Cây Và Đất

Chương 38




Từ Dân Thành nhìn Thẩm Oánh một lúc rồi bình tĩnh nói: “Không làm nũng được thì đừng làm.”

Thẩm Oánh hỏi: “Anh nhìn ra hả?”

Từ Dân Thành nói: “Anh nhìn ra em đang cưỡng từ đoạt lý, làm loạn không có lý do.”

Thẩm Oánh nói: “Em cho là em đang làm nũng.”

Từ Dân Thành ôm Thẩm Oánh, nhẹ nhàng cọ môi lên tóc cô.

Thẩm Oánh bị anh làm cho ngứa, dùng giọng mũi bất mãn hừ một tiếng.

Từ Dân Thành nghe được, cười nói với cô: “Đây mới là làm nũng, em hiểu chưa?”

Thẩm Oánh: “…”

**

Bởi vì chuyến bay là vào sáng sớm nên Từ Dân Thành và Thẩm Oánh đã đi ngủ sớm.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, hai người họ ăn xong bữa sáng rồi nhanh chóng rời đi.

Tháng 11 còn chưa vào mùa du lịch cao điểm nhưng dòng người đổ về sân bay tỉnh vẫn không hề giảm sút.

Sân bay đông đúc như ga tàu.

Thẩm Oánh và Từ Dân Thành mang theo một rương hành lý lớn.

Hai người mang rất ít quần áo, một cái rương là đủ dùng.

Thẩm Oánh đến xếp hàng mua vé và ký gửi hành lý.

Nửa tiếng sau, hai người vượt qua kiểm tra an ninh rồi đến phòng chờ máy bay.



Sau khi ngồi xuống, Từ Dân Thành vẫn tiếp tục nhìn đường bay ở bên ngoài phòng chờ, vừa đúng lúc có một chiếc máy bay bay ngang qua.

Tốc độ rất nhanh, chưa đầy một phút chiếc máy bay to lớn đã trở nên nhỏ bé.

Thẩm Oánh huơ tay trước mặt Từ Dân Thành, “Anh đang nhìn gì vậy? Có người đẹp ở đằng kia sao?”

Từ Dân Thành nói: “Nhìn máy bay.”

Thẩm Oánh nói: “Máy bay có gì hay đâu.”

Từ Dân Thành nhìn lướt qua ngực cô, nói: “Vẫn tốt hơn là nhìn sân bay.”

Lần này Thẩm Oánh phản ứng rất nhanh, Từ Dân Thành vừa nói xong là cô đã hiểu được ý của anh.

“Em kính già yêu trẻ, không so đo với anh.”

Thẩm Oánh lấy cốc từ trong túi xách ra, chạy đến máy nước nóng rót một cốc nước nóng.

Thẩm Oánh nhấp một ngụm, kiểm tra nhiệt độ nước rồi sau đó mới đưa cho Từ Dân Thành.

Từ Dân Thành cầm lấy cái cốc, hỏi: “Đưa anh uống sao?”

Thẩm Oánh nói: “Đương nhiên rồi.”

Từ Dân Thành hỏi: “Vậy anh uống xong thì em có còn cần cái cốc này nữa không?”

Thẩm Oánh nói: “Tất nhiên là cần rồi, chuyện này thì có gì đâu.”

Từ Dân Thành im lặng vài giây, sau đó nâng cốc uống một hớp.

Thẩm Oánh lấy thuốc kháng virus trong túi xách ra, bẻ ra hai viên rồi nhét vào tay Từ Dân Thành.

Thẩm Oánh nói: “Đến giờ uống thuốc rồi.”

Từ Dân Thành nói: “Để chiều rồi uống.”

Thẩm Oánh nói: “Anh mau uống đi, không ai để ý tới chúng ta đâu.”

Từ Dân Thành vẫn không nhúc nhích.

Anh vẫn luôn ngại uống thuốc ở nơi đông người.

——

Trong trường hợp bình thường, lúc đi ở nơi đông người anh đều cúi đầu.

Không ai có thể cứu được nỗi cô độc khi cảm thấy mình không thể hòa nhập với thế giới này.

Anh chỉ uống thuốc ở nhà và trạm phòng dịch mà thôi.

Đôi khi có việc đi ta ngoài, anh cũng sẽ không uống.

Bởi vì có một nguyên nhân.

