Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 119




CHƯƠNG 119

Thế nhưng, vừa nghĩ tới bộ dạng cung kính của Mã Tài trước Trình Kiêu, Tôn Mạc chỉ đành áp chế lửa giận.

“Trình Kiêu, Tôi muốn coi xem, trên người anh rốt cuộc còn cất giấu bí mật gì?”

Trình Kiêu về đến phòng, trực tiếp bắt đầu tu luyện.

Lúc ăn cơm tối, Ninh Lan bảo Tôn Mạc đến gọi Trình Kiêu ra ăn.

Trải qua chuyện ở nhà Biển Lam lần trước, thái độ Tôn Đại Hải đối với Trình Kiêu tuy rằng không tính là khách khí, nhưng cuối cùng cũng khá hơn trước đây một chút.

Lúc ăn cơm, Tôn Đại Hải nói: “Ngày mai bệnh viện nhân dân có một buổi hội chẩn, toàn bộ bác sĩ nổi danh khắp thành phố Hà Tây đều được mời. Ngày mai hai đứa không được chạy loạn, phải đến phòng khám tọa chẩn.”

“Con biết rồi ạ.” Tôn Mạc gắp một miếng thức ăn, thuận miệng đáp ứng.

Ăn cơm xong, Trình Kiêu trực tiếp trở về phòng ngủ, tiếp tục tu luyện.

Một lát sau, Tôn Mạc cũng trở về phòng ngủ.

Trình Kiêu mở mắt ra, liếc nhìn Tôn Mạc. Đáng lẽ lúc này cô ta phải ở tiệc sinh nhật của Vương Hiểu Hi cuồng hoan mới đúng, sao lại quay về phòng ngủ?

Xem ra chuyện hôm nay đã khiến mấy người đó sợ hãi, căn bản không còn tâm tình đâu mà tổ chức tiệc sinh nhật.

Tôn Mạc cũng đang quan sát Trình Kiêu. Cô ta phát hiện mấy ngày nay Trình Kiêu vẫn luôn dùng tư thế kỳ quái ngồi ở góc tường.

Ban đầu cô ta không để ý lắm, nhưng chứng kiến biểu hiện dị thường của Trình Kiêu hai ngày nay, Tôn Mạc tràn ngập tò mò đối với Trình Kiêu, thành ra mới nhận thấy hiện tượng kỳ quái này.

Cô ta nhớ kỹ tối hôm qua lúc rời giường đi vệ sinh, Trình Kiêu vẫn luôn dùng kiểu tư thế kỳ quái này ngồi ở góc tường.

Lúc đó cô ta mơ mơ màng màng nên không để ý lắm, mà hiện tại nghĩ lại, Tôn Mạc lập tức cảm thấy không thích hợp.

“Anh đang làm gì vậy?”

Trong giọng nói của Tôn Mạc vẫn mang theo vẻ ghét bỏ như trước, nhưng càng nhiều hơn là sự hiếu kỳ.

Trình Kiêu biết không gạt được cô ta, hơn nữa anh cũng không có ý định giấu diếm. Nếu trên địa cầu có võ giả tồn tại, nhiều như vậy có thêm một mình anh nữa thì cũng không thấm vào đâu.

Tuy nhiên Trình Kiêu không có ý định để ý đến cô ta, nếu không sợ là cô ta sẽ truy hỏi lung tung.

Thấy Trình Kiêu không thèm phản ứng với mình, trong lòng Tôn Mạc nhất thời nổi giận. Trước đây đều là cô ta không phản ứng Trình Kiêu, hiện tại đến lượt cô ta bị phớt lờ.

Thế nhưng loại cảm giác này thực sự rất khó chịu. Hồi đó mình đối xử với cậu ta như thế, tuy cậu ta không nói gì nhưng trong lòng chắc cũng không dễ chịu đâu nhỉ?

Ngẫm lại bản thân trước đây cũng đối đãi với Trình Kiêu y chang, trong lòng Tôn Mạc cân đối hơn không ít. Cô ta hung hăng rủa thầm Trình Kiêu mấy lần, tức tối chìm vào giấc ngủ.

Trình Kiêu lấy bức tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát mà lần trước lấy được ở nhà Lôi Chấn Vũ ra, còn có bức tượng Phật mua được ở tiệm bán đồ cổ, đặt ở bên người.

“Hiện tại mình đã bước vào Trúc Cơ kỳ, chỉ có thể hấp thu một ít nguyên khí thiên địa chứa trong ngọc thạch, tương lai chờ mình tiến vào Thông Thần kỳ, liền có thể hấp thu nguyên khí thiên địa bám vào bất cứ vật thể không có sinh mạng nào.”

“Xem ra ở địa cầu linh khí thiếu hụt, Thôn Thiên thần công của mình quả là có một không hai.”