Cậu Là Giấc Mộng Của Tớ (You Are My Dream)

Chương 8




Cả thành phố đột nhiên bị ngâm trong mưa xuân, khắp nơi đều ẩm ướt, trời mưa cũng không lớn, chỉ tí tách một chút, thời gian cũng không lâu, có đôi khi nửa đêm mưa rơi, tới sáng liền mất tung tích, chỉ nhờ phiến lá ướt và những cánh hoa rơi xuống đất mới phát hiện ra.

Lâm Úy đặc biệt không thích thời tiết ẩm ương như vậy, ở trong thời tiết kiểu này, giác quan của cậu dường như bị kích thích, thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác và vị giác tán loạn bốn phía, không ở vị trí thích hợp, hơn nữa cậu sợ phiền toái, thời tiết như vậy, ra cửa cần phải mang dù.

Buổi sáng lúc ra cửa trời trong mây tạnh, Lâm Úy trộm lười, bỏ dù lại vào trong tủ, ai ngờ đi ra ngoài chưa tới năm phút, trời liền nổi cơn mưa phùng, hạt mưa như có như không, rơi trên làn da mang tới cảm giác mát mẻ, chỉ có cảm giác dính nhớp là không xua đi được, làm cho người ta nghĩ tới nấm mốc chướng mắt mọc ở trên tường.

Lâm Úy không muốn quay lại lấy dù, đành phải ba bước chạy nhanh. Xe buýt đã dừng ở ven đường trước cổng trường cách đó không xa, Lâm Úy tới sớm nhất, theo thói quen mà ngồi ở vị trí cuối hàng cạnh cửa sổ, mới ngồi xuống liền hối hận, đáng lẽ cậu phải ngồi ở nơi dễ thấy một chút, nhưng đã có vài bạn học lục tục lên xe, cậu đành phải ngoan ngoãn ngồi yên.

Trong xe mở máy điều hòa, Lâm Úy ngồi rụt trên ghế, nhấp nhấp môi, nếm không ra vị ngọt trong bọt nước, bọt nước kia ‘Xì xì’ nhảy lên trong miệng, lại không có chút vị ngọt, vừa thanh khiết vừa nhạt nhẽo. Bên trên cửa sổ nổi lên một tầng sương mù, từng hạt mưa đánh lên rồi vẽ ra dấu vết ngoằn ngoèo lộn xộn, giữa mông lung, cậu nhìn thấy Thành Tự cầm dù đi tới.

Thành Tự che dù, trên mái tóc còn dính vài giọt mưa, tới xe gập dù lại, không có ai chào hỏi hắn, hắn chỉ một đường đi tới hàng cuối cùng, nói mình hôm qua ngủ muộn, hôm nay muốn lên xe ngủ bù, sau đó ngồi xuống bên cạnh Lâm Úy.

Lâm Úy ngồi tại chỗ thoáng giật mình, hương vị nhạt nhẽo của bọt khí biến mất, xe buýt khởi động, chỗ ngồi bị động cơ bên dưới làm cho chấn động, Lâm Úy cảm thấy mình như đang cưỡi ngựa xóc nảy.

Thành Tự mặc áo có nón, chụp nón lên, che khuất nửa khuôn mặt, hình như là ngủ.

Lâm Úy đoán không ra suy nghĩ của Thành Tự, dường như nhất cử nhất động của hắn đều có thâm ý, rồi lại chỉ giống như nhất thời, tùy tiện phát ra. Lâm Úy nhìn chăm chú vào nửa khuôn mặt lộ ra của Thành Tự, đột nhiên không kịp phòng ngừa, Thành Tự kéo nón xuống, đôi mắt không chút buồn ngủ vừa vặn đối diện với Lâm Úy.

Thành Tự khẽ nói: “Chào.”

Lâm Úy tựa như bị kim châm, quay đầu đi, nhìn chằm chằm vào làn hơi nước trên cửa xe, qua rất lâu, mới nhỏ giọng đáp lại: “Chào.”

Lộ trình nói xa không xa, nói gần thì không gần, dọc đường hai người đều không nói với nhau câu nào, Lâm Úy muốn bắt chuyện, trong bụng cân nhắc hàng trăm đề tài, mấy lần xoay lại chạm phải ánh mắt của Thành Tự thì đều quên sạch sẽ. Chờ tới lần thứ bảy cậu cố lấy hết dũng khí xoay lại, thì xe ngừng.

Nơi cắm trại là một bãi cỏ rộng lớn, cách đó không xa núi xanh như ẩn như hiện bị mây mù vây lấy, thời tiết cũng không tính là tốt, người đến cắm trại không nhiều lắm, chỉ có ít ỏi mấy cái lều, chân đạp lên bãi cỏ, chỗ mắt cá chân lạnh lẽo, là bị cỏ làm ướt.

Lớp trưởng cầm danh sách phân phát lều vải, nếu như chưa định trước bắt cặp với ai, thì chỉ có thể tùy tiện ghép đôi. Lâm Úy và một bạn nam vóc dáng nhỏ con bốn mắt được phân cùng một lều, tính cách của hai người đều hướng nội, Lâm Úy thậm chí không nhớ bạn học này tên là gì.