Năm thứ hai sau khi phát hiện bệnh AIDS, anh có đến huyện của thành phố bên cạnh làm việc một lần.

Trên chuyến xe buýt đường dài, anh ngồi trò chuyện với mọi người xung quanh rất vui vẻ.

Lúc gần đến trạm dừng, Từ Dân Thành lấy thuốc ra uống hai viên, sau khi nhìn thấy tên thuốc, những người đó không hề nói chuyện với anh nữa.

Khi đó Từ Dân Thành có thể cảm nhận được ánh mắt đầy khinh thường của họ đối với anh.

Khinh thường và chán ghét, như thể anh đã gây ra tội ác tày trời.

Kể từ đó, Từ Dân Thành không bao giờ uống thuốc ở nơi đông người nữa.

Không dám và cũng không có can đảm.

Bản thân người bị AIDS không cảm thấy tự ti nhưng sự phân biệt đối xử của những người thiếu hiểu biết mới là nguyên nhân thực sự gây ra sự tự ti cho bệnh nhân AIDS.

Bởi vì thế giới này không hiểu nên họ không thể sống một cách bình thường.

Bởi vì tự ti nên mới im lặng.

Bởi vì im lặng, càng lúc thế giới hiểu lầm bọn họ càng nhiều.

Trong văn học truyền bá có một lý luận gọi là “xoắn ốc im lặng”.

Ý nghĩa đại khái là: Một bên ý kiến im lặng sẽ ​​làm tăng xu thế ý kiến ​​của bên kia;

Chu kỳ này lặp đi lặp lại, tạo thành một quá trình phát triển theo hình xoắn ốc, trong đó tiếng nói của một bên ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, còn bên kia lại ngày càng im lặng.

Hầu hết mọi người đều cho rằng người bị AIDS không phải là người tốt, khi tiếng nói của họ ngày càng lớn hơn thì những người muốn thanh minh cho người bị AIDS chỉ có thể im lặng.

**

Thẩm Oánh và Từ Dân Thành vẫn luôn giằng co. Cô kiên nhẫn đợi anh rất lâu, nhưng anh vẫn không chịu uống thuốc.

Thẩm Oánh không nhịn được lại thúc giục anh: “Từ Dân Thành, anh tranh thủ uống thuốc đi, mười lăm phút nữa chúng ta phải đăng ký rồi.”

Lời nói của cô đã kéo Từ Dân Thành ra khỏi hồi ức.

Anh nhìn xuống thuốc trong lòng bàn tay, huyệt Thái Dương đột nhiên nhảy thình thịch.

“Thưa anh chị, thật ngại quá, hai người vui lòng đi theo chúng tôi một chuyến được không?”

Đúng lúc này, một người đàn ông là nhân viên của sân bay đi tới trước mặt Từ Dân Thành và Thẩm Oánh.

Thẩm Oánh hỏi: “Có chuyện gì sao? Chúng ta sắp lên máy bay rồi.”

Nhân viên giải thích: “Là có người nói với chúng tôi có thể hai người mang hàng cấm. Xin hãy phối hợp với chúng tôi một chút, tôi xin lỗi vì sự bất tiện này.”

Thẩm Oánh không tin: “Kiểm tra an ninh đã qua rồi, mà bây giờ anh nói với tôi là có hàng cấm? Người khác báo tin là anh tin liền à?”

Nhân viên bị Thẩm Oánh nói cho nghẹn họng: “Rất xin lỗi nhưng chúng tôi cũng vì sự an toàn của hành khách. Hai người vui lòng đi với chúng tôi được không? Năm phút là xong, máy bay có thể đợi hai người.”

“Đi thôi.”

Lúc Thẩm Oánh định tiếp tục tranh cãi với nhân viên thì đột nhiên Từ Dân Thành lại thỏa hiệp.

Thẩm Oánh có chút không hiểu anh muốn làm gì.

Rõ ràng bọn họ không mang theo bất kỳ hàng cấm nào nên tại sao bọn họ lại phải bị kiểm tra?

Với tính cách của Từ Dân Thành, anh sẽ không dễ dàng hợp tác với bọn họ như thế.

Đến cùng là anh bị làm sao?



Thẩm Oánh và Từ Dân Thành đi theo nhân viên đến phòng kiểm tra của sân bay.

Vừa bước vào, đã có hai cảnh sát đợi sẵn ở đó.

