Chế Tạo Hào Môn

Chương 137: Người quái dị




Con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi, đã thành vợ

của người khác rồi thì sẽ không thể tiếp tục thừa kế sản

nghiệp nhà họ Hoắc được nữa. Thậm chí cũng sẽ bị gạch

tên ra khỏi việc kinh doanh trong nhà họ Hoắc.

Dù là không lập tức đuổi ngay, nhưng chỉ đến mấy

hôm sau thì lý do này cũng sẽ trở nên chính đáng.

Chiêu này chính là để giải quyết tận gốc. Một là Cơ

Xuyên Hải phải chủ động từ bỏ, hai là Cơ Hương Ngưng

phải buông tay. Dù sao trong hai bọn họ vẫn phải có một

người phải chịu thiệt.

“Tôi không lấy!” Cơ Hương Ngưng sầm mặt lại.

“Nếu cô không chịu lấy chồng thì bọn họ sẽ đổ tội

không vì tập thể cho cô để tạo áp lực. Cô nghĩ mình sẽ

còn có hy vọng được thăng cấp nữa chắc?”, Cơ Xuyên Hải

nói.

Cơ Hương Ngưng không nói gì vì cô rất hiểu, nếu gia

tộc chèn ép cô với lý do chính đáng thì cô sẽ không thể

nào phán kháng lại được.

Lợi ích của tập thể luôn luôn đặt lên trên lợi ích cá nhân.

Nhưng cô càng không muốn chịu đựng.

Một người mà cô ấy còn chưa từng gặp mặt, vậy mà

nói cưới là cưới sao? Bọn họ coi Cơ Hương Ngưng cô là

cái gì? Cá nằm trên thớt chắc?

Cả hai con đường đều không thể đi, khiến cho Cơ

Hương Ngưng cảm thấy tương lai thật đen tối. Cô thậm

chí đã bắt đầu thấy căm thù nhà họ Hoắc.

Để có thể ngẩng cao đầu trong gia tộc mà cô đã nỗ

lực gấp trăm lần người khác. Đầu tiên là Cơ Xương Minh

đối đầu với cô, sau đó đến Cơ Xuyên Hải, cô khó khăn lắm

mới giải quyết được hai người này thì tập thể dòng chính

lại xuất hiện hòng loại bỏ cô.

Chẳng lẽ gia tộc không được hưởng những lợi ích

được đổi lấy từ nỗ lực mà Cơ Hương Ngưng bỏ ra chắc?

Vì cớ gì mà muốn cống hiến cho gia tộc lại khó đến

thế?

Vì cớ gì mà tất cả đều đối đầu với cô?

Lúc này, Cơ Hương Ngưng rất muốn đứng trước mặt

đám cổ đông trong hội đồng quản trị và mắng cho họ một

trận tơi bời khói lửa.

Nếu sử dụng những tư duy dơ bẩn đó trong việc kinh

doanh của công ty thì làm sao nhà họ Cơ lại không có

chút tiến triển gì trong suốt bao nhiêu năm qua chứ!

Lúc này, có một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vào vai Cơ

Hương Ngưng và dịu dàng nói với cô: “Đừng tuyệt vọng

nhanh thế, mọi chuyện chưa hẳn là đã đi vào ngõ cụt mà”.

Người có thể lạc quan vào những lúc thế này thì cũng

chỉ có mình Hoắc Khải.

Anh vừa nói xong thì cả Cơ Xuyên Hải lẫn Cơ Hương

Ngưng đều quay sang nhìn anh rồi đồng thanh nói: “Cậu/

Anh có cách gì?”

Hai người đều biết thực lực của Hoắc Khải, uốn ba tấc

lưỡi là có thể biến đá thành vàng.

Nhân tài như thế có lẽ thật sự sẽ tìm được một con

đường sống từ chỗ tuyệt vọng.

Đối diện với ánh mắt của hai người, Hoắc Khải vẫn

bình tĩnh nói: “Nhà họ Cơ muốn liên hôn với tập đoàn Lưu

Thị, một là muốn mượn chuyện này để tấn công mối quan

hệ hợp tác giữa hai người, hai là để kiếm được nhiều lợi

ích hơn nữa cho gia tộc, một hòn đá trúng hai con chim.

Nhưng bọn họ lại quá vội vàng, thậm chí còn chưa làm

một bước đệm nào, sẽ rất dễ khiến người khác hiểu

nhầm”.

Cơ Xuyên Hải và Cơ Hương Ngưng vẫn chưa hiểu

Hoắc Khải đang nói gì, nhưng bọn họ biết anh vẫn chưa

nói xong, cho nên bèn yên lặng nghe tiếp.

