Chế Tạo Hào Môn

Chương 138: Thuyền hải tặc




Việc Cơ Xuyên Hải từ chối cũng không nằm ngoài dự

đoán của Hoắc Khải. Nụ cười của anh vẫn không hề nhạt

đi: “Thứ nhất, sự tồn tại của nhà họ Cơ đối với chúng tôi

là có lợi chứ không hại, cho nên chúng tôi cũng không

mong nó sụp đổ. Thứ hai, nếu ông cứ nhất quyết từ chối,

hoặc thậm chí là bí mật cáo trạng với người khác, thì ông

nghĩ đi, nếu giờ nhà họ Cơ đuổi luôn tổng giám đốc Cơ và

không cho cô ấy quay lại thì có sao nào? Nếu tổng giám

đốc Cơ bị đuổi việc, ông nghĩ người tiếp theo vào tầm

ngắm sẽ là ai nào? Một người nhánh phụ gần như không

có thực lực gì hay là một người giữ chức giám đốc tài

chính nhưng lại đã từng có ý đồ khác như ông?“

Cơ Xuyên Hải nghe vậy thì đổ hết mồ hôi lạnh. Không

sai, nếu vì chuyện này mà Cơ Hương Ngưng bị đuổi đi thì

dòng chính sẽ tha cho một kẻ phản bội như ông ta sao?

Dám bắt tay với nhánh phụ để tranh quyền đoạt lợi

chính là tội chết!

Cho dù hiện giờ ông ta đang là giám đốc tài chính

nhưng ông ta biết một mình ông ta không thể đối đầu với

toàn bộ dòng chính được.

Mấy lão cổ đông của dòng chính mà đứng dậy lên

tiếng thì ông ta sẽ bị đuổi cổ ngay.

Đến lúc này Cơ Xuyên Hải mới nhận ra, dù tương lai có

thế nào đi nữa thì số mệnh của ông ta đã bị buộc chặt vào

cùng với Cơ Hương Ngưng rồi.

Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, chứ không

phải có phúc cùng hưởng, có họa tự chịu như lúc trước

ông ta nghĩ nữa.

Cơ Xuyên Hải nhìn sang Hoắc Khải, đắn đo nói: “Có

phải cậu đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi không? Cậu

biết chỉ cần tôi đồng ý thì sẽ không thể tách khỏi các

người được nữa?”

Hoắc Khải mỉm cười, lắc đầu nói: “Có nhiều chuyện

không phải cứ muốn là được, mà là quy tắc của trò chơi

bắt buộc chúng ta phải đi theo hướng đó. Vả lại, tổng

giám đốc Cơ có thể thăng cấp thì ông cũng được lợi chứ

không hại. Dòng chính không dám động vào ông, nhánh

phụ cũng sẽ muốn lôi kéo ông, cả hai bên đều nịnh nọt

ông”.

Sao Cơ Xuyên Hải lại không biết điều này chứ, nhưng

cảm giác bị người khác điều khiển số mạng thật sự không

thoải mái chút nào.

Nhất là kẻ điều khiển lại là một người trẻ tuổi như

Hoắc Khải, điều này càng khiến cho Cơ Xuyên Hải cảm

thấy bị sỉ nhục.

Nhưng dù ông ta có khó chịu hơn thì cũng không thể

làm gì được nữa rồi.

Từ giây phút ông ta động lòng với đề nghị của Hoắc

Khải thì ông ta đã phải lên một con thuyền mà không có

đường xuống.

Cơ Xuyên Hải nhìn rất rõ tương lai, ông ta biết mình

không còn lựa chọn nào khác nữa.

Nhưng thật sự phải dùng cách này để đối phó nhà họ Cơ sao?

Cơ Xuyên Hải đang do dự, nhưng Cơ Hương Ngưng thì

không nghĩ nhiều đến vậy.

Những lần bị chữa mũi nhọn vào suốt bao nhiêu năm

qua cùng với lần ép hôn này đã khiến cô hoàn toàn thất

vọng về gia tộc. Đừng nói Hoắc Khải chỉ muốn lợi dụng

cách này để thoát khỏi khó khăn, kể cả có thật sự kéo cho

nhà họ Cơ sụp đổ đi nữa thì Cơ Hương Ngưng cũng hoàn

toàn có thể chấp nhận.

Khi mà con người ta bị ép đến mức không thể chịu

được nữa thì sẽ xuất hiện những ý nghĩ điên cuồng.

Cơ Hương Ngưng hưng phấn nói: “Vậy chúng ta đi tìm

bọn họ thôi. Tôi thật sự rất muốn xem cảm xúc của mấy

lão già đó!”