Viên cảnh sát đi tới trước mặt Thẩm Oánh, đưa tay ra: “Làm ơn đưa tôi cái túi, cần phải kiểm tra.”

Thẩm Oánh không cảm xúc đưa cho túi cho anh ta.

Cảnh sát nhanh chóng lấy thuốc trong túi của cô ra và còn tìm thấy một hộp thuốc được xếp thành một chồng.

Anh ta lấy tất cả những thứ đó ra rồi đặt chúng trên bàn.

Một cảnh sát khác nhìn Thẩm Oánh và Từ Dân Thành hỏi: “Đây là loại thuốc gì?”

Đương nhiên là Thẩm Oánh không muốn nói.

Cô không muốn cho người lạ biết Từ Dân Thành là bệnh nhân AIDS.

Bên cạnh đó, bọn họ cũng không có tư cách để biết.

Thẩm Oánh hỏi ngược lại: “Là thuốc gì thì có liên quan gì đến anh không? Anh có biết hai chữ * viết thế nào không?” (Mình cũng không biết dấu * này là từ gì, trong bản gốc nó như vậy rồi nên mình để thế nha)

“Cô –”

“Nvp.” Từ Dân Thành ngắt lời cảnh sát, “Nevirapine, như vậy được chưa?”

Lúc anh vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây đều sững sờ.

Hai cảnh sát nhìn nhau, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Nhân viên sân bay không hiểu lắm, nhưng nhìn biểu cảm của cảnh sát, anh ta liền biết thuốc này không đơn giản.

Thẩm Oánh nắm lấy tay áo của Từ Dân Thành, nói nhỏ với anh: “Sao anh lại nói, bọn họ không quyền quản lý nhiều như vậy.”

Viên cảnh sát trước mặt Từ Dân Thành hỏi anh: “Đây là thuốc của anh phải không?”

Từ Dân Thành nói: “Đúng vậy.”

Cảnh sát nói: “Ừ… không có chuyện gì, hiểu lầm mà thôi. Là do chúng tôi sơ suất. Xin lỗi hai người vì vừa nãy chúng tôi nói không đúng.”

Từ Dân Thành nói: “Không cần.”

Thẩm Oánh nói: “Anh cho rằng xin lỗi có tác dụng gì nữa sao?”

Cảnh sát: “……”

Từ Dân Thành hỏi: “Vậy bây giờ chúng tôi có thể đi được chưa?”

Cảnh sát nói: “Được rồi, thực sự xin lỗi đã làm mất thời gian của hai người.”

Thẩm Oánh nói: “Các người không cần phải xin lỗi, tôi sẽ không nhận.”

Thẩm Oánh bỏ đồ dùng lại vào trong túi rồi kéo Từ Dân Thành ra khỏi phòng.

Nhân viên sân bay không hiểu gì, sau khi Từ Dân Thành và Thẩm Oánh rời đi, anh ta hỏi cảnh sát: “Cứ để họ đi như vậy sao? Anh có chắc là không có chuyện gì không?”

Cảnh sát nói: “Nvp là một loại thuốc kháng virus AIDS.”

Nhân viên sân bay cực kỳ kinh ngạc: “Vậy… hai người họ… ai là người mắc bệnh AIDS?”

Cảnh sát nói: “Không phải là rõ ràng sao, là người đàn ông đó.”

“Cô gái nhỏ đó … thật sự là nghĩ quẩn hay gì? Đi theo một người đàn ông như vậy… thật đáng thương.”

“Được rồi, đều do người ta nguyện ý, chuyện này không phải việc của chúng ta.”

**

Từ phòng kiểm tra đến quầy đăng ký, Từ Dân Thành không nói lời nào.

Thẩm Oánh vẫn chưa nguôi giận.

Từ nhỏ đến giờ, cô chưa bao giờ tức giận như bây giờ, tức đến run người.

Tức giận đến mức hai gò má nóng bừng, tay chân lạnh buốt.

Bất cứ ai quen biết Thẩm Oánh đều biết cô là một người rất tốt tính.

Mặc dù có chút cứng rắn, nhưng cô nói chuyện rất nhẹ nhàng và hầu như chưa bao giờ tức giận với bất kỳ ai.

Thẩm Oánh cũng cho rằng tính tình cô khá tốt. Nhưng hôm nay, cô tức giận đến muốn chửi thề.