Lều vải thuộc dạng gấp, không cần phí công bao nhiêu đã dựng lên được, Lâm Úy mặt không biểu tình sửa sang lại, vừa nghĩ tới buổi tối phải ngủ chung một cái lều với một bạn học không quen thì liền cảm thấy cả người khó chịu, nhìn ra xa, Thành Tự bên kia tụ tập một đám người, tiếng cười nói rất lớn, rất náo nhiệt.

Đột nhiên, cậu cảm thấy chán ghét Thành Tự, cực kỳ chán ghét, lòng của cậu cũng theo thời tiết ẩm ướt này trở nên mây đen giăng đầy, ném ba lô vào trong lều vải, hơi mạnh, suýt chút nữa đã làm sụp một góc lều, bạn bốn mắt kia trừng Lâm Úy một cái, tâm trạng của Lâm Úy càng tệ, tất cả nợ nần đều tính toán lên đầu Thành Tự.

Nói là cắm trại, bất quá cũng chỉ là một đám nhóc choai choai tụ lại một chỗ, thịt nướng nửa chín nửa sống, nuốt vào nguyên miếng, Lâm Úy chỉ cảm thấy thịt nuốt vào đều biến thành hòn đá mắc tại cổ họng của cậu, miễn cưỡng nuốt xuống, bề mặt cháy than cọ sát qua cổ họng yếu ớt tới phát đau, sau khi rơi xuống dạ dày, làm cho người ta buồn nôn.

Cậu thấy mệt mỏi, thời tiết cũng không phấn chấn, ánh hoàng hôn bị đám mây màu xám xịt che khuất, chỉ lộ ra một chút tia sáng yếu ớt, lại nhanh chóng biến mất, mưa không hề có dấu hiệu mà trút xuống, mọi người giơ tay lên che đầu, vọt vào lều của mình.

Lâm Úy không muốn cũng không quen ở chung trong một không gian nhỏ hẹp với bạn học kia, cậu kéo một góc vải không thấm nước, che lên đỉnh đầu, ngồi ở ngoài lều. Bởi vì không thể tắm rửa, nên càng cảm thấy cả người dính nhớp, Lâm Úy mặc kệ các giác quan đang thác loạn của mình, trong đầu hiện lên đều là mấy khối màu sắc âm trầm, ngẫu nhiên hiện lên một vòng sáng trắng, đó là màu chiếc áo mà Thành Tự mặc hôm nay, Lâm Úy tức giận lau sạch cái vòng màu trắng kia.

Hạt mưa tí tách tí tách rớt trên tấm vải không thấm nước, Lâm Úy phóng tầm nhìn ra xa, khắp nơi đều không có ai.

“Cậu không vào lều sao?” Thành Tự từ phía sau vòng tới, ngồi xuống bên cạnh cậu, tự nhiên mà lôi một góc vải lên che mưa.

Lâm Úy còn đang giận hắn, không đáp một tiếng, trên mặt không có chút biểu tình, ánh mắt thì phóng tới đám mây ở phía chân trời, nhìn đám mây kia trôi tới nơi nào.

“Đêm nay muốn chen một chân,” Thành Tự không chút để ý mà nói, “Lều của tớ hỏng rồi.”

Theo ánh mắt của hắn nhìn sang, nơi xa xa đúng là có một cái lều bị sụp xuống, giữa nhá nhem tối bị gió lạnh thổi qua nhìn trông vô cùng thảm. Phòng tuyến Lâm Úy thật vất vả mới dựng lên lại bị Thành Tự thoáng cái phá vỡ, cậu há miệng, không biết nên nói gì mới phải, suốt một phút trôi qua, cậu mới phản bác nói: “Không đủ chỗ.”

Thành Tự cười đáp: “Hai người các cậu là gầy nhất lớp, tớ cũng không thể chui vào lều của các bạn nữ được.”

Mỗi lần đụng phải Thành Tự, mọi chuyện đều không giống như mong muốn, lại vượt khỏi mong muốn. Cuối cùng là ba người chen chúc vào trong cái lều giành cho hai người, bạn bốn mắt trắng gầy kia nói mình sẽ đi tiểu đêm, nên ngủ ở phía ngoài, Lâm Úy không muốn nằm gần cậu ta, nên ngủ ở bên trong, chặt chẽ dán sát lều vải, hận không thể co mình lại thành một cục không có cảm giác tồn tại, Thành Tự tự nhiên như vậy mà nằm ở giữa.

Lâm Úy mặt hướng vào lều vải, đưa lưng về phía Thành Tự, mở to mắt, nghe hạt mưa đánh vào lều, tí tách, lại nghe được tiếng hít thở vững vàng, không biết thuộc về ai, còn có một chút gió nhẹ ấm áp thổi qua bên gáy của cậu.

Không phải là gió, mà là hơi thở của Thành Tự.

Cả người Lâm Úy đều cứng đờ, tay chân không nhúc nhích, máu nóng dâng cao, hơn nữa phiền muộn còn trôi theo mạch máu truyền đến toàn thân, cậu vẫn không nhúc nhích, hai chân bắt đầu hơi nâng lên, chỗ da thịt cận kề xuất ra mồ hôi dính nhớp, cậu lấy hết can đảm khẽ trở mình, nằm thẳng, động tác nho nhỏ mà thôi, lại giống như đang lật một ngọn núi lớn, mệt đến độ thở hổn hển.