“Theo những gì tôi biết, mấy năm nay nhà họ Cơ đều

gặp khó khăn trong việc phát triển. Một phần nguyên

nhân lớn là vì phải chia hoa hồng nội bộ quá nhiều, gần

như chiếm toàn bộ lợi nhuận của công ty. Không đầu tư

sinh lời thì sẽ không có để bù vào. Ăn thịt uống máu của

gia tộc, nuôi dưỡng rất nhiều người cũng trở thành một

gánh nặng cho gia tộc. Thêm vào đó, có rất nhiều con em

dòng chính chỉ biết chèn ép nhánh phụ mà không chịu

chuyên tâm làm việc, khiến cho nhiều việc kinh doanh bị

các công ty khác chiếm mất thị phần. Biểu đồ báo cáo tài

chính nửa đầu năm của nhà họ Cơ chắc không đẹp mắt

lắm đâu nhỉ?”

Cơ Xuyên Hải gật đầu. Ông ta là giám đốc tài chính

nên hiểu rõ chuyện này nhất.

Biểu đồ báo cáo hai quý này của nhà họ Cơ được cho

là kém nhất trong vòng mười năm nay, rất nhiều thị phần

bị cướp, dẫn đến hậu quả không chỉ là lợi nhuận giảm

thấp mà chỉ phí kinh doanh còn tăng rất cao.

Nếu cứ tiếp diễn thế này, thu sẽ không đủ chi, sớm

muộn gì công ty cũng sẽ toi đời.

Cho nên lần này dòng chính muốn liên hôn với tập

đoàn Lưu Thị cũng là điều dễ hiểu.

Tập đoàn Lưu Thị phất lên chưa được bao lâu, cũng

mới chỉ trong khoảng hai, ba mươi năm nay gần đây. Bọn

họ khởi nghiệp từ ngành giao thông vận tải, dòng tiền rất

nhiều.

Nhà họ Cơ đang muốn lợi dụng sự trợ giúp từ dòng

tiền của tập đoàn Lưu Thị cùng với chỉ phí tiết kiệm từ hệ

thống logistics siêu mạnh của bọn họ để thay đổi tình

trạng tồi tệ hiện tại.

Cũng vì Cơ Xuyên Hải và Cơ Hương Ngưng đã bắt tay

với nhau, nếu đổi là bọn họ thấy người khác làm chuyện

như vậy thì có thể cũng sẽ nghĩ ra cách xử lí tương tự.

Dĩ nhiên, có lẽ lúc trước dòng chính đã muốn liên hôn

với tập đoàn Lưu Thị rồi, nhưng Cơ Hương Ngưng chưa

chắc đã là người được chọn.

Dù sao thì tập đoàn Lưu Thị cũng sẽ trở thành cái cây

hái ra tiền của nhà họ Cơ nên đối tượng liên hôn cũng

phải là người mà dòng chính tín nhiệm.

Bọn họ chọn Cơ Hương Ngưng lúc này chỉ vì muốn đá

đít cô ra chứ không có lí do nào khác.

Mặc dù biết rõ chuyện này nhưng Cơ Xuyên Hải vẫn

không hiểu tại sao Hoắc Khải lại nhắc đến biểu đồ báo

cáo tài chính. Chuyện này thì có liên quan gì đến việc hóa

giải tình hình hiện tại chứ?

Hoắc Khải mỉm cười, nói: “Mấy năm nay, nhà họ Cơ

vẫn luôn cố gắng bắt kịp tốc độ của ngành bất động sản

và ngành tài chính nên đã đầu tư phần lớn tài sản vào đây.

Nhưng bởi vì là nối bước của người khác nên dẫn đến tỉ lệ

hoàn tiền không đủ cao, khiến nợ nần chồng chất, vì vậy

mà chỉ có thể liên tục vay vốn ngân hàng để bổ sung tiền

mặt. Liên hôn với tập đoàn Lưu Thị cũng là vì muốn có

được sự hỗ trợ về tiền mặt. Thế nhưng hiện giờ, tập đoàn

Lưu Thị còn chưa đưa tiền, mà dù có đưa thì cũng chẳng

thể hoàn thành được trong một, hai ngày. Nếu vào lúc

này, ngân hàng và người ghi nợ phát hiện nhà họ Cơ sắp

phá sản thì hai người nghĩ bọn họ sẽ làm gì đầu tiên đây?”

“Sao nhà họ Cơ lại phá sản được chứ?”, Cơ Xuyên Hải

lắc đầu theo bản năng, nói: “Mặc dù biểu đồ báo cáo tài

chính không khả quan, nhưng vẫn còn nền móng. Yếu

trâu còn hơn khỏe bò mà, chúng tôi…”

“Nếu như có hàng loạt thông tin nói rằng nhà họ Cơ

sắp phá sản thì sao? Thứ đáng sợ không phải nội dung tin

đồn mà là có càng nhiều người muốn tin nó là thật”, Hoắc

Khải cắt ngang lời của ông ta.