Hoắc Khải lắc đầu: “Không vội, đề nghị của tôi là lan

truyền vài tin tức nhỏ trước, đồng thời tổng giám đốc Cơ

phải tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời để bọn họ nới lỏng cảnh

giác. Bên cạnh đó, cô cũng có thể đưa ra một vài điều

kiện, bọn họ sẽ đồng ý thôi. Đến khi tin tức có xu hướng

lan rộng ra thì cô vẫn sẽ có thời gian quan sát biểu cảm

của bọn họ”.

Hiện giờ Cơ Hương Ngưng đã hoàn toàn nghe theo lời

của Hoắc Khải nên không có ý kiến gì. Hoắc Khải nói sao

thì cô sẽ làm vậy.

Hai người này đã đồng ý rồi, Cơ Xuyên Hải phận làm

châu chấu bó trên cùng một sợi dây cũng không phản đối

nữa.

Kết quả của việc phản đối là Cơ Hương Ngưng sẽ bị

đuổi khỏi gia tộc, ông ta cũng bị liên lụy theo, còn không

phản đối thì lại có khả năng khiến mọi chuyện phát triển

theo hướng tốt hơn.

Nếu đã vậy thì còn nghĩ làm gì nữa.

Sau đó, ba người lên xe tiến về nhà họ Cơ.

Nhà họ Cơ không có nhà lớn do tổ tiên truyền lại,

nhưng bọn họ cũng coi như giàu có, đã xây nên rất nhiều

khu chung cư và tòa văn phòng ở trung tâm thành phố.

Bình thường, phần lớn người nhà họ Cơ đều làm việc ở

tòa văn phòng trụ sở, khi về nhà thì cũng không tụ lại với

nhau nữa.

Lúc ba người đến văn phòng trụ sở thì đã là mười một

giờ.

Theo đề nghị của Cơ Xuyên Hải, ba người đến nhà ăn,

chủ yếu nhất là muốn cho Hoắc Khải xem thế lực của nhà

họ Cơ.

Nguyên cả một tầng được chừa ra để làm nhà ăn,

trang trí vô cùng sang trọng, món ăn thì đều là hàng cao

cấp. Thức ăn đều là những món chỉ xuất hiện ở các nhà

hàng xa hoa, cái gì cũng có. Còn có cả hai đầu bếp để

chuẩn bị những món ăn được đặt gấp dành cho những

người kén ăn.

Cơ Xuyên Hải dẫn Cơ Hương Ngưng và Hoắc Khải đi

vào trong nhà ăn cũng thu hút rất nhiều sự chú ý.

Cơ Hương Ngưng là người ở nhánh phụ đầu tiên được

dòng chính tiến cử, nên đã bị đưa ra trước đầu sóng ngọn

gió. Cộng thêm tin tức hội đồng quản trị đã chọn cô làm

người kết hôn với Lưu Quân Bồi trong hội nghị thường kỳ

sáng nay đã càng lôi kéo nhiều ánh mắt vui sướng khi

thấy người gặp họa hơn.

Có làm thân được với người có thực quyền như Cơ

Xuyên Hải thì sao chứ, vẫn phải gả đi chỉ sau một câu nói

của gia tộc mà thôi.

Không gả thì sẽ bị chèn ép bởi một lý do nào đó, thậm

chí khiến cô không thể thăng cấp.

Còn gả thì sẽ không còn là người nhà họ Cơ nữa, thì ai

cho phép cô tranh quyền.

Tất cả những ai có mặt ở đó đều nghĩ như vậy. Dù có

gả hay không thì Cơ Hương Ngưng cũng xong đời rồi,

không còn bất kỳ cơ hội nào để xoay chuyển tình thế hết.

Nhánh phụ không có tác dụng gì quá lớn trong chuyện

này, vì bọn họ không hề tin tưởng Cơ Xuyên Hải, cũng

không tin Cơ Xuyên Hải sẽ thật sự kết minh với nhánh

phụ.

Quan trọng nhất là bọn họ biết chuyện Cơ Hương

Ngưng và Cơ Xuyên Hải liên kết đã chọc tức nền tảng

dòng chính rồi.

Lúc này mà đồng tình với bọn họ thì nhánh phụ sẽ

càng khó thăng cấp hơn.

Trước khi làm rõ tình hình thì bọn họ không dám dễ

dàng đưa ra quyết định.

Đối diện với ánh mắt của quần chúng, nghe những lời

xì xào to nhỏ của bọn họ, Cơ Hương Ngưng hoàn toàn giả

mù.