Tại sao họ lại làm như vậy? Họ không biết tôn trọng người khác hay sao?

Ngoài việc tức giận, cô cũng cực kỳ áy náy.

Cô nghĩ nếu vừa rồi cô không lấy thuốc cho Từ Dân Thành thì cô đã không bị người khác báo cho nhân viên công tác rồi.

Thực ra người báo không đáng trách, họ cũng là có ý tốt mà thôi.

Bây giờ cô đã biết lý do tại sao anh vẫn luôn không chịu uống thuốc rồi.

Càng nghĩ đến, cô càng tự trách mình.

Thẩm Oánh đưa tay nắm chặt Từ Dân Thành, nhẹ nhàng lướt đầu ngón tay lên mu bàn tay anh.

Thẩm Oánh nói: “Xin lỗi anh, Từ Dân Thành.”

Từ Dân Thành nghiêng đầu nhìn cô, không lên tiếng.

Chỗ ngồi bên cạnh Thẩm Oánh và Từ Dân Thành trống không, như thể là người kia đã lỡ máy bay rồi.

Cho nên hai người họ nói chuyện cũng không cần cố kỵ cái gì.

Thấy Từ Dân Thành không nói lời nào, Thẩm Oánh nói tiếp: “Đã lâu rồi mà em vẫn không hiểu. Anh nói đúng, em là đồ không có đầu óc… Em không nên…”

Từ Dân Thành ngắt lời cô, “Không sao.”

Thẩm Oánh nói: “Anh đừng an ủi em, em biết anh nhất định sẽ nói vậy.”

Từ Dân Thành nói: “Thật sự không sao.”

Thẩm Oánh nói: “Anh đừng nói như vậy, anh càng nói vậy em càng khó chịu.”

Từ Dân Thành: “…”

Thẩm Oánh dùng một tay lau nước mắt, thấp giọng hỏi anh: “Vừa rồi anh khó chịu lắm phải không? Anh đừng nói không có, em cảm nhận được.”

Từ Dân Thành nói: “Có một chút, nhưng anh quen rồi.”

Thẩm Oánh vô thức hỏi: “Trước kia anh…”

Không đợi cô hỏi xong, Từ Dân Thành đã nói: “Trước kia anh đã từng uống thuốc trên xe buýt, ban đầu những người xung quanh và anh trò chuyện rất vui vẻ. Nhưng sau khi thấy anh uống thuốc thì họ bắt đầu phớt lờ anh. Từ đó về sau anh không uống thuốc ở nơi đông người nữa.”

Thẩm Oánh nói: “Họ làm vậy vì họ thiếu hiểu biết, thực tế không phải như họ nghĩ!”

Từ Dân Thành nói: “Không ai có thể kiểm soát suy nghĩ của người khác, họ nghĩ thế nào là việc của họ”.

Thẩm Oánh nói: “Em chỉ không muốn người khác nghĩ anh như thế, anh tốt như vậy mà.”

Từ Dân Thành nói: “Anh cũng không quan tâm người khác nghĩ gì về mình, dù sao em nghĩ anh là người tốt là được rồi.”

Thẩm Oánh tựa đầu vào vai anh, khóc không thành tiếng.

Cách hai người ở chung vẫn luôn là như vậy.

Rõ ràng là cô muốn an ủi anh, nhưng cuối cùng lần nào cũng là anh an ủi cô.

Thẩm Oánh biết cô không giỏi ở phương diện này cho lắm.

Thẩm Oánh sinh ra không phải là người hay an ủi mọi người, lúc bạn bè xung quanh thất tình hay gặp khó khăn, thỉnh thoảng sẽ tìm cô khóc lóc kể lể.

Lời an ủi cô nói cũng lặp đi lặp lại mấy câu, mà tất cả đều là đạo lý.

Những lời này có tác dụng với người khác, nhưng đối với Từ Dân Thành thì…vô dụng.

Cho nên cô thà không nói.

Và thế là biến thành Từ Dân Thành an ủi cô.

**

Từ thành phố đến Côn Minh, thời gian bay là hai giờ, lúc đến nơi đã là mười một giờ.

Lấy hành lý xong, hai người đi taxi về khách sạn Trình Bồi Giai đã đặt trước.

Thẩm Oánh không biết có phải Trình Bồi Giai cố tình làm vậy hay không, cô đặt một phòng tình nhân cho hai người họ, có một giường lớn, bài trí cực kỳ lãng mạn.

