Cậu Là Giấc Mộng Của Tớ (You Are My Dream)

Chương 7




Cả ngày, Lâm Úy giống như một con mèo bị túm gáy, cái tay túm gáy cậu thuộc về Thành Tự, nhưng Thành Tự cái gì cũng không làm, chỉ túm như vậy, rõ ràng không thể xem nhẹ cảm giác tồn tại, làm cho nhất cử nhất động của Lâm Úy đều phải cẩn thận từng li từng tí, hoa anh đào kia giống như đã biến mất trong hư vô, tất cả đều không nằm trong dự đoán của Lâm Úy.

Sắp tới giờ tan học, lớp trưởng tuyên bố cuối tuần này lớp sẽ đi cắm trại ở ngoại ô, không phải là thuê một căn nhà suốt đêm đánh bài, mà là thành thật ngủ trong lều vải, mặc dù đối với học sinh cấp ba mà nói, cái này bất quá chỉ là thành thật hơn ‘ngủ trong nhà’ một tí, nhưng cũng đủ làm mọi người hưng phấn.

Lớp trưởng ngồi tại chỗ hỏi xuống, nói đây là hoạt động tự nguyện, người nào muốn đi thì đăng ký, Thành Tự thì không cần phải nói, hắn là trung tâm xã giao.

“Lâm Úy,” Lớp trưởng thuận miệng hỏi, “Cậu thì sao?”

Chiếu theo ngày thưởng, Lâm Úy đương nhiên là không đi, chỉ hỏi một câu cũng sợ quấy rầy tới cậu, nhưng lần này không giống, cậu nhanh chóng ngẩng đầu liếc Thành Tự đang vui vẻ trò chuyện với người khác một cái, nhỏ giọng nói: “Tớ đi.”

Lớp trưởng bất quá chỉ là hỏi cho có, không ngờ Lâm Úy vậy mà đáp ứng, hắn quay lại hỏi lần nữa: “Cậu nói cái gì?”

Lâm Úy chỉ nhìn mặt bàn của mình, tựa như trên bàn gỗ có vô số con sóng lớn, phảng phất như ảo giác, toàn bộ lớp học trong nháy mắt đều yên tĩnh, chờ cậu đưa ra đáp án lần nữa.

“Tớ nói,” Lâm Úy đáp, “Tớ đăng ký.”

Lớp trưởng trên dưới đánh giá cậu một lượt, qua loa viết tên lên giấy, lại hỏi: “Chúng ta hai người một lều, cậu bắt cặp với ai?”

Lâm Úy căn bản không cân nhắc tới chuyện này, đáy lòng của cậu đương nhiên có đáp án, một nửa tế bào trong người cậu đang hò hét ‘Thành Tự’, một nửa còn lại bởi vì cậu hưng phấn quá mức mà sinh ra cảm giác thẹn và tức giận, đến cuối cùng, cậu chỉ mấp máy bờ môi, không nói ra câu nào.

Lớp trưởng cầm bút chờ đợi mất kiên nhẫn, nói: “Đến lúc đó theo tập thể sắp xếp.”

Lâm Úy sau khi bình tĩnh, khóe mắt thấy Thành Tự vẫn đang nói chuyện phiếm với những người khác, chủ đề chính là buổi cắm trại cuối tuần.

Tan học, lần đầu tiên Lâm Úy cảm thấy tiếng chuông du dương báo tan học đáng ghét đến như vậy. Chuông ngân còn chưa dứt, Thành Tự đã thu dọn xong cặp sách, vác lên vai, đẩy mạnh cái ghế ra, xoay người rời khỏi phòng học. Lâm Úy luống cuống tay chân ném lung tung toàn bộ sách vở của mình vào trong cặp, không xa không gần mà theo sát Thành Tự tới nhà giữ xe, nhìn Thành Tự mở khóa xe.

Thành Tự đẩy xe đạp ra, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Lâm Úy đang ngơ ngẩn đứng ở tàng cây ven đường.

Lâm Úy không nói lời nào, hắn cũng không nói, hai người cứ lẳng lặng đứng yên ở đấy, hoa anh đào đã nở một nửa, cánh hoa hồng nhạt bay lả tả, như mây như mưa. Sự yên tĩnh hóa thực thể, gắt gao vây lấy Lâm Úy, cậu biết thời điểm này mình nên nói cái gì đó, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Thành Tự không nóng không vội, ánh mắt trầm tĩnh, ngay cả tốc độ chớp mắt cũng chậm rãi, tựa như ngày đó hắn ghé ở trên bàn, chờ Lâm Úy mở miệng hỏi hắn đề toán học.

Đột nhiên nhanh trí, Lâm Úy siết chặt nắm tay, nói: “Cậu… Cậu dạy tớ…”

Thành Tự chợt nở nụ cười, hắn đẩy xe đạp tới chỗ Lâm Úy, bảo trì một khoảng cách lịch sự, hỏi: “Dạy cậu cái gì?”