So sánh với sự phẫn nộ khi nghe được tin tức lúc mới

xuống máy bay, giờ thì lòng cô lại vô cùng yên bình, thậm

chí cô còn hơi buồn cười.

Cô ấy biết, đám người này đang chờ xem trò hề của

bản thân. Có nhiều người có khi còn đang trào phúng cô

là nằm mơ giữa ban ngày, sỉ tâm vọng tưởng.

Đâu có dễ dàng mà móc nói với dòng chính như thế?

Cười đi, để xem ai mới là người cười cuối cùng nào.

Ba người chọn vị trí rồi ngồi xuống, sau đó lập tức có

người đến chào hỏi Cơ Xuyên Hải.

Dù sau này có xảy ra chuyện gì thì hiện giờ, Cơ Xuyên

Hải vẫn là giám đốc tài chính của tập đoàn, nằm trong

nhóm người có quyền lực tuyệt đối. Bọn họ không muốn

tiếp bước sự xui xẻo của Cơ Xuyên Hải vào lúc này đâu,

nhỡ mà bị ông ta liên lụy chết chùm thì thật oan uổng

quá.

Cảm xúc của Cơ Xuyên Hải cũng bình tĩnh như vậy,

ông ta đã tiếp nhận tình huống hiện tại nên không muốn

nghĩ gì khác nữa.

Mỗi một người đến chào hỏi đều sẽ cố tình nhìn sang

Cơ Hương Ngưng một cái.

Có người thì chào hỏi Cơ Hương Ngưng, cũng có

người liếc cô một cái rồi rời đi.

Một mầm mống tai họa sắp bị gả đi thì không có tư

cách được họ quan tâm.

Còn về Hoắc Khải thì nhìn đã biết là đi theo, nên càng

không đáng giá để liếc nhìn.

“Ái chà, sao chú ba lại tới nhà ăn ăn cơm thế này, chú

chán ăn cơm nhà hàng rồi sao?”

Có một giọng nói truyền tới, Cơ Xuyên Hải quay ra

nhìn rồi lạnh lùng đáp: “Một đứa thuộc hàng thừa kế thứ

hai như cậu cũng được vào đây thì sao tôi không được

vào?”

“Xem chú nói kìa, có ai bảo chú không được vào đâu

cơ chứ”, người thanh niên cười to, bước về phía ba người.

Tới nơi, anh ta nhìn sang Cơ Hương Ngưng: “Đây là em họ

Hương Ngưng hả, xinh gái đấy, cậu chủ nhà họ Lưu chắc

sẽ thích cô lắm. À mà chú ba này, chú đã nói với Hương

Ngưng về chuyện liên hôn chưa vậy?”

Người này tên Cơ Ôn Thư, đứng hàng đầu trong hàng

thừa kế thứ hai của nhà họ Cơ, cũng là “tuyển thủ” được

săn đón trong quá trình tranh đấu thăng lên hàng thừa kế thứ nhất.

Năng lực của anh ta rất tốt, mặc dù không thể so với

người quái dị như Hoắc Khải, nhưng trong đám thanh niên

nhà họ Cơ thì cũng có số có má.

Mới ba mươi hai tuổi mà đã khiến cho thu nhập của

văn phòng chi nhánh dưới quyền quản lý của bản thân lọt

top 5 của gia tộc. Bố của anh ta còn là tổng thanh tra thị

trường của nhà họ Cơ – Cơ Bộc Tồn, quyền lực không

kém gì Cơ Xuyên Hải.

Cho nên, mặc dù anh ta có lòng dạ hẹp hòi, thích cười

trên nỗi đau của người khác, nhưng vì có năng lực và một

người bố quyền lực nên không có mấy ai dám làm gì anh

ta.

Phòng kế toán và phòng kinh doanh vốn là hai nơi dễ

có xung đột về lập trường. Cơ Xuyên Hải và Cơ Bộc Tồn

từ nhỏ đã đánh nhau, khi lớn lên, vào công ty rồi cũng đối

chọi không ngừng. Sau này hai người đều trở thành nhân

vật có chức quyền trong công ty nhưng cũng không từ bỏ

ý cạnh tranh với nhau.

Cho đến giờ, mối quan hệ của bọn họ cũng chẳng mấy

tốt đẹp.

Với phận làm con thì Cơ Ôn Thư dĩ nhiên sẽ đứng về

phía bố mình rồi. Nếu có cơ hội đẩy Cơ Xuyên Hải ngã

xuống thì anh ta cũng rất vui mừng mà tham gia vào.