Cơ Hương Ngưng phản ứng rất nhanh, hai mắt cô

sáng lên: “Ý anh là chúng ta có thể phao tin rằng nhà họ

Cơ đang vội vã muốn liên hôn là vì họ sắp phá sản, bắt

buộc phải tìm được nguồn tiền để dựa vào? Nếu vậy thì

người ghi nợ sẽ đổ xô đi rút tiền, ngân hàng cũng sẽ

không cho nhà họ Cơ vay vốn nữa”.

“Không được! Chúng ta không thể làm vậy! Ngân

hàng mà cắt đứt nguồn vay thì nhà họ Cơ thật sự sẽ đi đời

mất!” Cơ Xuyên Hải nghiêm nghị từ chối.

Cơ Hương Ngưng quay sang nhìn ông ta, híp mắt nói:

“Chú ba, chú đừng nghĩ mọi chuyện theo hướng xấu như

vậy. Không phải Lý Phong thật sự muốn làm hại nhà họ Cơ

đâu, ý của anh ấy rất đơn giản. Chúng ta phải tạo một cái

tin đồn để khiến cho mọi người nghĩ rằng nhà họ Cơ liên

hôn, chứng tỏ là sắp phá sản. Như vậy gia tộc sẽ không

dám ép tôi nữa”.

“Bọn họ không những không thể ép cô, mà còn phải

cầu xin cô đừng cưới Lưu Quân Bồi nữa cơ. Nếu không,

trước cảnh bên ghi nợ ùn ùn kéo đến tìm, dù nhà họ Cơ

có thể đối phó cho qua một lần, thì cũng sẽ phải bước lên

một con đường không thể quay lại khác” Hoắc Khải mỉm

cười bổ sung.

Cơ Xuyên Hải nghe hai người bổ sung lẫn nhau mà

ngơ hết cả người.

Hoắc Khải nghĩ ra một ý tưởng quá to gan. Nếu thật

sự làm vậy thì nhà họ Cơ sẽ như phải đi trên dây, lúc nào

cũng có thể ngã tan xương nát thịt.

Nhưng không thể không thừa nhận đây là cách duy

nhất để hóa giải khó khăn.

Bọn họ đã muốn ép Cơ Hương Ngưng lấy chồng thì

cũng phải chịu hậu quả của việc ép buộc đó. Cách làm

trái ngược mới là lựa chọn tốt nhất.

Cơ Xuyên Hải nhìn Hoắc Khải như muốn nhìn thấu

toàn bộ con người anh.

Nhưng ông ta không thể…

Người thanh niên trẻ hơn ông ta ít nhất hai giáp này

như được bao phủ bởi một tầng sương mù thần bí khiến

người ta không tài nào đoán nổi, cũng không ngờ nổi

những gì mà người này nghĩ và làm.

Cậu ta mất mấy phút để nghĩ ra một phương pháp vừa

to gan vừa hiệu quả như vậy?

Có lẽ là ba phút? Hai phút? Hay là ngắn hơn nữa?

Quái dị!

Cơ Xuyên Hải chỉ có thể dùng từ này để miêu tả Hoắc

Khải. Ông ta chưa từng gặp ai quái dị như vậy cả!

Bộ óc linh hoạt của Hoắc Khải khiến người ta vừa bội

phục lại vừa sợ hãi.

Chỉ nghĩ đến việc bản thân từng suýt trở thành kẻ thù

của Hoắc Khải thôi mà Cơ Xuyên Hải đã cảm thấy lạnh hết

cả người rồi.

Trong vài phút đồng hồ, chỉ dựa vào những tin tức bản

thân vừa mới nghe được mà nghĩ ra một kế hoạch khiến

cho nhà họ Cơ hoàn toàn đi đời như vậy thì người này

phải đáng sợ đến cỡ nào chứ.

Làm kẻ địch với người như vậy thì sẽ bất hạnh đến

chừng nào?

Có lẽ kiếp trước người đó phải đi đốt trụi cả hệ thống

ngân hàng thì mới xui đến mức đấy thôi.

Mặc dù biết cách của Hoắc Khải rất hay nhưng Cơ

Xuyên Hải vẫn có một chút cố ky.

Ai bảo cách này đáng sợ vậy chứ. Một khi làm hỏng,

khiến nhà họ Cơ phá sản thật thì sao đây?

Ông ta chỉ muốn mượn nhánh phụ để kiếm chút lợi

cho bản thân chứ đâu có muốn trở thành tội đồ của cả gia tộc.