Lúc Thẩm Oánh quẹt thẻ đi vào thì ngây ngẩn cả người.

Cô luôn cảm thấy một nơi lãng mạn như vậy không thích hợp để cô và Từ Dân Thành ở.

Từ Dân Thành kéo Thẩm Oánh đi vào, nhìn vẻ mặt hoảng sợ của cô thì hỏi: “Sao vậy?”

Thẩm Oánh nói: “Không có gì. Chỉ là không ngờ có ngày hai người chúng ta lại ở một nơi lãng mạn như vậy.”

Từ Dân Thành hỏi: “Vậy em nghĩ hai chúng ta nên ở đâu?”

Thẩm Oánh nói: “Em không biết … dù sao cũng không phải chỗ này.”

Từ Dân Thành ôm Thẩm Oánh vào lòng.

Một lúc sau, anh hỏi cô: “Em có biết sống cùng người mình yêu ở đâu là lãng mạn nhất không?”

Thẩm Oánh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Ở trong một cái lều?”

Từ Dân Thành lắc đầu.

Thẩm Oánh lại đoán: “Ở trong chăn chung giường?”

Từ Dân Thành vẫn lắc đầu.

Thẩm Oánh tiếp tục đoán: “Sống trên một hòn đảo biệt lập?”

Từ Dân Thành lắc đầu: “Đều không đúng.”

Thẩm Oánh không có kiên nhẫn đoán nữa, “Vậy anh có thể nói thẳng cho em biết. Dù sao em đoán gì cũng đều sai.”

Từ Dân Thành nói: “Sống trong quan tài là lãng mạn nhất.”

Thẩm Oánh nghe xong bỗng nổi da gà.

Nhưng ngẫm lại, Từ Dân Thành nói rất đúng

“Tây Sương Ký” có nói: Sinh thì cùng chăn, chết thì cùng huyệt.

Bạch Cư Dị cũng từng viết trong “Trường Hận Ca”: Trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyện làm nghĩa vợ chồng.

Rất lãng mạn.

Từ Dân Thành nói: “Có rất nhiều người vẫn luôn đi cùng nhau, nhưng đến cuối cùng họ không ở cùng một chỗ.”

Thẩm Oánh không nói chuyện, dựa vào trong lồng ngực anh yên lặng nghe giọng nói của anh.

Từ Dân Thành nói: “Lúc còn bé, anh nghe người lớn ở đầu phố nói nếu vợ chồng lần lượt chết đi, muốn cùng nhau đầu thai thì cho vào cùng quan tài là được.”

Thẩm Oánh nói: “Sao anh lại tin cái này?”

Từ Dân Thành cười: “Vốn dĩ anh không tin, nhưng bây giờ đã tin một chút rồi.”

Thẩm Oánh nói: “Ồ.”

Từ Dân Thành nói: “Thẩm Oánh, em hứa với anh một chuyện.”

Thẩm Oánh gật đầu: “Anh nói đi.”

Từ Dân Thành nói: “Anh chắc chắn sẽ qua đời sớm hơn em. Anh cũng có thể chấp nhận chuyện em tái giá với người khác, anh không muốn vì anh mà cuộc đời em dang dở. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất đó là lúc em rời khỏi thế giới này, hãy nói cho con trai hoặc con gái của mình, đặt em vào trong quan tài của anh.”

Thẩm Oánh gật đầu, trịnh trọng nói: “Được, em hứa với anh.”

Từ Dân Thành hỏi: “Có phải anh yêu cầu như vậy là ích kỷ quá không?”

Thẩm Oánh nói: “Không ích kỷ, anh là người vĩ đại nhất thế giới này.”

Từ Dân Thành bị Thẩm Oánh làm cho buồn cười: “Dáng vẻ này của em khiến cho anh cảm thấy mình thật giống anh hùng.”

Thẩm Oánh nói: “Anh vốn là anh hùng, với em là một anh hùng.”

Từ Dân Thành nói: “Anh hùng được tính như thế nào mới là anh hùng?”

Thẩm Oánh nói: “Có lẽ người khác nghĩ rằng anh hùng của thế giới mới là anh hùng, nhưng em nghĩ anh hùng của em mới là anh hùng.”

Từ Dân Thành vuốt mũi cô rồi nói: “Ngốc.”