ngợi.

Tạ Chiêu Anh trìu mến vuốt lông ngựa: “Chính Huân, huynh chăm sóc nó thật tốt.”

Úc Chính Huân nói: “Hôm nay ta đột nhiên nổi hứng cưỡi nó vào cung, không ngờ lại vừa vặn để huynh cưỡi nó chơi trận bóng này.”

Lúc này, Tiêu Lịch đã thay y phục xong, cưỡi một con ngựa màu nâu sáng bóng, đang cúi người, vẻ mặt thân thiết nói gì đó với Tạ Chiêu Kha. Tạ Chiêu Kha nghe xong mỉm cười gật đầu, sau đó cởi sợi dây lụa trên tóc xuống, buộc vào thắt lưng của hắn.

Tạ Chiêu Anh cũng thay một bộ quần áo màu đỏ gọn dàng, bộ quần áo được cắt giảm khiến cho thân hình anh ta càng thêm thon dài, cao lớn.

Tôi lo lắng khuyên nhủ: “Đừng quá liều lĩnh, cứ để bọn họ thắng là được.”

Tạ Chiêu Anh vươn tay nhéo gương mặt tôi: “Không có lòng tin với ca ca của muội thế à?”

Tôi kêu đau: “Muội chỉ lo lắng nhị ca bị độc phát, lại phải châm ca thành con nhím!”

Tạ Chiêu Anh cười, nhéo gương mặt tôi đau nhức.

Tiếng chiêng trống vang lên, cờ quạt phất phới.

Tạ Chiêu Anh buông tôi ra, xoay người lên ngựa. Anh ta thoáng lung lay trên lưng ngựa, móng tay tôi khẽ cắm vào da thịt.

Anh ta thở sâu một hơi, cười thật hăng hái: “Muội muội ngoan, buộc dây buộc tóc của muội cho ca ca đi.”

Tôi cởi xuống một sợi dây buộc tóc màu xanh lam, học Tạ Chiêu Kha, cũng cẩn thận buộc vào bên hông anh ta.

Tạ Chiêu Anh cười: “Quả cầu thứ nhất là ghi bàn cho muội!”

Dứt lời, vung roi lên, thúc ngựa rời đi.