Dạy cái gì?

Cậu muốn học theo Thành Tự cái gì đây?

Thời điểm đêm khuya thanh vắng thống khổ và khoái cảm đan xen tự an ủi mình, ngàn vạn câu nói lấp đầy trong lòng lại do dự khó có thể thổ lộ, vẫn là vì một đóa hoa anh đào không hề đặc biệt kia được ngậm từ trong khoang miệng người này tới khoang miệng người khác. Cậu đã nhận được rất nhiều từ Thành Tự, cậu còn muốn cái gì nữa đây.

Lâm Úy nuốt nước bọt, gian nan nói: “Kết… Dạy kết nút hoa anh đào…”

Một tay Thành Tự vịn xe đạp, một tay thò vào trong túi quần, đem đóa hoa anh đào mà hắn giấu cả ngày kia lấy ra, đùng ngón cái và ngón trỏ cầm, hỏi: “Cái này sao?”

Trái tim của Lâm Úy tựa như cái chuông rung rinh mãnh liệt, vô cùng xấu hổ lại vô cùng hưng phấn, nhiều lần đánh vào cái chuông này, phát ra tiếng ‘Ong ong’, âm thanh đáng ghét đó chiếm cứ toàn bộ đầu óc của Lâm Úy, linh hồn của cậu lúc có lúc không, tia lý trí còn sót lại cũng bị treo lên, giống như tùy thời đều sẽ rơi xuống.

Cậu gật đầu, một cơn gió thổi qua, cành lá phát ra tiếng xào xạt.

“Tớ chỉ dạy một lần,” Thành Tự nói, “Cậu có thể học được không?”

Lâm Úy lại gật đầu.

Thành Tự cười nói: “Cậu không nhìn thì học như thế nào?”

Lâm Úy ngẩng đầu, Thành Tự đứng trước mặt cậu cứ như vậy đập vào tầm mắt. Thành Tự đương nhiên là đẹp, hắn là cành non mùa xuân, xanh tươi động lòng người, nhưng lại mạnh mẽ tràn ngập sức sống, hắn cười, cằm hơi nâng lên, nụ cười đắc ý không làm cho người ta cảm thấy chán ghét, hoa anh đào kia bị hắn ngậm ở bên miệng, một đóa nho nhỏ, lại giống như đòn bẩy có thể hái xuống toàn bộ sao trời.

Thành Tự hàm hồ nói: “Nhìn.”

Môi của hắn hơi nhếch lên, hoa nho nhỏ kia liền biến mất, ánh mắt của Lâm Úy giống như bị niêm phong, một cái chớp mắt cũng chưa từng dịch chuyển, mơ hồ trong đó, chỉ thấy hàm răng trắng như tuyết, ngẫu nhiên, hoa anh đào kia sẽ lộ ra một chút giữa môi và răng, lại nhanh chóng bị đầu lưỡi cuốn trở về.

Chỉ ngắn ngủi một phút đồng hồ, Thành Tự lại mở miệng lần nữa, đầu lưỡi đưa ra phân nửa, bên trên lưỡi của hắn, là hoa anh đào bị kết thành một viên tròn tròn không theo quy tắc, đầu đuôi dính vào nhau.

Lâm Úy còn chưa nhìn rõ, Thành Tự liền rút trong cặp ra một tờ khăn giấy, đem cái nút anh đào bọc lại, ném vào trong thùng rác, hắn hỏi: “Học được chưa?”

Lâm Úy học được cách nhìn thẳng vào mắt Thành Tự, học được cách thả lỏng chính mình, không hề cấu lòng bàn tay của mình đến đau đớn, về phần kết nút hoa anh đào như thế nào, làm sao cậu có thể nhìn thấy rõ ràng trong khoang miệng của Thành Tự xảy ra chuyện gì? Cậu chỉ có thể tưởng tượng, bên trong đầu lưỡi nóng ẩm linh hoạt, còn lại thì không biết.

Thành Tự không cho cậu thời gian phản ứng, xoay người lên xe đạp, nhẹ nhàng đạp vài cái, liền đi xa.

Lâm Úy đứng nguyên tại chỗ, cả người đổ đầy mồ hôi, cậu kiềm chế xúc động muốn đi lục thùng rác, bước về hướng nhà. Mùa xuân gió thổi mang theo hơi ẩm, lưu luyến lướt qua khóe mắt đuôi mày của cậu, dọc đường có màn hình nhỏ, phát dự báo thời tiết.

“Dự tính trong tuần này sẽ tiến vào mùa mưa, mọi người ra ngoài nhớ mang theo đồ đi mưa, trời ẩm đường trơn trượt, nhớ chú ý…”